Ngày định mệnh
Ừ, không sao. Ngoài trái tim tổn thương nặng nề và danh dự bị bốc hơi. "Cảm ơn. Nhưng lần sau đừng mạo hiểm." Tôi thề là tôi không hề thấy khóe miệng Hải Nam đang run run vì nhịn cười đâu nhé. Sau sự kiện cứu mạng bất thành đó, Hải Nam rõ ràng đã tiết chế mấy lời cà khịa, khó ở hơn trước. Đại khái là trong năm câu định nói ra, cậu ta chịu khó nuốt ngược lại chừng ba câu. Nhưng chỉ với ân nhân hụt là tôi thôi. "Nghe thấy gì không? Tiếng gió lùa qua hộp sọ mày ấy." Hải Nam lại một câu cho thằng Khôi cùng lớp, ngoảnh đầu đi mất. "..." Dù sao thì đó cũng là phong cách nói chuyện của Hải Nam - giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. — Đã là tháng mười rồi nhưng thời tiết vẫn oi bức như mùa hè chưa chịu nhường chỗ. Tôi kéo rèm che lại những vệt nắng gắt chiếu thẳng vào bàn, ánh sáng vàng rực hắt lên trang vở như muốn thiêu cháy cả buổi học. Mọi thứ vẫn diễn ra yên bình cho tới khi tôi mở balo ra. Thứ nằm trong tay hiện giờ là cuốn vở bài tập Toán lớp 11, tôi nhíu mày moi hết mấy thứ còn lại ra ngoài. Một cuốn Sinh học 12, một xấp Đề ôn luyện môn Sinh, một cuốn Sách Hóa 11 và cả mấy cây bút dạ quang bị thất lạc từ lâu. Cái balo này là của anh tôi chứ còn ai nữa! Tôi nghiến răng, trong bụng là một đống mũi tên uất hận nằm ngổn ngang. Á à, thì ra mấy cây bút dạ quang của tôi mất tích bấy lâu là do anh Nhật lấy trộm. Mỗi lần tôi hỏi, anh ấy đều trưng ra vẻ mặt ngơ ngác, còn mắng ngược lại tôi là đồ để đồ lung tung. Được lắm! Tôi chửi thề trong lòng một tràng, xách balo chạy vội qua lớp 11 Sinh 1. Đứng trước cửa lớp Chuyên Sinh, tôi lưỡng lự quay qua quay lại một lúc mới dám mở miệng gọi một anh ngồi gần cửa, trông khá hiền: "Anh ơi..." Anh chàng kia ngẩng đầu lên. "Anh gọi anh Minh Nhật giúp em nhé, nói là em gái anh Nhật tìm. Cảm ơn anh ạ..." Nghe xong, mắt anh ta trợn tròn rồi quay vào trong la làng một tiếng long trời lở đất: "LỚP PHÓ! CÓ EM GÁI TÌM!" Có lẽ vì âm lượng quá lớn nên cả lớp Sinh 1 bỗng chốc im phăng phắc, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Tôi cứng người đứng chôn chân tại chỗ, mặt đỏ bừng như cà chua chín. Tôi ước gì mình có khả năng tàng hình như Shiryu trong One Piece. Trong đầu, tôi âm thầm nguyền rủa anh Nhật thêm vài chục lần nữa. Vài giây sau, anh Nhật bước ra. Khác hẳn với cái vẻ luộm thuộm, cà lơ phất phơ ở nhà, anh xuất hiện với dáng vẻ nghiêm túc, gọn gàng, đẹp trai một cách quá đáng. Cái gì vậy trời? "Tìm anh làm gì?" "Anh còn hỏi được à?" Tôi quăng balo vào tay anh. "Anh lấy nhầm balo." Không để anh kịp mở miệng, tôi nhéo tay anh một cái, hạ giọng mắng: Anh Nhật nhăn mặt, suýt nữa kêu lên nhưng kịp nuốt lại: "Hừ! Còn