Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Tôi hoàn toàn mất phương hướng trước suy nghĩ của chính mình 

Lời cảnh báo của Ngọc vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng lý trí của tôi lại chẳng thể vạch ra một đường ranh giới đủ dày để ngăn bản thân thôi vô thức chạy về phía Lâm. 

Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên bắt gặp hình bóng ấy, trực giác đã gióng lên những hồi chuông cảnh báo dồn dập. Bởi Lâm quá giống người đó, người từng mang đến cho tôi những ảo tưởng lấp lánh nhất, rồi chính tay dập tắt nó bằng cơn ác mộng dai dẳng không hồi kết. Nỗi đau cũ chưa qua, tôi lấy lý do gì để không dựng lên những gai nhọn phòng bị trước một kẻ sở hữu diện mạo quá đỗi tương đồng? 

Thế nhưng, sự dè chừng ban đầu ấy cứ thầm lặng biến chuyển thành một nỗi áy náy đè nặng nơi lồng ngực. Tôi sợ, một niềm sợ hãi mơ hồ nhưng nhức nhối. Tôi cảm thấy Lâm sẽ thấy tôi phiền phức. Tôi sợ nếu một ngày những bí mật mà tôi dốc sức che giấu bị phơi bày, ánh sáng dịu dàng ấy sẽ lập tức thay đổi, không còn vương chút ấm áp nào dành cho tôi nữa. Tôi chưa bao giờ xấu hổ vì có một người bố điên hay một gia cảnh thiếu thốn. Tôi chỉ khiếp sợ cảm giác bị Lâm nghĩ rằng mình đang lợi dụng sự tốt bụng của cậu ấy. Hoặc đau đớn hơn, cậu ấy cũng sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt soi mói, thương hại và mỉa mai như muôn vàn người từng lướt qua đời tôi. 

Bởi vậy, ngay cả trong biển người chen chúc xô đẩy ban nãy, tôi đã dốc hết sức giữ khoảng cách, cố gắng đến mức gân khớp tê dại chỉ để cơ thể mình không vô tình va vào Lâm.  

Lúc ấy, vì căng thẳng lẫn cái nóng oi nồng của chợ hoa, lòng bàn tay tôi đã ướt đẫm mồ hôi. Vậy mà Lâm vẫn kiên quyết ngỏ lời nắm lấy tay tôi, lấy cớ sợ cả hai lạc mất nhau giữa dòng người đông đúc. Và rồi khi tôi ngập ngừng muốn rụt tay lại vì sự tự ti ngập tràn, ngón tay Lâm lại đan chặt lấy từng ngón tay tôi, siết chặt đầy bao bọc, nhất quyết không buông rời dù chỉ một chút. 

Sự áp đảo, ấm áp và kiên định từ bàn tay lớn của cậu ấy bao trọn lấy sự run rẩy của tôi.

Tôi không biết có phải Lâm được nuôi dạy trong một gia đình hạnh phúc và đủ đầy nên mới ban phát sự tử tế cho tôi như một lẽ đương nhiên hay không. Tôi chỉ biết rằng, lồng ngực mình đang bùng lên những nhịp đập cuồng loạn. Không chỉ là rung động đơn thuần trước từng hành động che chở, từng ánh nhìn sâu thẳm và từng nụ cười hiền lành của cậu ấy. Mỗi câu hỏi ngây ngô của tôi, cậu ấy đều đáp lại bằng tất cả sự chăm chú. 

Tôi chưa từng mong đợi ai đó kiên nhẫn với mình đến vậy trong đời.

Không phải bố mẹ tôi. Họ bị cuốn vào vòng xoáy của cơm áo gạo tiền đầy khắc nghiệt, chỉ nuôi hai chị em tôi khôn lớn thôi cũng đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của họ. Họ làm gì còn khoảng trống thời gian nào để lắng nghe hay tháo gỡ những thắc mắc ngổn ngang trong đầu tôi. 

Càng không phải bà ngoại. Bà ở quá xa, mỗi cuộc gọi đong đầy câu hỏi chỉ vô tình trút thêm phiền lòng lên vai bà. 

Em trai tôi lại quá nhỏ dại để thấu hiểu hết những tâm tư của một thiếu nữ lắm sầu bi. 

Còn Ngọc và Thảo, các cậu ấy dù tốt đến đâu thì vẫn có những khoảng trời riêng, những lo toan và áp lực của chính mình. Tôi chẳng nỡ để ai phải thêm khổ vì mình. 

