Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Dạo gần đây, tôi bắt đầu nhận ra những thay đổi từ Mai. Ban đầu chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt hệt như sương sớm, như việc làn da cậu ấy trở nên mịn màng và trắng trẻo hơn hẳn. Cho đến những thay đổi rõ rệt đến mức khiến người ta phải ngỡ ngàng, mái tóc bông xù bướng bỉnh ngày nào giờ đã được duỗi thẳng, không còn những sợi tóc tơ hay phần tóc mai xoăn tít tinh nghịch rơi vào vành tai nữa. Thi thoảng, cậu ấy còn đeo kính áp tròng đến lớp, rũ bỏ hoàn toàn cặp kính cận dày cộm vẫn thường che giấu đi đôi mắt trong veo. Và hình như, cậu ấy đang điên cuồng giảm cân thì phải. 

Mai vốn đã thấp hơn tôi một cái đầu, sau khi gầy lại càng trông nhỏ bé đến tội nghiệp. Mỗi khi đi cạnh nhau, cậu ấy chỉ cao vừan vặn đến bờ vai tôi, một khoảng cách chênh lệch hoàn hảo. Đến mức vô tình dấy lên trong lòng tôi một khao khát muốn bao bọc và che chở. 

Thế nhưng, có vẻ như Mai chẳng muốn bất kì ai chú ý đến sự lột xác âm thầm ấy của mình, hoặc có lẽ, cậu chỉ đặc biệt đề phòng một mình tôi. Bởi chỉ cần ánh mắt tôi vô tình dừng lại trên gương mặt cậu ấy lâu hơn một nhịp, Mai sẽ ngay lập tức giật mình rồi đánh mắt đi chỗ khác. Cậu ấy tự đánh lạc hướng bản thân bằng cách chăm chăm nhìn vào một vật ngẫu nhiên nào đó trong phòng học, cố chấp duy trì trạng thái đóng băng ấy cho đến khi tôi quay đi mới thôi. 

Đôi khi, tôi tự thấy bản thân mình sao mà tọc mạch và soi xét khi cứ vô thức hướng tầm mắt về phía Mai nhiều đến thế. Nhưng biết sao được, cậu ấy là bạn cùng bàn của tôi, mỗi ngày mở mắt ra đến trường là chúng tôi lại chạm mặt. Chưa kể đến việc, dẫu hai đứa có mở lời trò chuyện hay không, thì việc cứ ép bản thân phải ngó lơ một sự hiện diện đang hiện hữu ngay bên cạnh mình quả thực là một thử thách quá sức đối với tôi. 

Nhất là khi, cái cách mà cậu ấy đang dùng để ép cân không tốt cho sức khỏe một chút nào. 

Chẳng cần phải mở miệng gặng hỏi, tôi cũng thừa biết cậu ấy đang hành hạ cơ thể bằng cách cắt bớt khẩu phần ăn một cách cực đoan, thậm chí là nhịn luôn cả bữa sáng để nhanh chóng thấy được hiệu quả. Nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn, thanh tú kia càng ngày càng trở nên xanh xao, mệt mỏi vì thiếu chất, lồng ngực tôi lại dâng lên một nỗi xót xa xen lẫn bực bội không thể gọi tên. Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa mà lên tiếng bẻ gãy bầu không khí im lặng.

“Cậu cứ nhịn ăn như vậy không tốt đâu đó.” 

Mai giật nảy mình như thể vừa bị tôi bắt quả tang tại trận, nắm thóp được bí mật thầm kín nhất. Cậu ấy luống cuống thanh minh.

“Tớ đâu có nhịn ăn đâu, với lại tớ ổn mà.” 

Tôi khẽ thở dài, khoanh tay trước ngực. Bản tính tôi từ trước đến nay vốn lười chuyện bao đồng, vậy mà lúc này, tôi lại dùng cả thảy sự chân thành để quan tâm một người, để rồi đổi lại chỉ là cái lắc đầu né tránh của họ. Tôi cũng chẳng hiểu nổi bản thân từ bao giờ lại trở nên vô lý và độc đoán đến vậy. Mai hoàn toàn có quyền từ chối sự can thiệp của tôi, và xét cho cùng, mối quan hệ giữa chúng tôi cũng chỉ dừng lại ở hai chữ "bạn bè". Tôi lấy tư cách gì để can thiệp sâu hơn vào cuộc sống, hay định đoạt cái cách cậu ấy đối xử với chính cơ thể mình? 