mấy cây bút dạ quang nữa! Anh ăn trộm của em xong còn mắng em để đồ lung tung, anh có—" Tôi bỗng nín bặt. Cổ họng như bị ai đó khóa van. Một bóng người cao ráo chợt xuất hiện phía sau anh trai tôi từ lúc nào. Anh Trường đứng đó, tay cầm bịch kẹo dẻo, ánh mắt tò mò lướt qua hai ngón tay tôi vẫn còn véo chặt tay anh Nhật. "Hai đứa lại cãi nhau chuyện gì đấy?" "Khụ! Không có gì đâu ạ, anh em cầm nhầm balo thôi." "Gần giờ truy bài rồi, mày vào lấy cho con bé đi kẻo trễ." "Ừ." Anh Nhật quay vào lớp, để lại tôi và anh Trường đứng đối diện nhau. Bầu không khí yên tĩnh nhanh chóng trở nên gương gạo, thật ra chỉ có mình tôi thấy vậy. Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày, hai tay siết chặt đến trắng bệch. Anh Trường là bạn cùng lớp anh trai tôi từ những năm cấp hai, và cũng là người tôi thầm thích suốt từ năm lớp 8. Thích đến mức chỉ cần thấy bóng lưng anh thôi cũng đủ làm tôi vui cả ngày. Khi đó, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện tỏ tình, chính xác hơn là không đủ dũng cảm. Xét về ngoại hình, chúng tôi chênh lệch quá lớn. Anh lúc nào cũng nổi bật giữa đám đông và là một trong những cái tên được bàn tán nhiều nhất trường trái ngược với tôi. Trong ký ức của tôi, anh luôn mang dáng vẻ trầm tĩnh ấy, thứ bình yên khiến người khác muốn lại gần hơn. Anh Trường chính là "lý do khó nói" khiến tôi quyết tâm thi vào trường chuyên. Thậm chí còn âm thầm lập kế hoạch lên cấp ba sẽ tỏ tình. Nhưng trên đời làm gì có chuyện suôn sẻ đến thế. Vừa vào lớp 10 được vài tháng, anh ấy có người yêu, quen đến bây giờ. Cũng chính khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu thay đổi. có lẽ nhờ cái gọi là sức mạnh của dậy thì, tôi cao hơn một chút, da cũng trắng ra trông thấy, ngũ quan dần rõ ràng hơn. Tôi không còn là đứa con gái đen nhẻm luôn bị mọi người trêu chọc như trước nữa. Thỉnh thoảng, tôi nghe loáng thoáng vài lời bàn tán về ngoại hình xinh đẹp của mình. Bằng chứng rõ ràng nhất là bắt đầu có vài bạn nam chủ động làm quen, nhắn tin hỏi bài, thậm chí tỏ ý theo đuổi. Giá như sự thay đổi ấy đến sớm hơn một chút thì tốt biết bao. Chuyện gì rồi cũng qua, vết thương nào rồi cũng lành. Tình cảm ấy tôi chỉ có thể chôn sâu xuống đáy lòng. Nhưng lành không đồng nghĩa với biến mất. Chỉ là tôi học cách giấu nó đi, học cách tránh né, học cách không để ánh mắt mình dừng trên anh quá lâu. Dù sao, người ta có người yêu rồi. Anh nhẹ nhàng đặt túi kẹo vào tay tôi: "Anh mua hơi nhiều. Ban nãy tính nhờ thằng Nhật về đưa em nhưng em tới đúng lúc nên đưa luôn." "Em cảm ơn." Tôi nặn ra một nụ cười chuẩn chỉnh. Suốt quãng đường về lớp đầu óc tôi cứ ong ong chuyện vừa rồi. Nhỏ Châu chỉ cần