Từ khi cất tiếng khóc chào đời, tôi đã tự học cách phải trở thành một điểm tựa cứng cỏi cho chính mình. Bởi vì tôi là Mai, bông hoa mai nhỏ bé buộc phải đâm chồi rực rỡ bất chấp những trận bão đầu mùa. Tôi cũng đã quên mất cách đòi hòi. Tôi chưa từng chìa tay xin bố mẹ một món đồ chơi, chưa từng làm nũng đợi bố mẹ chơi cùng mình. Tôi sợ mình trở thành gánh nặng cho bất kì ai, và cũng chẳng đủ niềm tin rằng có ai đủ kiên nhẫn vì mình mà dừng bước. 

Cho đến khi Lâm xuất hiện.

Khi tôi nói mình không cần, tôi đã thầm mong cậu ấy sẽ từ chối.

Khi tôi nói mình không sao, tôi đã khát khao cậu ấy sẽ mặc kệ.

Nhưng Lâm vẫn luôn ở đó, cứng đầu đến mức ngang ngược với sự tử tế và ấm áp của chính mình. Cậu ấy dùng sự dịu dàng ấy để đập tan từng lớp vỏ bọc băng giá cứng nhắc nhất trong tôi. Tôi chưa từng dám mơ sẽ có một bờ vai đủ rộng đứng ra chắn sóng gió cho mình. 

Bởi vì tôi đâu có quý giá hơn bất kỳ ai trên thế giới này? 

Rốt cuộc, người ta rồi cũng sẽ chỉ lướt qua đời nhau, để lại bài học rằng chẳng có điều gì quan trọng hơn chính bản thân mình. Họ sẽ chọn họ và tôi cũng phải chọn chính mình. 

Lâm lại hoàn toàn lệch khỏi mọi suy nghĩ về thế giới này trong tôi. Cậu ấy chắc hẳn phải sinh ra trong một tổ ấm đong đầy hạnh phúc và yêu thương, một thế giới hoàn toàn đối lập với sự thiếu thốn của tôi. Chính vì thế, Lâm mới sở hữu một trái tim bao la đến vậy, đủ rộng lớn để bao bọc và kiên nhẫn đến cùng kiệt với một cô gái nhiều tì vết như tôi. 

Tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo chẳng có lấy một gợn sóng ấy. Qua khóe mắt, tôi biết cậu ấy đang đăm đăm nhìn mình. Ánh mắt ấy lấp lánh những vệt sáng mềm mại, một tia trìu mến, chan chứa sự nuông chiều, hệt như cách người ta ngắm nhìn một đứa trẻ đang mê đắm trước tủ kính gấu bông và mong được ôm tất cả về nhà. 

Nó khiến tim tôi thắt lại trong một cảm giác chua xót xen lẫn ngọt ngào. Tôi tự nhủ, nếu sau này Lâm thực sự yêu một ai đó, ánh mắt ấy sẽ còn gấp trăm ngàn lần như thế. Cô gái được cậu ấy chọn lựa sẽ là người may mắn đến nhường nào đây, tôi chẳng dám đem sự hẹp hòi của mình ra để đo lường. 

Thật tốt cho cô gái nào có được trái tim cậu ấy. 

“Vậy chúng mình lựa vài bông như này làm hoa mẫu, lát nữa các bạn ấy đến thì sẽ thảo luận xem nên mua mấy bông và số lượng như nào cho hợp lí.” 

Tôi đột ngột lên tiếng, xé tan bầu không khí đặc quánh và cắt ngang khoảng khắc ngưng đọng khi Lâm dán chặt ánh nhìn lên gương mặt mình. Cậu ấy khẽ khựng lại, ánh mắt thoáng chút tiếc nuối trước khi ậm ừ gật đầu. 

Chúng tôi ôm những cành hoa tươi được tuyển chọn kỹ lưỡng đến bàn thanh toán. Bác chủ tiệm khéo léo bọc chúng thành một bó hoa tuyệt đẹp, điểm xuyết bằng lớp giấy gói nhã nhặn và chiếc nơ ruy băng vô cùng tinh tế. Đến khi cả hai bước ra ngoài lần nữa, cái nắng gay gắt đã phủ kín không gian nhưng bóng dáng các bạn trong nhóm vẫn bặt vô âm tín. Tôi nén một tiếng thở dài, nhấc máy gọi lại nhưng chỉ vang lên những tiếng chuông dài vô vọng. 

Tôi ngước nhìn Lâm, đôi mắt không giấu nổi sự mệt mỏi. 

“Giờ chúng ta đi đâu đây?” 

Lâm nghiêng đầu nhìn tôi, giọng nói bình thản như thể cậu ấy biết thừa chúng tôi sẽ phải đợi thêm cả tiếng nữa. 

