Chương 11: Mai
Buổi học nhóm hôm đó vẫn diễn ra rất năng suất.
Chúng tôi vắt óc cày hết đống bài tập về nhà trong hai tiếng đầu, rồi dành trọn một tiếng tiếp theo để bấm giờ thi thử và trao đổi bài chấm chéo cho nhau. Nhìn Thảo nhăn nhó vò đầu bứt tóc trước đống công thức, Ngọc thì nghiêm túc như một giám thị hà khắc, tôi bỗng dâng lên một cảm giác vô cùng dễ chịu và yên bình.
Nhờ những buổi vừa học vừa chí chóe nhau như thế này, mà thành tích của tôi mới nhích lên từng ngày. Nhớ lại thời cấp hai, tôi từng phải chật vật, vật lộn đến hụt hơi mới có thể đuổi kịp bạn bè để chen chân vào một trường cấp ba công lập. Còn hiện tại, tôi đã có thể tự tin ngẩng cao đầu với lực học khá đều ở tất cả các môn chính. Đó là cả một hành trình dài mà nếu không có sự đồng hành của Ngọc và Thảo, có lẽ tôi đã chẳng thể đi xa đến thế.
Ấy vậy mà, sau một buổi chiều học nhóm tràn ngập tiếng cười, khi trở về căn phòng gác mái quen thuộc, không gian yên tĩnh lại kéo tôi chìm sâu vào những suy nghĩ mông lung.
Tại sao Ngọc lại không muốn tôi tiếp xúc với Lâm? Cả Thảo nữa, cái gật đầu e ngại cùng ánh mắt đầy giằng xé của hai đứa cứ lảng vảng trong tâm trí tôi. Thái độ úp úp mở mở ấy giống như một câu hỏi dở dang, khơi dậy sự tò mò cùng cảm giác bất an mơ hồ trong tôi.
Nếu chỉ đánh giá dưới góc độ của một người bạn cùng lớp, Lâm thực sự là một tồn tại vô cùng ấm áp và đàng hoàng. Cậu ấy tử tế, chu đáo và luôn sẵn lòng chìa tay giúp đỡ mọi người xung quanh mà chẳng hề nề hà. Lâm không phải kiểu con trai chỉ biết ga lăng với phái nữ để ghi điểm. Bởi ngay cả những bạn con trai trong lớp, những người vốn rất dè chừng những người nổi bật cũng quý mến và coi Lâm như một chỗ dựa đáng tin cậy mỗi khi gặp rắc rối.
Chẳng lẽ có một khía cạnh khác của Lâm mà tôi không hề biết?
Nghĩ đến đây, tôi đưa tay ôm lấy mặt, khẽ bật ra một tiếng thở dài. Cảm giác tội lỗi lập tức xâm chiếm lấy tôi. Tôi tự trách bản thân vì đã lỡ gieo một dấu hỏi ngờ vực lên người luôn đối xử tốt với mình. Tôi cũng thèm được tin rằng thế giới này chỉ toàn những điều ngọt ngào thuần khiết lắm chứ. Nhưng những vết thương chằng chịt trong quá khứ lại luôn thì thầm vào tai tôi. Lỡ như Lâm chẳng hề giống như những gì cậu ấy thể hiện thì sao?
Bởi tôi đã từng đau, đã từng ngơ ngác đứng nhìn một ảo mộng tan vỡ. Nên tôi biết có loại người đó tồn tại trên đời.
Kẻ từng là tất cả của tôi, rốt cuộc lại trở thành cơn ác mộng dai dẳng nhất ngự trị trong những đêm dài cô độc. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn ghét cay ghét đắng bản thân vì vẫn còn ghi nhớ quá nhiều điều về cậu ta. Tôi biết màu sắc cậu ta yêu thích, biết điều gì sẽ khiến cậu nhíu mày, biết cậu bị dị ứng với những hương thơm nồng gắt. Thậm chí, tôi thuộc hơn bất kì ai giấc mơ của cậu, rằng cậu muốn được chạm tay vào cánh cổng trường đại học Bách Khoa, và biết cả hình mẫu người con gái có thể khiến trái tim cậu xao xuyến.
Chỉ là giờ đây, tôi không còn muốn gọi thành tiếng cái tên ấy nữa.
Mọi ký ức liên quan đến cậu ta đều đã trở thành vùng cấm địa. Tôi gom nhặt tất cả, những mảnh vỡ tình cảm đầu đời, những hy vọng ngây thơ và cả trái tim chằng chịt tổn thương, đóng chặt vào một chiếc hộp rồi chôn sâu dưới đáy lòng. Tôi giấu kỹ đến mức không cho phép bất kỳ ai được quyền bén mảng đến đó. Ngay cả chính tôi, dẫu mỗi đêm vẫn bị bóng đen quá khứ ấy dày vò, cũng chưa từng dám hé mở dù chỉ một lần.