liếc tôi đúng một cái là lập tức ghé sát lại, giọng hạ thấp đầy nghi vấn: "Mày bắt đầu học hư từ nhỏ Huyền rồi đấy!" Tôi nhăn mặt, giơ tay cốc nhẹ đầu nó. "Có hư đâu! Mà tóm lại là có chuyện gì?" "Tình đầu..." Châu nheo mắt, ánh nhìn khinh bỉ hiện rõ mồn một: "Mặt tao vậy thôi chứ tâm tao hết thích rồi!" Tôi gân cổ cãi. "....Mày coi thường trí tuệ tao quá..." Trống tan học vừa vang, tôi đã thấy Huyền đứng trước cửa lớp. Khỏi cần nói cũng biết nó định làm gì. Chưa kịp phản kháng, tôi đã bị hai đứa nó bế thẳng ra quán cà phê đối diện trường. Và thế là suốt 2 tiếng đồng hồ tiếp theo, tôi được Huyền mở hẳn chuyên đề giáo lý tình yêu cho tỉnh người. — Qua học kỳ mới, trường thông báo đổi lại toàn bộ thời khóa biểu. Nhìn vào danh sách lớp ghép môn Thể dục, tôi khẽ bật cười. Kỳ này, lớp tôi sẽ học chung sân với 10 Hóa 2 và 10 Toán 1 và quan trọng nhất, Huyền cũng ở Hóa 2. Thế là bộ tam ca chúng tôi lại được tái hợp một cách hợp lý. Giải lao ba mươi phút giữa hai tiết, bộ ba chúng tôi kéo nhau xuống căn tin giải khát. Vì đang là giờ giải lao nên xung quanh người ra người vào đông như phiên chợ nhỏ. Tôi ghét bỏ nhìn hai ly Sting đỏ chói của Châu và Huyền rồi nhìn lại ly Number One màu vàng xinh xinh trong tay. Riêng chuyện uống nước thôi cũng đủ trở thành đề tài để cả ba cãi nhau chí chóe. Nhìn kiểu nào tôi cũng thấy rõ ràng Number One ngon hơn nhưng hai con kia thì nhất quyết đẩy tôi vào con đường giác ngộ rằng Sting đỏ mới là chân ái, đỉnh cao nhân sinh. "Sớm giác ngộ, đắc đạo thành tiên." Nhỏ Huyền hút một ngụm Sting đầy sảng khoái. "Number One ngon hơn!" "Mày nhìn xung quanh xem, tao thấy tỉ lệ uống Tài lộc quá lớn nhiều hơn đấy!" *Tài lộc quá lớn = Sting Tôi ôm ly Number One sát ngực, ấm ức nói: "Chắc chắn là trùng hợp thôi!" Mắt tôi lia sang bàn nào, y như rằng lại bắt gặp một ly Sting đỏ chóe giữa đám học sinh như muốn chế nhạo tôi. Cả căn tin nhìn vào chẳng khác gì đang tổ chức một buổi fanclub của Sting, còn tôi là một đứa antifan xui xẻo lọt vào. Tự dưng giọng Châu đột ngột vút lên một quãng tám: "Ủa? Sao anh ở đây?" Tôi với Huyền giật mình nhìn theo hướng nó trợn mắt. Minh Khang - anh trai sinh đôi của Huyền, Hải Nam và một bạn nam hơi quen mắt. Nhưng thứ thật sự cướp mất linh hồn tôi lại là ly Number One trên tay Hải Nam. Trong khoảnh khắc ấy, tôi suýt nữa nghẹn ngào thốt lên: "Đồng đội đây rồi! Tôi không cô đơn!" Có lẽ ánh mắt tôi lúc đó quá nóng bỏng, quá long lanh, quá chan chứa niềm vui nên cậu ta nhíu mày nhìn sang. Tôi lập tức quay phắt mặt đi, giả vờ nghiên cứu thành phần dinh dưỡng trên chai nước. "Anh mày có trận bóng." Khang cười nhẹ, đặt tay lên lưng ghế. "Xung quanh hết