Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

"Tớ sợ mình không làm được.” 

Lâm nhắm mắt, tựa cằm lên vai tôi. Trong giọng nói nhuốm màu mệt mỏi không buồn che giấu. 

Không chỉ mình cậu ấy, mà cả nhóm hậu cần đã phải đến từ sớm tinh mơ để dựng sạp và hoàn thiện sản phẩm. Chúng tôi tất bật xoay quanh Lâm, chỉnh trang từng nếp áo, vuốt lại nếp tóc để cậu trong nam tính và thu hút nhất có thể. 

Bài thuyết trình hoàn toàn bằng tiếng anh là một cực hình với Lâm. Giải pháp duy nhất mà cả nhóm nghĩ ra là để tôi giám sát cậu ấy học thuộc từng chữ, từng chỗ ngắt nghỉ. 

Lâm mang áp lực của một người được chọn làm gương mặt đại diện, vậy nên cậu chẳng dám than vãn với bất kì ai, tránh làm giảm nhiệt huyết của cả nhóm. Trừ tôi. Sự yếu lòng này, cậu ấy chỉ phơi bày duy nhất trước mặt tôi.  

“Cố lên, tớ biết cậu làm được mà.” 

Tôi khẽ nói, nhưng Lâm không đáp lại. Cậu chỉ khẽ cọ mái tóc mềm vào hõm cổ tôi, hơi thở nóng ấm phả qua lớp áo. 

Tôi chưa kịp ngăn cậu ấy thì trái tim đã bắt đầu đập loạn nhịp. Hẳn cậu ấy đã mệt lắm, ép một người dốt tiếng anh phải học thuộc một bản thuyết trình dài như sớ chẳng khác gì ép người mù tự dò đường trong bóng tối. 

Các bạn khác đã tản ra xem hội hoa từ lâu, góc nhỏ này giờ chỉ còn lại hai đứa. Không gian tĩnh lặng đến mức tôi nghe thấy nhịp đập chói tai từ lồng ngực mình và chìm đắm vào mùi hương sạch sẽ, nhàn nhạt từ áo cậu ấy. 

“Nếu cậu sợ thế thì chúng ta sẽ lại luyện tập lần nữa nhé?” 

Tôi nói, tay với lấy tờ giấy chi chít toàn là chữ và chú thích phiên âm. 

Lâm bỗng ngồi phắt dậy. Cậu nhìn tôi với đôi mắt đầy bất mãn và không cam lòng vì bị ép buộc. Nhưng rồi khóe môi khẽ cong lên, cái nụ cười mà tôi dám cá nó sẽ khiến mình bị xao nhãng khỏi chuyện chính. 

"Cậu có muốn đi xem hội hoa chút không?" 

"Cậu chắc chứ? Tớ nghĩ chúng mình nên ở lại luyện tập bài nói cho tốt đi đã." 

Tôi cố tỏ ra nghiêm khắc. Nhưng dưới ánh mắt lấp lánh tràn ngập sự mong chờ của cậu, tôi hoàn toàn đầu hàng. 

Trên đường đi dạo, tôi mới nhận thức rõ Lâm thu hút để mức nào. Dưới ánh nắng, từng đường nét trên gương mặt cậu càng thêm rực rỡ đến mức vô thực. Những ánh mắt ngượng ngùng của các bạn nữ, những chiếc điện thoại lén lút hướng về phía này ngày một nhiều. Tôi bất giác lùi lại một bước, rồi hai bước, cố thu mình khỏi vầng hào quang chói lọi của cậu ấy. Nhỡ đâu ngày mai, confession trường lại tràn lan những bức ảnh về Lâm thì sao? Tôi không muốn biến thành một nhân vật phụ bị cắt ra, hay hiểu lầm trong những tấm hình đó đâu. 

"Sao cậu đi xa tớ thế?" 

Lâm khẽ khựng lại, bàn tay to lớn vươn ra, trực tiếp nắm lấy cổ tay tôi để kéo lại gần. 

"Cậu không thấy mình đang bị chụp lén hả? Tớ không muốn mình bị dính vào ống kính của họ đâu."

Tôi hết đảo mắt về phía những ống kính đang lén lút từ đằng xa và lại nhìn cậu ấy. Kiên quyết giữ khoảng cách nhưng không thể vì cậu ấy cứ liên tục lại gần.  

"Tại sao? Vì trông bọn mình giống một đôi lắm hả?" 

