Ánh nắng xuyên qua lớp cửa kính ngăn cách với ban công, đổ những mảng sáng chói chang lên mặt sàn gỗ. Trên bàn ăn la liệt những hộp nhựa đen, vài túi giấy loang lổ vết dầu và hai lon Coca lạnh.

“Ê Nhật Minh Lương Thiện ở đây luôn thật à? Không định đi chỗ khác hả?” Vân vừa dùng đũa đảo đều hộp tokbokki đỏ quạch vừa hỏi.

“Ừ, được gần tháng rồi. Nó cũng đang tiết kiệm tiền nên tao rủ qua ở chung…”

Tiếng cửa gỗ bật mở, cắt ngang lời Linh Anh. Dương Anh bước ra, mang theo cái vẻ ngái ngủ đặc trưng của một kẻ vừa bước ra từ giấc ngủ chiều. Anh cởi trần, mái tóc bù xù, vừa đi vừa ngáp đến mức chảy cả nước mắt. Tiếng chân trần tiếp xúc với mặt sàn gỗ kêu lên những nhịp bạch bạch lười biếng. Nhìn thấy Vân, anh chào một tiếng lí nhí trong cổ họng rồi lủi thẳng vào nhà vệ sinh.

“Cuối tuần không rủ người yêu đi chơi à Bin?” Vân nói vọng theo, giọng cao vút giữa tiếng nước xả trong phòng tắm.

“Ôi chị ơi.” Giọng Dương Anh vang lên sau cánh cửa, méo mó vì tiếng vang của gạch men. “Tầm này mà lôi nhau ra đường thì mai lên Threads lại có bài hỏi ‘Giữa trưa nắng 40 độ mà người yêu em lại lôi em ra ngoài đường thì có phải người yêu em hết yêu em rồi không ạ?’ đấy chị.”

Vân bật cười giòn tan, tiếng cười tan vào không gian ngột ngạt. Linh Anh lúi húi dùng tay xé miếng gà rán, lớp da giòn rụm vỡ ra dưới ngón tay, cô lẩm bẩm: 

“Xàm thật sự. Thằng đấy có chó nó yêu.”

“Gâu… gâu…” 

Dương Anh bất ngờ ló đầu ra khỏi cửa nhà vệ sinh. Một nửa dưới khuôn mặt anh phủ kín bọt cạo râu trắng xóa, trông vừa dị hợm vừa buồn cười. Lúc sau, anh trở ra trong chiếc áo thun trắng sạch sẽ, thoang thoảng mùi bạc hà từ kem cạo râu. Nhìn đống hộp nhựa trên bàn với ánh mắt phán xét, còn chưa kịp nói câu nào, anh đã bị Linh Anh ném cho một cái lườm sắc lẹm:

“Câm và cút. Xin cảm ơn.”

“Chẳng.” 

Dương Anh nhếch mép, nụ cười nham nhở hiện lên. Anh nhanh tay giật phắt miếng khoai tây chiên còn nóng hổi trên tay Linh Anh, bỏ vào miệng rồi thản nhiên đi về phòng.  Những tiếng chửi đổng bị chặn đứng sau cánh cửa phòng đóng chặt. Căn phòng khách lại chỉ còn lại hai người phụ nữ và tiếng rì rì phát ra từ cục nóng máy điều hòa đang nỗ lực đẩy lùi cái nóng hầm hập đang bao vây lấy căn hộ từ phía Tây.

“Mà nó không thấy bất tiện nhỉ? Tao chịu, chẳng ở chung nhà với em trai bạn được đâu. Kể cả đấy là thằng Bin. Dù gì nó cũng là con trai.” Vân nói.

“Hai bọn nó coi nhau như không khí ấy, chả thấy nói năng với nhau câu nào bao giờ.”

“Thì đấy. Nó cứ im ỉm cả ngày, mặt thì lầm lầm lì lì, đố ai mà dám bắt chuyện. Hồi xưa không phải mày hay rủ nó làm bài tập nhóm cùng chắc chẳng bao giờ tao nói chuyện với nó mất.”

