Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Những ngày sau đó, tin nhắn giữa cả hai cứ tiếp diễn liên tục, nhưng tâm trí tôi thì chưa một giây nào được bình yên. Bởi người chủ động luôn là tôi. Đáp lại sự sôi nổi ấy, Mai luôn nhắn những câu ngắn ngủi, lịch sự và giữ khoảng cách. 

Tôi không biết mình có đang tưởng tượng ra việc bị cậu ấy né tránh hay không. Mới mấy hôm trước, khi ngồi giải toán, vai chúng tôi còn khẽ chạm vào nhau. Vậy mà chỉ sau một đêm, cậu ấy đã dựng lại bức tường băng giá chắn ngang giữa cả hai. Mai vẫn kiên nhẫn chỉ bài cho tôi, nhưng đôi mắt trong veo ấy tuyệt nhiên không còn lén lút liếc nhìn tôi như trước nữa. Mỗi khi tôi cố tình xoay người, ánh mắt hai đứa chuẩn bị va vào nhau, Mai lại vội vã đánh mắt đi chỗ khác. Cái sự né tránh ấy còn rõ ràng hơn cả việc cậu ấy công khai đẩy tôi ra xa khỏi đời mình. 

Tôi chẳng thể hỏi thẳng cậu ấy. Tôi sợ nếu mình lên tiếng, chút gắn kết mong manh mới được hình thành sẽ vỡ tan. Dù sao thì trong mắt Mai, tôi chắc cũng chỉ là một cậu bạn cùng bàn phiền phức. 

Hôm nay, tôi vẫn đúng hẹn xuất hiện trước ngõ nhà Mai rồi nhắn tin cho cậu ấy. 

Tôi: Cậu chuẩn bị xong chưa? Tớ đang ở ngay trước ngõ rồi đây.

Mai: Đợi tớ một chút nhé, tớ ra ngay đây! 

Cánh cửa sắt hé mở. Khi bóng dáng ấy bước ra, lý trí tôi lập tức ngừng hoạt động mất vài giây. Không còn bộ đồng phục rộng thùng thình thường ngày, Mai diện một chiếc áo thun ôm nhẹ kết hợp cùng chân váy dài. Bộ đồ tôn lên bờ vai mong manh, vòng eo nhỏ nhắn cùng nước da trắng ngần. Cậu ấy trông dịu dàng, trong trẻo đến mức khiến lồng ngực tôi thắt lại. 

Nếu không phải hôm nay chúng tôi có việc đi cùng nhau, thì tôi e rằng mình khó có thể gặp được cậu ấy vào những hôm cuối tuần thế này.

“Cậu đợi tớ lâu chưa?”

Mai ngước lên, đôi mắt tròn xoe ngập ngừng.

“Chưa, tớ vừa mới đến thôi.” 

Tôi bước tới, cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm rồi tiến lại gần cậu ấy. Nhận ra khoảng cách đột ngột thu hẹp, Mai hơi khựng lại, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mở ra vì bất ngờ. Tôi cúi người, hai tay vòng qua để đội mũ cho cậu ấy. Ngón tay tôi vô tình sượt qua làn da mịn màng ở tai và vùng cổ thon mịn. Cậu ấy giật mình, hít sâu một hơi, nhỏ đến mức nếu không ở sát thế này thì tôi đã chẳng nghe thấy. 

Hơi thở dịu nhẹ của Mai phả thẳng vào hõm cổ tôi, mang theo hương thơm tự nhiên ngọt ngào. Mất tới vài giây tôi mới có thể ép mình lùi lại, nhưng nhịp tim trong lồng ngực thì đã hoàn toàn mất kiểm soát. 

Cả hai chúng tôi được phân công tham gia hội hoa do nhà trường tổ chức. Mai cùng mọi người trong nhóm chuẩn bị sản phẩm, còn tôi đảm nhận phần thuyết trình. Tôi biết tỏng mình được chọn vào vị trí này chẳng qua là nhờ cái mặt tiền điển trai, thứ duy nhất khiến mọi người chú ý ở tôi. Tôi vốn định từ chối, nhưng ngay khi thấy tên Mai trong danh sách, mọi phản kháng trong tôi đều bốc hơi sạch sẽ. 

Mai ngồi phía sau tôi, cẩn trọng giữ một khoảng cách an toàn. Nhưng mỗi lần tôi nhấn phanh, cơ thể cậu ấy lại theo đà lao về phía trước, dán chặt vào lưng tôi. Dù Mai có bấu chặt lấy gấu áo tôi để lùi ra xa, hơi ấm từ cậu ấy truyền qua lớp áo mỏng vẫn đủ làm sống lưng tôi ê ẩm vì rung động. Có lẽ vì quá ngại mà suốt cả đường đi, chúng tôi chẳng nói với nhau câu nào. 