Tôi đang lo lắng cho Mai sao? Trái tim tôi tự tìm thấy câu trả lời ngay lập tức: Phải, tôi lo đến phát điên đi được.

Mai là kiểu con gái luôn đặt suy nghĩ và cảm xúc của mọi người xung quanh lên trước khi làm bất cứ điều gì, và tôi biết, trong cái danh xưng mọi người đầy bao quát đó có chứa cả mình. Chính vì cái sự tử tế âm thầm của cậu ấy, tôi lại càng không thể trơ mắt bỏ mặc cậu ấy được, nhất là khi chứng kiến cô bạn của mình đang lả đi, bờ vai gầy guộc sắp gục xuống mặt bàn đến nơi vì đói và mệt.

“Cậu biết không? Trước đây tớ cũng chật vật giảm cân lắm.”

Tôi cố gắng uốn nắn từng từ ngữ trong câu nói thật cẩn thận. Bởi tôi hiểu, trên đời này chẳng có gì tồi tệ và tàn nhẫn hơn việc khiến một cô gái nghĩ rằng cô ấy bắt buộc phải thay đổi ngoại hình theo những quy chuẩn nực cười của xã hội, và càng không phải thay đổi chỉ vì một lời nhận xét bâng quơ của người khác. 

“Thật sao?” 

Mai ngơ ngác ngước lên nhìn tôi, trong đôi mắt trong vắt ấy đầy sự kinh ngạc xen lẫn bối rối. Cậu ấy ngập ngừng một chút.

“Trông chẳng giống gì cả, cậu trông rất tự tin ấy.” 

Cậu ấy bỗng cụp mắt xuống, một thoáng tự ti về vóc dáng hiện tại lướt qua trên gương mặt. Chỉ vì tôi luôn sở hữu một phong thái điềm nhiên, thoải mái khi giao tiếp với bất kỳ ai, nên trong tâm trí đơn thuần của Mai, cậu ấy liền mặc định rằng tôi sinh ra đã ở vạch đích, chưa từng phải nếm trải những tổn thương tương tự.

Ừ thì, tôi nói dối đấy. 

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tôi chưa từng biết đến cảm giác khổ sở giảm cân là gì, và lại càng chưa một lần phải tự ti vì diện mạo của bản thân. Nhưng vào giây phút này, tôi biết chỉ có cách thêu dệt nên một lời nói dối đồng điệu, mới đủ để khiến Mai tin rằng chúng tôi đã từng trải qua chung quãng thời gian tăm tối, thì cậu ấy mới chịu dỡ bỏ lớp gai phòng bị để tin tưởng và nghe theo lời khuyên của tôi.

“Đó là vì bây giờ tớ đã giảm cân thành công rồi, nên mới có vốn liếng để tự tin như thế đấy. Cậu có muốn xin chút bí quyết từ người đi trước không? ” 

“Có chứ! Cậu làm cách nào vậy?” 

Mai nhìn tôi, ánh mắt sáng rực lên hệt như một kẻ sắp chìm nghỉm vừa vớ được chiếc phao cứu sinh duy nhất của đời mình. Đôi mắt cậu ấy lấp lánh thứ ánh sáng thuần khiết, dường như sự háo hức đã cuốn bay đi cả cái ranh giới vô hình mà cậu ấy vẫn luôn cố chấp gìn giữ mỗi ngày.

“Đầu tiên và quan trọng nhất, cậu phải dừng ngay cái việc nhịn ăn sáng tai hại này lại.” 

“Tớ có nhịn ăn sáng đâu.” 

“Đừng nói dối tớ, tớ biết thừa đấy nhé. Cái vẻ mặt xanh xao, thiếu sức sống kia không qua mắt được tớ đâu.” 

“Tại hôm nay tớ dậy muộn nên chưa kịp ăn sáng thôi.” 

