Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Càng cố huyễn hoặc bản thân quên đi những lời Lâm nói, tâm trí tôi lại càng phản chủ. Ngay lúc này đây, tôi chỉ ước có phép màu nào đó giáng xuống, xóa sạch đoạn ký ức vừa rồi. Hoặc ném tôi quay ngược lại đúng khoảnh khắc chúng tôi mới chạm mắt nhau. Nếu được chọn lại, tôi thề sẽ tránh né mọi cơ hội tiếp cận cậu ấy, không để sự hoài niệm lấn lướt mình nữa. 

Giá mà mọi thứ chỉ dừng lại ở sự tò mò muốn biết tên cậu ấy thì tốt biết bao. 

“Nhưng Mai này, tớ không muốn bọn mình chỉ là bạn. Kể cả là bạn thân.” 

Âm thanh trầm đục của Lâm cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Câu nói ấy, liệu có được tính là một lời bày tỏ không? 

Nếu không thì tại sao nó lại khiến tôi bồn chồn không yên đến thế này?

Tôi vớ lấy chiếc điều khiển, bấm hạ nhiệt độ xuống thêm vài độ. Hai tay áp chặt lên má mong dập tắt cơn nóng đang hầm hập trên da thịt nhưng vô ích. Ngon lửa nóng bừng vờn quanh gò má không những không thuyên giảm mà còn lan nhanh, thiêu đốt đến tận mang tai. 

Tôi rùng mình nhớ lại khi ấy. Không gian quanh cả hai như bị ngưng đọng. Nếu tôi không hèn nhát vứt bỏ tất cả mà quay lưng bỏ chạy, thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Lúc hoảng hốt lùi lại, tôi thấy rõ Lâm đã vội vã vươn tay ra định níu lấy. Nhưng rồi, bàn tay to lớn ấy khựng lại giữa không trung, và cậu ấy chọn cách đứng chôn chân tại chỗ, để mặc tôi rời đi. 

Ánh mắt cự tuyệt của tôi chắc chắn đã dội một gáo nước lạnh vào cậu ấy. Lâm hẳn đã phải thất vọng lắm, nhưng cậu ấy đủ tinh tế để thấu hiểu rằng đó là lối thoát duy nhất cho cả hai. Nếu Lâm cố chấp đuổi theo, giam tôi lại trong vòng tay cậu ấy thêm một giây nào nữa, lớp phòng ngự cuối cùng của tôi sẽ vỡ vụn. Tôi không thể để cậu ấy nói hết những lời bày tỏ, càng không có tư cách để đón nhận sự dịu dàng và ấm áp ấp ủ trong đáy mắt ấy. 

Lâm quá tốt bụng và tử tế. Một người con trai như thế xứng đáng được yêu thương bởi một cô gái toàn vẹn hơn. Một người dịu dàng, xinh xắn và tràn ngập năng lượng tích cực, chứ không phải một kẻ có tâm hồn đầy vết xước như tôi. 

Sẽ thật may mắn cho cô gái nào có được cậu ấy, nhưng tôi chẳng bao giờ nghĩ đó sẽ là mình. 

Càng trốn tránh, đầu óc tôi càng quay cuồng. Làm sao tôi có thể quên được đôi mắt đen thẫm, ánh mắt van lơn của cậu khi khóa chặt lấy tôi? Làm sao quên được mùi hương nam tính mơn trớn ngay trên cánh môi mình? Khoảng cách đó gần đến mức, cậu ấy như bao trùm lấy toàn bộ thế giới của tôi. 

Trong một khắc tích tắc điên rồ ấy, trái tim tôi đã vạn lần gào thét những lời mà tôi sẽ tuyệt đối chẳng đời nào chịu thốt ra. Tâm trí như bị một sợi dây điều khiển, suýt chút nữa đã muốn gật đầu mà chẳng thèm suy nghĩ.

Tôi chưa bao giờ dám thừa nhận rằng đây không phải lần đầu mình rung động trước Lâm, chỉ là bản thân luôn tìm mọi cách để đè nén nó đi. 

Tôi thấy hổ thẹn đến cùng cực mỗi khi lỡ nhìn sâu vào mắt Lâm nhưng lại khao khát tìm kiếm hình bóng của Đạt. Tôi rung động vì Lâm quá ấm áp, cậu ấy cho tôi một thứ tình cảm vô điều kiện, kiên nhẫn bóc trần từng lớp gai nhọn của tôi mà chẳng đòi hỏi một sự đền đáp. Thứ tình yêu mà tôi đã từng ao ước đến mòn mỏi nhưng chưa bao giờ chạm tới, giờ lại xuất hiện chẳng đúng lúc chút nào. 

Ngày mai, tôi biết đối mặt với cậu ấy thế nào đây? Tôi không thể giả vờ như chưa hề có chuyện gì, nhưng cũng chẳng đủ can đảm để nhìn thẳng vào mắt cậu ấy. Bởi vì tận sâu trong thâm tâm, cả hai đều đã rõ đối phương có vị trí thế nào trong lòng mình. 

Với Lâm, có lẽ đây chỉ là chút bồng bột nhất thời của thanh xuân. Nhưng đối với tôi, nó là cả một ván cược, đánh đổi bằng một lần nữa phải học cách tin tưởng người khác. Tôi sẽ phải giao trái tim mình cho đối phương, cầu mong họ hãy nâng niu và bảo vệ nó. 

