Khi Thanh tỉnh giấc, cậu nhận thấy mình đang nằm trên tấm phản trong ngôi nhà gỗ, mùi ẩm mốc lấp đầy mũi khiến cậu hắt hơi liền mấy cái. Cậu ngồi bật dậy nhìn quanh. Điện thoại vẫn để trên bàn, vải mủn rơi đầy dưới nền đất, xác chết lạnh ngắt đáng sợ đã biến mất.
Đưa tay dụi đôi mắt còn nhập nhèm, cậu mơ màng nhớ đến những gì xảy ra đêm qua. Cậu đã mơ, hay thực sự cậu bị một xác chết khống chế? Thanh chợt choáng váng khi ánh mắt va phải những vết đỏ lằn trên hai cổ tay. Vậy là không phải mơ. Xác chết kia đã không giết chết cậu mà đưa cậu về lại gian phòng này.
Cậu vội vã đứng dậy, chạy nhanh ra cửa. Không cần biết tại sao cậu còn lành lặn sau một đêm bị xác chết khô quắt kia bắt cóc, cậu phải rời khỏi cái nơi quỷ quái này càng sớm càng tốt.
Bên ngoài đã sáng, bầu trời phía trên ngôi làng bị những đám mây trắng đục bao phủ, có lẽ vì thế mà ánh mặt trời không thể lọt qua khiến không khí vô cùng âm u lạnh lẽo. Cậu đi như chạy đến trước gian phòng đêm qua ông Bổng đã ngủ. Cửa phòng vẫn đóng kín và im ắng như thể ông ta còn chưa dậy. Cậu gõ nhẹ mấy cái lên cửa.
Không có ai trả lời.
Cậu nhìn quanh khu nhà, lòng bồn chồn không yên. Hôm qua ông Bổng nói người nhà đi ngủ sớm, vậy mà bây giờ trời đã sáng rõ, cả khu nhà vẫn vắng lặng. Cậu lại gõ thêm vài cái, cất tiếng gọi:
“Bác Bổng ơi, trời sáng rồi, bác có thể chỉ đường cho cháu về thị trấn được không ạ?”
Vẫn không ai trả lời.
Thanh sốt ruột đẩy mạnh cửa gian phòng, bụi bặm rơi xuống bay tứ tung. Cậu ló đầu vào cửa, căn phòng trống trơn với vài dấu giày đi tới giữa phòng rồi quay ra ngoài. Cậu ngạc nhiên nhìn theo những dấu giày đó, chúng xuất hiện trên hiên nhà rồi bị rất nhiều dấu chân lạ đè lên xóa nhòa. Không thể xác định được hướng đi của ông Bổng, Thanh quyết định mở ba gian còn lại của ngôi nhà gỗ năm gian này để tìm ông ta.
Mạnh bạo đẩy rộng các cánh cửa, Thanh hoang mang trước những gì mình thấy. Tất cả các gian phòng đều phủ bụi, không hề có dấu vết của người sinh sống. Cậu vội bước xuống khoảng sân lát gạch đỏ xỉn màu, gọi to tên ông Bổng nhưng tuyệt nhiên vẫn không có ai trả lời. Chợt những viên gạch vuông vắn dưới chân làm cậu sững người. Hình như cậu đã thấy những viên gạch giống thế này ở đâu đó thì phải.
Thanh quay lại nhìn ngôi nhà, cậu phát hoảng, mắt mở trừng trừng, não rối rắm như màn hình chớp sáng chớp tắt. Trước mặt cậu là ngôi nhà cũ kỹ phủ bụi nhưng trong đầu cậu lại hiện lên hình ảnh của một ngôi nhà gỗ đồ sộ với những cây cột sơn son tươi thắm. Hai hình ảnh này chồng lên nhau, vừa khít đến từng hoa văn chạm nổi trên các cánh cửa.
Sống lưng Thanh chợt lạnh buốt. Đêm qua ngoài xác chết lôi cậu ra khỏi phòng, cậu còn mơ một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ đó, cậu thấy ngôi nhà năm gian nhộn nhịp người ra kẻ vào, thấy đứa bé câm chơi đùa vui vẻ với cậu ba Tùng của nó.
Đôi chân vô thức đưa cậu ra sau ngôi nhà gỗ. Trước mắt Thanh xuất hiện một dãy nhà gạch tường đã bong tróc, rơi rụng từng mảng. Đối diện dãy nhà có một khu bếp rộng với những bức tường ám khói và mái ngói đổ sập, gần đó là giếng nước và chuồng trâu chỉ còn lại mấy lỗ chôn cọc. Từng chi tiết của nơi này rất giống những gì cậu đã thấy trong mơ.
Thanh hoảng sợ chạy ra đường làng, hét to gọi ông Bổng. Cảnh tượng bên ngoài khiến cậu càng thêm lạnh người. Cả con đường rất rộng không một bóng người qua lại, các ngôi nhà vẫn im lìm, chỉ có những cánh cửa lỏng lẻo bị gió thổi qua kêu cọt kẹt. Một mình đứng giữa ngôi làng hoang tàn và vắng lặng, cậu kinh hãi tột độ. Giấc mơ kỳ lạ. Xác chết đáng sợ. Ngôi làng bị bỏ hoang. Sự trùng hợp quái quỷ. Tất cả khiến cậu không dám ở lại đây thêm phút giây nào nữa.