“Cậu lại tìm cớ để nói dối nữa rồi.” 

Mai khẽ chép miệng, hai cánh môi nhỏ nhắn khẽ phụng phịu ra chiều bất mãn. Tôi nhìn cái dáng vẻ ấy mà tim chợt hẫng đi một nhịp, vừa thấy đáng yêu, lại vừa dấy lên nỗi sợ hãi mơ hồ rằng liệu mình có quá thô bạo khi can thiệp sâu vào cách cậu ấy đối xử với cơ thể hay không.

“Tại tớ không biết làm cách nào để giảm cân hiệu quả cả.” 

Cuối cùng, cậu ấy buông xuôi, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu, chính thức thừa nhận toàn bộ dòng suy nghĩ của tôi. 

“Vậy nên cậu nhịn ăn sáng à?”

“Ừ, ban đầu tớ chỉ định thử đúng một ngày xem sao thôi. Nhưng thấy nó có hiệu quả nhanh thật ấy, nên tớ quyết tâm bỏ ăn sáng luôn.” 

Tôi lại một lần nữa bất lực thở dài. Tôi không phủ nhận việc ngoại hình của Mai đang có những bước cải thiện rõ rệt. Cậu ấy thực sự trở nên thanh tú hơn, ưa nhìn hơn. Nhưng cái giá phải trả là một dáng vẻ gầy mòn, nhỏ con và tước đi toàn bộ sinh khí vốn có của một cô gái tuổi mười sáu. 

“Nghe tớ nói này, nhịn ăn kiểu hành xác này chẳng tốt chút nào. Ngoài nhịn ăn sáng ra, có phải cậu cũng đang cắt giảm khẩu phần ăn vào buổi trưa và buổi tối đúng không?” 

Cậu ấy khẽ gật đầu thú tội. Nhìn cái điệu bộ ngoan ngoãn ấy, tôi chỉ muốn dùng mọi cách để thông suốt cái đầu bướng bỉnh kia. Cậu ấy vốn dĩ đã sở hữu một đường nét rất sáng, rất có nét riêng. Cậu ấy hoàn toàn chẳng việc gì phải hành hạ bản thân đến nông nỗi này. 

Đột nhiên, Mai bất giác ấn mạnh tay lên bụng, gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, bờ lưng khẽ khom xuống vì một cơn đau quặn thắt. 

“Sao vậy, cậu đau bụng à?” 

Trực giác lấn át hoàn toàn lý trí, tôi vô thức vươn tay ra, áp lòng bàn tay lên tấm lưng nhỏ nhắn của cậu ấy mà khẽ xoa nhẹ. Lớp áo đồng phục mỏng manh không ngăn nổi hơi ấm từ tay tôi truyền qua, và dường như cái chạm ấy có một luồng điện, khiến trán cậu ấy từ từ giãn ra.

“Tại đói quá đấy, cậu đã hành hạ cái dạ dày của mình đến mức đó cơ mà.” 

Mai cười khúc khích, rồi ngước lên nhìn tôi. Vào chính khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên trong suốt thời gian quen biết, cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. Không còn cái quay đầu trốn chạy, không còn bất kỳ sự ngại ngùng hay e dè phòng bị nào nữa. Đôi mắt ấy phản chiếu gương mặt tôi rõ mồn một.

“Cậu như ông cụ non ấy. Nãy giờ cứ càu nhàu bên tai tớ mãi thôi.” 

“Tại vì tớ không thể trơ mắt nhìn gia sư tiếng anh của mình chết đói ngay giữa lớp được.” 

Tôi bật cười theo cậu ấy, nhưng ngay trong giây tiếp theo, tôi bỗng nhận ra khoảng cách giữa hai gương mặt đang ở mức quá gần. Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng dịu nhẹ từ mái tóc cậu ấy, gần đến mức nhịp thở vô tình vướng vít vào nhau. Tim tôi đột ngột nảy mạnh một cái, tôi vội vã lùi lại phía sau, tự thiết lập lại khoảng cách an toàn. Cái suy nghĩ “cả hai chúng tôi chỉ là bạn” hệt như một gáo nước lạnh, nhắc nhở tôi cần phải giữ chừng mực.

