Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Nhân Duyên Phú Quý

Tỉ mỉ giăng tơ dệt lưới đời

Phía chái phải nhà ngang lúc này đã lên đèn.

Lan ngồi tựa lưng vào ghế, vừa hong mái tóc còn ẩm vừa nói liên miên về sự sắp xếp của dì Xuyến. Trong mắt cô chủ nhỏ thấp thoáng mấy phần mông lung mà chính cô chưa chắc đã nhận ra.

Nhung đứng phía sau, tay chầm chậm gỡ mớ tóc rối sau mấy hồi dính mưa. Tóc cô Lan dày mà mượt, chỉ có điều hễ bị ướt là quấn vào nhau dữ lắm. Cô chủ nhỏ sợ đau, mỗi lần gỡ tóc mạnh tay một chút là cáu kỉnh, nói cảm giác như bị ai nắm tóc giật ngược ra sau. Hồi mới theo hầu, nó cũng mất một thời gian dài mới biết cách gỡ tóc cho cô mà không làm cô khó chịu.

Nghe Lan thủ thỉ hết chuyện này tới chuyện khác, lòng Nhung chẳng hiểu sao lại trăn trở. Nó còn chưa biết người tới hỏi thăm cô chủ nhỏ là ai để liệu đường dò hỏi. Nhỡ sau này cô về nhà chồng, gặp phải bên gia thất khó tính thì biết làm sao.

Cô Lan tuy được bà chủ uốn nắn bảo ban, nhưng ấy là khi cô còn nhỏ. Sau bà chủ mất, bà ba lại cưng như trứng mỏng, tới nỗi một ngón tay cũng không để cô động vô công chuyện nhà. Coi vậy chứ hễ gặp người lạ là cô chủ nhỏ rụt rè thấy rõ Mỗi khi buồn lòng lại bỏ ăn, đêm trở trời còn hay lạnh chân, phải chườm ấm một hồi lâu mới ngủ được. 

Mấy chuyện này trong mắt Nhung vốn chỉ là tật nhỏ thường ngày, vậy mà tới miệng người ngoài lại thành đỏng đảnh, khó chiều. Nó cũng chẳng nhớ mình đã bao lần đứng ra cự lại đám người chỉ biết nhìn bề ngoài rồi buông lời đánh giá. Càng nghĩ, Nhung càng thấy trong bụng bồn chồn.

Nó theo cô chủ nhỏ từ khi lên bảy, nhà nó thiếu nợ quanh năm, lần lữa không trả đúng hạn nên phải gán nó cho nhà phú hộ họ Lữ để trừ dần tiền thiếu. Bà chủ thấy nó lanh lợi nên cho ở lại phụ việc dưới bếp. Sau này chỉ vì một con cào cào bằng lá dừa thắt chơi cho cô Lan, cô chủ nhỏ sống chết đòi giữ nó lại theo hầu bên cạnh. Từ đó tới nay, chuyện ăn uống ngủ nghỉ của cô hầu như đều qua tay nó săn sóc. 

Nhung từng nghe đám người ở nhà khác kháo nhau. Cô chủ gả chồng, có đứa được phép đi theo như của hồi môn, có đứa bị giữ lại ở nhà cũ. Nhà giàu nhiều nơi sợ đám đầy tớ thân cận sanh hai lòng, lén quyến rũ chồng cô chủ để trèo lên hàng vợ lẽ.

Nghĩ tới đó, Nhung bất giác cúi thấp đầu. Nó nào dám có thứ lòng dạ trơ trẽn như vậy. Nó chỉ mong nếu mai sau cô Lan thật sự đi lấy chồng, cô còn nhớ mang nó theo hầu hạ bên cạnh. Dầu sao nó cũng đã quen như thế rồi, đổi người khác thì phải mất biết bao lâu mới có thể chăm sóc cô từng li từng tí như nó đây.