Linh Anh cầm lon Coca, tiếng sủi bọt khí vang lên lách tách giữa không gian tĩnh lặng. Cô tu một ngụm lớn, mắt nhìn đăm đăm vào mảng nắng hình chữ nhật đang bò trên sàn gỗ.

“Mỗi người một tính mà.” Cô đáp cụt lủn.

Giọng Vân đột ngột rướn lên, đầy vẻ hóng hớt: 

“Ê mà sao nó chia tay người yêu thế? Thằng kia cắm sừng à? Yêu mấy năm tưởng sắp cưới đến nơi, đùng cái chia tay thì chỉ có bị cắm sừng thôi chứ còn gì nữa.” 

Linh Anh chỉ ậm ừ, ánh mắt lộ rõ vẻ không muốn nói tiếp chuyện này. Cô xoay lon nước trong tay, cảm nhận cái lạnh buốt của lớp vỏ nhôm đang đổ mồ hôi. Vân bắt đầu chuyển sang than thở về gã sếp hách dịch ở công ty, giọng đều đều tan vào tiếng quạt gió.

Trong căn phòng đóng kín bên cạnh, thứ ánh sáng xanh le lói duy nhất hắt ra từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt phờ phạc như thiếu ngủ của Dương Anh. Tiếng gõ bàn phím ngưng bặt sau một cú Enter dứt khoát. Báo cáo đã được hoàn thành và gửi đi. Anh ngả người ra sau ghế, nghe tiếng xương sống kêu răng rắc vì mỏi, hơi thở dài trút ra đầy rệu rã.

Vô tình, ánh mắt anh chạm vào chiếc túi giấy đặt ngay ngắn trên kệ.

Cái túi vốn của Nhật Minh nhưng nay lại thuộc quyền sở hữu của anh. Nó đã nằm chễm trệ ở tủ giày suốt mấy tuần liền sau khi cô chuyển tới mà chẳng ai ngó ngàng hay có ý định nào là sẽ cất nó đi chỗ khác cả. Cho đến một hôm, khi vừa tháo giày để vào tủ thì đập vào mắt anh là tờ đề toán có dấu bút đỏ “13/50”. Anh tò mò vươn tay lôi nó ra. Nào là hàm số, nào là đồ thị, rồi hình học không gian… những thứ mà anh đã kịp trả lại thầy cô cấp Ba sau khi tốt nghiệp vào sáu năm trước. 

“Học hành thế này thì chết. Khoanh bừa có khi còn đúng nhiều hơn.”

Nụ cười nửa miệng trên môi Dương Anh hiện lên đầy ngán ngẩm trước những nét bút đỏ gạch chéo chằng chịt rồi khoanh tròn trên tờ đề, hiếm hoi mới thấy một dấu tích đúng. Lật đến trang cuối cùng, những dòng ghi chú viết vội thu hút sự chú ý của anh: “Bài test đầu tiên của Khánh Ngân. Còn có hơn 3 tháng nữa thôi. Ẻm còn aim NEU nữa chứ. Cíuuu. Nhưng mà không bỏ được, hứa với ẻm rồi. Với cả mình cần tiền huhu.” 

Anh nhíu mày, cầm cả túi đề ra bàn ăn ngồi. Mấy tờ đề tiếp theo cũng đều có những dòng ghi chú viết vội. 

“Hôm nay đúng thêm được 3 câu nữa rồi. Cũng gọi là có động lực. Khánh Ngân cố lên.”

“Yay yay yay.”

“Chọn trường theo crush là dở đấy Khánh Ngân ơi. Mà khoanh bừa tận 20 câu thì là trường chọn em chứ em không được chọn trường đâu.”