“Từ bao giờ tớ lại biến thành gia sư riêng của cậu vậy?” 

“Từ bây giờ. Cậu không định trả công cho tất thảy sự quan tâm nãy giờ của tớ sao?” 

“Trả công?” 

Mai ngơ ngác mất vài giây rồi lại bật cười thành tiếng, nụ cười rạng rỡ như giọt nắng đầu hạ. 

 “Tớ chỉ không nghĩ ông cụ non như cậu lại ham học đến thế.” 

Cả hai chúng tôi đều bị những câu đối đáp của đối phương chọc cười. Chờ cho cơn đau bụng của cậu ấy dịu bớt, tôi liền đứng bật dậy, không chút do dự mà vươn tay nắm lấy cổ tay cậu ấy, kéo nhẹ.

“Đi thôi, nhanh không lát nữa chuông reo vào giờ học mất.” 

“Nhưng mà đi đâu cơ?”

“Xuống căng tin kiếm gì đó cho cậu ăn chứ còn gì nữa. Tớ đã quyết tâm là tuyệt đối không thể để cậu chết đói giữa lớp được.” 

Lần này, Mai không còn từ chối nữa. Cậu ấy im lặng, ngoan ngoãn để mặc cho tôi nắm tay dắt đi dọc hành lang lớp học. 

“Sao ngày trước cậu tự giảm cân được hay vậy? Cậu vẫn chưa nói cho tớ biết bí quyết đâu đấy nhé.”

Mai vừa đi vừa nhìn tôi từ đầu đến chân, cái đầu nhỏ khẽ gật gù trầm ngâm.

“Tớ mà có cái ngoại hình cực phẩm này á, tớ sẽ đi tán sạch các bạn nữ trong cái trường này. Thậm chí tớ còn đi ứng tuyển làm ca sĩ, idol, diễn viên nữa cơ. Thể nào cũng nổi tiếng chỉ sau một đêm cho mà xem.” 

“Tiếc ghê, tớ lại chẳng có cái tham vọng vĩ đại như cậu đâu, chỉ muốn làm một cậu học sinh bình thường thôi.” 

Đây tuyệt đối không phải lần đầu tiên trong đời tôi được nghe những lời tán tụng về nhan sắc của mình, tôi đã nghe đến mức chai sạn. Thế nhưng, khi những lời khen ngợi ấy được thốt ra từ chính khuôn miệng của Mai, một cảm giác kiêu hãnh xen lẫn xao xuyến khó tả bỗng len lỏi, cào nhẹ vào trái tim tôi, khiến lồng ngực ấm áp lạ kỳ.

Ngay cả khi hai đứa đã ngồi yên vị tại một góc căng tin, nhìn Mai ăn bữa sáng theo đúng lời khuyên của mình, khóe môi tôi vẫn không cách nào hạ xuống được. 

“Sao cậu vẫn cười vậy?” 

Giọng cậu ấy tràn ngập sự tò mò. Tôi cá là nếu lúc này có một tấm gương ở đây, Mai sẽ lập tức chạy lại soi xem trên mặt mình có dính nhọ hay thức ăn không cho mà xem.

“Ngày trước, tớ giảm cân bằng một phương pháp đơn giản đến không tưởng. Ví dụ như là ăn uống đủ ba bữa một ngày, và tuyệt đối không bao giờ nhịn ăn sáng.”

“Cái đó mà cũng gọi là giảm cân á?”

“Đó chính là cách giảm cân chân chính đấy. Cậu phải nạp năng lượng thật đầy đủ, không được phép bỏ sót bữa ăn nào. Sau đó chăm chỉ tập luyện thể dục thể thao, hoặc cắt giảm lượng calo một cách từ tốn, chứ không phải cái kiểu tuyệt thực hành xác thế này. Nhịn ăn là đói, đói là kiệt sức, kiệt sức là chết. Cậu mà chết rồi thì lấy ai dạy tiếng anh cho tớ nữa?” 

Cậu ấy lại bật cười, lần này thậm chí còn huých nhẹ cánh tay tôi một cái. 