Cậu dối trá một cách tinh vi, luôn khiến cảm xúc và mọi suy nghĩ của tôi phải xoay quanh cậu. Phải rất lâu sau khi bị bỏ rơi, tôi mới bàng hoàng nhận ra. Cậu ta dùng những lời nói ngon ngọt chỉ để dệt nên tấm thảm nhung êm ái che đậy sự quan tâm chẳng có chút gì là thật lòng. Những hành động tưởng chừng như chân thành, chỉ để khiến tôi tin vào một ảo ảnh vốn dĩ chưa từng tồn tại.
Chưa từng có điều gì là vì tôi.
Những món đồ cậu ta không thích, cậu sẽ thản nhiên gạt nó sang cho tôi.
Cậu dỗ tôi nín khóc, chỉ vì cậu ghét sự ồn ào.
Cậu chủ động tiếp cận, chìa tay về phía tôi, cũng chỉ vì một lời dạy từ mẹ mình. Rằng cậu phải là người tốt, phải biết quan tâm đến bạn bè xung quanh. Và tôi, giống như một tấm gương phản chiếu hết những gì người mẹ ấy muốn cậu trở thành.
Để rồi khi buồn chán, thì bất kì thứ gì liên quan đến tôi cũng khiến cậu thấy chướng mắt. Cậu sẵn sàng đem hết những điều thầm kín nhất của tôi kể cho bạn bè xung quanh, để mặc cho những lời đám tiếu hèn hạ cứ thế bủa vây lấy tôi. Họ thêu dệt những câu chuyện và lời móc mỉa nhắm về tôi. Mà thủ phạm của tất cả những điều đó đều là cậu. Cậu chẳng trực tiếp làm bất cứ điều gì, chỉ đơn giản là kể lại, nhưng cũng đủ biến thành cơn ác mộng dai dẳng nhất của tôi.
Tôi thừa nhận rằng Lâm có ngoại hình rất giống cậu. Từ sống mũi cao thẳng thanh tú, đến chất giọng trầm ấm tựa phím đàn được hạ nốt, tất cả đều như được đúc ra từ cùng một khuôn. Nhưng chỉ riêng ánh mắt của Lâm là hoàn toàn khác biệt.
Đôi mắt ấy chưa từng chứa đựng sự thương hại, bố thí của kẻ bề trên, hay thái độ thượng đẳng vì đã giúp đỡ tôi. Mà ngược lại, cậu chủ động tạo ra một mối quan hệ sòng phẳng, nơi mà tôi có thể giúp lại cậu như một cách trả công. Nhờ vậy mà tôi không còn cảm thấy ngại ngùng hay có lỗi mỗi khi nhận được sự quan tâm nữa. Cách Lâm khéo léo giấu sự quan tâm đằng sau một thỏa thuận bình đẳng đã ôm trọn lấy lòng tự trọng mong manh, xước xát của tôi. Ở bên Lâm, tôi thấy mình được tôn trọng, được nhìn nhận như một sự tồn tại độc lập và giá trị.
Càng nghĩ, trái tim tôi lại càng ngả về phía Lâm như mầm cây hướng về nơi có ánh sáng. Sự dịu dàng thầm lặng của cậu ấy giống như cơn mưa rào mùa hạ, tưới mát và làm tan chảy những lớp băng tuyết chôn chặt trong lòng tôi từ lâu.
Thế nhưng, lời cảnh báo của Ngọc vẫn như một nốt trầm lơ lửng giữa bản nhạc.
Tôi cũng sợ. Sợ một ngày nào đó, ánh nắng ấy sẽ tắt hẳn. Và Lâm sẽ lại khiến tôi đau như cách Đạt đã từng. Lời Ngọc nói có lẽ xuất phát từ sự cẩn trọng của một người bạn thật sự thương tôi, muốn dựng lên một hàng rào bảo vệ tôi khỏi những vấp ngã thêm một lần nữa. Dù cậu ấy có không hề hay biết về quá khứ của tôi đi chăng nữa, thì lời khuyên của cậu ấy vẫn luôn là tấm lá chắn bao bọc tôi vô điều kiện.
Có lẽ mình thực sự nên giữ khoảng cách với Lâm.
Tôi tự dặn lòng như thế. Không chỉ vì lời nhắc nhở của các bạn, mà còn vì chính mình cũng chẳng còn đủ dũng khí để đánh cược trái tim mình thêm một lần nào nữa.