Chương 14: Lâm
Mai chưa bao giờ kể cho tôi nghe về sự tự ti ăn sâu trong cậu ấy, nhưng tôi lại dễ dàng đọc thấu điều đó qua ánh mắt của cậu. Một ánh mắt luôn rụt rè vương nét buồn bã, qua cách cậu ấy luôn vô thức thu mình lại, chối bỏ mọi sự chú ý và chọn chôn chân ở những góc khuất tầm nhìn của tất cả mọi người. Thú thật, nếu định mệnh không sắp đặt cho chúng tôi ngồi chung một bàn, có lẽ tôi cũng sẽ lướt qua sự hiện diện mờ nhạt ấy như bao người khác.
Cậu ấy lặng lẽ đến đau lòng. Mai chẳng bao giờ chủ động mở lời, không bao giờ cất tiếng trong lớp học, và trốn tránh khỏi mọi sự náo nhiệt của trường lớp. Lần duy nhất tôi thấy cậu chịu lộ diện gần đây, suy cho cùng cũng chỉ vì bị Ngọc và Thảo kéo đi cùng.
Giờ đây, sự im lặng ấy đang cào xé tâm trí tôi.
“Tại sao cậu lại nghĩ về bản thân như vậy?”
Tôi không nén nổi sự tò mò, trong giọng cất lên sự xót xa mà chẳng màng giấu giếm.
“Vì tớ chỉ là một người có ngoại hình bình thường.” Mai rũ mắt, hàng mi khẽ run. “Tớ không xinh đẹp, cũng không học giỏi. Tớ chẳng có gì nổi bật cả.”
Trong khoảnh khắc, tôi đã khao khát cậu ấy sẽ ngước lên nhìn mình, để tôi có thể nhìn thẳng vào đáy mắt trong veo ấy mà khẳng định rằng cậu ấy đã sai. Nhưng Mai không làm thế. Cậu ấy vẫn cúi đầu, lẩn tránh ánh mắt tôi, ngón tay nhỏ bé liên tục vân vê lớp lông của bé mèo trong lòng để che giấu sự bất an.
“Tớ nghĩ bất kì ai cũng sẽ chú ý đến ngoại hình đầu tiên. Con người đều yêu cái đẹp mà. Và tớ chẳng có sự xinh đẹp cũng chẳng có điều gì khác.” Giọng Mai mỏng nhẹ tựa sương, nhưng từng chữ lại khiến tôi nghẹn lại. “ Nên tớ nghĩ rằng mình hợp làm bạn với mọi người hơn là cố tìm một người có thể yêu mình.”
“Ai đã khiến cậu nghĩ như vậy?”
Lồng ngực tôi cuộn trào ngọn lửa phẫn nộ, giọng nói trở nên đanh lại. Tôi căm ghét kẻ nào đã gieo rắc vào đầu Mai ý nghĩ tồi tệ rằng mình không xứng được yêu thương. Tôi càng ghét đắng việc Mai tự chà đạp bản thân, chấp nhận việc ngoại hình của mình không đủ để nhận được sự trân trọng và tử tế từ người khác. Ngoại hình đâu phải là tất cả? Nếu một ngày tôi bắt được kẻ khốn nạn đã tiêm nhiễm những suy nghĩ đó vào đầu cậu ấy, tôi thề sẽ căm thù hắn đến tận xương tủy. Kẻ có thể đối xử tàn nhẫn với một cô gái như thế hẳn phải là một tên rác rưởi tồi tệ.
Mai của tôi, chẳng có cô gái nào đáng phải mang trên vai gánh nặng tự ti nhức nhối đến thế.
“Trước đây tớ từng thích một người…” Mai tiếp tục chậm rãi kể. “…tớ chưa từng mong đợi cậu ta sẽ đáp lại, cũng chẳng định để cậu ta biết. Nhưng có lẽ vì tớ quá lộ liễu và thảm hại, cậu ta vẫn nhận ra. Cậu ta không chấp nhận được việc bị một người xấu xí như tớ để mắt đến.”
Cổ họng tôi đắng ghét. Khốn kiếp thật!
“Cậu ta đúng là đồ mù tịt và ngu ngốc!” Tôi nghiến răng. “ Cậu ta chẳng biết cái quái gì về cậu cả. Cậu là một người rất tốt mà.”
