Nguyệt Hạ Thiên Mộc

Chương 4. Cánh hoa trắng trong lọ mực tàu.

"Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến đỏ, như đang cố gắng tỏa sáng. Bằng cách thiêu rụi đi chính mình để tồn tại."

Ngồi trong căn phòng nhỏ cũ nhưng vừa được lau dọn rất kỹ càng. Làn gió thổi qua khung cửa gỗ hình chữ thập, xen lẫn tiếng xào xạc của mấy tàu lá bên ngoài, tạo cảm giác dễ chịu đến lạ. Có lẽ vì phải phơi nắng khá lâu nên Mễ thấy hơi mỏi. Cậu xoay người, nhấc chân đặt lên giường, lúc này mới thấy cơn đau nhói ập đến. Cậu nhăn mặt, xuýt xoa nhìn vết thương được cuốn băng cẩn thận - là Du băng cho.​​​​​​ Người này xem ra cũng cũng có thể nhương nhờ.


Cậu nằm ngửa ra, vắt tay lên trán. Đôi mắt trong veo dán lên trần nhà, nơi có khung mái gỗ, bên trên lợp ngói đỏ trông rất chắc chắn. Nghĩ đi nghĩ lại, cậu ấm này cũng không quá hung dữ. Căn phòng nhỏ dành cho kẻ ở mà còn chu đáo thế này, bảo sao đám gia nô nể anh.


Ngoài cửa, tiếng ve rền vang nhức óc. Vẫn là âm thanh ấy, mà giờ nghe sao xa vời. Cậu nghiêng đầu nhìn bức tường gạch vữa, loang lổ rêu xanh. Còn có cả đàn kiến đang hành quân tìm mồi. Cứ mải miết nhìn chúng bước đều rồi dần chìm vào cơn mộng lúc nào chẳng hay.


Thoáng cái đã gần ba tuần Mễ làm nô ở phủ Lý. Những ngày vết thương chưa lành Lý Hào chẳng bao giờ gọi đến, chỉ có anh Du và chị Hồng là vẫn luôn quan tâm đến cậu.

Khi mặt trời đã khuất sau rặng tre, gió cũng nổi lên, lùa qua khung cửa sổ. Làm ánh nến chập chờn như sắp bị thổi tắt. Bóng người mờ tỏ trong ánh nến, nằm cuộn tròn như con tằm hóa kén trên giường. Giống như bị lạc vía, cậu nửa tỉnh nửa mê. Muốn dậy cũng không được muốn ngủ cũng chẳng xong. Mãi tới khi có người tới cậu mới ngọ nguậy được rồi bật phắt mình dậy, thở hổn hển.

Trán Mễ đổ đầy mồ hôi, mặt trắng bệch ra như bị ma dọa. Du đứng ngoài cửa ngó vào, thấy cậu hốt hoảng mà lo lắng, hỏi: 


"Sao vậy Mễ? Chú ốm à?"


Cậu lấy áo lau mồ hôi, cười méo xệch.


"Đâu có... em không sao. Sao anh không vào?"


"Tôi thấy chú em ngủ nên không gọi. À! Cậu hỏi chú có cần gì chăng?"


"Dạ không, như vầy là quá đủ rồi ạ." 


"Cậu còn hỏi chân chú khỏi chưa? Thấy chú gặp ác mộng vậy, có lẽ vẫn đau lắm hả?"


"Dạ, không ạ." Mễ mỉm cười, trong lòng cảm thấy ấm áp. Hiếm lắm mới có người quan tâm cậu đến vậy.


Cậu đứng dậy, bước ra ngoài. Bám lấy thành cửa, nhìn ra trông trời đã tối. Khung cảnh trước sân được chiếu sáng bởi ánh đèn dầu treo lơ lửng trước thềm. Du đứng cạnh cậu, anh thở dài khoan tay ngập ngừng như có điều muốn nói. Mễ cảm nhận được sự uất ức của anh, nên cũng gặng hỏi: 


"Anh Du, có chuyện gì ạ?"