Nó có nhiều điều muốn nói lắm, nhưng nghĩ tới phận tôi tớ, lời ra tới miệng cũng đành nuốt ngược trở vô. Chuyện của cô chủ, phận người ở như nó đâu được quyền chen vào.

Ở đời, đờn bà nhà giàu có cái khổ của đờn bà nhà giàu. Còn phận tôi đòi như Nhung lại có cái khổ khác. Nó không dám mong cầu điều chi cho riêng mình. Miếng ăn chỗ ở, cái danh con hầu riêng để nó được đứng trong nhà này, hết thảy đều nhờ vào lòng thương của cô chủ mà có. 

Thành thử riết rồi ngóc ngách đời nó, mọi lối như chỉ hướng về một người. Tới chừng nghe nói cô chủ sắp tới tuổi gả chồng, lòng dạ khó tránh khỏi chông chênh, lo sợ mai sau bản thân chẳng còn chỗ đứng trong lòng cô chủ nhỏ như trước.

Có lẽ thấy Nhung cứ im lặng mãi, Lan quay người, nghiêng đầu nhìn Nhung.

“Nghĩ chi mà đăm chiêu thế?”

Nhung cúi đầu, thả nhẹ lọn tóc vừa được mình chải mượt, nó lùi lại một bước nhỏ, nhỏ giọng hỏi:

“Cô… thiệt lòng muốn lấy chồng hả cô?”

Lan ngẩn người khi nghe Nhung hỏi. Hồi chiều, dì Xuyến bất ngờ nhắc cô đến tuổi gả chồng, quả thật khiến cô thấy khó xử lắm. Chuyện chị Vân chưa qua bao lâu thì đã có bà mối tới lui hỏi thăm. Tuy rằng tròng lòng biết ơn vì dì đã lo toan cho mình, lại vì chuyện của chị hai mà cẩn trọng hơn trước, nhưng nói cho cùng Lan vẫn thấy ngại ngùng với chị Vân không ít. 

Giờ nghe Nhung hỏi vậy, cô càng bối rối hơn. Lan cúi đầu, ngón tay vân vê đuôi tóc như muốn giấu đi tâm sự trong lòng. 

“Tuy rằng có hơi đột ngột, nhưng sớm muộn gì em cũng phải lấy chồng thôi…” Ngập ngừng một lát Lan nói tiếp. “Mà dì nói mới có người hỏi thăm thôi, còn chưa tới đâu hết.”

Có lẽ thực lòng Nhung thấy lo sợ nên buột miệng hỏi: “Vậy mai mốt cô phải đi lấy chồng thiệt… cô có còn cho tôi theo hầu cô nữa không?”

Lan ngước mắt nhìn Nhung, mặc dầu không hiểu vì sao Nhung lại hỏi với vẻ mặt hoang mang như thế, nhưng thấy Nhung thấp thỏm nên vẫn trả lời:

“Chuyện hiển nhiên mà, sao em bỏ chị lại được.”

Nghe cô chủ nhỏ trả lời, cục đá đè trong lòng Nhung như được cởi bỏ, nó khẽ thở phào.

“Thiệt lòng… nãy giờ tôi lo lắng muốn chết. Chỉ sợ cô lấy chồng rồi để tôi ở lại.”

“Chị cứ lo xa mãi thôi.” Lan bật cười, ngồi quay lưng lại với Nhung. “Em thấy phần đuôi tóc chưa được mượt lắm đâu, chị chải lại cho em đi.”

Cô chủ nhỏ nói vậy, Nhung cũng tạm gác mối lo trong lòng mình lại. Nó “dạ” một tiếng rồi trở về bộ dáng lanh lẹ thường ngày, tiếp tục chải nốt mái tóc dài sau lưng cô chủ nhỏ. 