Nếu cứ mù quáng bước về phía Lâm, sự dằn vặt sẽ giết chết tôi. Tôi giấu cậu ấy quá nhiều điều. Dù hiện tại tôi có khao khát cậu ấy đến đâu, thì cũng không thể chối bỏ sẽ có lúc tôi tự hoài nghi chính mình. Liệu tôi có thật sự dành tình cảm cho Lâm, hay chỉ đang bấu víu vào một thế thân để thỏa mãn cơn say về người cũ?

Sự việc đã đến nông nỗi này, thì chỉ đành làm bạn. 

Là bạn, bạn thân, là gì cũng được, miễn là vĩnh viễn không bao giờ bước qua lằn ranh giới cấm kỵ ấy. Đó là cách duy nhất để bảo vệ Lâm. Nếu một ngày cậu ấy biết được những bí mật kia, cậu ấy có lẽ sẽ ghê tởm mà rời bỏ tôi thôi. 

….…………………………………………..

Tiếng chuông điện thoại xé toạc mớ bòng bong trong đầu tôi. 

Thảo: Các cậu đã xem confession trường mình chưa?

Tôi giật mình thon thót, máu toàn thân lạnh toát. Tưởng rằng chuyện giữa mình và Lâm đã bị ai đó chụp lại. 

Tôi: Có chuyện gì vậy?

Tôi cắn chặt móng tay, thầm cầu nguyện xin đừng để bí mật của mình bị phơi bày. Tôi không ghét Lâm, nhưng những ánh mắt soi mói và những lời trêu chọc sẽ lột trần sự hèn nhát của tôi. 

Thảo: Sau khi nghỉ Tết xong, trường mình sẽ kết hợp với trường chuyên số 1 của thành phố để tổ chức giao lưu đấy. 

Ngọc: Giao lưu tức là sao? Là sẽ có học sinh trao đổi giữa hai trường hả?

Thảo: Đúng rồi, sẽ có một nhóm học sinh lớp chọn từ bên đó sang trường mình học và sinh hoạt trong sáu tháng. 

Một tiếng thở phào trút ra khỏi lồng ngực tôi. May quá, chẳng liên quan gì đến mình. Ngay sau đó, Thảo gửi vào nhóm một file danh sách đính kèm ảnh của các học sinh trao đổi. Lớp tôi là lớp chọn đầu, hiển nhiên sẽ đón nhận một nhân vật nào đó trong số này. Lướt qua màn hình, ai nấy đều toát lên khí chất tinh hoa, vừa học bá lại vừa có nhan sắc nổi bật. 

Cho đến khi, tôi lướt đến một cái tên và hình ảnh quen thuộc. 

Quen thuộc đến mức ngón tay gần như bị đông cứng trên màn hình. 

Hơi ấm vấn vương từ nụ cười của Lâm dần bị luồng khí lạnh từ quá khứ nghiền nát. 

Gương mặt mà tôi tưởng đã bị mình chôn vùi dưới lớp bụi vĩnh hằng của thời gian. Tình đơn phương của tôi, cũng là giấc mơ ám ảnh nhất mà tôi khao khát trốn chạy. 

Phan Hữu Đạt: học sinh top đầu của lớp chọn 1, đạt vô số giải thưởng Toán học cao cấp. 

Cậu ta thay đổi quá nhiều. Cao hơn, gầy gò và hốc hác hơn. Tàn tạ và xa lạ hơn bất kỳ đoạn ký ức nào tôi còn lưu giữ. Thế nhưng, chẳng lý gì mà tôi lại không nhận ra người mình từng thương. Đường nét ấy, gò má ấy, nếu đặt cậu ta cạnh Lâm, dù không giống đến mức như tạc tượng, nhưng sự tương đồng vẫn dư sức khiến người ta lầm tưởng họ có chung huyết thống. 

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, đếm lại số lượng học sinh trong danh sách. Mười người. Mỗi lớp chỉ nhận một người. Tỷ lệ chúng tôi gặp lại nhau là rất thấp. Thành phố này rộng lớn đến thế, nếu không phải nghiệp duyên, sao có thể gặp lại?  

Không sao, mày đã bước ra khỏi quá khứ rồi mà. Mày đã đi được một đoạn rất xa rồi, không được quay đầu lại. 

Tôi lẩm bẩm như kẻ mộng du, vùi đầu vào gối. Nhưng rồi, dù có tự lừa mình dối người cả nghìn lần, hốc mắt tôi vẫn đỏ hoe, và nước mắt bắt đầu chực trào. Tôi đã chôn cất đoạn tình cảm đó, tự dặn lòng không để nó trói buộc đời mình nữa. Nhưng hóa ra, cậu ta vẫn luôn lẩn khuất trong những góc tối tăm nhất, chưa từng rời đi. 

Lần đầu tiên sau từng ấy ngày gồng mình mạnh mẽ, tôi để mặc cho nước mắt chảy dài xuống. Chẳng còn cố vẫy vùng khi bản thân bị chìm xuống đáy vực thẳm của những ký ức mà mình đã liều mạng san lấp. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px