Mai bật cười khúc khích, một âm thanh trong trẻo hiếm hoi. Có lẽ cậu ấy chưa từng mong đợi sẽ được tôi bênh vực, cứ như cậu vẫn luôn cam chịu và tin sái cổ vào những lời cay độc của tên kia.
“Cậu cũng là một người tốt.”
Ánh mắt cậu chân thành nhìn tôi, lời nói nhẹ bẫng trên từng hơi thở.
“Nhưng nếu là cậu, thì cậu có thích tớ không?”
Trái tim tôi như bị ai đó tóm lấy, bóp nghẹt rồi thả rơi tự do.
Tôi có thích Mai không? Tôi không biết. Giây phút này, ngôn từ trở nên quá nghèo nàn để định nghĩa mớ cảm xúc đang gầm gào trong lồng ngực tôi.
Nhưng tôi có quan tâm đến Mai không? Chắc chắn là có, nhiều đến mức tôi chẳng ngờ mình có nhiều tâm tư đến thế.
Tôi không thể chịu nổi cảm giác bất lực khi thấy cậu ấy cứ quẩn quanh trong những rào cản tiêu cực mà kẻ khác trói buộc. Giờ thì tôi đã tường tận lý do vì sao ánh mắt Mai nhìn tôi luôn mang vẻ rụt rè, trốn tránh và buồn bã. Cô ngốc này hẳn đã nghĩ tôi cũng nông cạn như bao kẻ ngoài kia, tôn thờ cái vẻ ngoài sáo rỗng và sẽ nhẫn tâm đánh giá cậu ấy chỉ qua một cái nhướn mày.
Tôi toan thốt ra tất thảy những gì đang chực trào trong lòng, thì Mai lại vội vã cất lời.
“Thôi không nói về tớ nữa, còn cậu thì sao? Tớ thấy cậu có vẻ rất thân với mẹ mình.”
“À ừ.”
Tôi nuốt ngược ngọn lửa đang bùng cháy xuống, gật đầu. Cậu ấy chỉ muốn trốn chạy, tôi không nên dồn ép nếu điều đó khiến cậu chỉ thêm ngột ngạt.
Tôi bắt đầu cuốn Mai vào những mẩu chuyện nhỏ về mẹ, chỉ mong sao âm điệu của mình đủ bình yên để xoa dịu đôi mắt đầy lo âu kia, mong cậu ấy vui trở lại.
“Mẹ tớ từng là một vũ công ba lê, cũng nổi tiếng một thời đấy. Tuy giờ đã giải nghệ nhưng mẹ tớ vẫn đam mê nhiều thứ khác như cắm hoa, trang trí nhà cửa,…”
Tôi vừa kể, vừa cẩn thận quan sát biểu cảm của Mai. Tôi giấu nhẹm đi góc khuất đau lòng rằng mẹ buộc phải rời xa ánh đèn sân khấu kiêu hãnh vì lỡ mang thai tôi. Một sự thật luôn khiến tôi thao thức vì áy náy khôn nguôi. Chính tôi là chướng ngại vật cản bước giấc mơ của mẹ. Nhưng lúc này đây, trước mặt tôi, Mai mới là người cần được vỗ về, chứ không phải ngược lại.
“Bảo sao cậu trông đẹp trai như thế. Tớ dám chắc cậu được thừa hưởng trọn vẹn nét đẹp từ mẹ rồi.”
Mai thốt lên, đôi mắt cong cong. Nụ cười của cậu ấy rạng rỡ, bừng sáng khiến tôi ngẩn ngơ, suýt lầm tưởng cô gái u sầu đầy gai nhọn ban nãy chỉ là ảo ảnh do mình tự vẽ ra.
“Tớ cá là hồi trẻ mẹ cậu trông đẹp lắm.”
“Tớ cũng nghĩ vậy. Tiếc là tớ không có bức hình nào của mẹ hồi còn trẻ cả. Bà tớ…”
Tôi vô thức buột miệng, suýt chút nữa thì tiết lộ về mối quan hệ như nước với lửa giữa mẹ và bà. Bà nội tôi vốn cay nghiệt, luôn định kiến rằng những kẻ có tâm hồn tự do bay nhảy thì muôn đời chẳng chăm lo nổi một mái ấm. Bà nhẫn tâm vứt sạch mọi cúp vàng, giấy khen, phỉ báng mỗi bức ảnh thanh xuân của mẹ dưới ánh đèn sân khấu. Bà luôn rao giảng những lý lẽ độc địa ấy như cách bảo vệ cuộc hôn nhân của bố mẹ. Nhưng thâm tâm tôi biết rõ, bà chưa từng bố thí cho mẹ tôi một thiện ý nào.
