Ngày Nắng Vỡ Tan

1. New Person, Same Old Mistakes

Giữa tháng Năm, nắng như đổ lửa xuống mặt đường nhựa. Những tiếng còi xe vang lên inh ỏi như thể nó thật sự sẽ có tác dụng giải quyết tình trạng tắc nghẽn, lộn xộn phía trước. Bên trong cabin xe tải, mùi khói thuốc lá lẫn mùi mồ hôi chua nồng trộn với mùi điều hoà cũ tạo thành một thứ không khí ngột ngạt đến khó thở. Chú tài xế chừng năm mươi tuổi, dăm mười phút lại buông một câu chửi thề đánh giá những người đi đường. 

“Đi thế thì xuống dắt xe đi bộ cho nhanh.” 

“Ngu thế này đi ra đường để tự tử à?” Lát sau chú lại hạ kính xuống, quát mắng một người phụ nữ đi xe Lead mặc áo chống nắng kín mít vừa tạt ngang đầu xe chú.

Nhật Minh ngồi ở ghế phụ, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn xem “thí sinh” vừa được chú sát hạch là ai rồi lại cúi xuống nhìn vào điện thoại, ngón tay cái gõ liên tục vào màn hình từng nhịp đều đặn đầy kiên nhẫn.

[Sắp tới nơi rồi. Về chưa? Xuống đi.]

Chiếc xe tải loại nhỏ dừng bánh trước sảnh chung cư, bóp còi một nhịp chói tai. Anh tài xế xe ôm công nghệ phía trước ngoái đầu lại, ném một cái nhìn hằn học qua lớp khẩu trang che kín nửa mặt rồi phóng xe vụt đi. 

“Đồ gì mà nặng thế? Con gái thì bê thế nào nổi.” 

Nhật Minh không đáp, đưa tay đỡ lấy chiếc vali màu đen trong khi chú tài xế bê mấy thùng carton cỡ lớn đặt xuống nền gạch một cách thô bạo. Mái tóc búi vội đã xõa ra vài sợi, dính bết vào vầng trán đang nhễ nhại mồ hôi. Cô tháo kính, tay kia rướn cao bả vai áo phông, tì mặt vào đó để thấm đi dòng mặn chát vừa chảy xuống mắt cay xè. Thời tiết mùa hè thật đáng sợ, mới bước khỏi xe vài phút thôi mà lưng áo chú tài xế đã ướt đẫm thành mảng lớn. Đôi mắt sưng húp của Nhật Minh dõi theo từng động tác của chú, hai tay chực chờ đỡ thùng đồ cuối cùng.

“Cháu ở tầng mấy? Có cần chú bê giúp lên không chứ một mình đến bao giờ mới xong?”

“Dạ thôi không cần đâu ạ. Bạn cháu xuống ngay bây giờ ạ.”

Đúng lúc đó, Dương Anh bước ra từ trong sảnh chung cư. Cậu mặc một chiếc quần đùi rộng và áo thun nhăn nhúm. Dáng người dong dỏng cao cùng với làn da nhợt nhạt và ánh mắt mệt mỏi, lờ đờ trông chẳng khác gì một con ma cà rồng bị ép phải xuất hiện vào ban ngày. Nhìn thấy cô, cậu khẽ gật đầu hững hờ rồi lập tức lôi điện thoại ra, dán mắt vào màn hình. Nhật Minh mím môi, nụ cười chưa kịp thành hình đã vội tắt lịm. 

“Người yêu xuống kia à?” Chú tài xế liếc nhìn về phía Dương Anh rồi hạ thấp giọng. “Bọn cháu bây giờ sống thoáng thật.”

Nhật Minh nhìn theo hướng mắt chú, định mở miệng đính chính nhưng rồi lại chỉ cười trừ. Việc phải giải thích với một người hoàn toàn xa lạ rằng đấy chỉ là đồng nghiệp hay em trai của một người bạn, dường như chẳng có tác dụng gì ngoài việc kéo dài thêm vài câu hỏi vô bổ khác.

“Linh Anh vẫn chưa về hả Dương Anh?” Nhật Minh mở lời, giọng cô nghe nhỏ xíu, gần như lọt thỏm giữa tiếng xe tải vừa nổ máy gầm rú.

“Chị Bông chắc đang trên đường chị ạ.” Dương Anh đút điện thoại vào túi quần, tiến lại gần. “Để em bê lên trước.”