bàn rồi, tụi mình ngồi ké chút được không?" Ba đứa tôi nhìn nhau gật nhẹ một cái, thế là thành ra sáu đứa ngồi tụm lại một bàn. Huyền lên tiếng phá tan sự im lặng: "Bạn tên gì thế?" Bạn nam ngẩng đầu, đẩy gọng kính mỏng: "Triều Dương, lớp Toán 1." Suốt mấy phút tiếp theo, ánh mắt Huyền dán vào Triều Dương chặt hơn cả keo dính chuột. Tôi ngờ vực nhìn nó, từ trước đến giờ gu của nó luôn ổn định. Toàn mê đẹp trai kiểu báo báo một tí, có chút hài hước tưng tửng và đáng yêu. Còn Triều Dương? Cậu ta đẹp kiểu thư sinh, da trắng, mặt búng ra toán lý hóa. So với Hải Nam có khi còn kiệm lời hơn. Thế nhưng càng nhìn, tôi càng thấy quen mắt. Tôi cau mày, cố lục tung từng ngăn ký ức trong đầu. Khoan đã! Hình như chính là cậu bạn từng bị Hải Nam gô cổ hồi đầu năm trước cổng trường. Theo tình hình hiện tại, chín phần mười là tôi hiểu lầm cậu ta rồi. Giờ giải lao kết thúc, chúng tôi lại rời căn tin, kéo nhau về sân để chuẩn bị cho tiết học cuối cùng. Tiết học mà ai cũng mong đợi vì nó đồng nghĩa với việc sắp được về nhà. Thầy thể dục đứng ở giữa sân, giọng nghiêm nghị: "Mấy bạn nam, qua bê mấy cái cột với đệm lại đây cho tiết nhảy cao!" Các bạn nam nghe thế xếp hàng nhanh chóng đi lấy đồ. Trong số đó có Hải Nam, cậu không vội vã như phần còn lại, vẫn giữ vẻ ung dung nhưng tốc độ di chuyển chẳng hề thua kém ai. Với chiều cao hơn 1m80, mỗi bước dài miên man của cậu dường như bằng hai bước chân hối hả của những người xung quanh. Ghen tị thật đấy! Lát nữa học thể dục, bụi đất trên sân mà dính vào vết thương hở thì dễ nhiễm trùng lắm. Nhớ lại hồi nhỏ, có lần tôi cũng bị quẹt một vết nhỏ xíu ở đầu gối vì mải chơi nên cứ mặc kệ. Kết quả là vết thương sưng tấy lên, nóng ran, không lâu sau thì biến thành áp xe to tướng đau khủng khiếp. Cũng từ đó tôi bị ám ảnh và hay lo xa về mấy chuyện nhiễm trùng vặt vãnh này. Thế là, nhân lúc mọi người không chú ý, tôi rút nhanh miếng băng keo cá nhân trong túi đưa cho Hải Nam. "Dán vết thương lại đi, dính bụi dễ nhiễm trùng." Tôi thành thật giải thích. Hải Nam khựng lại, đôi mắt vốn lạnh lùng bỗng ánh lên chút bất ngờ lẫn khó hiểu định mở miệng từ chối. Tôi đoán được ý định ấy, vội vàng bổ sung: "Hồi nhỏ mình từng bị áp xe vì cái này, cậu dán lại đi." Cuối cùng cậu ta cũng không từ chối nữa, nhếch môi cười nhẹ, tiện tay xoa đầu tôi một cái: "Cảm ơn." Cảm giác bàn tay lướt nhẹ trên đầu làm tôi thoáng sững sờ, nhưng nghĩa lại đều là chị em bạn dì nên chẳng quan tâm nữa. — Sáng thứ Bảy cuối tuần, cả lớp tập trung cho buổi Sinh hoạt lớp thường lệ. Tôi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng. Một cô gái mười sáu tuổi ngồi cạnh cửa sổ, ánh sáng dịu phủ lên gò má, mỏng