Ngọt Ngào Như Thế

Audio


"Mày lái kiểu gì vậy? Muốn dừng thì đừng rồ ga, bóp phanh lại! Mày mà còn— Ê! Ê ê ê coi chừng!"

Ầm!

Tiếng hét của anh Nhật còn chưa dứt, tôi đã chạy vút cùng chiếc xe. Theo phản xạ tự nhiên của một người chưa quen điều khiển phương tiện có ga, thay vì bóp phanh, tay tôi lại vô thức vặn mạnh ga. Chiếc xe đạp điện màu trắng mới coóng rú lên một tiếng đầy phấn khích, rồi lao thẳng xuống cái hố đất lớn phía trước.

Cả người tôi và chiếc xe hạ cánh đột ngột, bùn đất bắn tung tóe. Tôi ngơ ngác, lấm lem từ đầu tới chân, đầu óc vẫn chưa định hình nổi chuyện gì vừa xảy ra.

"Linh! Mày có sao không?" Anh Nhật hốt hoảng, vứt mũ bảo hiểm trên tay chạy ào xuống hố.

Tôi nhìn anh, đầu óc vẫn còn quay mòng mòng: "Em... em không sao."

Anh Nhật đỡ tôi dậy, cẩn thận phủi bùn đất: "Mày có đau ở đâu không?"

"Vẫn lành lặn nhưng mà chiếc xe..." Tôi nhìn chiếc xe đạp điện nằm chỏng chơ, lòng đau như cắt.

Anh Nhật cúi xuống kéo chiếc xe lên: "May mà cái hố không sâu quá. Rớt dây xích thôi, anh sửa được. Không mấy cứ để anh chở đi học, mày làm anh sợ quá."

"Do em chưa quen thôi, tập vài lần nữa là được."

Tôi cảm động nhìn anh trai, còn chưa đầy 5 phút đã thấy anh cười phá lên lôi điện thoại ra chụp lia lịa.

Tách! Tách! Tách!

"Anh làm gì thế? Xóa đi!" Tôi hét, vừa tức vừa xấu hổ.

"Gì mà xóa, cái này phải lưu lại sau còn có cái tống tiền."Anh Nhật cất điện thoại cười toe. "Rồi rồi, về thôi."

___

Đã tròn một tháng kể từ ngày khai giảng cấp Ba và cũng tròn một tuần sau ngày tập xe đạp xấu số đó. Sau khi vượt qua bài test hoàn hảo, hôm nay tôi đã chính thức được anh Nhật cấp phép tự lái con chiến mã hai bánh đến trường.

Cảm giác ấy không đơn thuần là việc thay đổi phương tiện, mà là sự thành công rũ bỏ lớp vỏ bọc được bảo vệ quá mức bởi anh trai tôi bấy lâu.

Gió sớm lướt nhẹ qua tóc, mang theo mùi hoa sữa tinh khôi xộc thẳng vào khoang mũi, đánh thức mọi giác quan còn đang ngái ngủ. Trong cái se lạnh dịu dàng của buổi sớm, đầu óc tôi bỗng trở nên minh mẫn lạ kỳ, không những thế còn nảy sinh cảm giác háo hức và kiêu hãnh.

Có trời mới biết tôi đã tỉ mỉ chuẩn bị cho giây phút này đến mức nào. Suốt cả đêm qua, tôi ngồi lau chùi chiếc xe bóng đến mức có thể soi được mặt mình trên đó. Cả đoạn đường dài, tôi cũng cẩn thận đi chậm, tuân thủ mọi nguyên tắc giao thông. Cho đến khi người và xe an toàn cập bến ở sân trường tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng niềm vui chiến thắng ấy chưa kịp kéo dài, ánh mắt tôi va phải bãi xe với mật độ dân số quá cao trước mặt.

Bãi xe chật ních, từng chiếc xe áp sát nhau không còn một khe hở. Tôi tặc lưỡi, cố gắng nhích từng chút, từng chút một để tìm chỗ trống. Cả người tôi lẫn chiếc xe đều run rẩy, cứ như đang đi qua một bãi mìn. Tôi sợ chỉ cần lỡ tay rồ mạnh ga một phát, tôi có thể tạo ra một chuỗi va chạm domino kinh hoàng.