Nhật Minh nhìn mấy thùng carton đang nằm chơ vơ dưới nền gạch, buông một hơi thở dài. Từ chiếc vali lẻ loi của ngày đầu quay trở lại Hà Nội hai năm trước, giờ đây gia tài của cô đã phình to thành năm khối vuông bằng bìa giấy vô tri, được dán kín bằng lớp băng dính màu vàng in dòng chữ: “Hàng dễ vỡ, vui lòng nhẹ tay”. Thực tế, bên trong chẳng có món đồ gì mong manh cần phải nâng niu cả, chỉ toàn là sách vở và quần áo. Thứ duy nhất dễ vỡ là mối tình kéo dài ba năm của cô. Mà nó cũng đã vỡ rồi, đấy là lý do khiến cô quyết định chuyển đi.

“Chị giữ cửa thang máy giúp em.”

Dương Anh đặt thùng carton vào bên trong rồi chạy đi ngay trước khi Nhật Minh kịp trả lời. Cô đứng chắn giữa hai cánh cửa cảm ứng, nhiệm vụ duy nhất là biến mình thành một chướng ngại vật để thang máy không khép lại. Dương Anh cứ thế chạy ra chạy vào, gương mặt tái nhợt ban nãy giờ đã đỏ ửng sau một hồi vận động. Tiếng thở của cậu nặng nề, những đường gân trên cánh tay nổi rõ, lớp áo thun mỏng màu xám loang lổ những vết sẫm màu.

Khi thùng đồ cuối cùng được nhét vào, thang máy đóng lại với một tiếng “xoạch” dứt khoát. Không gian chỉ còn vừa đủ cho hai người đứng nép vào hai góc. Khoảng lặng bao trùm với mùi băng dính nhựa, mùi bìa giấy xen lẫn mùi mồ hôi ngai ngái giống như thuốc kháng sinh khiến Nhật Minh vô thức nín thở lại. Cô nhìn chằm chằm vào bảng số tầng đang nhích lên từng nấc, không dám quay sang bên cạnh.

Nhìn điện thoại đang rung liên hồi trên tay, Nhật Minh chần chừ vài giây trước khi nhấn nút nghe máy. Có lẽ Đức gọi để hỏi xem cô đã dọn đồ đi chưa. Giọng cô hạ thấp xuống mức tối đa, như sợ âm thanh của mình sẽ chạm vào lớp vỏ không khí mỏng manh bên trong thang máy.

“Alo… ừ em vừa đến nơi, đang mang đồ lên… Ừ em mang đi rồi… Ừ thôi.”

Cô cúp máy, nghe thấy một tiếng khịt mũi rất khẽ từ phía Dương Anh. Giống một tiếng cười khẩy bị nén lại. Nhật Minh hơi nhíu mày, cảm giác sự riêng tư của mình vừa bị một kẻ lạ lướt qua một cách thiếu tôn trọng. 


Căn hộ hai phòng ngủ nằm trên tầng 20 với ban công rộng đón trọn ánh mặt trời lặn, vào mùa hè lại trở thành lò thiêu bất đắc dĩ. Vừa bước chân vào nhà, luồng khí hầm hập, ngột ngạt đã sộc tới như muốn nuốt chửng Nhật Minh, khiến cô vô thức rụt người lại. Nơi này khác hẳn căn phòng cũ của cô, nơi vốn dĩ luôn lộn xộn với những chậu cây cảnh xanh mướt và mùi đất ẩm. Ở đây chỉ có màu xám của sofa nỉ, màu trắng của sơn tường và sự bóng loáng của mặt bếp đá. Mọi thứ sạch sẽ và trống rỗng đến mức khiến người ta có cảm giác mình đang bước vào một căn hộ trưng bày. 

Mấy thùng carton của cô đã được xếp chồng lên nhau ngay ngắn trước cửa phòng, phân loại gọn gàng theo đúng kích thước. Có vẻ chủ nhà còn là một người kỹ tính, không chấp nhận được bất kì sự bừa bộn nào. 

“Cảm ơn em...” Nhật Minh đẩy gọn vali vào một góc nhà. 

Dương Anh không nói gì, chỉ cầm điều khiển nhấn nút. Tiếng bíp vang lên, rồi hơi mát từ họng điều hòa bắt đầu phả ra, liếm nhẹ vào làn da đang nóng bừng của cô. Nhật Minh ngồi xuống mép sofa, ánh mắt bối rối lướt quanh cả nhà như cố gắng tìm kiếm một điểm neo cố định. Đây không phải lần đầu cô đến căn nhà này, nhưng là lần đầu cô ở đây mà không có mặt Linh Anh. Cảm thấy việc cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không thật kỳ quặc, cô lại lôi điện thoại ra.