***

Lúc Ngọc Vân về tới phòng thì trời đã nhá nhem tối. Bước qua bậc cửa, cái mùi ẩm lạnh của trận mưa ngoài kia đã kịp len lỏi khắp căn phòng. Lụa lo cô Hai nhiễm lạnh, lật đật bước tới khép cánh cửa sổ, miệng lẩm bẩm không ngớt:

“Mới chiều còn nắng chang chang, vậy mà giờ đã mưa như trút nước. Cô hai đợi em một chút, em xuống bếp bưng ấm trà nóng lên cô uống cho ấm người.”

Ngọc Vân chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Đôi tay tháo chiếc trâm cài trên tóc đặt xuống bàn, mái tóc dài theo đó xoã buông trên lưng áo cánh. Thở dài một tiếng, Vân vịn tay vào thành ghế rồi mới chậm rãi ngồi xuống. Ánh mắt cô nhìn mông lung vào khoảng không trước mắt, gương mặt cũng vì vậy mà bần thần, trong bụng cứ nghĩ quẩn quanh về những lời của dì Xuyến khi nãy.

Bà mối nào đã tới nhà?

Là nhà ai muốn hỏi cưới Lan?

Ngọc Vân thở dài mà lòng nặng trĩu, cố giữ cho tâm mình tỉnh táo mà suy nghĩ. Chuyện hôn sự của cô tuy chưa bị đem ra bàn tán khắp nơi, nhưng ở những gia đình có tiếng tăm ắt đã nghe phong thanh ít nhiều. Một mối hôn sự vừa bị huỷ vì quẻ số hung hiểm, theo lẽ thường ai còn muốn dây dưa với nhà họ Lữ ngay lúc này? Vậy mà dì Xuyến lại đột nhiên nhắc đến tuổi gả cưới của Lan, theo lối nói của dì ấy cô chắc chắn một việc rằng đối phương là gia đình danh giá, nếu không dì sẽ chẳng tự tin đến thế.

Nhớ tới ánh mắt vô tư của em gái lúc ngồi ôm chén trà ngoài gian nhà thì Vân lại thấy phiền muộn. Lan từ nhỏ đã được nuông chiều, tính tình tuy nóng nảy nhưng thiệt thà, thương ai là thương hết lòng, chẳng biết giữ lại cho mình đôi phần đề phòng. Chính điều đó mới làm cô lo lắng.

Ngoài trời, tiếng mưa nện lộp bộp lên mái ngói, gió thổi hơi nước lạnh vào tận trong phòng. Ngọc Vân nhẹ rùng mình, đang định đứng dậy thay áo cánh thì đầu ngón tay chợt chạm phải vật gì cộm lên nơi túi áo. Vội lấy ra mới thấy là lá thư mà Ngọc Tuệ đã gửi cho mình ngoài bến sông lúc trưa. Khi đó đứng ở nơi đông người thì không tiện đọc, về nhà thì cùng ngồi trò chuyện với dì Xuyến khiến cô quên bẵng đi. Nhìn lá thư trong tay, tim Vân bỗng đập nhanh hơn một nhịp. 

Phong thư đã hơi nhăn vì bị ép sát bên người cả buổi chiều, mép phong thư còn hơi ẩm ướt, chưa kịp khô hẳn. Vân ngồi lặng đi một lúc lâu mới chậm rãi mở thư, mùi giấy ẩm quyện với mùi mực Tây thoang thoảng nơi đầu mũi. Cô cúi mặt, lặng lặng đọc từng dòng chữ cậu Tâm gửi cho mình. 

Người tôi thương,

Tôi không biết lá thư này có tới được tay em hay không. Mấy bữa nay nhà tôi rối lắm, má tôi ngày nào cũng nhắc chuyện quẻ số, lại còn sai đầy tớ canh chừng không để tôi đi gặp em. Cha tôi tuy không nói nặng lời như má, nhưng tôi biết ông cũng đã xuôi lòng rồi.