"Nam mô a di đà phật!" Tôi thầm niệm Phật trong đầu hết bài này đến bài khác.

Sau một hồi loay hoay, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy một khoảng trống vừa đủ. Thầm cảm thán trong lòng, tôi nhẹ nhàng lùi vào.

Nhưng đúng là sợ cái gì là cái đó tới, khi tôi định nhích thêm một chút thì tay lại trượt, rồ mạnh ga. Chiếc xe lao thẳng về phía trước.

Rầm!

Choang!

Tôi vội bóp phanh, tim rơi cái bộp. Trước mặt là chiếc xe tội nghiệp với cái bàn đạp đã rớt ra, kèm vài vết xước trông như vừa trải qua một kiếp nạn.

Thôi rồi lượm ơi!

Tôi dựng xe nhìn quanh tìm xem chủ nhân chiếc xe còn ở đây không. Cả người tôi đông cứng lại khi trước mặt hiện ra dáng người cao ráo quen thuộc của Hải Nam. Cậu ta đứng cách đó không xa, một tay nhét túi quần, tay kia ngậm kẹo mút, ánh mắt lạnh tanh hết liếc tôi lại liếc chiếc xe như đang âm thầm cân nhắc xem nên xử tôi trước hay lại xem cái cái bàn đạp trước.

Không thể nào đen đến mức này được... phải không?

Tên truyện audio: Trùng sinh kiếp này tôi thề sống tử tế, ai ngờ vô tình đâm nát xe trùm trường.

"Xe này của cậu à?" Tôi hỏi, giọng run rẩy như đang đứng trước vành móng ngựa.

Hải Nam gật đầu.

Xong rồi, xong đời rồi!

"Mình xin lỗi. Mình không cố ý." Tôi cúi gằm mặt, thái độ thành khẩn. "Cái này... bao nhiêu để mình đền?"

Hải Nam vẫn không biểu cảm. Cậu ta rút tay khỏi túi quần, chậm rãi bước lại gần.
"Năm triệu."

Tôi há hốc mồm, cúi xuống nhìn cái bàn đạp méo mó nằm lẻ loi dưới đất: "Cậu dát vàng nó à?"

"Không." Cậu ta cười lạnh. "Là tính thêm phí tinh thần. Tôi hoảng sợ."

"..." Tôi câm nín nhìn cậu ta một lượt.

Hoảng sợ chỗ nào?

"Có tiền đền không?" Hải Nam cúi sát lại.

Khoảng cách đột ngột thu hẹp khiến tôi nhìn rõ đôi mắt màu hổ phách của Hải Nam, gương mặt cậu gần đến mức từng sợi tóc rũ xuống trán đều trở nên sắc nét.

"Hay là...lấy thân báo đáp."

"Mình đền!" Tôi bật thốt theo phản xạ, giật lùi một bước như bị chích điện. "Nhưng mà... trả góp được không?"

"Đùa thôi." Hải Nam nhàn nhạt nói, ánh mắt rời khỏi tôi. "Không cần đền."

Tôi ngước lên, ngơ ngác:"Thật à? Nhưng mà thế thì ngại lắm."

Hải Nam nhún vai: "Hư thì thay cái khác, xe cũng cũ sẵn rồi. Có bị thương không?"

"Mình không sao. Cảm ơn cậu!"

"Ừ." Cậu ta quay lưng bước thẳng vào lớp, bỏ lại tôi đứng chôn chân giữa bãi xe. Tôi phải mất cả năm phút để trấn tĩnh, hít sâu mấy lần mới dám lon ton chạy vội vào lớp.

"Mày tới rồi à, sao nay đi trễ thế?" Châu ngồi ở bàn cầm bịch sữa, hỏi bân quơ.

Nếu Châu là ánh trăng dịu dàng vào đêm khuya, hiền lành và mang theo sự yên tĩnh như một hồ nước không gợn sóng, thì Huyền lại là ngọn lửa nồng nhiệt luôn bùng cháy rực rỡ. Chúng tôi lớn lên bên nhau, ba tâm hồn như ba nguyên tử, từ từ hình thành một liên kết vững chắc qua năm tháng.