đến mức như đang thì thầm điều gì đó. Nếu ai vô tình đi qua, hẳn sẽ thấy một khoảnh khắc bình yên lạ lùng hoặc nghĩ cô đang che giấu nỗi buồn sâu kín không nói thành lời. "Mày buồn à?" Châu kéo nhẹ áo tôi. Tôi đặt tay lên ngực cảm nhận trái tim đang đập từng nhịp đau đớn: "Ừ, tao rách túi rồi. Tao muốn mua mô hình Gao Hunter nhưng mà tao chỉ đủ tiền mua một bàn chân nó thôi." "..." "Mày bao nhiêu tuổi rồi mà còn mua siêu nhân, con dở này!" "Tòa không chơi, tòa không hiểu được đâu!" Châu bĩu môi: "Mấy đứa con trai đang theo đuổi mày làm sao ngờ nổi cái em gái tone hồng, hiền lành, ngoan ngoãn trong mắt tụi nó thực chất là một wibu chúa. Suốt ngày ôm mấy anh 2D gọi chồng." Tôi bịt miệng nó ngay, giọng baby voice nũng nịu vang lên: "Châu không nói, Huyền không nói, Linh cũng không nói thì làm sao mọi người biết được, hảaaa?" Châu ọe một cái rõ to: "Mày còn nói bằng cái giọng đó là tao chuyển chỗ nhé, nổi hết cả da gà." "Ôi đừng mà, Châu chuyển đi Linh không sống nổi đâu." "Ọe." Còn chưa kịp cãi nhau thêm, tiếng giày cao gót quen thuộc vang lên trước cửa lớp. Cô chủ nhiệm bước vào với gương mặt nghiêm nghị hơn mọi khi, tay cầm xấp giấy chi chít ghi chú. "Hôm nay cô sẽ tiến hành đổi chỗ. Một vài bạn có kiến nghị muốn thay đổi vị trí để tiện trao đổi bài vở và làm quen với những bạn khác. Cô thấy điều đó khá hợp lý, nên cô sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi để các em có thể hỗ trợ và bù trừ kiến thức cho nhau." Tôi lập tức quay sang nhìn Châu, ánh mắt đầy sự kì thị. Cái miệng nó đúng là linh nghiệm theo hướng xui xẻo, vừa dọa chuyển chỗ xong thì cô giáo thông báo đổi chỗ thật Châu cũng đơ mặt ra, vẻ hùng hổ ban nãy bay biến sạch. Nó kéo tay áo tôi, giọng rầu rĩ như vừa bị tịch thu cuốn truyện đam mỹ: "Tao không muốn chuyển thiệt đâu." "Muộn rồi." "Thảo Linh ngồi cạnh Hải Nam." Lời cô chủ nhiệm vừa dứt, cảm giác như một tiếng sét giữa trời quang giáng thẳng xuống đỉnh đầu tôi. Cả lớp im phăng phắc, đồng loạt dồn ánh mắt đầy thương cảm về phía tôi. Từ đầu năm tới giờ, chẳng ai dám bén mảng ngồi cùng bàn Hải Nam. Mỗi khi có đứa liều lĩnh đặt mông xuống, lập tức bị ánh mắt sắc lạnh của cậu ta đuổi đi mất. Nghĩ tới đây, tôi chợt lóe lên hi vọng cậu sẽ từ chối chuyển chỗ. Lòng tôi nhẹ nhõm hẳn, thở phào một hơi. Chưa vui vẻ được bao lâu, tôi đã thấy Hải Nam đứng dậy, xách balo về chỗ tôi. Không biểu cảm, không phản đối, không một cái nhíu mày. Cậu ta thả người xuống ghế, ánh mắt nửa lười nửa thờ ơ rồi úp mặt xuống bàn như thể thế giới ngoài kia chẳng liên quan gì đến mình. "..." Tôi khóc rưng rức trong bụng. Ai bảo tôi học giỏi Văn nhất cái lớp Chuyên Hóa này làm gì chứ? |
0 |