Tôi nghĩ hoài mà không hiểu tại sao chỉ vì mấy lời của ông thầy bói mà mọi chuyện lại thành ra như vầy. Hôm nhìn em đứng trước mặt người lớn hai bên, tôi đau lòng lắm. Tôi muốn nói với em một câu đàng hoàng cũng không được.

Vân à, tôi nhớ em dữ lắm.

Mấy hổm rày, tự dưng tôi nhớ đến ngày gặp em ở buổi lễ Kỳ Yên. Khi mình nói chuyện sau đình tới lúc ngoài sân bắt đầu nổi trống mở hội, tôi còn nói với em, đợi khi lúa trổ bông, tôi sẽ thưa cha má sang nhà hỏi cưới em.

Tôi nghĩ hay là mình bỏ đi khỏi xứ này đi em. Tôi biết hễ tôi làm vậy sẽ có lỗi với cha má. Nhưng mỗi lần nghĩ tới chuyện sau này không còn gặp em nữa, lòng tôi lại không chịu nổi. Chỉ cần em chịu gật đầu, tôi sẽ tính đường đưa em đi.

Minh Tâm.

Bàn tay cầm thư của Ngọc Vân run nhẹ.

Bỏ đi

Hai chữ ấy như đánh thẳng vào tâm trí cô. Ngọc Vân siết chặt lá thư, trong lòng nhất thời rối loạn. Cô gần như có thể tưởng tượng ra gương mặt cậu Tâm lúc viết những dòng này, cậu đã day dứt tới mức nào mới dám nghĩ tới chuyện động trời như vậy. Nhưng cô không dám nghĩ tới, cũng không muốn bỏ trốn.

Nếu thật sự bỏ đi thì nhà họ Lữ chắc chắn sẽ bị dị nghị, thậm chí cô còn liên luỵ đến Ngọc Lan. Cả danh tiếng mà má cô lúc sanh thời gìn giữ bao năm, chỉ sợ trong khoảnh khắc cô bỏ trốn, tất cả đều sẽ đổ vỡ.

Ngọc Vân nhắm mắt lại, lồng ngực nghẹn cứng. Cô biết cậu Tâm thiệt lòng thiệt dạ thương mình, chứ không phải thứ tình cảm bồng bột ngoài miệng. Mỗi lần gặp nhau, lần nào cậu cũng trở nên vụng về khác thường đến mức khiến người khác phải mềm lòng.

Cô vẫn nhớ lần đầu hai người gặp nhau. Hôm đó, cô cùng em Lan đi ghe lên tỉnh lỵ mua thêm sách. Lúc bước xuống ghe, cô suýt ngã xuống sông vì tấm ván gỗ trơn trượt. Phu ghe còn chưa kịp phản ứng thì cậu Tâm đã vội đưa tay giữ lấy cô.

Bàn tay cậu lúc ấy run tới mức cô còn cảm nhận được, cả vành tai cũng đỏ lựng dù chiều hôm đó chẳng nắng bao nhiêu. Ấy vậy mà giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh:

“Cô cẩn thận.”

Sau này, mỗi lần nhớ lại chuyện cũ, Ngọc Vân vẫn thấy buồn cười. Một người cao lớn như cậu Tâm, vậy mà trước mặt cô lại lúng túng như cậu thiếu niên mới lớn. 

Khóe môi cô khẽ cong lên, nhưng ý cười ấy chẳng giữ được bao lâu. Một người trọng chữ hiếu như cậu Tâm, nay lại dám nghĩ đến chuyện rời bỏ quê nhà, đủ biết thâm tâm cậu đã giằng xé đến mức nào... 

Ngọc Vân trầm ngâm nhìn lá thư trong tay thật lâu, cuối cùng cô ép sát thư vào lồng ngực như muốn giữ chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại. 

Hay là mình bỏ đi khỏi xứ này đi em.