Vốn dĩ tôi chẳng hề có ý định thi vào chuyên Hóa. Nhưng vì một lý do "khó nói", tôi đã tự ép mình lao vào ôn luyện suốt một năm trời.

Tôi vẫn nhớ như in cuộc chia tay lâm ly bi đát đẫm nước mắt hôm ấy. Tôi tàn nhẫn gỡ bỏ toàn bộ poster anh chồng Gray Fullbuster, người thương Natsu Dragneel và cả hội bạn thân Power Rangers Samurai trong phòng ngủ, thay vào đó là công thức hóa học chi chít kín tường. Cũng may tôi thi đậu chuyên. Ngay ngày nhận kết quả, tôi lập tức dán lại toàn bộ poster về chỗ cũ, nhanh gọn như chưa từng có cuộc chia ly đau thương nào xảy ra.

Dù có chút tiếc nuối khi Huyền được xếp vào lớp Hóa 2, còn tôi và Châu cùng lớp Hóa 1, nhưng thôi, đậu hết là tốt rồi!

"Tao vừa đâm rớt bàn đạp với xước xe Hải Nam." Tôi thở dài nằm xuống bàn.

Nó vội vàng đặt bịch sữa xuống, trố mắt nhìn tôi: "Gì?

Tôi thành thật khai báo lại mọi chuyện. Nghe xong, Châu nhìn tôi từ trên xuống dưới, còn đưa tay sờ vai tôi một cái để chắc chắn tôi vẫn còn nguyên vẹn rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Châu chống tay lên bàn, nheo mắt nhìn tôi như thể đang chiêm ngưỡng một sinh vật hiếm có: "Mày là đứa đầu tiên cũng có thể là đứa duy nhất trong trường dám đâm vào xe nó đấy."

Đúng là vậy thật. Ngay từ lần đầu gặp Hải Nam trong ngày khai giảng, tôi đã nảy sinh một cảm giác hơi rén. Thử hỏi có học sinh cấp ba nào mới ngày đầu đến trường đã mang quả đầu highlight xanh lá sau ót chưa? Chưa kể tai đeo lủng lẳng một loạt khuyên, dưới cổ còn dán miếng che hình xăm như sợ thiên hạ không để ý.

Điều khiến tôi nhớ mãi nhất vẫn là cảnh ba ngày trước, cậu ta gô cổ một cậu bạn trông hiền lành ngay trước cổng trường. Trên mặt cậu bạn ấy còn in hằn một vết bầm xanh nhìn thôi là biết đã bị đánh.

Ngay cả ở một nơi nghiêm túc như trường học mà Hải Nam còn lộng hành thế này, thì ai biết được ngoài đời cậu ta đáng sợ tới mức nào?

Nhưng sau chuyện vừa rồi, tôi lại thấy Hải Nam có vẻ không đến mức quá tệ. Dù sao thì cậu ta cũng sở hữu một khuôn mặt đẹp trai quá đáng, lại còn đứng hạng nhất kỳ thi đầu vào. Có lẽ chính sự trái ngược đầy mùi nguy hiểm ấy đã khiến toàn bộ bạn nữ trong độ tuổi này đổ rầm.

"Tao định mua bình giữ nhiệt coi như quà xin lỗi." Tôi nói.

"Cũng đúng." Châu gật gù. "Dù gì thì mày cũng làm vỡ kính xe người ta."
Nó chỉ vào cái bình trong tay mình, lắc lắc đầy tự hào. "Mày mua tiệm đối diện cổng trường đi. Hôm trước tao mua ở đó, vừa đẹp vừa bền."

Tan học, tôi phi thẳng xe sang tiệm đối diện trường. Nhưng đời không cho tôi đi dễ như thế. Tôi đứng trước quầy hàng suốt cả một tiếng đồng hồ, tay đưa lên rồi lại hạ xuống, phân vân giữa màu xanh hay màu đen, kiểu trơn hay kiểu họa tiết.

Thật sự, bắt một đứa cung Thiên Bình lựa chọn thứ gì đó chính là hình phạt tàn ác nhất.

Cuối cùng, tôi đành áp dụng định luật bất hủ: cái gì đắt nhất thì cái đó tốt nhất.

