Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

“Ê nha, tớ không hề biết cậu lại giấu ngón nghề làm bánh đỉnh như thế này đấy.”

Thảo reo lên, hai mắt sáng rực như chú mèo cưng vừa đánh hơi thấy đĩa cá ngon khi tôi nhấc hộp tiramisu ra khỏi chiếc túi giữ nhiệt. Suốt cả đoạn đường đến quán, con bé cứ hết chớp mắt rồi lại liếc trộm cái túi ấy, chỉ chực chờ khoảnh khắc này. 

“Lại còn chủ động rủ bọn mình ra quán cà phê nữa, tớ tưởng đây chỉ là một buổi học nhóm như mọi khi.” 

“Học nhóm là chính chứ, nhưng tớ biết sức chịu đựng của bụng các cậu có giới hạn. Nhất là Thảo, cứ đúng một tiếng là bụng lại phát tín hiệu biểu tình rồi còn gì.”

Ngọc và tôi nhìn nhau cười khúc khích. Trong khi đó, Thảo đang dán mắt vào hộp bánh của tôi như thể đang chiêm ngưỡng một báu vật gia truyền. Tôi thừa biết với một tín đồ cuồng đồ ngọt như Thảo, tiramisu chẳng phải món ngon xa lạ. Nhưng chiếc bánh tôi mang tới hôm nay lại được chăm chút bằng một công thức rất riêng. 

Tôi trung thành với cách làm truyền thống nhất, nhưng lại cực kỳ khó tính trong khâu tuyển chọn nguyên liệu. Tất cả thành phần đều phải qua sự kiểm duyệt khắt khe của chính mình: độ béo ngậy vừa phải, lớp kem sánh mịn không bị vữa, hòa quyện trọn vẹn giữa vị đắng và ngọt. Chiếc bánh được chia thành hai nửa khác biệt, một bên là chocolate nồng đượm, phủ ngập tràn những chiếc bánh quy xốp giòn đủ hình dáng cùng sốt cacao đậm vị và kem trứng. Bên còn lại là matcha thanh mát, trang trí bằng đủ loại hoa quả tươi rói được cắt tỉa vô cùng xinh xắn. 

Thảo nâng niu hộp bánh trên tay với vẻ thành kính, và nhét điện thoại của mình vào tay Ngọc. 

“Chụp cho tớ một tấm liền đi! Phải ghi lại khoảnh khắc lịch sử, ngày đầu tiên tớ được thưởng thức tay nghề của bạn thân.”

“Này, bánh này có cả phần của Ngọc đấy nhé. Cậu mà định ăn hết một mình là tớ đòi lại đấy.” 

Ngọc nhếch môi, chỉnh lại góc máy.

“Xong Thảo thì đến lượt các cậu chụp cho tớ. Hôm nay không chụp được ảnh nào để sống ảo thì ai cũng đừng hòng ăn bánh.” 

Cả ba chúng tôi phải cố kìm nén sự phấn khích, thì thầm giữ trật tự để không làm ảnh hưởng đến không gian yên tĩnh của quán. Nhưng thú thật, một làn sóng tự hào nho nhỏ đang trào dâng trong lòng tôi. Tôi biết Thảo từng nếm qua vô vàn loại bánh ngọt đắt đỏ, thế nhưng ánh mắt lấp lánh và chờ đợi của con bé lúc này lại khiến chiếc bánh của tôi như thể món quà độc nhất vô nhị trên đời. 

Sau một hồi chật vật căn chỉnh ánh sáng và góc chụp, hai cậu ấy cũng đã đăng tải lên story của mình. 

Story của Thảo là hình ảnh cô bé mỉm cười rạng rỡ, biểu cảm tưng bừng như đứa trẻ vừa đòi được quà. Nếu không có dòng caption “Từ cô bạn thân đỉnh nhất quả đất ❤️” cùng mũi tên chỉ thẳng vào hộp bánh, có lẽ ai lướt qua cũng chỉ chú ý đến khuôn mặt xinh xắn, đáng yêu của cậu ấy mà thôi. 

Còn story của Ngọc thì mang phong cách nghệ thuật hơn hẳn. Cậu ấy ghép vài khoảnh khắc cận cảnh, dùng hiệu ứng khéo léo để làm nổi bật lớp kem trứng mềm mịn, quyến rũ đến mức chỉ nhìn qua màn hình thôi cũng đủ khiến người ta ứa nước miếng. 