Chỉ cần nhắm mắt, dòng chữ ấy lại hiện rõ mồn một trong đầu. Nếu nói trong lòng không rung động thì chẳng qua là lời biện hộ giả dối mà thôi. Thế nhưng, khì thấy cậu vì cô bao nhiêu, càng thương cô đến mức muốn đánh đổi cả danh dự gia đình, thì cô lại không đành lòng nhìn cậu vì mình mà làm chuyện dại dột.

Vân chậm rãi hít sâu một hơi như muốn ép lòng mình bình tĩnh, rồi cô cúi đầu gấp lá thư lại cẩn thận. Đoạn cô đi đến mở ngăn tủ nhỏ bên đầu giường, lấy ra một xấp giấy còn mới, đặt giấy bút lên bàn. Ngọn đèn dầu trên bàn khẽ lay lắt theo gió, in rõ bóng cô lên vách tường trông sao mỏng manh và cô độc đến lạ. Ngọc Vân cầm bút thật lâu mới bắt đầu viết.

Anh Tâm,

Em đã đọc thư anh rồi.

Em biết anh không cam lòng nhưng chuyện bỏ đi khỏi xứ này, anh đừng nghĩ tới nữa, không nên vì em mà làm chuyện khiến cha má đau lòng. Nếu em cùng anh đi khỏi xứ này, cha má hai bên, em Tuệ, em Lan và người trong dòng họ cũng sẽ liên luỵ theo. Em không muốn anh vì một lúc nóng lòng mà phải sống trong day dứt cả đời.

Anh nói nhớ em, thiệt lòng em rất cảm động. Nhưng nếu anh thật sự nghĩ cho em, vậy trước hết phải giữ cho mình tỉnh táo.

Chuyện tới nước này, muốn mở nút thì phải tìm người thắt nút. Thiệt lòng, mấy bữa nay em có đôi chút nghi ngờ về lão thầy bói đã đến vào ngày hôm đó. Em đã từng cho người đi dò hỏi nhưng sau hôm ấy, lão như biến mất không thấy tăm hơi. Chuyện bên kia con rạch em không thể nắm rõ bằng anh, nên em muốn anh dò hỏi thử coi lão có từng xuất hiện ở đó hay có từng lui tới chỗ nào khác hay không. 

Em không dám nói chắc mọi chuyện là sắp đặt hay trùng hợp, nhưng em nghĩ, khi có những manh mối rõ ràng, mọi chuyện sẽ được sáng tỏ. Nên lúc này, em mong anh khoan để cảm xúc lấn át lý trí, kẻo lại đẩy mình vô thế không còn đường lui.

Em vẫn mong mọi chuyện chưa đến mức không thể cứu vãn. Mong tin anh.

Ngọc Vân.

Ngọc Vân đặt bút xuống. Dưới ngọn đèn dầu chập chờn, cô đọc lại thư thêm một lần nữa, phải đắn đo hồi lâu cô mới chịu gấp lá thư lại.

Bên ngoài hành lang lúc này vang lên tiếng bước chân khe khẽ, Lụa bưng ấm trà nóng bước vào trong, cẩn thận đặt lên bàn rồi từ tốn rót ra chén trà nhỏ, lại chu đáo kê lên cái đĩa dầm men lam.

“Cô hai, cô mau uống trà đi ạ. Cả ngày nay cô hứng gió hứng mưa, không giữ ấm thì cô lại đổ bệnh.”

Nghe Lụa càm ràm vì lo lắng cho mình, Ngọc Vân cũng không trách cứ làm chi. Cô cầm chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ. Đợi tới lúc thấy cô uống hết, Lụa mới khẽ thở phào. Thấy bộ dáng nó căng thẳng, Vân bật cười, ngước mắt nhìn nó một lúc lâu rồi bất chợt lên tiếng:

“Lụa.”

“Dạ?”

“Liệu một gia đình danh giá… có đến để hỏi cưới vợ cho con trai mình vào thời gian này không?”