Về đến nhà, tôi giấu nhẹm chiếc móc khóa vào ngăn bí mật trong cặp sách. Buổi tối, anh Nhật vừa bước vào nhà, còn chưa kịp đặt túi xuống đã liếc tôi từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét quen thuộc.

"Hôm nay đi học có bị gì không? Có lao xuống cống hay đâm vào ai không đấy?"

"Không có! Anh phải tin em chứ!"

Anh nhìn tôi đầy nghi ngờ: "Thật không? Sao mặt mày cứ tái mét thế?"

"Lần đầu tự đi xe mà." Tôi nuốt nước bọt. "Căng thẳng là chuyện bình thường. Em thề là em không gây họa gì hết."

"Được thế thì tốt." Anh Nhật nhún vai bỏ vào phòng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tuyệt đối không thể nói cho anh Nhật biết chuyện này, nếu không chắc chắn anh sẽ cười vào mặt tôi, rồi kể cho mẹ nghe, sau đó cấm tiệt tôi đi xe nữa.

Chiều hôm sau, tôi len lén nán lại trong hành lang sau giờ tan học. Cứ vài giây, tôi lại liếc qua khe cửa sổ, kiểm tra xem bãi xe đã thưa người chưa. Cho đến khi còn sót lại vài chiếc xe nằm im lìm trong bóng chiều, tôi mới vòng ra sau mấy chiếc xe khác, rón rén tiến đến chỗ xe Hải Nam.

Tôi còn chưa kịp treo món quà lên tay lái thì sau lưng bỗng vang lên một giọng nói: "Làm gì đấy?"

"Cái này...Thành thật xin lỗi cậu chuyện hôm qua!" Tôi nhét hộp quà vào tay Hải Nam rồi chạy biến.

Đôi mắt cậu ta mở lớn đầy ngạc nhiên nhìn hộp quà trong tay, cứ như tôi vừa ném một quả lựu đạn hẹn giờ vào tay cậu ta vậy.

Chỉ một ánh mắt tò mò từ mấy bạn nữ hâm mộ Hải Nam hay thậm chí mấy bạn nam vô tình chứng kiến khoảnh khắc vừa rồi, câu chuyện chắc chắn sẽ lập tức đi theo những hướng khó lường. Nghĩ đến đó thôi đã thấy phiền người ta vô cùng.

Tôi không nhịn được quay đầu nhìn lại một cái.

Ai mà ngờ đối tượng được gọi là người tình trong mộng của các bạn nữ lại thích con trai đâu. Hồi đầu năm, nhỏ Châu tiết lộ tin tức gây sốc là Hải Nam cong. Bình thường thì tôi chẳng bao giờ tin mấy lời đồn kiểu này đâu. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ anh trai sinh đôi của Châu lại là bạn thân của Hải Nam và tin này chính miệng cậu ta nói ra. Đã là bạn thân thì độ tin cậy hẳn là một trăm phần trăm.

Tiết học thể dục luôn là ác mộng muôn thuở của đời học sinh. Với tôi, việc leo từ tầng trệt lên lầu một ở nhà đã là một chiến tích cần huy chương. Vậy mà giờ phải chạy quanh cái sân trường rộng như sân vận động quốc gia, đau khổ biết bao.

"Cả lớp chạy hai vòng sân!"

Hai vòng sân! Hay là tôi giả vờ ngã vật ra đó để chuồn mất nhỉ?

"Cố lên, mới một vòng!" Châu vừa cổ vũ vừa thở hổn hển, trông còn bi thảm hơn tôi.

Thể lực nam nữ đúng là một trời một vực. Trong khi tôi và Châu chạy đến mức muốn trẹo cả lá phổi thì mấy đứa con trai trong lớp vẫn tỉnh bơ. Chúng nó cứ chạy phăm phăm, vừa chạy vừa cười đùa như thể đây chỉ là khởi động nhẹ nhàng.

Tôi nhìn bọn họ mà chỉ muốn bật khóc. Công bằng mà nói, đến nước này tôi bắt đầu nghi ngờ trên lưng mỗi đứa đều giấu một cái động cơ phản lực.

Tôi dùng chút sức lực cuối cùng để lết đến vạch đích. Hai chân lúc này đã mềm oặt như sợi bún. Tôi đặt mông xuống nền xi măng mát lạnh, vừa thở phì phò được vài hơi thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên trên đầu:

"Muốn ngắm gà khỏa thân à?"