“Hóa ra nãy giờ cậu chỉ muốn lợi dụng tớ thôi chứ gì?” 

“Tớ nói thật. Từ nay về sau, cậu không được phép nhịn ăn bất kỳ một ngày nào nữa, nhớ chưa?” 

Mai khẽ chớp mắt, lém lỉnh nhìn tôi đầy thách thức. Ánh mắt ấy sinh động đến mức khiến tôi suýt chút nữa quên mất vẻ rụt rè, khép kín ban đầu của cậu ấy.

“Thế nếu có hôm nào tớ lén nhịn ăn ở nhà thì sao? Cậu đâu thể xuất hiện 24/24 để giám sát tớ được?” 

“Vậy thì, nếu như cậu xui xẻo bị tớ phát hiện, hình phạt sẽ là phải giảng liên tiếp ba đề tiếng anh cho tớ. Và ăn gấp đôi để bù cho số bữa mà cậu đã nhịn.”

“Đồ tư bản lợi dụng.” 

Mai vừa mắng vừa không nhịn được cười giòn giã. Hai gò má cậu ấy chốc lát đã đỏ ửng lên, chẳng rõ là vì ngại ngùng trước câu nói nửa đùa nửa thật kia, hay vì niềm vui đang ngập tràn trong mắt. 

Tôi đã từng nói với ai rằng cô bạn này rất đáng yêu chưa nhỉ? Ngay tại khoảnh khắc ấy, tôi phải dùng hết mười phần lý trí để ngăn bàn tay mình không vươn ra nhéo vào đôi má phúng phính kia, để xem nó có thực sự mềm mại như tôi vẫn hằng tưởng tượng hay không. Trước đây tôi chỉ thấy cậu ấy là một sinh vật dễ xấu hổ, nhưng không ngờ khi trút bỏ lớp bọc gai góc đó, cậu ấy lại xinh xắn đến nhường này. Giờ đây, tôi chẳng còn mảy may bận tâm đến việc ngoại hình cậu ấy ra sao nữa, dù cậu ấy có mũm mĩm một chút thì đã sao? Tôi chỉ cần biết, mỗi khi ở cạnh Mai, tôi được là chính mình, cảm thấy vô cùng thoải mái. Tôi cũng hy vọng cậu ấy cũng tìm thấy cảm giác bình yên tương tự khi ở bên mình. Thế là đủ rồi.

Bản thân tôi vốn là kẻ chẳng bao giờ đặt nặng vẻ bề ngoài của người khác, và đối với tôi, thứ gọi là nhan sắc chưa bao giờ là thước đo giá trị. Dù đối phương là ai đi chăng nữa, tôi cũng sẵn sàng chủ động bắt chuyện và làm quen trước. Bởi vì tôi luôn nghĩ, chẳng một ai trên đời này đáng bị bỏ lại phía sau hay bị cô lập chỉ vì họ không có một ngoại hình nổi bật, hay mang trên mình những khiếm khuyết bẩm sinh. Chúng ta sinh ra chỉ khác nhau ở lớp vỏ bọc bằng xương bằng thịt bên ngoài, còn thế giới tâm hồn ẩn sâu bên trong mới là báu vật đáng quý nhất. Việc may mắn sở hữu một gương mặt đẹp đẽ không đồng nghĩa với việc bạn nghiễm nhiên cao quý hơn người khác một bậc, bởi lẽ xét cho cùng, mọi linh hồn đều bình đẳng như nhau. 

Tôi luôn tuân theo nguyên tắc của mình, tuyệt đối không cho phép bản thân dựa dẫm vào ngoại hình để định giá bất kỳ ai. Vì tôi hiểu một quy luật đơn giản, nếu tôi nhìn mặt mà bắt hình dong để đối xử với thế giới ngoài kia, thì người đời cũng có quyền dùng thứ tiêu chuẩn hời hợt ấy để áp đặt lên tôi. Mà cái cảm giác bị mổ xẻ qua lớp da thịt ấy chẳng dễ chịu một chút nào

Bởi vì, hơn ai hết, tận sâu trong góc khuất tâm hồn, tôi cũng có những vết xước rỉ máu, những khuyết điểm bầm dập mà tôi chỉ muốn giấu nhẹm đi, không muốn bất kỳ ai nhìn thấy.