Tôi thề là mình đã thấy đáy mắt Lâm xẹt qua một tia trêu chọc. 

"Không phải." Tôi vội vàng đính chính. "Vì thể nào chúng cũng sẽ bị đăng đầy trên confession. Tớ chỉ là một người qua đường thôi, tớ không muốn mình bị vô tình đăng lên đó đâu." 

"Nắng quá. Tớ bắt đầu thấy nóng rồi đấy."

Lâm đột ngột nói sang chuyện khác, rồi cởi phăng chiếc áo khoác đồng phục đang mặc. Và trước khi tôi kịp phản ứng, chiếc áo đã trùm kín lên đầu tôi. 

Tấm áo mang theo hơi ấm, và mùi hương đặc trưng của cậu ấy bao trùm lấy mọi giác quan của tôi. Cậu ấy bước đến cực kỳ gần, hai tay thuần thục kéo vạt áo khoác lại để buộc hờ chúng dưới cằm tôi. 

Khoảng cách giữa chúng tôi bị thu hẹp đến mức tôi có thể thấy rõ từng sợi mi cong vút của cậu ấy, cảm nhận hơi thở bình ổn lướt qua má mình. Thế giới ngoài kia như bị lớp áo khoác này che lấp đi, và tôi cũng chẳng còn thấy gì ngoài cậu ấy. 

"Đây, như vậy thì dù cậu có bị dính vào ảnh thì cũng không ai thấy mặt cậu.” Cậu cười tươi rói như thể hành động này chẳng hề thu hút sự chú ý. “An toàn tuyệt đối nhé." 

Nhưng chắc chắn bất kỳ ai cũng sẽ thắc mắc về danh tính của bóng người nhỏ bé, khù khờ ngay bên cạnh cậu. Và thật tồi tệ nếu mọi người phát hiện người đó là tôi. 

"Trông tớ như một bà già vậy."

Tôi càu nhàu. Thà cứ đi cạnh nhau như bình thường thì có lẽ sẽ chẳng ai nghi ngờ đâu. Nhưng với bộ dạng này, nếu bị hiểu lầm thì tôi dù có trăm miệng cũng khó cãi. 

"Nhìn nè, thấp bé, có áo như khăn trùm quanh đầu. Thiếu mỗi cái lưng còng thôi là tớ thành bà nội của cậu rồi đấy. "

Tôi cầu mong cậu ấy sẽ cười. Nếu cậu ấy cười, tôi sẽ bớt ngượng, tôi sẽ không còn cảm thấy cậu ấy quá đẹp trai, quá tinh tế, quá bức người thế này nữa. 

Và cậu ấy thật sự đáp ứng lời cầu nguyện của tôi, lồng ngực khẽ rung lên cùng tràng cười sảng khoái. 

"Cậu đúng thật là bà của tớ mà. Bà trẻ."

Ngón tay dài của Lâm vươn tới, nhéo má tôi. Sự ma sát trên da thịt khiến tôi tê rần. 

Tôi hối hận rồi, giá mà cậu ấy đừng cười. Vì khi cậu ấy làm thế, nó như đánh cắp chút tỉnh táo cuối cùng của tôi. Trái tim nhỏ bé bất hạnh của tôi, nó đang điên cuồng muốn phản chủ, muốn nộp thân mình cho người con trai trước mặt. 

Trái tim của tôi sắp chẳng còn thuộc về tôi nữa. 

Và những rung động này cũng vậy, chúng chỉ hướng về cậu. 

"Đi thôi, cháu dẫn bà đi xem hội hoa nào."

"Tớ không phải bà của cậu! Đó là phép so sánh!" 

"Muộn rồi, cậu không được đổi ý nữa đâu.”

Cậu ta vừa nói vừa cười toe toét. Còn tôi thì vẫn luôn trong trạng thái phòng thủ. Dù đã bị che kín như bưng nhưng vẫn không cho phép bị chụp lén chung một khung hình với cậu ấy. 

"Chúng ta xem thế đủ rồi đó, còn phải về luyện tập thuyết trình nữa."

Tôi vừa đi vừa càu nhàu đủ thứ. 

Nhưng dần dần, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến ánh nhìn của người khác. Vì Lâm cứ kéo tôi đi khắp nơi. Cứ đến một sạp hoa, cậu lại cúi đầu, kiên nhẫn hỏi tôi thích loài hoa nào, thích màu gì, và vì sao. Tôi ngây ngốc trả lời mọi câu hỏi của cậu ấy, cho đến khi giật mình nhận ra sắp đến giờ thuyết trình. 