Du nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt toát ra sự thương cảm.


"Có chuyện này tôi chẳng biết có nên nói cho chú em không? Việc cậu đưa chú về phủ…"


"Sao ạ?"


Mễ ngẩn người, cậu ấm này không phải đưa cậu tới đây để trả nợ hay sao? Bản thân cậu có cái gì đâu chứ?


Bỗng một làn gió mát rượi từ đâu phả lại. Tiếng chân vội vã của ai đó vang lên phía xa xa cắt ngang dòng suy nghĩ. Cậu nheo mắt lại nhòm, ánh đèn dầu dần chiếu rọi, hóa ra là Hồng. Cô hớt hải chạy bán mạng mà thở hồng hộc như bị sốc, đầu tóc rũ rượi, tay run lẩy bẩy, chỉ tay về phía phủ chính nói chẳng ra câu.


"Cậu... cậu... Hào..."


"Nào, chị bình tĩnh. Có chuyện gì thế?" Cậu vừa đỡ vai Hồng vừa lo lắng hỏi.


Trên thềm, Du vẫn im lặng. Chắc là anh biết chuyện gì rồi. Hẳn là cậu Hào lại gây chuyện, bị ông Lý phạt mà tức giận. Cái cảnh này còn lạ lẫm gì.


Hồng hổn hển mãi mới lấy lại bình tĩnh, đúng như Du nghĩ, cô kể: 


"Cậu Hào chọc tức ông Lý, bị ông phạt đánh đòn nên giờ nổi cáu. Cậu đập phá hết đồ, tánh khí khác thường gặp ai cũng chửi, kẻ nào tới gần là bị cậu đánh."


Hóa ra con người này bên ngoài lặng như nước hồ, bên trong lại ồ ạt như biển khơi. Mễ thầm nghĩ.


 "Mà lát nữa phải mang cơm tối cho cậu, sợ rằng sẽ bị cậu ném đi mất. Lần trước có kẻ bưng cơm tới, chẳng đúng ý lại đúng lúc cậu "nóng lạnh khôn lường" mà bị ném bát vào đầu ngất xỉu."


Than thở một hồi, Hồng hướng mắt nhìn Du. Thế nhưng anh lại giả vờ làm ngơ, rồi cô hướng mắt về phía Mễ, thấy cậu coi bộ quan tâm mình nên dựa dẫm xin xỏ. 


"Mễ! Em giúp chị được không? Lần này thôi, mang cơm cho cậu. Chị thấy xem chừng cậu sẽ chẳng đánh em đâu, đi mà xin em đấy."


Cô ôm khư khư lấy cánh tay cậu. Khi đó cậu không biết phải làm gì cho phải nhẽ. Nhưng thấy cô sướt mướt, cậu chẳng đành lòng. Thế rồi buộc mình phải gật đầu đồng ý.


Dưới ánh sáng vàng của đèn lồng trên sân, thấp thoáng bóng liễu rủ làm cho không khí trở nên u ám. Mễ tính vốn nhát ma, nên lòng thấp thỏm chẳng yên. Sợ gì chứ! Trên đời này làm gì có ma. Nếu chẳng làm có khi tự mình thành ma luôn ấy.

Trong không gian im ắng, gió chỉ còn thoang thoảng pha chút hương thiết mộc lan, trước sân phủ rộng lớn heo hắt mỗi bóng dáng nhỏ bé của Mễ lủi thủi bưng đồ. Bỗng có tiếng lạch cạch ở gốc cây bên cạnh, cậu giật nảy mình, miệng vẫn lẩm bẩm: 


"Chẳng sợ... chẳng sợ..."