Anh kéo hẳn chiếc túi giấy xuống, để tập đề đổ tràn ra mặt bàn, tò mò muốn biết điểm số của Khánh Ngân cải thiện như thế nào. Giữa những trang giấy xộc xệch lại xuất hiện một tấm postcard tự làm. Mặt trước là ảnh Nhật Minh và người đàn ông từng xuất hiện dưới sảnh chung cư, hai người đang ôm nhau và cười rạng rỡ. Mặt sau chỉ vỏn vẹn một dòng chữ duy nhất “Được yêu vốn đã là một điều tuyệt vời” cùng một mã QR ở chính giữa trung tâm. Nét chữ nắn nót, cẩn thận, dường như được viết bằng một trạng thái tâm lý hoàn toàn khác với những dòng ghi chú kia nhưng về cơ bản đều là một người. Dương Anh nhìn dòng chữ đó một lúc lâu rồi nhét tất cả lại vào trong túi giấy. 

Lúc ấy, Nhật Minh từ trong phòng đi ra. Nhìn thấy anh đang lúi húi với tập đề, cô cất tiếng:

“Đọc còn nhớ tí kiến thức nào không em?”

“Chắc cũng được khoảng 50% ạ. Mà cái này chị bỏ ạ? Em thấy để ở tủ giày cũng lâu rồi.”

“À ừ... Chị quên mất. Em thích thì cứ giữ lấy mà đọc. Hình như còn mấy đề chưa làm ấy, thích thì thử làm xem.”

Dương Anh nghĩ đến tấm postcard, có lẽ cô không biết đến sự tồn tại của nó ở trong túi giấy. Chẳng ai lại tự dưng đem cho người khác ảnh của mình với người yêu cũ cả. Anh định nói nhưng rồi lại thôi. 

Kể từ khi đấy, chiếc túi giấy ấy đã thuộc quyền sở hữu của anh mặc dù anh cũng chẳng hứng thú gì với việc giải mấy cái hàm số, đồ thị. Bây giờ khi nhìn thấy nó nằm ngay ngắn trên kệ sách, một lần nữa cảm giác tò mò lại ập đến.

***

Dương Anh uể oải nhìn bảng số tầng đang nhảy lùi trên màn hình LED đỏ rực. Xung quanh anh, những gương mặt phờ phạc sau tám tiếng rưỡi ngồi văn phòng đang xì xầm những lời than vãn không hồi kết. 

“Nay thứ Sáu anh Dương Anh có đi đâu chơi không anh Dương Anh?”

Thảo Trang đứng bên cạnh, quay sang hỏi anh. Con bé hiện đang là sinh viên năm cuối trường Thương Mại, vừa tháng trước xin vào thực tập phòng Marketing. Dương Anh được chị Thanh giao nhiệm vụ hướng dẫn nó trong công việc, cũng như hỗ trợ hoàn thành khoá luận tốt nghiệp.

“Sao thế? Lại cần anh hướng dẫn gì à?” Anh bâng quơ hỏi lại, mắt vẫn chú ý nhìn vào điện thoại.

“Hông có. Em định mời anh đi ăn cảm ơn vụ anh giúp em làm báo cáo tuần trước thôi.”

“Nay anh có hẹn với bạn mất rồi.”

Dương Anh nhanh chóng len trong khi thang máy mở cửa. Đám đông tràn vào như một cơn lũ, ép Dương Anh lùi sâu vào góc trong cùng. Thảo Trang cũng bị đẩy sát vào ngực anh. Từ góc nhìn của mình, anh thực sự có thể nhìn thấy đỉnh đầu Thảo Trang bị hói một chút.

“Ô lại gặp nhau này.”

Một giọng nam vang lên đầy hào hứng, xé toạc bầu không khí im lìm đầy mùi mồ hôi và mùi nước hoa nồng nặc. Theo sau là một giọng nữ đầy vẻ bất ngờ.

“Dạ? Ơ… à, dạ… em chào anh.”

Chẳng cần nhìn thấy mặt người nữ, anh vẫn nhận ra ngay giọng nói đó là của Nhật Minh, người chị cùng nhà của mình.

“Hôm trước gặp nhau ở hầm gửi xe, anh làm rơi thẻ xe xong em nhặt được đấy.”