Trái với sự hoảng loạn của tôi, Lâm bước lên sân khấu với sự tự tin vốn có. Bài nói của cậu vô cùng hoàn hảo, không sai dù chỉ một nhịp ngắt nghỉ. Lớp tôi giành giải nhất với 70% phiếu bầu từ học sinh toàn trường, mà đa phần, chắc chắn là của các bạn nữ. 

"Tính ra dắt cậu đi dạo một vòng quanh sân trường cũng có lợi ghê.”

Tôi cười khúc khích khi nhìn lớp mình lên nhận giải. Lâm đã thay lại đồng phục thường ngày, tóc buông lòa xòa, nhưng sức hút thì không hề thuyên giảm. 

"Là tớ dắt cậu đi mới đúng, bà trẻ ạ"

Lâm giơ tay lên, tôi đã đợi một cái nhéo má từ cậu. Nhưng không, bàn tay ấy áp vào má tôi. Dịu dàng, bao bọc và nóng rực. Nhiệt độ từ lòng bàn tay cậu ấy truyền sang khiến mặt tôi bừng bừng như phát sốt. 

"Cậu đang đỏ mặt này."

"Do nắng đấy, do tay cậu nữa. Chúng khiến tớ nóng nên má mới đỏ lên thôi"

Tôi tự bào chữa rồi quay đi, tránh né cảm giác gây nghiện ấy. 

"Lúc dạo quanh hội hoa, tớ nhớ mình đã hỏi cậu rằng cậu thấy bó hoa nào ở đây là đẹp nhất." 

"Ừ, và tớ nói bó nào cũng đẹp. Tớ không chọn được bó đẹp nhất."

"Nhưng tớ thì có đấy."

Cậu ấy mỉm cười, rồi từ tốn lấy ra một thứ được giấu kỹ sau lưng từ nãy đến giờ. Một bó hoa hướng dương. Được bọc trong lớp giấy gói quen thuộc, điểm xuyết những cành hoa nhí y hệt như bó hoa tôi đã đứng ngẩn ngơ ngắm nhìn rất lâu ở chợ hoa ngày hôm đó 

"Sao nó lại ở đây?" 

"Ban đầu tớ định mua chính xác bó hoa mà cậu ngắm, nhưng sợ hoa héo. Nên tớ đã chụp ảnh lại, và quay lại tiệm đó vào hôm nay để yêu cầu họ làm một bó giống như vậy.” 

Tôi run run nhận lấy bó hoa.

Chưa từng có ai quan tâm đến từng ánh nhìn của tôi như vậy. 

Chưa từng có ai ghi nhớ những thứ nhỏ bé mà tôi đã lướt qua. 

Bao nhiêu năm nay, tôi đã thầm khao khát có người đặt mình lên vị trí hàng đầu, nhưng chỉ đổi lại là sự hụt hẫng và thất vọng. 

Bao nhiêu công sức để tránh né cậu ấy của tôi coi như tan thành mây khói. Bởi nếu đã cảm động trước sự quan tâm của một ai đó, làm sao có thể tự rời đi dễ dàng thế được. Chắc chắn bạn sẽ tiếc nuối, sẽ còn nhìn lại, cho đến khi tất cả mọi thứ đều thuyết phục bạn rằng chẳng có gì níu kéo bạn đâu, hãy buông bỏ để mà bước tiếp. Huống hồ tôi còn là một người khao khát được quan tâm hơn bất kì ai. Đã quá lâu chẳng còn ai nhớ rằng tôi thích gì, muốn gì, có ước mơ là gì. 

Tôi mất cả quãng đời đã qua để chờ đợi người như thế. Đến mức tôi cho rằng tất cả chỉ là tự mình ảo tưởng, trên đời vốn không tồn tại một người như vậy. 

"Sao cậu lại tặng tớ?" 

Mắt tôi cay xè. Sự tự ti lại trỗi dậy như một thói quen, bóp nghẹt cổ họng tôi. 

"Chỉ đơn giản là tớ muốn tặng nó cho cậu thôi."

Tôi vô thức muốn nhắc lại lời mình đã nói với cậu ngày hôm ấy. Tôi không có gì đặc biệt hết, thật đấy. Tôi chẳng đáng để mọi người xung quanh phải bỏ thời gian, công sức để dỗ dành mình. 