"Cháu cứ học hành lẹt đẹt thế này thì sau này làm được cái trò trống gì hả Lâm?"

"Cháu nên nhớ mình là cháu đích tôn của cái nhà này, phải biết giữ lấy thể diện. Hãy noi gương bố cháu ngày trước, sau này còn báo hiếu cho bà và bố nữa chứ."

Mỗi khi những thanh âm khàn đặc, sắc lẹm của bà nội đột ngột dội về trong ký ức, lồng ngực tôi lại thắt chặt trong một nỗi bức bối đến nghẹt thở. Tôi cay đắng nhận ra bà nói không sai, ngoài cái gương mặt thừa hưởng đường nét ưa nhìn này ra, tôi chẳng có gì để người ta ca tụng. Năng lực của tôi quá đỗi tầm thường.

Bà nội từ xưa đến nay vốn dĩ đã vô cùng khắt khe và ác cảm với mẹ tôi. Bà luôn ép mẹ phải từ bỏ sân khấu hào nhoáng, từ bỏ đam mê để trở thành một người vợ hiền, một người con dâu đảm đang cung phụng nhà chồng. Nhưng mẹ tôi không phải là kiểu phụ nữ dễ dàng cúi đầu khuất phục trước nghịch cảnh. Dù bà nội có dùng những lời lẽ gay gắt hay thái độ cay nghiệt đến đâu, mẹ cũng chọn cách bỏ ngoài tai. Có lẽ vì vậy mà mẹ lại càng thương tôi nhiều hơn. Vì tôi lớn lên, mang một gương mặt giống mẹ như đúc nhưng trí tuệ và năng lực học tập lại chỉ dừng ở mức trung bình, điều đó càng làm cái gai trong mắt bà nội sưng tấy lên. Bà luôn chì chiết rằng đó là cái tội của mẹ, tội vì không chịu dành thời gian rèn giũa tôi, để tôi lớn lên thành một kẻ thua kém bố ngày trước biết bao nhiêu vạn dặm. 

Vậy đấy,tôi chẳng hề hoàn hảo.

Nhưng thẳm sâu trong lòng, tôi cũng có sự kiêu ngạo của một thằng con trai, tôi không muốn và không bao giờ muốn cúi đầu thừa nhận sự yếu kém của mình. Dù tôi biết, chính vì sự bất tài của tôi mà mẹ đã phải gồng mình gánh chịu biết bao sự sỉ nhục, ác cảm của bà nội suốt ngần ấy năm trời. 

Tôi chỉ biết ngày qua ngày tự động viên bản thân phải điên cuồng cố gắng hơn nữa, để một ngày nào đó có thể trở thành niềm tự hào danh chính ngôn thuận của mẹ. Còn những lời miệt thị độc địa kia, tôi chọn cách chôn sâu vào lòng, cái gì khiến mình đau lòng thì cứ giả vờ coi như cơn gió thoảng qua tai. 

Có lẽ vì những góc khuất tăm tối đó, mà ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã vô thức nảy sinh sự đồng cảm mãnh liệt dành cho Mai. 

Cậu ấy tự ti vì ngoại hình, còn tôi chẳng dám tự hào vì chính những khiếm khuyết luôn tự giấu giếm trong thâm tâm của mình. 

Dù tôi thừa biết, những tổn thương và biến cố mà hai chúng tôi phải nếm trải để trưởng thành là hoàn toàn khác biệt. Thế nhưng, cái vết sẹo mà nghịch cảnh cào xé lên tâm hồn thì tạo thành cùng một nỗi đau, hoàn toàn không cách nào che giấu nổi. Với Mai, vết thương ấy hiện hình qua cái cách đôi mắt cậu ấy không bao giờ dám nhìn thẳng vào tôi quá lâu, là cái dáng vẻ rụt rè, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình trong đám đông để không bị ai tìm thấy.

Còn với tôi, nó là ngọn lửa khát vọng được tự chứng minh giá trị bản thân, chưa bao giờ nguôi ngoai.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px