Hủy hôn
“Má… má đừng làm Vân khó xử, làm vậy coi sao đặng.” Minh Tâm bất lực nhìn bà Pha, hai bàn tay siết chặt đến nổi gân, cố kìm để mình không nói nặng lời.
Ông Công cũng thấy con trai mình làm chuyện quá khó coi, ông nạt:
“Bây đứng lên đi, để má bây lo liệu. Nhà mình tuy không phải danh giá gì, nhưng cũng có gia phong, có nề nếp. Một đứa con gái thôi mà, đâu nhất thiết phải lấy cái đứa phá gia can như thế. Bây coi quỳ lạy trước bàn thờ nhà người ta như vậy, có ra thể thống gì hay không?”
Ông Phú nghe tới đó thì nóng mặt, lời nói không còn giữ kẽ:
“Anh chị nói vậy là quá rồi đó nghen. Con Vân đằng nào nó cũng là con gái tôi, anh chị ở trước mặt tôi xài xể nó như vậy. Anh chị có coi tôi ra cái gì không?”
Bà Pha liếc sang ông Phú với bà Xuyến. Trong bụng bà đã rõ mười mươi, mối hôn sự này coi như đứt. Ở lại thêm chỉ càng thêm bực bội, nói:
“Anh Phú, chị Xuyến… chuyện của con Vân, thôi khỏi nói thêm chi nữa.”
Bà Pha nhìn ra ngoài trời, rồi gập cây quạt lại “cạch” một tiếng, khẽ thở dài:
“Tôi coi trời cũng đã về chiều rồi. Xin phép anh chị, gia đình tôi về trước. Trong nhà bộn bề công chuyện, không thể ở lại đây thêm nữa.”
“Cha, má!” Cậu Tâm ngước lên, ánh mắt van nài, chỉ mong cha má cậu sẽ suy nghĩ lại.
“Đứng dậy, đi về!” Bà Pha đanh giọng.
Bà Xuyến vội bước tới chỗ Vân, mày chau lại tỏ ra lo lắng: “Đứng dậy đi con, người ta đã nói vậy rồi.”
Thấy Vân lặng thinh, bà Xuyến tưởng cô còn cố chấp muốn níu kéo. Bà thở dài, vỗ vai cô khuyên nhủ: “Người ta cũng đâu có xem con ra gì. Người ta đã không muốn, mình ráng cũng vậy thôi con.”
Ngọc Vân nghe rõ từng lời của bà Xuyến, cô hiểu hết, hiểu rõ lắm… nhưng có lẽ trong thâm tâm cô không muốn có kết quả như vậy. Bên tai, tiếng bà Pha vẫn đang giục cậu Tâm, từng câu như thúc ép. Cô cũng không biết mình đang trông mong điều gì, có lẽ là chờ đợi quyết định của người đó để cô có cái vịn vào, để bản thân vững vàng hơn.
Nhưng rồi bàn tay to rộng đang nắm lấy tay cô… lại dần buông lỏng. Tim cô chợt hụt đi một nhịp, cả người run lên, bàn tay vô thức siết chặt lấy tay cậu Tâm.
“Vân…” Cậu Tâm gọi.
Ngọc Vân không đáp. Cô chỉ cúi nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau. Chút ấm áp còn sót lại, bỗng chốc trở nên xa vời. Rồi cô buông tay, ngẩng lên nhìn về phía bà Pha, vai gầy khẽ run. Giọng nói chua xót có phần chế giễu:
“Dạ… con xin không làm khó hai bên nữa.”
Cậu Tâm rối trí, ánh mắt lưỡng lự hết nhìn Vân rồi lại quay sang bà Pha. Một bên là cha má, chữ “hiếu” đè nặng trên vai, chưa kể chuyện của dòng tộc còn trông chờ vào cậu gánh vác. Một bên là người cậu thương, muốn chung sống cả đời, sớm chiều có nhau.
Bên hiếu, bên tình. Chọn bên nào, cậu cũng thấy không đành lòng, nhưng lại không có sự lựa chọn nào khác.