Con Lụa ngẩn người, ấp úng hồi lâu mới đáp: “Dạ… chắc cũng hiếm lắm cô.”

“Đến em còn thấy khó nói phải không?” Ngọc Vân hạ mắt nhìn khói trà bảng lảng trước mắt, giọng cô chậm rãi. “Ấy vậy mà dì lại mang đến tin có người hỏi cưới Lan vào thời điểm này.” 

“Ý cô là…” Lụa quay đầu nhìn ra ngoài như sợ có ai nghe lén. Nó hạ giọng nhỏ xíu đến mức như thể đang thầm thì. “Bà có tính toán khác hả cô?”

“Ừ” Vân đáp. “Lúc dì gặp bên kia, cũng là lúc chị và Lan ra khỏi nhà. Nhưng nếu thật sự có gia đình như thế tới hỏi cưới… đáng nhẽ thế nào cũng phải đi ngang chợ làng hoặc bến sông.”

Nói đến đây, cô ngẩng mặt hỏi Lụa: “Hôm nay em có thấy ai ăn diện sang trọng đi ngang qua mình không?”

Lụa thành thật lắc đầu.

“Vậy mới lạ.” Nghĩ ngợi một lát, cô tiếp lời. “Từ bên kia con rạch muốn qua nhà họ Lữ, đường gần nhất là phải băng qua chợ. Mà hễ có người lạ đến làng, lại còn ăn mặc sang trọng, bà con sẽ bàn tán náo nhiệt hẳn.”

Dừng một chút, cô nhíu mày, nói ra nghi ngờ trong lòng: “Không lẽ người nọ cố tình tránh mặt bà con trong chợ?”

“Nhưng sao cô lại chắc đó là người ăn mặc sang trọng ạ? Khi nãy em chỉ nghe bà nhắc tới bà mối thôi.” Lụa thắc mắc.

“Nếu chỉ là bà mối đến hỏi thăm, dì đâu cần ăn diện tới vậy. Ngay cả nhang trên bàn thờ cũng đổi sang loại nhang trầm. Loại đó nhà mình chỉ dùng khi tiếp khách quý hay ngày giỗ lớn mà thôi… Dì coi trọng như vậy, có khi là người lớn trong nhà đã tự mình sang hỏi cưới, không chỉ là bà mối đến dò ý đâu.”

Nói đến đây, Vân rơi vào trầm tư, một người bỏ công đi đường vòng chỉ để tránh tai mắt người ngoài, chuyện này càng nghĩ càng thấy mờ ám. Nhưng bên kia con rạch có biết bao nhà phú hộ, điền chủ. Rốt cuộc ai mới là người âm thầm đến hỏi cưới Lan?

Trong đầu cô thoáng vụt qua một ý nghĩ mơ hồ, nhưng chưa kịp nắm bắt thì đã tan mất. Dòng suy nghĩ rối ren và dồn dập mấy bữa nay khiến đầu óc cô âm ỉ cơn đau nhức. Lụa thấy cô nâng tay, mặt nhợt nhạt, mày thì chau lại liền biết cô lên cơn đau đầu. Nó vội bước tới, đặt tay cô xuống rồi nhẹ nhàng xoa bóp hai bên thái dương, miệng lại bắt đầu cằn nhằn đủ điều:

“Em nói cô hoài mà cô hông chịu nghe, hễ cô nghĩ ngợi nhiều là cô nhức đầu. Hay cô nằm nghỉ chút đi nghen cô, chứ sắc mặt cô xuống dữ lắm.”

“Không sao. Nghe chị dặn.” Vân nói, giọng nghiêm lại. “Mai em thử men theo đường đất phía sau nhà, xuống mấy chỗ phu ghe hay neo ngoài mé rạch vắng mà hỏi thử. Chỗ đó tuy vắng nhưng nếu thật sự có người mặc sang trọng đi cùng bà mối, nổi bật như vậy… chắc chắn sẽ có người để ý tới.”