“Bà cậu sao cơ?”
Mai tò mò nhìn tôi. Đôi mắt to tròn đầy mong chờ, đợi tôi kể nốt câu chuyện còn dang dở. Cậu ấy chỉ đơn thuần nghĩ tôi đang nghẹn lại vì điều gì đó, nhưng vĩnh viễn không thể ngờ được những góc khuất đau lòng đằng sau. Tôi chỉ muốn cho cậu ngắm nhìn những lăng kính tươi sáng nhất của thế giới này.
Tôi lắc đầu, bắt đầu lảng sang chuyện về thời thơ ấu giữa mình và mẹ. Cứ mỗi lần tôi kể đến đoạn mình được mẹ âu yếm, yêu chiều và bao bọc ra sao, đôi mắt Mai lại sáng rực lên sự ngưỡng mộ thuần khiết.
Ngắm nhìn gương mặt cậu ấy lúc này, tôi nhận ra một sự thật. Rằng đối với tôi, cô gái đang ngồi đối diện không chỉ đơn thuần là bạn cùng lớp nữa. Cậu ấy biến thành một cô nhóc bé xíu, cuộn tròn ngoan ngoãn bên mép bàn và say sưa những câu chuyện tôi kể. Nghiền ngẫm và trao tôi ánh mắt ngưỡng mộ như đang nghe chuyện cổ tích.
Tôi không có cơ hội chen chân vào quá khứ đầy rẫy vết xước của Mai, không biết ai đã tàn nhẫn cứa vào lòng cậu những tổn thương sâu hoắm. Chỉ biết cậu quá đỗi nhạy cảm, nhưng cũng thật mong manh, dễ dụ dỗ đến đau lòng. Chỉ cần vài lời tâm tình thế này thôi, cũng đủ để ghim chặt cậu ấy bên tôi cả ngày.
Chúng tôi tận hưởng không gian riêng tư này cho đến khi đám bạn ồn ào xuất hiện đầy đủ, cưỡng chế tách lẻ hai đứa ra.
Mai lập tức bị vây lấy bởi hoa tươi và hai người bạn thân, còn tôi cũng bị cuốn vào công cuộc sửa sang lại bài thuyết trình sao cho khớp với sản phẩm của nhóm.
Căn phòng chẳng mấy chốc mà chật ních người và mèo, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy mình gần Mai đến thế. Ngay cả khi bị tách ra, tôi vẫn có một suy nghĩ mơ hồ rằng trong trái tim nhỏ bé ấy cuối cùng cũng có một chỗ dành cho tôi.
Cho những câu chuyện tôi vừa kể và cả những giây phút khi cả hai bị bất đắc dĩ đẩy gần lại với nhau.
Lần này, người lén lút đưa mắt nhìn trộm đối phương không chỉ có mình cậu ấy.
Từng cái chớp mắt, nụ cười hé mở, và giọng nói dịu dàng ấy cất lên là một lần tôi thu gọn tất thảy vào tầm mắt.
Từng có lúc tôi đã nghĩ, nếu cả hai bị ném vào giữa một biển người mênh mông, chắc chắn sẽ lạc mất nhau. Bởi thế nên ngay khi bước vào chợ hoa, tôi đã phải tìm cớ để nắm lấy tay cậu ấy. Và lúc này đây, tôi thầm khát khao một điều chẳng mấy nhỏ nhoi, tôi ước mình được đắm chìm trong thanh âm của cậu ấy nhiều hơn nữa.
Tôi chẳng hiểu các bạn khác đang bông đùa điều gì, nhưng chúng chẳng quan trọng bằng việc tôi sẽ bỏ lỡ nụ cười rạng rỡ của Mai nếu rời mắt khỏi cậu ấy. Tôi cuồng si cái cách cậu ấy dỡ bỏ mọi rào cản, thoải mái là chính mình khi ở cạnh những người mà cậu đặt trọn niềm tin. Thanh âm từ cậu thật quá đỗi êm ái, trong veo, tràn vào tâm trí tôi tựa dòng nước mát. Mỗi khi Mai hào hứng cất lời, cậu ấy đều say sưa nói về những điều mình yêu thích với sự chân thành muốn được sẻ chia.
Còn tôi, chẳng biết từ bao giờ, đã thầm yêu tất thảy những thứ thuộc về cậu ấy.