Bố mẹ không thể cho tôi tình yêu thương trọn vẹn vì họ còn bận lo cơm áo gạo tiền. 

Bà tôi cũng không thể chăm sóc tôi cả đời. Bà đã già yếu và tôi cần phải học cách tự lập, trưởng thành. 

Bất kì ai trong cuộc sống của tôi cũng đều sẽ ưu tiên chính bản thân họ. Và tôi không muốn Lâm hối hận vì đã chọn mình. 

Tôi sợ sự quan tâm của cậu ấy sẽ biến thành điều gì đó lớn lao hơn mà mình không thể nào đáp lại. Càng sợ cảm xúc ấy của cậu sẽ ngắn ngủi như bao kẻ khác. Tôi thà không có gì, còn hơn là có được rồi lại mất trắng. 

“Tớ không đáng đâu..” không đáng để khiến cậu phải bận tâm đến vậy.

"Đừng tự hạ thấp mình như vậy. Tớ tặng cậu chỉ vì tớ muốn tặng mà thôi." 

Tôi lắc đầu, cảm thấy tai như ù đi. 

Tôi không muốn nghe tiếp. 

Tôi mong cậu ấy suy nghĩ thật kỹ, trước khi nói bất kì điều gì tiếp theo. Vì tình yêu tôi nhận được từ trước đến nay đều là ngắn hạn, tôi biết rằng bố mẹ, bà ngoại và cả em trai đều yêu mình chứ. Nhưng có ai là theo ai mãi cả đời được đâu. 

Chẳng biết sau đó, chúng tôi đã nói với nhau những gì. Chỉ biết sau khi hoàn hồn lại, Lâm đã ôm tôi. Cái ôm chặt đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim cậu ấy đập thình thịch bên tai. Nhưng tôi không dám vòng tay ôm lại. Cơ thể trở nên cứng đờ, những tổn thương và bóng tối trong quá khứ níu chặt lấy cánh tay tôi. 

Nếu như Lâm biết được ngay từ ban đầu tôi đã chết sững rất lâu vì cậu ấy có ngoại hình giống Đạt… 

Nếu như cậu ấy biết được về quá khứ của tôi, về gia đình tôi…

Tôi có thể dễ dàng trao đi sự chân thành của mình, nhưng không dám đặt cược vào lòng tốt của người khác. 

"Lâm..."

Giọng tôi nghẹn ngào, và khẽ đẩy cậu ấy ra. 

Ánh sáng trong mắt Lâm tắt lịm. Thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm khiến tôi xót xa. Cậu ấy thông minh nhỉ? Cậu ấy hiểu sự kháng cự của tôi có nghĩa là gì. 

"Đừng lo, chỉ là tớ muốn tặng hoa cho cậu thôi."

Giống như sợ tôi sẽ từ chối nốt bó hoa đang ôm trong lòng, cậu bồi thêm. 

“Chúng mình vẫn sẽ là bạn.”

"Tớ cũng mong vậy. Có lẽ trong tương lai, bọn mình sẽ là bạn thân thì sao?” 

Tôi nửa đùa nửa thật, nhưng Lâm chỉ cười nhạt.

"Thân đến mức nào? Như cậu với Ngọc và Thảo à?” 

"Tất nhiên rồi." nếu cậu muốn. 

Nhưng ngay lúc tôi tưởng mọi chuyện đã quay lại với quỹ đạo vốn có của nó. Rằng tôi và cậu ấy chắc chắn sẽ không bao giờ bước qua cái giới hạn mà tôi đã vạch sẵn, thì Lâm lại đột ngột tiến lại gần một bước. Không những chẳng lùi lại, mà còn thêm nhiều bước nữa. Cho đến khi bao trùm lấy toàn bộ không gian của tôi. 

Cậu ấy cúi gập người, kề sát gương mặt tôi. Trán cậu chạm nhẹ vào trán tôi.

Tôi nín thở. Bởi trong ánh mắt đen thẫm kia, tôi chỉ nhìn thấy những tia không cam lòng. Chúng khóa chặt lấy tôi bằng sự bối rối và hối hận vì những gì mình đã nói. Hơi thở nóng hổi, mang theo mùi hương quen thuộc phả trực tiếp lên bờ môi đang run rẩy của tôi. 

Giọng Lâm trầm đục, khẽ mơn trớn. 

"Nhưng Mai này, tớ không muốn bọn mình chỉ là bạn. Kể cả là bạn thân.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px