Mặc kệ việc ông Bổng và những người nào đó đêm qua lê bước trên sân biến mất một cách bí ẩn, cậu lao về phía cổng làng, cố gắng thoát ra ngoài càng nhanh càng tốt. Tiếng gió thổi hun hút dọc theo đường làng, tiếng những cánh cửa rung lên cọt cà cọt kẹt như một đoàn âm hồn và xác chết đuổi theo sau lưng làm cậu sợ đến mức ngã sấp mặt mấy lần mới chạy ra được đến cổng làng.
Thanh mệt muốn đứt hơi, cậu buộc phải dừng lại, cúi gập người thở dốc lấy sức rồi quay đầu nhìn ngôi làng. Hình ảnh người đàn ông xanh xao gầy yếu dắt đứa bé đi trên đường làng phơi đầy rơm khô dưới ánh hoàng hôn đỏ rực bỗng hiện lên trong đầu cậu. Nhưng ngôi làng trong mơ đẹp đẽ và tràn đầy sức sống bao nhiêu thì hiện thực lại hoang tàn bấy nhiêu.
Không dám nhìn thêm cái nơi kỳ quái này, Thanh cắm đầu chạy thật nhanh vào rừng thông ngút ngàn trước mắt, hy vọng sớm tìm thấy đường về thị trấn.
Mải miết chạy xuyên qua khu rừng cho đến khi mồ hôi vã ra ướt lưng, đôi chân mỏi rã rời mà cậu vẫn bị bao bọc giữa cây rừng. Chúng vây lấy cậu, im lìm và ngoan cố, như thể không muốn để cậu rời khỏi vòng tay của mình. Cậu dừng lại, vừa thở hồng hộc vừa cau mày nhìn những thân cây xếp hàng thẳng tắp trước mặt.
Con đường đất dẫn về thị trấn hình như không quá xa ngôi làng thế này, có lẽ cậu đã xác định sai phương hướng. Ký ức về sương mù và xác chết đêm qua khiến cậu bất chấp chân tay bị cành cây cào xước xát, cuống cuồng lao mình chạy sang hướng khác. Cậu phải tìm được đường ra khỏi đây trước khi khu rừng bị sương mù nhấn chìm.
Chạy. Thở. Chạy. Dừng. Lại chạy...
Thanh không còn nhớ mình đã chạy bao lâu và chạy theo bao nhiêu hướng. Nhưng dù cậu có chạy hướng nào thì phía trước và xung quanh vẫn luôn là những cây thông đều tăm tắp, con đường đất dẫn về thị trấn như biến mất khỏi khu rừng.
“Mê cung”, đây là hai chữ xuất hiện trong đầu Thanh lúc này.
Quá mức hoang mang, cậu đưa tay sờ nắn từng thân cây thông. Song, đến cả lớp vỏ xù xì bên ngoài của chúng cũng đều giống nhau, tán lá chìa ra giống nhau, ngọn cây đung đưa theo gió giống nhau, và những mảng trời lộ ra sau vòm lá có hình dạng giống nhau.
Thanh ngửa mặt nhìn mảng trời bị tán lá che mất một phần ngay trên đỉnh đầu mình. Tuy khoảng trời sau tán lá không được to và rộng, cậu vẫn có thể nhìn rõ những đám mây trắng đục xếp chồng lên nhau thành từng lớp. Chúng treo lơ lửng và bất động, giống như những miếng bông gòn được người ta dùng keo gắn lên một bức tranh vẽ hình bầu trời.
Cậu thấy ngột ngạt khó thở, cảm giác bí bức như bị nhốt trong một cái hộp kín mít rất giống cảm giác của đêm hôm trước. Vậy, đây là mê cung, hay cái hộp khổng lồ chứa đầy xác chết và âm hồn đang nhốt chặt cậu bên trong?
Đôi chân cậu nhũn ra, ngã ngồi xuống đất. Sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi khiến cơ thể cậu vốn đã mất sức vì đói khát và chạy lâu trong rừng giờ đây càng thêm kiệt quệ.
Đi tiếp để kiếm tìm hy vọng, hay buông xuôi chấp nhận chết rục trong mê cung này?
Bản năng sinh tồn và ý chí chiến đấu thôi thúc Thanh lựa chọn phương án đầu. Cậu vịn gốc cây đứng dậy, lê từng bước trên nền đất phủ đầy lá mục, cố gắng kéo cơ thể rệu rã tiến về phía trước. Cậu không biết mình đang đi về hướng nào, bởi những thân cây trước mặt cậu vẫn giống nhau y đúc, thẳng hàng và đều tăm tắp. Nhưng cậu vẫn phải đi, đi thì mới có hy vọng cho chính mình.
Bình luận
Trần Thư Ân
Trong khi đợi tác giả viết hết truyện, mình đi cày lại cho tác giả có động lực 😘😘😘 Truyện hay quá đọc quên bình luận luôn ❤️
Trần Thư Ân
Trong khi đợi tác giả viết hết truyện, mình đi cày lại cho tác giả có động lực 😘😘😘 Truyện hay quá đọc quên bình luận luôn ❤️