Ngọc Vân dường như hiểu được nỗi khó xử của cậu, cô đành cất lời:
“Anh Tâm, chuyện chúng mình để sau này hẵng nói.”
Nói rồi, cô đưa tay nắm lấy tay bà Xuyến, nương theo bà mà đứng dậy. Cô hít nhẹ một hơi rồi hỏi bà:
“Dạ… con xin phép được về phòng trước được không?”
“Ừ, con về phòng nghỉ ngơi đi. Ở đây có cha con với dì rồi.” Bà Xuyến gật đầu.
Ngọc Vân đáp “dạ” rồi quay đầu nhìn lên bàn thờ. Trong làn khói mong manh, bảng lảng trước di ảnh, khiến gương mặt má lúc rõ lúc mờ, dẫu vậy dù khoảnh khắc nào cô vẫn trông thấy nụ cười của bà hiền từ như khi còn sống. Một vạt nắng chiều xiên qua cửa sổ, chiếu lên thân người Vân. Bóng cô đổ trên nền nhà, kéo dài ra, mảnh khảnh và lẻ loi đến nao lòng.
Trong lòng cô chợt dậy lên một nỗi tủi thân khó nói thành lời. Giá như… má còn sống, giá như… được bà vỗ về và bảo vệ thì có lẽ cô đã không lạc lõng, không một mình chịu đựng bao lời đổ xuống như vậy. Một luồng nóng dâng lên, chực trào nơi khoé mắt. Thình lình, một cơn gió nhẹ bất chợt lùa qua gian nhà, tựa như muốn bao bọc lấy nỗi buồn của cô. Bờ vai cô run rẩy, vội khép lại đôi mi hòng che giấu những vụn vỡ trong lòng. Rồi cô quay lưng, lặng lẽ buớc vào trong.
Cả gian nhà chỉ còn lại vạt nắng chiều đổ dài trên nền đất, xẻ đôi căn nhà ra làm hai phía. Cậu Tâm đứng bên kia vạt nắng, lặng người nhìn theo bóng cô khuất dần, chân như chôn tại chỗ, không sao bước qua nổi. Khoảng cách chỉ một vệt sáng, mà dường như đã lỡ nhau cả một đời.
Trong nhà, không ai nói thêm tiếng nào, không khí nặng trĩu bao trùm, nghe rõ tiếng gió hiu hiu bên tai.
Bà Pha nhìn theo hướng Ngọc Vân vừa rời đi, bỗng chốc thấy chạnh lòng, cảm thấy đáng tiếc cho người con gái như Ngọc Vân. Nhưng chuyện đã tới nước này, bà đành cắn răng cho qua, chỉ trách cô không tốt số mà thôi. Nghĩ vậy, bà hạ giọng, nói với vợ chồng ông Phú:
“Chuyện này tạm thời nhà tôi sẽ không nói ra ngoài. Anh chị liệu mà sắp xếp cho khéo, đừng để con Vân nó mang tai mang tiếng. Rồi kiếm cái cớ gì đó để huỷ mối hôn sự này đi.”
Nghe được lời đảm bảo từ phía bà Pha, ông Phú thở hắt ra một hơi dài như trút được một mối lo trong lòng. Ông sợ đứt mối này thì hư hao chuyện làm ăn, mà hơn hết là sợ bị mất mặt với thiên hạ. Lỡ chuyện đồn ra ngoài, người ta dị nghị con Vân mang số xấu thì còn ai dám lui tới, còn ai dám làm ăn chung nữa?
Ông Phú gật đầu lia lịa, nhanh chóng đồng ý:
“Vậy phiền anh chị giữ kín chuyện này giúp nhà tui. Còn hôn sự của hai đứa cũng đành thôi vậy. Về phần lý do để nhà tui nghĩ cách xem thế nào.”