Sắc mặt đã chuyển sang xanh lét. Cậu cố giữ bình tĩnh nhưng tiếng lạch cạch vẫn vang vọng ở phía sau. Cảm thấy như tiếng vang đang dần tiến sát lại sau mình. Cậu lạnh sống lưng hai vai nặng trĩu, chẳng dám quay đầu lại, ba chân bốn cẳng bổ nhào một mạch tới hiên phòng cậu ấm.


Mễ bỏ mâm cơm xuống bàn nhỏ, tay không ngừng đập vào ngực tự dỗ mình.


"Không sao... không sao, chắc là chuột thôi!"


Đúng lúc đó, một bàn tay của ai đó đặt lên vai cậu, trái tim đang đập như muốn ngừng lại mà nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu giật mình hét toáng lên: 


"Á! U ơi!"


Tí nữa thì đổ đùng. Tay văng mạnh đập vào mâm cơm rơi loảng xoảng, cơm canh đổ hết ra đất.


"Tôi đây. Cậu hét cái gì?"


Là giọng cậu Hào. Ấy mà sao giọng anh lạ quá. Sáng nay vẫn còn trong vậy mà giờ lại khàn đặc. 


Cậu nhận ra “hồn ma” mà cậu tưởng tượng đấy là anh, lòng mới nhẹ dần. Rồi nhanh chóng từ kinh hãi chuyển sang sợ hãi. Cậu lỡ tay làm đổ mâm cơm của anh rồi, chắc chắn sẽ bị đánh đòn cho coi.


Mễ vừa hoàn hồn, lắp bắp nói: 


"Dạ... dạ, cậu. Con... con lỡ..."


"Ừm, không sao. Tôi cũng chẳng muốn ăn."


Anh quay người bước qua đống đồ ăn rơi vãi trên sàn. Mễ thấy có lỗi, quỳ xuống, mà rối rít: 


"Con biết lỗi rồi, để con dọn cơm mới cho cậu."


Anh quay lại nhìn, hai mắt đã đỏ hoe. Cậu khựng lại, mặt nghệt ra.


"Cậu... cậu sao thế?"


Hào vội quay đi tránh ánh nhìn.


"Không sao. Dọn đi."


Lý Hào lặng thinh, bước từng bước nặng nề tới cửa. Mễ thấy lạ lắm, cảm xúc của cậu cứ nâng nâng trong người, có lẽ đấy là sự cảm thông hay thương hại chăng? Mà đời nào một thằng nô lại dám thương hại cho cả cậu chủ kia chứ? Nghĩ thế, nhưng cậu vẫn thấy cậu Hào này đâu có trái nết như Hồng nói, anh rất bình tĩnh lại khẽ khàng như vậy kia mà.


Mễ quỳ trước cửa, hai mắt nhìn anh. Lý Hào dừng chân, vai hơi run lên, anh cắn chặt môi sắp bật máu. Giọng khàn như có gì đó nghẹn lại.


"Về đi, tôi không muốn ai làm phiền."


Nói rồi anh vào phòng. Tấm màn lụa tung lên, bóng lưng anh lủi thủi cô độc, vươn tay dứt khoát đóng cửa phòng. 


Mễ cảm thấy thương anh lắm, mặc dù chả biết vì sao. Thử nhìn một gương mặt thanh tú ửng đỏ đầy nước mắt, liệu rằng có ai mà không kìm lòng rồi thương?


Ngoài trời tối đen như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt của ngọn nến đỏ, như đang cố gắng tỏa sáng bằng cách thiêu rụi đi chính mình để tồn tại. Giống như Mễ, cậu cũng đang gồng mình chống trả cho cái số phận khốn khổ. 


Rồi cậu thấy một cánh hoa lê lả lướt qua - tuy tăm tối nhưng vẫn rất đẹp. Thật ra, đâu phải mọi thứ đều bất công. Tâm cậu khẽ khàng hơn, gánh nặng cảm xúc mới được giải tỏa đôi chút. Môi đã khẽ cười dù lòng vẫn rối ren. 


517

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này