Con Lụa nhìn cô hồi lâu, dường như chính nó cũng dần nhận ra có điều bất thường, tinh thần nó sốt sắng hơn hẳn:

“Dạ, cô cứ để em liệu.”

Ngọc Vân gật đầu, chợt cô dặn thêm: “Em làm khéo, đừng để ai trong nhà biết.”

“Dạ, em hiểu rồi.” Lụa gật đầu chắc nịch.

Ngọc Vân ngả người vào ghế, vừa nhắm mắt nghỉ ngơi thì chợt nhớ đến một chuyện.

“À, mấy thầy quản bên tiệm vàng Ngọc Diệp có cho người mang quyển sổ con qua đây chưa?”

Lụa dừng tay, nó nhìn sắc mặt nhợt nhạt của cô rồi ngập ngừng:

“Có đem về rồi đó cô, nhưng cô nghỉ ngơi một lát rồi hẵng xem được không? Đầu cô còn đau như vậy mà.”

Ngọc Vân lắc đầu, vịn tay vào thành ghế ngồi thẳng dậy: “Hổm rày có nhiều chuyện xảy ra, chị lo phía tiệm sẽ bị ảnh hưởng. Em lấy ra đây, để chị coi.”

Biết có khuyên nữa cũng vô ích, Lụa đành đi tới chiếc tủ gỗ sát vách, lấy ra vài quyển sổ con bọc vải màu nâu đã sờn mép rồi đặt lên bàn. Ngọc Vân kéo cây đèn dầu lại gần, ánh lửa chập chờn hắt xuống trang giấy đã ngả màu, chi chít nét chữ Quốc ngữ ngay ngắn cùng những con số ghi chép cẩn thận theo từng ngày của thầy quản ở mỗi cửa hiệu. 

Trong buồng, bỗng chỉ còn tiếng giấy sột soạt vang lên đều đều dưới ngón tay cô. Ban đầu, nét mặt Ngọc Vân vẫn còn bình thản nhưng càng lật sâu vào nhữung trang ghi ghép của ba ngày gần nhất, hàng mày thanh tú càng nhíu lại. 

“Ngày mở bán đợt nữ trang mới vốn là dịp đông khách nhất tháng. Mọi lần, từ sáng sớm khách đã đứng kín trước cửa, có khi chưa hết buổi đã hết hàng phải ghi đơn hàng đặt trước, đến mức đốc thúc thợ tăng ca làm sáng đêm cho kịp thời hạn. Vậy mà lần này… số lượng giao dịch trong sổ chỉ còn phân nửa so với lệ thường. Không chỉ một, mà là tất cả cửa hiệu đều bị ảnh hưởng.

Nghĩ đến đây, ánh mắt cô dừng lại khá lâu ở cột hàng ghi tên khách quen. Những vị điền chủ, phú hộ trong tổng, mấy chủ ghe buôn, chủ cửa hiệu vẫn thường đặt vòng xuyến, kiềng vàng cho vợ con, và phần lớn các bà Hội đồng… lần này đều vắng bóng. Ngọc Vân khép hờ quyển sổ, cô thở dài một hơi như muốn cho vơi bớt nỗi lo lắng trong lòng.

“Tin đồn lan nhanh hơn chị nghĩ.”

Lụa thấy cô Hai lo lắng đến chau cả mày mà sốt ruột, nó bất lực hỏi: “Vậy giờ mình tính sao hả cô?”

Vân rơi vào trầm ngâm, ánh mắt dừng nơi ngọn đèn dầu lay động, đầu ngón tay khẽ vuốt dọc theo mép bìa sổ đã sờn. Thiết tưởng mục đích là phá huỷ mối hôn sự của cô, nhưng ngay khoảnh khắc này, nhìn những con số ngay ngắn trước mặt như đang chứng thực một sự thật kinh hoàng hơn. Một luồng khí lạnh bỗng dọc theo sống lưng truyền thẳng lên đại não, sự hoài nghi buộc Ngọc Vân một lần nữa phải xâu chuỗi lại mọi chuyện.