“À dạ… em không nhớ đâu ạ.” Trái ngược với tông giọng hào hứng khiến tất cả mọi người trong thang máy phải chú ý kia, Nhật Minh chỉ trả lời một cách dè dặt.

“Hoá ra em làm ở công ty X hả? Anh làm ở ngay trên tầng 13 luôn. Em làm ở bộ phận nào thế? Mà quên chưa hỏi tên em.” Người kia tiếp tục hỏi dồn dập.

“Dạ… ờm… em tên Vân… ạ.”

Tuy chỉ nghe thấy giọng thôi nhưng Dương Anh có thể tưởng tượng ra bộ dạng Nhật Minh bây giờ trông như thế nào. Chắc hẳn cô đang cố gắng tránh ánh mắt của người kia, trong khi hai tai thì đỏ lựng, hệt như cái lần cô bảo anh là “em họ”.

Thảo Trang ngẩng lên nhìn Dương Anh, ánh mắt bày tỏ sự thích thú với câu chuyện.

“Thế à? Thế Vân không hỏi tên anh hả?”

“Dạ?”

Giọng Nhật Minh bất ngờ, hoà lẫn trong vài tiếng phì cười của những người xung quanh.

“Kìa… hẹn nhau một buổi cà phê tìm hiểu đi kìa.” Ai đó trêu chọc khiến cho tiếng cười lại càng to hơn.

Vừa hay đúng lúc thang máy xuống đến tầng hầm. Mọi người vội vã chen chúc nhau ra khỏi thang máy. Dương Anh nhìn thấy Nhật Minh hơi cúi đầu chào người kia rồi mau chóng đi về phía bãi gửi xe.

“Em nhớ công ty mình có ai tên Vân đâu nhỉ?” Thảo Trang lên tiếng khi cả hai thong thả bước ra.

“Anh không biết.”

“Mà cái ông kia hỏi như điều tra sơ yếu lý lịch người ta thế chắc bạn đó sợ.” Thảo Trang tiếp tục luyên huyên. “Phải em em cũng sợ. Xong rồi lại còn ‘Vân không hỏi tên anh hả?’ nữa chứ. Thì người ta không hỏi là vì người ta không muốn biết đó.”

“Anh cũng sợ.” Dương Anh dừng lại bên cạnh chiếc xe của mình.

“Anh sợ gì?” Thảo Trang ngơ ngác hỏi.

“Anh sợ em. Đi làm cả ngày rồi mà em vẫn còn có sức để nói nhiều thế.”

“Ơ anh chê em nói nhiều à?” Thảo Trang phụng phịu.

“Có đâu. Anh khen em nhiều năng lượng mà.” 

Dương Anh nhoẻn miệng cười, phóng xe lên khỏi hầm. Ánh nắng gắt gao ban chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bầu trời màu cam hồng đỏ rực. Một ngày thứ Sáu nhạt nhẽo nữa lại trôi qua.

***

Tiếng thang máy mở ra, âm thanh cơ khí sắc lạnh vang lên giữa không gian vắng lặng của tầng 20. Dương Anh nhấc từng bước chân nặng nề, cơ đùi bắt đầu biểu tình dữ dội sau bài tập chân kéo dài. Cảm giác như có ai đó đang ghì lấy mắt cá chân, kéo anh lùi lại phía sau.

Vừa xoay tay nắm cửa cửa, một mùi hương nồng đậm xộc thẳng vào mũi khiến Dương Anh bất giác nhăn mặt. Anh đưa tay lên bịt mũi để tránh phải chịu đựng cái mùi mắm tôm hăng hắc đang giăng kín cả căn hộ.

Nhật Minh đang ngồi ở bàn ăn, đôi mắt tròn xoe nhìn anh, lộ vẻ bàng hoàng như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm chuyện xấu.

 “Hello.” Giọng cô khe khẽ cất lên, nếu không nhìn khẩu hình miệng thì gần như chẳng biết cô đang nói gì.