Ngay sau đó, ông Công với bà Pha đứng dậy đi trước. Cậu Tâm lặng lẽ theo sau, bước chân nặng nề như đeo đá. Vừa ra tới thềm, cậu dừng bước, rồi như không đành mà ngoảnh đầu lại. Bức màn tre vẫn nằm im lìm, che khuất gian nhà phía trong. Ánh mắt cậu lưu luyến dừng lại thật lâu nơi bức màn mong manh ấy, như mong tấm rèm sẽ được vén lên… nhưng không.
Cuối cùng, cậu hạ mắt, quay đi.
***
Lúc này, trong nhà cũng chỉ còn vợ chồng ông Phú. Ông Phú quay lại bàn, ngồi phịch xuống, mặt mày cau có thấy rõ. Ông hừ một tiếng, liếc qua bà Xuyến mà trách:
“Bà đó, làm hỏng hết cả tính toán của tôi rồi. Khi nãy, đáng lẽ bà không nên mời gã thầy bói vào đây.”
Bà Xuyến bực bội, oán trách chồng. Khi nãy không muốn mời vô thì không chịu can, bây giờ lại trách cứ bà. Trong bụng giận hờn nhưng ngoài mặt lại không dám cãi nên đành phải vuốt giận. Bà nhẹ giọng lựa lời, nói qua nói lại, cốt cho ông nguôi ngoai. Đợi ông Phú bớt gay gắt, bà mới quay sang thầy bói mù đứng một bên, ra vẻ lo lắng mà hỏi cách giải hạn cho Ngọc Vân.
Lão bói mù lắc đầu, lão nói: “Vận số đã định, có giải cũng chỉ bớt phần nào, chớ không dứt hẳn. Đường tình duyên của cô nhà vốn đã lận đận, khó bề yên ổn như người ta.”
Ngừng một lúc, lão mới đưa ra giải pháp: “Muốn phá giải triệt để, phải tìm người có mệnh tương tự cô nhà. Hai mệnh số xấu chọi nhau, biết đâu lại triệt tiêu lẫn nhau, mới có thể chung sống lâu dài. Coi như lấy độc trị độc.”
Nghe tới đó, ông Phú im lặng hồi lâu như cân nhắc thiệt hơn. Một lát sau, ông thò tay vào túi áo, móc ra ít đồng bạc đưa cho lão thầy bói, dặn dò phải giữ kín chuyện này, không được hé răng ra ngoài nửa lời.
Thấy lão thầy bói đã nhận tiền, ông lại sai thằng Hủi đưa lão ta ra khỏi cửa cho cẩn thận. Dứt lời, ông chậm rãi dời mắt lên bàn thờ, dừng lại nơi di ảnh của người vợ đã khuất. Đầu ngón tay gõ nhịp nhè nhẹ trên mặt bàn, mắt đăm đăm như đang tính toán.
Bà Xuyến ngồi bên cạnh, thấy ông cứ mãi nhìn bức ảnh thờ, dù là người đã khuất nhưng vẫn khiến bà bứt rứt, khó chịu. Bà Xuyến lên tiếng dò hỏi:
“Mình, ông thầy bói nói vậy chắc mình cũng có tính toán rồi phải hông? Chớ chuyện kiếm người giống mệnh của Ngọc Vân… đâu phải dễ kiếm đâu mình.”
Bà Xuyến ngập ngừng một chút, rồi thở dài:
“Với lại, Vân nó được một tay chị lớn chăm sóc, được nuông chiều quen rồi. Thân là tiểu thơ, lá ngọc cành vàng… giờ mà gả vô chỗ không ra gì, tui e là nó chịu không có nổi.”
Nói tới đó, bà liếc nhẹ lên bàn thờ, giọng kiêng dè: “Mà làm vậy, tui cũng ngại với chị lớn. Lỡ mai mốt thiên hạ dị nghị, nói tui làm mẹ kế mà hà hiếp con chồng… thì cũng khó coi lắm mình ơi!”