“Ở gần đây có quán cà phê mèo, cậu có muốn qua đó không?” 

“Cũng được, chúng ta vào đó đợi các bạn khác đến đi. Tớ sẽ nhắn với các cậu ấy đến thẳng quán thay vì đợi bọn mình ở ngoài.” 

Trời càng lúc càng đổ nắng chói chang, cái nóng bức bối của Hà Nội như muốn thiêu rụi mọi thứ. Nếu còn đứng phơi mình ở đây thêm chốc nữa, e rằng tôi sẽ nhão ra trong mồ hôi mất. 

Ngay khi cả hai bước qua cánh cửa của quán cà phê, Lâm đã tự nhiên tiến lại, nhẹ nhàng đỡ lấy bó hoa từ tay tôi để gửi cho anh chị nhân viên giữ giùm. Phong thái của Lâm tự tin và thành thục đến mức khiến tôi kinh ngạc, hệt như cậu ấy đã đặt chân đến đây hàng ngàn lần. Cậu nhắc tôi để giày bên ngoài, rồi chu đáo tự tay chọn một đôi dép đi trong nhà để đưa cho tôi. 

Khi đứng trước quầy gọi món, cậu ấy cũng ghé sát vai tôi, gợi ý những món đồ uống bán chạy nhất tại đây. Khoảng cách gần đến mức hương thơm sạch sẽ trên áo cậu tràn ngập mọi giác quan của tôi. 

Tôi cụp mắt, tránh tất cả những thức uống có chứa vị bạc hà rồi gọi một món trông có vẻ ngon nhất. 

“Cậu từng đến đây rồi sao?” 

Tôi tò mò ngước nhìn. 

Lâm chẳng biết từ lúc nào đã ẵm trên tay một bé mèo con nhỏ xíu, Mang bộ lông cam nâu xù như một cục bông mềm mại. Bé mèo vẫn còn ngái ngủ, liên tục dụi đầu vào lòng bàn tay lớn của Lâm rồi nheo đôi mắt tròn ươn ướt nhìn tôi. 

“Dễ thương quá.” 

Tôi thốt lên, không cưỡng lại được mà đưa tay khẽ xoa nhẹ lên đỉnh đầu em. 

Lâm nhìn tôi, ánh mắt dịu đến mức có thể tan thành nước. 

“Tên nó là Cam Xù đấy. Cam Xù chào chị đi em.” 

Bé mèo Cam Xù nhàn nhã nheo mắt ngắm tôi một hồi, rồi mới cất tiếng “Meo~” nũng nịu như đáp lại lời Lâm. 

“Ngoan quá nè.” 

Tôi cười khúc khích, ngón tay tiếp tục mải mê vuốt ve lớp lông mềm. Cục bông Cam Xù khẽ ngáp một cái dài rồi nhảy tót xuống khỏi tay Lâm, tung tăng chạy đi mất. 

Tôi ngơ ngác nhìn theo, tưởng rằng sự đường đột của mình đã làm phiền giấc ngủ của em ấy. 

“Cậu đừng nghĩ nhiều làm gì, Cam Xù vốn đỏng đảnh mà.” 

Như thể sợ tôi buồn, Lâm bắt đầu dẫn tôi đi qua từng góc quán, giới thiệu tên từng bé mèo mà chúng tôi bắt gặp. Kỳ lạ thay, em mèo nào thấy Lâm cũng quấn quít lao đến như người nhà. Thậm chí có em còn nhảy thẳng vào lòng Lâm nằm chễm chệ như vị vua. 

“Các em ấy có vẻ quý cậu ghê.” 

“Vì tớ thường xuyên đến đây. Mỗi lần mẹ đi chợ để lựa hoa thì tớ sẽ vào đây ngồi đợi.” 

“Bảo sao cậu biết nhiều về hoa thế, và cũng thuộc hết tên các em ấy nữa.” 

Tôi bắt đầu nghĩ, người mẹ của Lâm phải tuyệt vời, dịu dàng và chu đáo đến nhường nào mới có thể nuôi dưỡng nên một chàng trai ấm áp như cậu ấy của ngày hôm nay. Tôi luôn nghiện cảm giác được nghe người khác kể về gia đình mình. Bởi qua những mảnh ký ức rực rỡ của họ, tôi như được sống ké một phần tuổi thơ thiếu hụt mà mình chưa từng có. 

