Nguyệt Hạ Thiên Mộc

Chương 2. Dấu chân nặng.

"Nước có chảy trăm hướng, cũng đến ngày quay lại suối nguồn."

Đến khi mọi người rời đi hết, sân nhà vắng chỉ còn lại cậu ấm và gia đình ông Phụng, cảm giác mới vơi nặng nề hơn phần nào.


Tiếng ve sầu lại râm ran, đám quạ cất cánh bay đi, cái Mận trong nhà mới dám bế em Mơ chạy ra sân. Thấy đám trẻ đáng thương, vẻ mặt anh dịu hẳn lại, nét ngông cuồng thường ngày cũng tan biến. 


Anh khẽ giọng nói với ông Phụng:


"Thôi, gia đình ông thu xếp cho thằng Mễ. Lát nữa tôi đến đón nó." 


Rồi anh đội lại chiếc nón lá, bước ra khỏi cổng nhà ông bà, kẻo nán lại thêm chút nữa có khi ông bà thay dạ đòi trả thay thì anh cũng khó xử. Tiếng guốc gỗ đập trên đất kêu lạch cạch xa dần.


Ông Phụng chống tay đứng dậy, đỡ vợ lên võng ngồi. Người bà lấm lem bùn đất, trán còn rỉ máu. Mễ lấy khăn đưa thầy lau cho u. Người thầy khốn khổ chỉ biết thầm trách mình vô dụng, sống đến ngần tuổi này rồi mà chẳng bảo vệ nổi một đứa con.


Ông ôm chặt lấy vợ, lặng lẽ rơi lệ. Lần đầu cậu thấy thầy yếu đuối đến thế, lòng cậu thắt lại không kìm được mà khóc thút thít. Cái Mận bế Mơ chạy đến víu lấy tay cậu, nó quan tâm cậu mà mặt cũng méo xệch. 


"Anh Mễ, anh chớ khóc. Hu hu, anh… sắp phải đi sao?"


Mận nấc lên, nước mũi tèm lem mà chẳng buồn lau.


Mễ quệt nước mắt, lau mũi cho em. Cảm xúc còn chẳng giữ nổi, thì giải quyết được gì? Lấy lại bình tĩnh, cậu xoa đầu an ủi em.


Ông Phụng xoay người gọi đàn con lại, bảo chúng đỡ u vào trong nhà.


Bà Phụng mệt nhoài, nhìn thằng con gánh nạn cho cả nhà, tim bà siết lại từng nhịp đau nhói. Đưa tay vuốt má rồi tóc của con trai, bà dặn dò:


"Nhà mình chẳng yên ổn, thầy nợ mà con phải trả. U thương con, khổ lắm mà chẳng biết làm sao. Theo cậu Hào, biết điều mà sống, chớ giận mà mất khôn, nghe con.”


Mễ nằm sát lại với u, cậu ôm lấy cơ thể gầy trơ của bà mà cảm nhận hơi ấm tình mẫu tử.


Dưới bếp, ông Phụng tìm bới mấy món đồ mà ông để dành cho con, cầm từng thứ xếp lại trong túi mà như cắt từng khúc ruột. 


Ngoài trời trưa nắng chang chang, ve kêu mỗi lúc một ồn ào cứ lấn át tiếng gọi từ cổng rào vang lại: 


"Cậu Hào đến rồi. Thằng Mễ nhanh lên!" Tiếng gọi đanh đảnh của một cô nàng. 


Nghe thấy người ở phủ Lý đến, thầy vội buộc túi đồ lại. Bước lên nhà, dúi vào lòng con trai. Mễ đứng lặng nhìn lại nơi thân thuộc. Mắt cậu lướt qua chiếc rổ tre úp ngược góc sân, cái sào nứa từng đỡ quần áo u phơi, từng thứ còn đọng hơi ấm người thân, chúng như đang níu chân cậu.


Thầy Phụng nhìn con mà chẳng giấu được nỗi buồn nhưng để con không vương vấn nên phải nhịn mà nghẹn ứ. U cậu nằm trên giường, mắt nhắm chặt, lệ ứa ra bên thái dương. 


Ông vỗ vai dặn dò: 


"Đi rồi nhớ thi thoảng ghé về nghe con. Thầy sẽ lo kiếm tiền gỡ nợ, rồi đưa con trở về. Này, cầm lấy."


Ông đưa cho cậu một cái túi đỏ sẫm - nơi cất giữ món quà kỉ niệm mà ông nội để lại. 


"Nước có chảy trăm hướng, cũng đến ngày quay lại suối nguồn."


Nói rồi, ông ngậm ngùi ngồi xuống mép giường, thấy vợ đang âm thầm khóc, ông lấy tay lau nhẹ đi nước mắt của bà.