Ông Phú vẫn không rời mắt khỏi tấm di ảnh. Một lúc lâu sau, tiếng gõ trên mặt bàn mới dừng lại. Ông điềm nhiên:
“Đời này, có cái gì mà không phải trả giá.”
Ông quay sang bà Xuyến, ánh mắt đã trở lại bình thường, tỉnh rụi:
“Gia sản này, có hơn phân nửa là của má nó để lại. Tôi không tin nó dám làm trái ý, để rồi phá cho tiêu tan cái cơ nghiệp mà má nó gầy dựng.”
Ngẫm nghĩ một lúc, ông quyết: “Bà kiếm cho con Vân người hợp cái số đó đi. Miễn sao giữ được cái danh dự, giữ được chuyện làm ăn của gia đình… là được.”
Ngoài hiên, con Lụa đứng nép mình sau cánh cửa không biết từ khi nào. Nó nín thở, dỏng tai nghe từng lời trong nhà, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nghe tới câu ông Phú dứt khoát như đinh đóng cột, mặt nó tái mét. Lụa không dám nán lại thêm, vội rón rén lùi ra, rồi chạy một mạch về phía phòng cô Hai. Tới nơi, nó còn chưa kịp thở cho ra hơi, đã hấp tấp đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, Ngọc Vân đang ngồi bên mép giường, hai tay đan chặt vào nhau, mặt mày còn chưa hết bần thần. Ngọc Lan đang an ủi chị, thấy Lụa chạy xộc vào, liền nhíu mày:
“Em chạy gì mà chạy dữ vậy?”
Con Lụa chống tay lên đầu gối, thở hổn hển, mắt mở to:
“Cô Hai… Cô Ba… em mới nghe được chuyện động trời.”
Lụa nuốt nước bọt, hạ giọng xuống như sợ có người nghe lén:
“Em nghe được, ông định kiếm người để gả cô Vân đi, hơn nữa là người có mệnh xấu.”
Ngọc Vân bừng tỉnh, khẽ ngẩng đầu lên. Tuy rằng cô vẫn buồn vì chuyện vừa rồi, nhưng ánh mắt đã dần lấy lại sự điềm tĩnh. Khi nãy tâm trí cô rối ren nên nghĩ gì cũng không thông. Giờ ngẫm lại, từng chuyện một diễn ra rõ ràng như một vở tuồng được sắp đặt tỉ mỉ từ trước.
Chuyện tình cờ gặp ông thầy bói ở cửa sau, cho tới khi lão ấy bước vô nhà và phán những lời đó, khiến mối hôn sự của cô đứt gánh giữa đường. Và bây giờ, cha cô lại tính chuyện gả cô cho một người khác.
Trong lòng Ngọc Vân chợt dậy lên cơn hốt hoảng, cô rùng mình. Mọi thứ móc nối với nhau, khít rịt đến đáng sợ.
“Sao cha lại quyết định như thế được?” Ngọc Lan bật dậy, không giấu nổi cơn bức xúc. “Không được, em phải ra nói với cha, để cha suy nghĩ lại.”
Nói rồi, em toan bước ra ngoài. Con Nhung ở bên cạnh, tim cũng đánh thót một cái, nó la lên:
“Cô Ba… cô từ từ đã ạ.”
“Em khoan đã.” Vân can.
“Chị đừng có cản em!” Lan quay lại, ngực phập phồng theo nhịp thở, giọng gấp gáp. “Lỡ cha mà làm thiệt, đời chị coi như xong rồi đó.”
Vân không đáp ngay. Cô biết em mình đang lo, nhưng trong lòng cô lúc này còn có điều khác quan trọng hơn. Cô quay sang nhìn Lụa, hỏi:
“Dì có đồng ý chuyện này không?”
Lụa lắc đầu: “Dạ… bà chủ cũng có can lại, mà ông chủ không chịu. Bà còn nói, làm vậy thì thấy áy náy với bà lớn, sợ thiên hạ dị nghị, nói bà là mẹ kế mà ép cô đi lấy người có cái số xấu…”
Nói tới đó, Lụa ngập ngừng, không dám nói thêm.