Tôi giật bắn ngẩng lên, đập vào mắt là Hải Nam.

"Mới chạy xong không được ngồi."

Trán cậu ta lấm tấm mồ hôi, áo đồng phục dính sát vào người lộ ra đường nét cơ thể săn chắc.

"À..." Tôi lục lại ký ức, hình như ban nãy thầy thể dục cũng có nói thế thật. "Kham-sa-ni-da, mệt quá nên mình quên mất."

"Gam-sa-ham-ni-da." Hải Nam liếc tôi một cái. "Về mở sách sơ cấp học lại đi."

Nói xong, cậu ta ung dung quay lưng bỏ đi, để lại tôi cùng một dấu ba chấm hỏi lơ lửng giữa không trung.

"..."

Tôi chết lặng trong thoáng chốc. Không hiểu sao mỗi lần đụng tới Hải Nam, tôi lại thấy bản thân như đang phạm tội gì tày đình. Giao diện rõ điển trai nhưng hễ mở miệng ra là câu nào câu nấy như muốn móc họng người khác.

Kết thúc tiết học, tôi và Châu thân tàn ma dại lê đến vòi nước. Dưới cái nắng như đổ lửa, cả hai trông chẳng khác gì chuột lột, tóc tai bết bát.

"Nguyện hiến tế anh trai tao đổi lấy trường bỏ môn thể dục vĩnh viễn."

"Anh mày mà biết tối nay lại cãi nhau." Tôi vừa nói vừa vục tay vào vòi nước, hắt mạnh lên mặt.

Châu với anh trai nó gây sự còn nhiều hơn cả mèo nhà hàng xóm với con chó đầu hẻm, gặp nhau cái là xù lông cãi nhau ầm ĩ.

Chúng tôi sửa sang lại tóc tai, kéo áo quần cho đỡ thảm rồi chậm rãi băng qua sân thể dục để chờ Huyền tan học.

Trên đường băng qua sảnh chính, tôi vô tình bắt gặp Hải Nam đang đeo tai nghe, chậm rãi bước về phía bãi xe. Gió lướt qua hàng cây ven sân, mang theo tiếng xào xạc dễ chịu. Chiếc lá tách khỏi cành, buông mình theo nhịp gió, còn cậu thì đứng giữa khung cảnh đang chuyển động ấy. Sự hòa quyện tình cờ đó tạo thành một thước phim trọn vẹn và đẹp đẽ đến mức tôi vô thức nín thở, bước chân cũng chậm lại để nhìn thêm chút.

Nhưng khoảnh khắc ấy chỉ kéo dài trong tích tắc.

Từ đâu, một quả bóng chuyền trắng phau lao thẳng vào khung hình với tốc độ kinh hoàng, nhắm chính xác vào đầu Hải Nam.

"Coi chừng!" Tôi hét lên, lao tới đẩy mạnh cậu ấy về phía trước.

Hải Nam loạng choạng, quay ngoắt lại nhìn tôi.

Tim tôi đập thình thịch, trong đầu đã vẽ ra cảnh tượng mình ngã sõng soài, máu nhuộm áo trắng, Confession trường chạy tít:

"Nữ sinh anh dũng hy sinh, hotboy trường cảm động rơi lệ."

Nhưng đời không như phim. Chẳng có vết máu nào bắn tung tóe, chẳng có tiếng động kịch tính nào và tất nhiên càng không có giọt nước mắt cảm động nào từ nhân vật chính.

Màn kịch anh hùng của tôi kết thúc trước khi kịp bắt đầu để lại một khoảng lặng kinh hoàng. Cảnh tượng có chút khó nói, nói thẳng ra là cực kỳ xấu hổ.

Mấy anh trai chơi bóng chuyền vội chạy lại, mặt mũi hốt hoảng: "Xin lỗi, thằng quỷ kia lỡ đánh mạnh quá! Anh đưa em qua phòng y tế nhé?"

"Không cần đâu ạ!" Tôi nặn ra nụ cười còn khó coi hơn khóc.

Hải Nam bước đến, ánh mắt rà soát từ đầu xuống chân: "Có bị va vào đâu không?"

"Không... mình không sao." 



0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này