Đến chợ hoa, mọi thứ hỗn loạn ngoài dự tính. Người đông như nêm, cái nắng oi nồng làm không khí trở nên ngột ngạt. Những người còn lại trong nhóm thì hẹn giờ này giờ kia, kẻ ngủ quên, người tắc đường. Mai nhắn tin và gọi điện cho từng người một, trong khi tôi quan sát xung quanh để tìm chỗ cho hai đứa tránh nắng. Tôi không ngốc để đứng đợi họ trong cái thời tiết nóng như thiêu đốt thế này. Nếu đợi thêm chút nữa dưới cái nắng oi bức, e rằng tôi sẽ nhão ra như kem mất. 

Mai nhíu chặt đôi lông mày, liên tục cắn môi dưới vì sốt ruột. Môi cậu ấy vốn dĩ đã mỏng, hành động ấy càng làm nó trở nên mọng nước và đỏ rực hơn. Tôi dời mắt đi chỗ khác, đè nén khao khát muốn dùng ngón tay miết nhẹ bờ môi ấy để cậu ấy dừng việc tự làm đau bản thân.

“Có hai bạn vẫn chưa trả lời cuộc gọi và cũng không xem tin nhắn của tớ luôn.” 

“Vậy còn những người khác thì sao?” 

“Có bạn ngủ quên, có bạn không nhớ rằng chúng mình hẹn nhau hôm nay để chuẩn bị cho hội hoa, có bạn vướng lịch học thêm rồi. Họ nói đợi tầm một tiếng nữa vì đang tắc đường.” 

Tôi cau mày và cố nén cơn khó chịu. Cái bọn này chuyên môn đi muộn lại còn lí do lí trấu. Nhưng dù nghĩ thế, tôi vẫn không thể để lộ ra bên ngoài. Tôi kiên nhẫn đứng đợi bên cạnh Mai và cầu mong ông trời dừng việc tiết ra khí nóng. 

“Hay là chúng mình vào trong xem hoa trước nhé?” 

“Ừ, chúng mình đi thôi.” 

Mai gật đầu, ngước nhìn tôi. 

Khu chợ đông đến mức thở cũng khó khăn. Dòng người chen chúc xô đẩy liên tục. Để không bị cuốn đi, Mai đành phải đi nép sát vào người tôi. Bờ vai nhỏ nhắn của cậu ấy liên tục va vào cánh tay tôi. Sự đụng chạm ngẫu nhiên ấy không làm tôi thấy khó chịu. Ngược lại, nó giống như một chất gây nghiện khiến tôi muốn nhiều hơn nữa. 

Không thể chịu nổi việc nhìn cậu ấy bị người ta xô đẩy, tôi dừng lại, xoay người nhìn cậu. 

“Cậu có cần nắm tay tớ không?”

Mai ngơ ngác chớp mắt. Gò má cậu ấy thoáng ửng lên một lớp hồng phớt. Cậu ấy nhìn xuống bàn tay tôi đang xòe ra giữa không trung, rồi lại ngước nhìn dòng người xô bồ xung quanh, ngập ngừng mất vài giây. 

Cuối cùng, Mai chậm rãi đưa bàn tay của mình đặt vào lòng bàn tay tôi. 

Tôi không chỉ đơn thuần là nắm lấy, mà còn đan chặt từng ngón tay mình vào từng ngón tay nhỏ bé, thon dài kia. Lòng bàn tay Mai mềm mại, ấm áp và hơi râm rấp mồ hôi vì căng thẳng. Mạch đập của cậu ấy đang nảy lên điên cuồng, nhanh và gấp gáp chẳng kém gì nhịp tim tôi lúc này. 

Tôi chủ động lùi lại một chút, mang toàn bộ vóc dáng cao lớn của mình ra làm tấm lá chắn, đẩy Mai vào phía bên trong an toàn. Mỗi khi dòng người tràn tới, tôi lại vội xiết chặt tay, kéo nhẹ Mai về phía lòng mình. Có khoảnh khắc, lưng cậu ấy dán trọn vào lồng ngực tôi. Hương thơm ngọt ngào trên tóc cậu ấy quấn lấy cánh mũi tôi, gần đến mức tôi chỉ cần cúi nhẹ là có thể chạm môi vào mái tóc mềm mại ấy. 

“Cảm ơn cậu nhé.”

Mai thì thầm, giọng nói run run. Cậu ấy hơi rụt tay lại như sợ hãi sự gắn bó nhưng tôi nhất quyết không buông. Một cảm giác muốn bao bọc cậu ấy bùng lên trong lòng. Tôi tự hỏi mình đang bị làm sao thế này? Tôi chưa từng khao khát được tiếp xúc với bất kì ai nhiều đến thế. Sự e ấp của cậu ấy không hề đẩy tôi ra, mà ngược lại, nó đốt cháy hết mọi cảm xúc khác của tôi, chỉ để lại bản năng muốn bảo vệ người khác. 