Dù trong lòng vẫn thoáng áy náy vì Lâm mới là người được nếm thử tay nghề của mình đầu tiên, nhưng nhìn nụ cười của hai cậu ấy, lòng tôi tự nhiên đã dịu lại. Dành trọn tâm huyết cho món tráng miệng này cũng là cách tôi muốn gửi gắm sự trân trọng đến hai người bạn đã luôn ở bên, bao dung và nâng niu tôi bằng tất cả sự chân thành. 

Thảo múc một thìa tiramisu đầy đặn, còn Ngọc thì thong dong thử một góc matcha. Tôi nín thở quan sát, tim đập thình thịch như thể đang chờ đợi kết quả của một kỳ thi ẩm thực lớn. Tôi sợ chiếc bánh bị quá đắng, quá ngọt, hay tệ hơn là bị sượng kem, đong quá tay mùi rượu.

“Ngon! Xuất sắc luôn Mai ơi! Tớ thề là tớ chưa từng ăn cái bánh nào ngon đến mức này.”  

“Lại nịnh tớ rồi. Cậu phải nhận xét thật lòng để tớ còn cải thiện chứ.”

Dù não bộ tôi đang lâng lâng vì sung sướng sau tràng khen ngợi của Thảo, tôi vẫn cố giữ nét mặt nghiêm túc, làm như mình là vị giám khảo khó tính lắm không bằng. 

“Tớ nói thật mà! Cậu đang nghi ngờ khẩu vị của một chuyên gia đã càn quét sạch tất cả các tiệm bánh trên địa bàn Hà Nội này đấy à?” 

“Khó tin lắm, miệng cậu lúc nào chẳng dẻo như kẹo kéo.” 

“Không tin thì kệ cậu, dù sao thì nó vẫn ngon xuất thần và tớ sẽ chén sạch nó.” 

Thảo dõng dạc tuyên bố. 

Ngọc thì từ tốn hơn hẳn. Cậu ấy nhai chậm rãi, tận hưởng trọn vẹn dư vị rồi mới gật gù đánh giá.

“Ừm, độ béo vừa vặn, vị đắng dịu, hậu vị matcha rất thanh và thơm. Lớp kem sánh nhưng không bị ngấy. Tớ rất thích.” 

“Yayy! Nghe Ngọc khen tớ mới tin nè. Lần sau tớ sẽ lại làm tiếp cho cậu ăn nhé.” 

Tôi cười toe toét, ánh mắt sáng lên làm Thảo phải bất bình lên tiếng. 

“Ơ kìa? Thế còn tớ thì sao? Tớ cũng muốn một phần vị chocolate nữa.”  

“Chừng nào cậu chữa dứt điểm cái răng sâu thì mới tính tiếp nhé.” 

Cả tôi và Ngọc cùng bật cười. Ngọc tiện tay nhéo nhẹ vào má Thảo một cái. Con bé lập tức la lên oai oái vì bị ấn trúng điểm yếu chết người. 

“Đau! Đừng có chạm vào má tớ, cậu thọt tới tận cái răng sâu rồi đây này.” 

“Cho chừa! Đó là lỗi của cậu vì lười đi khám nha sĩ. Học sinh cấp ba rồi mà vẫn để sâu răng hành cho lên bờ xuống ruộng thế này đây.” 

“Ôi, tớ e là cứ với cái đà ăn uống bất chấp này, chưa kịp đi trám răng thì cậu đã dính thêm nguy cơ tiểu đường rồi đấy Thảo ạ.” 

Tôi và Ngọc tiếp tục hùa nhau trêu chọc. Thảo thấy vậy liền tung chiêu để trả thù đời, tranh thủ lúc chúng tôi mải cười đùa mà âm thầm vét sạch cả hộp bánh. Cho đến khi Ngọc ngoảnh lại, đối mặt với cái hộp rỗng và vẻ mặt không còn gì để mất của Thảo, cuộc chiến mới thật sự bùng nổ. 

“Cậu dám ăn hết sạch phần của tớ luôn đấy à?” 

“Đó là hình phạt thích đáng cho kẻ dám làm tổn thương chiếc răng sâu tội nghiệp của tớ.” 