Đến lúc này, Ngọc Vân mới vỡ lẽ. Ban đầu, mọi thứ chỉ là sự nghi ngờ của cô, nhưng Lụa nói đến đâu, trong đầu dần xâu chuỗi lại đến đó. Hoá ra, chuyện này không phải tự nhiên mà có.
Cô hiểu tánh cha mình. Ông ấy rất coi trọng mặt mũi, cái danh cái tiếng còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Cũng nhờ cái tiếng đó, lại thêm mối quen biết hồi trước của má, mà việc làm ăn của ông mới được xuôi chèo mát mái.
Nhưng mà, không ít lần cô thấy cha cau mày, cũng không hào hứng đáp lời khi nghe được những lời khen, nào là: “Ông Phú có số hưởng, cưới được người vợ giỏi giang”, rồi lại “ổng có được ngày hôm nay, là nhờ bà Diệp khéo ăn nói, kéo mối làm ăn”.
Về phần dì Xuyến, ngoài mặt nhìn như đang bênh vực, nói đỡ cho cô nhưng kỳ thực lại âm thầm ép cha cô phải định đoạt ngay lúc ấy, tránh để cha mềm lòng mà đổi ý. Khi nhắc về má cô, y như rằng chạm trúng chỗ tự ái, làm cha thấy mình bị lép vế, trong lòng càng thêm bực bội.
Nói cho cùng, vài lời của dì Xuyến khác nào châm dầu vào lửa, làm cha thêm bận tâm về cô. Coi bộ, cha lo để cô ở trong nhà sẽ trở thành gánh nặng. Chẳng may khi tìm nguyên nhân khởi đầu cho những chuyện chẳng lành sau này, người cha nghi ngờ đầu tiên sẽ là cô.
Bởi vậy, cha cô… đâu phải vì lo lắng nên mới gả cô đi. Mà ông ấy đang tiếc cái gia sản khổng lồ này. Sợ rằng lời đồn thất thiệt khiến các đối tác đổi ý. Rốt cuộc vẫn là sợ cô làm ảnh hưởng đến những thứ đó.
“Có phải cha đem gia sản này ra làm cái cớ, ép chị nghe theo ý cha phải không?”
“Dạ… đúng rồi đó cô Hai. Sao cô biết hay vậy?” Lụa trố mắt, nó không ngờ rằng cô Hai còn đoán được chuyện này.
“Chị Hai, chị nãy giờ nói gì vậy? Em không hiểu.” Ngọc Lan ngơ ngác, quay sang nhìn Vân như muốn tìm câu trả lời.
Vân đi lại bàn, rót hai ly trà, rồi đưa cho Lan một ly: “Uống miếng trà đi em, cho bình tĩnh lại đã.”
Thấy Lan không còn rối rít như hồi nãy, cô mới nhẹ nhàng hỏi: “Lan nè, chị hỏi thiệt… Trong lòng em, dì Xuyến là người ra sao?”
Lan ngẫm nghĩ một chút, thành thật đáp:
“Hồi má còn sống, dì có phần xa cách với em. Mà từ lúc má mất… dì lại thương em dữ lắm. Đôi khi em lỡ làm sai, cha la rầy thì dì chạy lại can, không cho cha đánh em. Còn nói con gái thì vô tư một chút cũng hổng sao.”
Em ngập ngừng chốt lát, nói tiếp:
“Dì cũng không ép em học hành chi nhiều, để em được thong thả. Chớ ai như chị Hai… ngày nào cũng bắt em học chữ, rồi tập tành thêu thùa.”
Nghe câu trả lời của Lan, Vân không lấy làm lạ. Dì Xuyến đối xử với cô và Lan đều cùng một kiểu, dì ấy nuông chiều và buông thả đến mức khiến con người ta dễ lầm đường lạc lối mà không hề nhận ra.
Cũng may Lan còn biết điều, tánh lại ngay thẳng nên cô không quá lo lắng. Chỉ khi con bé lỡ sai chuyện gì, cô nhắc một tiếng là nó nghe.