“Cậu nhìn này, nếu như chúng mình lấy hoa hồng làm chủ đạo thì sao?” 

Mai dừng lại trước một tiệm hoa, giọng nói lôi kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ trong đầu. Cậu ấy nghiêng người về phía tôi để chỉ vào những chậu hoa. Chủ tiệm là một bác trung niên đang nằm trên chiếc ghế đẩu sâu trong cửa hàng. Bác ấy vừa phe phẩy cái quạt trên tay, vừa nhìn chúng tôi. Như thể bảo rằng chúng tôi cứ xem hoa tự nhiên, cần gì thì cứ gọi bác ấy. 

“Được đấy, tớ thấy rất đẹp.” 

Tôi đáp, nhưng ánh mắt đâu có đặt ở chậu hoa nào. Ánh mắt tôi đặt trọn trên gương mặt cậu ấy. Tôi chẳng biết gì về hoa cả, và chỉ tham gia vì không thể từ chối. 

“Vậy tớ sẽ chọn vài bông hồng phấn nhé.” 

Mai ngước lên, đôi mắt long lanh như chứa cả thiên hà. 

“Nhưng như thế có phải hơi trống không? Tớ nghĩ chúng mình nên có vài bông hoa kích thước nhỏ hơn để điểm xuyến xung quanh.” 

Tôi cố gắng tập trung thay vì cứ ngắm cậu ấy. 

“Cậu thấy cúc họa mi có được không?” 

Ánh mắt tôi rơi vào mấy chậu cúc họa mi ngay cạnh đó nên thuận miệng hỏi. 

“Sao cậu biết tớ định chọn cúc họa mi? Cậu giỏi thật đấy!” 

“Tớ chỉ gợi ý thôi mà.” 

Mai vừa cười nói, vừa chìa màn hình ra trước mặt tôi. 

“Cậu xem này, mẫu này Thảo gửi cho tớ nè.”

Khoảnh khắc cậu ấy áp sát lại, cánh tay mềm mại chạm hẳn vào sườn tôi. Hương thơm, sự ấm áp, và cả nụ cười rạng rỡ ấy ở cự ly chưa đầy mười cen ti mét khiến đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Lời khen của cậu ấy giống như một liều thuốc kích thích, làm ngực tôi phập phồng, niềm tự hào và sự thỏa mãn dâng lên cuồn cuộn.

Nắng gắt chiếu xuống gò má Mai, làm nổi bật làn da trắng sáng và đôi môi hồng tự nhiên căng mọng. Cậu ấy hào hứng bàn về từng loại hoa, đôi mắt lấp lánh sự sùng bái mỗi khi tôi gật đầu đồng ý. Cậu ấy giống như một cô em gái nhỏ đang ngưỡng mộ anh trai lớn của mình, nhưng chẳng biết rằng tôi phải cố gắng lục tung tất cả các kí ức từ bé đến lớn để trả lời cậu ấy. Giá mà tôi chịu chú ý hơn mỗi khi mẹ cắm hoa, thì giờ đã chẳng phải chật vật đến thế. Ấy vậy mà, mỗi lần Mai nhướng mày hay mỉm cười, trái tim tôi lại không ngừng nảy lên một nhịp điên dại. 

Vẻ đẹp này, sự dịu dàng này, nó đang dần bóp nghẹt tôi. Hẳn phải có từ ngữ nào đó có thể tả được hết vẻ đẹp của cậu ngoài từ “đẹp”. Nhưng từ điển văn học của tôi quá nghèo nàn, chẳng thể tìm được từ nào hay hơn. 

Nó không chỉ đẹp, mà còn là sự mê đắm. Là ham muốn được chiếm trọn, giấu kín cô gái ấy khỏi ánh nhìn của tất cả mọi người ngoài kia. 

Tôi đứng đó, ngón tay âm thầm siết chặt chiếc điện thoại. Tôi khát khao muốn được ghi lại từng cử động, từng nụ cười, từng vệt nắng đang đọng lại trên bờ môi cậu ấy. 

Mai luôn cho rằng mình mờ nhạt và tự ti về bản thân. Nhưng cậu ấy đâu hề biết rằng, ngay lúc này đây, chỉ bằng một cái chạm tay, một hơi thở nhẹ nhàng hay một nụ cười ngây thơ, cũng đã hoàn toàn đánh gục và làm chủ toàn bộ trái tim lẫn tâm trí của tôi. 

 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px