“Đền ngay! Cậu phải đền cho tớ cái khác!”

Ngọc túm vai Thảo lắc lấy lắc để, nhất quyết không chịu bỏ qua. 

Nhìn hai đứa bạn thân chí chóe giành nhau từng chút một, tôi vừa buồn cười vừa bất lực. Tôi biết giải quyết hai con quỷ nghịch ngợm này ra sao đây? Dù có bênh ai thì cuối cùng người phải chịu trận vẫn là tôi. Chắc chắn tôi sẽ lại phải lăn vào bếp để làm thêm một món bánh khác to bự tổ chảng để dỗ dành hai cái não cuồng đồ ngọt này. 

Đúng lúc tôi đang mải ngắm nhìn khung cảnh nhộn nhịp ấy, chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên một nhịp. 

Theo thói quen, tôi rất ít khi đụng vào điện thoại mỗi khi đi chơi cùng bạn bè. Tôi muốn dành trọn sự hiện diện và chú ý cho họ như một cách thể hiện sự trân trọng mối quan hệ này. Bằng không, một cuộc hẹn mà ai cũng dán mắt vào màn hình vuông vức sẽ chỉ mang lại cảm giác lạc lõng và nhạt nhẽo. 

Thế nhưng hôm nay, không hiểu sao ánh mắt tôi lại cứ bị hút về phía màn hình lâu hơn thường lệ. 

Lâm: Tớ có bài này không hiểu, cậu có đang bận gì không?

Là Lâm. 

Tôi hơi ngạc nhiên vì cậu ấy lại nhắn tin riêng cho mình qua facebook. Nhưng rồi tôi tự lý giải rằng cậu ấy đã hỏi xin thông tin liên hệ của tôi thông qua ai đó trong lớp, hoặc đơn giản là tìm tên tôi trong box chat chung. . 

Tôi: Tớ rảnh, cậu gửi đề bài qua đây để tớ xem giúp cho.

Chỉ vài giây sau, một tấm hình chụp đề thi chi tiết đã được gửi đến. Tôi tập trung nháp nhanh ra giấy, sắp xếp lại các công thức thật dễ hiệu rồi chụp lại gửi qua cho cậu ấy. 

Lâm đã xem tin nhắn, nhưng khoảng lặng khá lâu khiến tôi đoán chắc cậu ấy đang bận ngẫm nghĩ hay đang bị treo máy. Ngay khoảnh khắc tôi vừa định đặt điện thoại xuống mặt bàn, màn hình điện thoải lại sáng bừng. 

Lâm: Bài tập xong rồi. Giờ đến lượt tớ kiểm tra cậu.

Tôi: ?

Tôi: Kiểm tra gì cơ?

Lâm: Sáng nay cậu đã ăn uống đàng hoàng chưa đấy?

Đọc dòng tin nhắn, tôi bật cười thành tiếng. Suýt chút nữa thì quên mất bản thỏa thuận ngày hôm qua giữa cả hai. Cậu ấy nhận trách nhiệm làm huấn luyện viên giám sát chế độ ăn uống giảm cân của tôi, đổi lại tôi sẽ trở thành gia sư để kèm môn tiếng anh cho cậu ấy. Hóa ra đề bài vừa rồi chỉ là một cái cớ đường hoàng để cậu ấy mở lời đòi được trả công, rồi từ đó bắt đầu nhiệm vụ giám sát tôi. 

Tôi: Tớ ăn rồi nhé, vô cùng ngoan ngoãn luôn. 

Lâm: Ngoan vậy sao? Tớ cứ tưởng học viên của mình hay có thói quen chống đối chứ. 

Tôi: Sao cậu lại tin ngay thế? Nhỡ tớ nói dối để qua mắt cậu thì sao?

Lâm: Vậy thì chờ đến thứ Hai gặp lại, tớ chỉ cần nhìn mặt cậu là biết ngay. Mỗi lần bỏ bữa, sắc mặt cậu nhợt nhạt với tiều tụy thấy rõ. Và nếu phát hiện cậu nói dối, tớ sẽ chuẩn bị sẵn một xấp đề tiếng anh siêu khó gồm mười hai đề bắt cậu giảng cho tớ liên tục trong vòng mười hai ngày. 