Vân khẽ thở dài, thiệt tình cô không biết phải lựa lời thế nào để cho em hiểu. Lỡ như cha đành lòng gả cô đi, trong nhà chỉ còn lại một mình Lan… thì con bé cũng không đến nỗi chịu thiệt thòi.
Đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, Vân nhìn Lan, hỏi tiếp: “Vậy… dì Xuyến đối xử với Gia Bảo thì sao?”
“Em Tư hả?” Ngọc Lan thoáng ngạc nhiên khi nghe chị nhắc đến nó, nhưng rồi cũng đáp.
“Dì nghiêm với nó lắm. Nhất là mấy chuyện cha giao, làm sai chút xíu là bị rầy liền. Có lần, nó lén đi đánh bạc, thua đến mức thiếu nợ rồi bị chủ nợ kiếm tới tận nhà.”
Ngọc Lan hạ giọng như vẫn còn ám ảnh chuyện hôm đó:
“Bữa đó, dì đánh nó dữ lắm, thiếu điều sống dở chết dở. Dì nói vì nó là con trai độc đinh, sau này còn phải gánh hương hoả, nên phải nên thân, không được dính vô mấy cái tật xấu đó. Tính ra… cha còn không la rầy thằng Bảo nhiều bằng dì nữa...”
Nói tới đó, Lan tự dưng khựng ngang. Trong đầu chợt thấy có điều gì đó không ổn, em quay phắt sang nhìn Vân, ánh mắt lộ rõ vẻ chần chừ.
Ngọc Vân thở dài, “ừ” một tiếng, không nói gì thêm.
Lan mím môi, lưỡng lự một hồi mới nói ra, như đang tự hỏi chính mình.: “Liệu… mình có nghĩ oan cho dì hông chị Hai?”
“Bao lâu nay, dì là người chăm sóc chị em mình từ cái ăn đến cái mặc, không thiếu thứ chi…Nếu như không thương thì mắc mớ chi dì phải làm như thế?”
Lan nắm bàn tay Vân, em thủ thỉ: “Chị… em thấy dì hổng giống người có bụng dạ xấu xa…”
Đành vậy, rất khó để thay đổi suy nghĩ về một người, huống chi bấy lâu nay dì Xuyến đối với Lan… có lẽ cũng có tình cảm.
Ngọc Lan vốn là người sống có tình có nghĩa. Nghĩ vậy, cô cũng không nói gì thêm cho nặng lời. Ép buộc lúc này, chỉ làm Lan rối hơn mà thôi. Cô đặt tay còn lại lên tay Lan, vỗ nhẹ:
“Chị không ép em. Chỉ là… từ nay em làm gì cũng nên liệu trước tính sau một chút.”
Nói rồi, Vân chợt mỉm cười, đưa tay véo nhẹ má Lan:
“Mai mốt rồi chị cũng đi lấy chồng, trong nhà còn mình em…” Cô nghiêng đầu, nửa đùa nửa thiệt. “Lỡ có bị người ta ăn hiếp, đừng có chạy sang nhà chồng méc chị nghe chưa.”
“Đau em… Chuyện sau này thì chưa biết, chớ trước mặt là chị đang ăn hiếp em đó nha.” Lan phụng phịu, đưa tay xoa má.
“Vậy à!” Vân bật cười. “Thế chị phải tranh thủ thôi.”
Thấy Lan cũng bật cười theo, đôi mắt cong cong, dáng vẻ căng thẳng ban nãy tan đi, Vân mới yên tâm phần nào. Chuyện lớn chuyện nhỏ, rốt cuộc cũng tạm gác qua một bên.