Nghe Mễ sắp bị bán đi, cái Mận chạy xộc ra ôm chầm lấy anh.


"Hu hu hu, anh chớ đi mà. Em sẽ giúp thầy kiếm thật nhiều tiền để trả nợ, anh chớ đến phủ Lý làm nô."


Vừa ôm chặt anh trai, Mận lại ngoái sang nhìn thầy năn nỉ.


"Thầy ơi, u ơi! Chớ bán anh Mễ."


Mễ nghe lời em nói, biết Mận rất thương anh trai, cậu cũng rất thương em nên càng chắc chắn với lựa chọn của mình. Cậu xoa đầu cái Mận, lấy con châu chấu làm bằng lá cọ ra tặng cho em.


"Anh không bị bán, chỉ đi làm một thời gian rồi về. Ở nhà ngoan, nghe lời thầy u, trông Mơ giúp anh. Khi nào về, anhmang quà cho."


Bầu không khí u uất đến não lòng bỗng vang lên tiếng gọi đằng xa.


"Ối dồi ôi! Xong chưa nào Mễ ơi!" Tiếng cô hầu réo ở bên ngoài.


Ngoài cổng, trời oi ả chẳng có lấy một gợn mây. Cây me thì khô queo, nắng cứ vậy mà đổ thẳng lên đầu. Cậu ấm và đám gia nô đứng trơ trọi trước cổng. Đứa che lọng, đứa quạt tay cho anh, nóng tới mức mà da đứa nào cũng rám đỏ, mồ hôi nhễ nhại. 


Cái Hồng - đứa hầu nãy giờ cứ réo tên thằng Mễ, khó chịu mà môi cong tớn lên gọi í ới. Còn Lý Hào vẫn kiên nhẫn đợi, anh biết đây chẳng phải chuyện bỡn cợt. Đưa cậu về phủ không khác nào là cướp chim non khỏi tổ, cậu là một đứa trẻ tốt. 


Đứng kế bên Lý Hào là Du - dáng người cao ráo, gương mặt ưa nhìn lại có chút bụi bặm của sự trải đời. Du không tỏ ra khó chịu, mà trái lại vô cùng biết điều. 


"Dạ bẩm cậu. Có điều này con tò mò, mà chẳng biết có nên hỏi không ạ?" Du ghé lại bên tai anh.


"Ừ, hỏi đi." Cậu Hào đáp.


Du ngập ngừng, ngẫm nghĩ một lúc, mới nhỏ giọng hỏi anh: 


"Con không biết lí do gì cậu lại muốn đưa thằng nhóc này về phủ?"


Hào nghe vậy, thở dài một tiếng trả lời bâng khua: 


"Chắc nó là người mà u muốn tìm. Có điều... thằng nhóc này cũng khá đấy."


Nói tới đây vẻ mặt anh bỗng trùng xuống, có thể là hoài nghi về dự đoán của u? Cũng có thể là thương hại cho Mễ? Vì việc anh làm tất cả là để hoàn thành di nguyện cuối cùng của u.


Trên sân đất, đống cát nhỏ bị gió quẩn mà bụi mù, rặng tre già lặng thinh đứng bóng. Anh nhìn lên phía cửa nhà tranh, thấy cậu chậm rãi bước ra, vẻ mặt u sầu, bi thảm. Đôi chân trần chai sạn đạp xuống nền đất nóng, cả bàn chân như đang bước trên than hồng, nỗi buồn ập đến nấp đi cả nỗi đau thể xác. Cậu thất thần cúi đầu đi, ánh mắt vô định mà dẫm cả lên đá lớn. Bàn chân bị rách một vệt khá sâu, máu chảy thấm xuống đất nhà. 

 

Anh đột nhiên thấy tội lỗi. Anh nhăn mặt nhìn Mễ bước từng bước đau đớn. Một bên là bổn phận, một bên là lòng người. Anh chẳng biết mình làm vậy có phải trái hay không, chỉ biết bản thân chẳng nỡ nhìn thêm nữa, nên bất ngờ nổi giận mà quát lớn: 


"Mễ! Bước nhanh ra đây!"


Cả đám gia nô bên cạnh Lý Hào giật nảy người. Tiếng quát xộc tới làm cậu sực tỉnh chạy vội tới trước mặt anh. Anh nhìn cậu lặng thinh vẻ mặt đờ đẫn tội nghiệp, lòng bỗng chốc chùng xuống. 


"Không biết đau à? Hay đang cố tình chọc điên tôi?"


Mễ lúng túng, quả thực lúc đó cậu chẳng thấy đau chỉ thấy tim mình quặn lại. 


Cậu cúi đầu xin lỗi.


"Bẩm cậu. Tại con lơ đãng, để cậu phải chờ lâu ạ."