Tôi cắn môi, nụ cười tủm tỉm cứ thế đọng lại trên khóe miệng mà không sao giấu nổi. Cảm giác có một ai đó quan sát mình tỉ mỉ đến từng chi tiết, thậm chí biết rõ sắc mặt mình sẽ thế nào khi nhịn ăn khiến một luồng điện nhẹ nhàng chạy qua tim, ngọt ngào và ấm áp. 

“E hèm,.. Xem kìa! Mai của chúng mình đang yêu đương với ai mà nụ cười sắp chạm đến tận mang tai rồi kìa.” 

Ngọc và Thảo đã ngừng cuộc chiến giành bánh từ bao giờ. Hiện tại, cả hai cặp mắt sắc lẹm đang khóa chặt vào tôi với sự tò mò không chút giấu giếm. Điều đó làm tô chột dạ, tay luống cuống bấm khóa màn hình.  

“Cậu nhắn tin với ai mà say sưa thế.” 

Ngọc lên tiếng, ánh mắt dò xét khiến tôi vô thức né tránh.

“Tớ nhắn tin với Lâm thôi.” 

Thảo lập tức ồ lên một tiếng thật dài, đôi mắt híp lại đầy tinh ranh. 

“Úi chà! Trông cái vẻ chột dạ kìa! Khai mau, cậu thích Lâm hay là Lâm đang tán cậu đấy?” 

“Hai người thân nhau từ bao giờ mà tớ lại không biết nhỉ?” 

Ngọc tiếp lời, giọng điệu bình thản nhưng áp lực thì không nhỏ chút nào. 

Tôi thở dài. 

Trước sự tò mò của Thảo và màn tra hỏi sắc bén của Ngọc, tôi biết mình chẳng thể che giấu được gì. Mà thực ra, tôi cũng đâu có gì xấu xa để mà phải giấu giếm. 

Tôi chọn cách kể lại toàn bộ sự việc, cẩn thận lược bỏ những chi tiết mập mờ dễ gây hiểu lầm rằng tôi đang rung động trước cậu ấy. Và đương nhiên, tôi giấu tiệt chuyện Lâm sở hữu một gương mặt giống hệt Đạt. 

Không chỉ riêng họ, tôi không muốn bất kỳ ai chạm vào bí mật đó. Bởi vì biết về Đạt cũng đồng nghĩa với việc biết về quá khứ xám xịt và con người trước đây của tôi. 

Tôi của hiện tại khát khao một cuộc sống mới. Tôi muốn rũ bỏ hoàn toàn cái bóng u tối cũ kỹ để trở thành một phiên bản kiêu hãnh hơn, tốt đẹp hơn. Tôi sẽ không bao giờ cho phép bất kì ai có quyền coi thường bản thân hay gia đình mình thêm một lần nào nữa. Và muốn làm được điều đó, bí mật này phải được chôn chặt dưới tận đáy lòng, vĩnh viễn không được thốt ra dù chỉ là nửa lời. 

Sau khi nghe xong câu chuyện mà tôi trình bày, không khí bất chợt chùng xuống. Ánh mắt của Ngọc trở nên vô cùng phức tạp, và ngay cả sự nhí nhảnh thường ngày trên mặt Thảo cũng biến mất. 

Tôi luôn biết Ngọc là một người vô cùng kỷ luật, nhạy bén và có sự đề phòng rất cao. Mỗi khi cậu ấy nhíu mày, đăm chiêu suy nghĩ thì đó chắc chắn phải là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Nhưng việc một người vô tư như Thảo cũng lộ ra vẻ lo lắng tương tự lại khiến tôi thật sự bối rối. 

“Sao thế các cậu? Có chuyện gì à?” 

“Không có gì…” Ngọc ngừng một chút rồi nói tiếp, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi. “… nhưng nếu như sau này cậu cảm thấy không thoải mái khi tiếp xúc với Lâm, tốt nhất là nên giữ khoảng cách nha.” 

Tôi ngơ ngác, nhướn mày đầy khó hiểu. Thấy vậy, Thảo mới kéo tôi lại, ghé sát vào tai tôi bằng một giọng điệu nghiêm túc hiếm hoi. 

“Ý của Ngọc thực ra là, ‘cậu không nên tiếp xúc với Lâm’”. 

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px