“Bắt đầu từ vụ huỷ hôn ê chề, nối tiếp là có kẻ đồn thổi ác ý rêu rao khắp nơi. Ngỡ như chuyện mệnh số là cái cớ để nhà họ Đinh nhất quyết từ hôn, đẩy mình vào cảnh mang tai tiếng, bị người đời dèm pha đến mức không thể gả vào gia đình đàng hoàng, cùng đường phải chấp nhận gả cho một người cùng mệnh đại hung để gỡ rối. Phải chăng cuộc hôn nhân đó chỉ là màn kịch để đánh lạc hướng? 

Không, tất cả những điều đó chưa phải là cái đích cuối cùng. Mà là một cái bẫy lớn được giăng tỉ mỉ như tơ nhện, chỉ đợi khi mình kiệt quệ rồi tự nguyện sa chân vào.

Có lẽ thứ kẻ đứng sau mưu tính chưa bao giờ là một cuộc huỷ hôn đơn giản. Kẻ đó chỉ muốn thấy mình - cô Hai nhà họ Lữ này gục ngã. Vào khoảnh khắc mình không còn đủ tỉnh táo để gánh vác cửa tiệm vàng, kẻ đó sẽ thừa cơ nuốt chửng cơ nghiệp của má.

Ai là kẻ thèm khát khối gia sản này nhất? Là dì Xuyến sao? Mọi mũi dùi, mọi động cơ hiện tại đều chĩa thẳng về phía dì ta, nhưng… mình không thể hồ đồ để định kiến dẫn dắt. Ở xứ này, người muốn nhà họ Lữ sụp đổ đâu chỉ có một mình dì Xuyến… Bất kể là ai, việc mình cần làm bây giờ là tìm kiếm bằng chứng. Có lẽ mối nối nằm ở lão thầy bói mù, mình phải lên chợ huyện một chuyến mới được.”

Dường như đã có quyết định, Vân mới ngước mắt nhìn Lụa, thấy nó đan chặt bàn tay đến trắng bệch, cô bật cười rồi nói:

“Trước mắt cửa tiệm vẫn phải mở bán, không được đóng.” Dừng một lát, Vân đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lụa như trấn an. “Ngày mai chị đến tiệm vàng trên chợ huyện, chị sẽ liệu mà tính. Em chỉ cần nhớ chuyện chị giao mà làm cho tốt là được.”

Lụa nghe vậy mím môi, ánh nhìn nó có chút xót xa. Hồi lâu, nó mới khẽ “dạ” một tiếng rõ ngoan, rồi nhanh nhẹn thu dọn chồng sổ sách, nó không nhịn được mà thủ thỉ. “Bà chủ mất rồi, giờ em chỉ biết trông cậy vô cô thôi. Cô mà có bề gì, em biết ăn nói làm sao với bà…”

“Chị biết rồi, mới tí tuổi đã hay càm ràm.” Vân khẽ mắng nhưng khoé môi cô lại hiện lên nét cười ấm áp. Sự tận tuỵ của Lụa như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm lòng cô giữa cái bẫy lạnh lùng đang giăng bủa xung quanh.

Thấy Lụa tất bật làm hết cái này đến cái khác, cuối cùng nó cũng sửa soạn xong mùng mền trên giường, chờ cô bước về phía chiếc giường gỗ. Lưng vừa đặt xuống, Lụa đã lanh lẹ chỉnh lại gối, kéo tấm chăn mỏng phủ ngang người cô rồi mới buông màn. Thấy Vân lim dim, nó cẩn thận vặn nhỏ tim đèn, gian phòng theo đó cũng tối đi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px