Anh chỉ "hừ" một tiếng, quay lưng chắp tay ra sau rời đi trước. Tiếng ve râm ran, nóng đổ như lửa thiêu trên đầu, dẫu trong tâm anh lại dấy lên cơn lạnh buốt. 

  

Đi được mấy bước anh quay lại bảo: 


"Du, cõng thằng Mễ đi."


"Hớ? Cậu nói thật ạ?" Du ngạc nhiên.


"Chẳng nhẽ tôi trêu à. Cõng nó đi."


Giọng anh lạnh tanh dù trong lòng đã mềm nhũn. Một phần thấy tội, một phần thấy mình thật yếu đuối vì đã để thằng nhỏ này chạm vào lòng thương.


Du cúi xuống, gọi Mễ lên lưng mình, nhưng cậu từ chối.


"Không được đâu anh. Em tự đi được."


"Nào, lên đi. Cậu bảo tôi cõng chú em đấy, hay chú nghĩ tôi yếu chẳng cõng nổi ?" Du nói như có ý trêu đùa, song ý quan tâm rất rõ ràng. Du nói thêm:


"Chân rách rồi đấy. Lên lưng tôi, về phủ rồi băng lại."


Rồi cậu cũng chịu leo lên lưng anh. Cả người gầy gò, Du cõng thấy nhẹ tênh, so sánh cậu còn chẳng bằng bao khoai nữa là. Nhìn cậu bám trên lưng anh giống như con cào cào đậu trên bông lúa, xương xẩu đến đáng thương.


Dưới tán cây ven đường, vạt sáng chiếu rọi xuống vai người qua lại. Cậu ấm ngồi trên xe ngựa, từng bước chân ngựa lộc cộc nặng nề như chông gai, dù anh không ngoái đầu lại nhìn ấy vậy vẫn để ý đến hơi thở đều của thằng Mễ và tiếng chân Du xoèn xoẹt bên ngoài. Có vẻ cậu mệt mỏi mà ngủ quên lúc nào chẳng hay.


Một lát sau, anh ghé đầu ra cạnh khung cửa, hỏi: 


"Này Du. Cậu còn nhớ chuyện tôi kể về u chăng?"


Du lặng vài giây rồi đáp: 


"Dạ nhớ. Về điềm báo... và đứa trẻ tên Mễ."


"Ừ. Chính là nó." Giọng anh trầm xuống lí nhí như nói với chính mình: 


"Thằng nhóc này có thể chưa biết mình quan trọng đến mức nào. Nhưng u tôi chưa từng nói sai. Mà nhỡ u có nói sai, nếu tôi đánh liều nhầm thì sao đây? Có khi lại làm khổ đời nó."


Du quay đầu liếc nhìn Mễ đang lim dim sau lưng, nói nhỏ: 


"Nếu vậy, cậu định để nó sống thế nào trong phủ? Mấy người trong đó đâu dễ chịu…"


"Chẳng cần nó sống dễ chịu. Chỉ cần nó sống." Cậu ấm ngắt lời, mắt nhìn thẳng phía trước. "Mà trước hết là đưa nó về phủ cái đã."



Đường đến phủ còn khá xa, cậu ấm và đám gia nô chịu nắng về nhà. Xe ngựa dừng lại, anh bước xuống từ tốn, tiến tới cạnh thằng hầu mới. Thấy Mễ vẫn đang lim dim ngủ chẳng thể vào giấc sâu. Thế nhưng để vậy thì sợ rằng bản thân quá dễ dãi làm cậu sinh nhờn. Anh lấy quạt vỗ nhẹ vào đầu cậu làm cậu giật mình tỉnh giấc.


Lý Hào liền ra vẻ bực dọc.


"Ngủ đấy hử?” 


Mễ còn ngái ngủ, nghe chẳng ra tai mà còn hỏi ngược lại anh: 


"Cậu cũng mệt rồi ạ? Hay... để con đổi cõng cậu một đoạn?"


Hào sững người nhìn chằm chằm vào mặt thằng nhỏ. Đám người đi sau nghe thấy mà bật cười, nhất là cái Hồng. Còn cậu cứ ngơ ngác.


Anh ngượng lắm, thẹn quá hóa giận, vỗ đầu Hồng cái bốp. 


"Hay lắm hử Hồng? Tối về tôi cho cô nhịn đói."


Cái Hồng cứng đờ, ríu rít xin lỗi. Chẳng ngờ anh đã lại quay đi bước vội lên xe ngựa, ra vẻ không bận tâm mà cái mặt đã sầm xuống đen như đít nồi. Anh tự nhủ. 


“Nói mớ thôi mà. Tôi chẳng chấp.”


204

Bình luận

Bông Cải Hoa

Bông Cải Hoa

Để dép đây chờ tác giả trở lại. Truyện tác giả hay lắm, dùng hai tay hai chân ủng hộ ❤

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này