Anh lịch sự chào lại, cố gắng kiểm soát biểu cảm dù cái mũi vẫn đang phản ứng dữ dội:

“Chị ăn muộn thế ạ?”

“À ừ, tự nhiên nay lại thèm bún đậu.” Dường như nhận ra nét mặt không thoải mái của anh khi vừa mở cửa, cô ngập ngừng hỏi. “Mà em có ngửi được mùi mắm tôm không thế? Nếu khó chịu quá thì để chị mang ra ban công.”

“Không sao đâu. Chị Bông trước còn dí mũi em vào bát mắm tôm bắt em phải ngửi cơ mà.”

Nhật Minh cười. Khóe miệng cô cong lên, để lộ ra hàm răng đều tăm tắp. Nếu chỉ nhìn một nửa khuôn mặt dưới, có lẽ Dương Anh cũng sẽ nghĩ rằng cô đang rất vui vẻ. Nhưng ánh mắt không cảm xúc của cô lại nói rằng đấy chỉ là một nụ cười cơ học mà thôi.

“Chị còn đang định mời em ăn cùng.”

“Thôi ạ.” Anh toan đi về phòng nhưng rồi khựng lại. “À mà chị Nhật Minh ơi…”

“Hả?” 

“Chị đợi em tí.”

Dương Anh vào phòng, nhấc cái túi giấy đựng tập đề toán từ trên kệ sách mang ra. Anh đặt nó lên bàn ăn, tay gãi gãi đầu mũi, cảm giác được sự ngượng ngùng bắt đầu len lỏi giữa mùi mắm tôm nồng nặc.

“Cái này của chị. Trong đấy có một cái ảnh, à một cái thiệp, em cũng không biết nó gọi là cái gì.”

“Thiệp gì cơ?” Nhật Minh dừng đũa, ngón tay cô lóng ngóng lục lọi túi giấy rồi khựng lại khi lôi ra tấm postcard. “À…”

“Em không biết chị có biết không, nên thôi trả chị.”

“Hơi ngại nhưng mà… em có quét cái mã QR đấy không thế?” Cô ngẩng đầu lên hỏi, ánh mắt như đang phân tích xem anh sẽ nói thật hay nói dối. 

“Em có. Em đọc hết rồi nhưng không nhớ gì đâu.”

Ở khoảng cách này, Dương Anh có thể nhận thấy được những sự thay đổi trong biểu cảm của Nhật Minh cho dù nhỏ nhất. Vừa nghe anh thú nhận, ánh mắt cô ngay lập tức cụp xuống, môi mím lại, bàn tay siết chặt vào túi giấy. 

“Em có thể nói dối là mình chưa đọc mà. Chị cũng có biết được đâu.” 

“Em có nói dối mà.” Anh thản nhiên đáp. “Em bảo em không nhớ gì ấy.” 

Nụ cười nhạt thếch trên môi Nhật Minh tắt ngúm ngay tắp lự. Một tia khó chịu lóe lên trong mắt cô rồi biến mất dưới hàng mi dài. Cô im lặng vài giây, nhìn chằm chằm vào bát mắm tôm. 

“Thôi kệ. Cứ coi như em chưa đọc gì đi.” 

Tỏ ra dửng dưng là thế nhưng động tác gắp bún sau đó của cô lại trở nên gượng gạo, đôi đũa khẽ run khi chạm vào thành bát sứ. Khóe miệng Dương Anh hơi nhếch nhẹ khi chứng kiến cảnh tượng ấy, nó khiến anh muốn làm cho cô bối rối hơn nữa.

“Cũng có gì đâu chị. Yêu đương ai chẳng làm mấy trò sến sẩm đấy.”

Thấy Nhật Minh không phản ứng gì, Dương Anh lẳng lặng đi về phòng. Anh nằm vật xuống giường, mắt nhắm nghiền nhưng nụ cười nhàn nhạt vừa rồi của cô cứ lởn vởn trong đầu, đầy khó chịu.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px