Từ nhỏ tôi đã sống xa bố mẹ, người gắn bó nhất chỉ có bà ngoại. Vì vậy, tôi luôn khao khát được nghe những câu chuyện về việc mẹ của người khác yêu thương họ ra sao, bố của họ chiều chuộng họ thế nào. Không phải vì bố mẹ không yêu tôi, mà chính vì sự quan tâm ấy quá đỗi hiếm hoi, nên tôi bất đắc dĩ trở thành kẻ luôn thèm khát tình cảm gia đình. Tôi ngưỡng mộ đến ghen tị với bất kì ai sở hữu một mái ấm trọn vẹn. 

“Cậu đoán xem nếu bọn mình buồn thì chúng có biết không?” 

Đột nhiên, một bé mèo mướp trắng từ đầu lao tới, cất tiếng kêu thật to rồi hùng dũng nhảy chồm vào lòng tôi. Sự xuất hiện bất ngờ khiến tôi ngơ ngác chớp mắt, Lâm thì bật cười. Tiếng kêu nũng nịu của em ấy vô tình cắt ngang những dòng suy nghĩ đang bao trùm lấy tôi. 

Tôi không buồn, chỉ là chẳng mấy vui vẻ vì không thể có được những điều mà người khác dễ dàng sở hữu. 

“Chắc chúng không biết đâu. Mỗi ngày chúng đều được yêu thương và vuốt ve bởi nhiều người khác nhau mà. Chúng sẽ chẳng để ý nếu có ai đó buồn đâu. Tớ nghĩ đối với chúng, con người nào cũng giống nhau cả.” 

Tôi vừa nói vừa vuốt ve bé mèo trắng đang nằm trong lòng. Em khẽ nhổm người, dụi sâu cái đầu nhỏ vào ngực khiến tôi cười vì thích thú. 

“Cậu sai rồi, em ấy biết cậu đang buồn đấy.” 

Tôi bối rối vì Lâm dường như cũng đọc được tâm trạng của mình, nhưng rồi lại nhanh chóng gạt đi, cố gắng đánh trống lảng sang chuyện khác. Tôi thì thầm vào bé mèo thay vì tiếp lời cậu ấy. 

“Thật sao, em biết chị đang buồn sao?” 

Giọng  nói của tôi bất giác run lên, chùng xuống buồn bã hơn cả những gì tôi cố giấu.

Cậu ấy ngồi đối diện, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can khiến tôi chẳng thể nào giữ nổi bình tĩnh để ngồi thẳng lưng. 

Tôi chỉ biết gục đầu, bấu chặt lấy lông bé mèo trong lòng để né tránh cái nhìn ấy. Tôi sợ cậu nhìn thấy sự yếu đuối của tôi, chú ý đến những khuyết điểm trên gương mặt tôi lúc này. 

Lâm lại cất tiếng. Câu hỏi vang lên, dịu dàng nhưng mang sức nặng làm ngưng đọng mọi cử động và suy nghĩ của tôi

“Cậu cũng muốn được yêu như những con mèo này chứ?” 

Tôi ngước lên, chạm phải ánh mắt của cậu, rồi khẽ gật đầu nhẹ. 

“Tớ cũng muốn lắm chứ, vì mỗi người bước vào đây đều có tình yêu mèo vô điều kiện mà. Tớ từng bị mèo cào xước tay, từng bị chúng cắn đau nhói nhưng tớ vẫn yêu chúng rất nhiều.” 

Nếu có ai bước vào cuộc đời tàn tạ của tôi và trao tôi một tình yêu vô điều kiện như thế, tôi chắc chắn sẽ nghĩ đó là một ảo tưởng. Rằng chỉ có thể xảy ra trong mơ. Tôi cũng muốn được trang điểm xinh đẹp lắm chứ, muốn khoác lên mình những bộ đồ cuốn hút như các nữ thần Hàn Quốc mà mình thầm ngưỡng mộ trên mạng. Người ta luôn dối lòng rằng vẻ bề ngoài không quan trọng, và tôi đã cố lừa mình tin vào điều đó. Nhưng ngay bản thân tôi,  cũng chẳng thể yêu nổi hình ảnh ngày ngày phản chiếu trên gương của chính mình. 

Một kẻ luôn mang nặng lòng sự tự ti về ngoại hình như tôi đã thế, thì những người ngoài kia làm sao có thẻ yêu thương một cô gái mờ nhạt như tôi?

“Vậy nếu sau này cũng có người yêu cậu vô điều kiện thì sao?” 

Tôi khẽ mỉm cười, tự giễu cay đắng như thể vừa nghe thấy chuyện khôi hài nhất trên thế gian này.

“Tớ e là rất lâu nữa mình mới tìm thấy một người như thế.” 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px