Ngoài sân, nắng chiều đổ xuống một màu vàng ươm. Gió lùa vô mát rượi, cuốn theo hương thơm lúa trổ đòng ngòn ngọt mà dạt dào như mùi cốm sữa. Luồng gió lại cuộn lên hàng cau, làm cho tàu lá đong đưa, bóng đổ dài lắc lư trên mặt đất như những cô đào hát ỏn ẻn làm dáng. Vài con chim sẻ sà xuống sân, nhảy nhót rồi như sbị giật mình mà vụt bay, để lại một khoảng sân bình yên đến lạ.
Mọi thứ êm đềm như vậy, nhưng sao lòng cô ngổn ngang đến thế? Ngọc Vân ngắm nhìn khoảng sân bên ngoài cửa sổ, chỉ mong sao cuộc đời mình và Lan cũng đẹp đẽ như cảnh trước mắt.
***
Trời lúc này đã xế chiều, ánh nắng rút dần đi, chỉ còn vài vệt vàng nhạt le lói nơi bậu cửa. Cánh cửa được khép lại, ngay khi vợ chồng ông Công cùng cậu Tâm bước vô nhà. Cả ba người không ai nói một lời. Trong gian nhà yên ắng, chỉ còn tiếng rót trà tí tách, nghe thật nhạt nhẽo.
Minh Tâm đứng sững giữa nhà, hai bàn tay nắm chặt như đang dằn lại. Nhưng rồi vẫn không kìm được, cất tiếng:
“Cha, má… chuyện này, xin cha má tha thứ cho con. Con không thể thuận theo hai người.”
Lồng ngực bà Pha phập phồng, đến nỗi cây trâm cài trên tóc cũng khẽ rung theo từng nhịp thở. Bà nhìn con trai, vừa đau lòng vừa buồn bực, bà sẵng giọng:
“Con muốn cãi lời cha má đó hả?’
Bà ngồi xuống ghế, cầm ly trà uống cạn một hơi. Song, mới quay sang nhìn cậu Tâm, ánh mắt không còn lay động. Cây quạt trên tay bà gõ nhẹ lên mặt bàn, thẳng thừng nói:
“Chuyện chi cha má cũng có thể nhường con. Nhưng riêng chuyện này… thì không được.”
Ngừng một lát, bà nói tiếp:
“Tâm, con là con trai độc đinh của cái nhà này. Con mà có bề chi thì cái nhà này coi như tuyệt tự. Con tính để cha má mắc tội với tổ tiên hay sao?”
Không đợi nghe câu trả lời từ cậu Tâm. Bà gằn giọng, mắt không rời khỏi cậu:
“Còn về Ngọc Vân. Nếu con thương nó, con không nên cố rước nó về đây mới phải.”
“Con nghĩ cho kỹ đi.” Ánh mắt bà lạnh lùng, hỏi dồn. “Con có muốn vì cái tình này mà đánh đổi hết thảy không? Để rồi cả nhà này mang hoạ. Còn Vân thì bị thiên hạ đổ lỗi, sống suốt đời trong lời dị nghị? Tới chừng đó, dẫu con có hối hận thì cũng muộn rồi.”
Tới đây, bà Pha thở dài, giọng hạ xuống nhưng lại dứt khoát:
“Con thương nó… thì cắt đứt với nó đi.”
Minh Tâm đứng đó, không nói thêm được lời nói. Ánh mắt cậu lơ đãng, cứ tránh né, không dám nhìn thẳng vào cha má. Trong đầu, soạn bao nhiêu lời lẽ để thuyết phục cha má chấp nhập Ngọc Vân, vậy mà lúc này cậu lại không thể thốt ra một câu cho trọn vẹn.
Lời của má cứ văng vẳng bên tai, khiến cậu lưỡng lự. Cậu có thể chịu cực, chịu khổ, nhưng còn cha má, còn Vân nữa… Nếu giữ Vân lại mà khiến Vân phải chịu khổ… thì cậu không đành lòng. Nghĩ vậy, vai cậu xuôi xuống, không còn dáng vẻ cương quyết. Mặt mày lộ rõ vẻ mệt mỏi, chán chường. Giọng cậu khàn đi.
“Cha, má… con xin phép về phòng trước. Con hơi mệt.”