Tin nhắn cuối của Linh Anh được gửi cách đây gần một tiếng, nói rằng mười phút nữa sẽ về, không biết cô cần phải đọc lại nó thêm bao nhiêu lần nữa.

“Chắc chị Bông sắp về rồi đấy, chị đợi tí nhé.” Dương Anh nói khi đang đứng ở khu bếp.

“Ơ mà… Nay em không đi làm à?”

Nhật Minh ngẩng đầu lên và bắt gặp một cảnh tượng kỳ lạ. Cậu cầm một vỉ thuốc, bấm một viên, bỏ vào miệng, rồi chiêu một ngụm nước lớn. Sau đó lại một vỉ thuốc khác. Một viên thuốc khác. Một ngụm nước khác. Hành động đó được lặp lại khoảng năm, sáu lần, nhịp nhàng và kiên nhẫn. Yết hầu của cậu trượt lên xuống sau mỗi lần nuốt. 

Không được cười. Không được đùa. Không thân, không quen mà đùa là vô duyên lắm. Cô lẩm nhẩm trong đầu, cố giữ gương mặt nghiêm túc.

Dương Anh bình thản uống hết viên thuốc cuối cùng rồi mới chậm rãi trả lời. 

“Em bị sốt virus. Xin nghỉ ốm hai hôm nay rồi ạ.”

“Thế à? Mệt lắm không?”

“Không ạ. Em nghỉ cho vui thôi.” Cậu đáp sau một khoảng lặng kéo dài khoảng hai nhịp thở, đủ để cô nhận ra mình vừa hỏi câu hỏi thừa thãi nhất trần đời.

Một cảm giác tội lỗi thoáng xâm chiếm trí óc Nhật Minh. Trong tình trạng bị sốt virus như thế, việc cậu khó nhọc bê mấy thùng giấy ban nãy đáng lẽ phải được coi là một cử chỉ đầy tử tế, ấy vậy mà lại bị cô âm thầm đánh giá là thể chất yếu ớt. Rồi cô tự hỏi liệu tiếng khịt mũi trong thang máy có phải là một tiếng cười khẩy thật không, hay chỉ là do sự nhạy cảm quá mức của mình mà thôi.

Khi chỉ còn một mình ngoài phòng khách, câu nói của Linh Anh cứ mắc kẹt trong đầu Nhật Minh kể từ hôm đó, đến bây giờ một lần nữa lại quay trở lại.

“Mày nghĩ xem mày có muốn chia tay hay là tìm một lý do khác để không chia tay? Mày cứ tự hỏi bản thân, không cần trả lời tao đâu. Không phải là tao đang thúc ép mày phải chia tay, nhưng nếu vấn đề này không thể giải quyết dứt điểm thì bọn mày vẫn sẽ tiếp tục dằn vặt, chì chiết lẫn nhau thôi.”

Cô biết mình sẽ không thể nào bỏ qua. Cô hiểu rõ dù bây giờ có tiếp tục thì mối quan hệ này chắc chắn sẽ phải kết thúc vào một ngày nào đó, khi sức chịu đựng của cô cạn kiệt. Sẽ không có cái kết “hạnh phúc mãi mãi về sau” nào ở đây cả. Chỉ là… liệu có phải cô đang rời bỏ người duy nhất yêu cô không? 

Nhật Minh vẫn chưa biết câu trả lời, ngay cả khi cô đã quyết định chuyển đến ở cùng Linh Anh.

Mãi nửa tiếng sau, Linh Anh mới về cùng với một hộp cháo trên tay. Cô bạn rối rít xin lỗi vì việc ở công ty gấp quá nên phải cố làm nốt cho kịp tối nay chạy chương trình, dẫn Nhật Minh vào phòng để chỉ chỗ xếp đồ, sau đó lại chạy qua phòng Dương Anh gõ cửa.

“Ê Bin, cháo để ở bàn đấy. Ăn đi mà còn uống thuốc.”

Cánh cửa gỗ vẫn đóng kín im lìm. Linh Anh chẳng mấy bận tâm khi cậu em trai không phản hồi, cô quay về phòng mình, tiếng lục lọi tủ quần áo và tiếng nắp hộp phấn trang điểm đóng mở vang lên lạch cạch. Nhật Minh đứng ở ngưỡng cửa, lặng lẽ quan sát, xem chừng mình đã chọn sai ngày để chuyển đến. Linh Anh thì bận việc, Dương Anh thì ốm mệt. Liệu họ có thấy cô phiền phức không nhỉ?

“Minh ăn gì chưa?” Linh Anh hỏi khi đang xỏ chân vào đôi giày cao gót.

“Chưa.” Nhật Minh lắc đầu. “Đang định đợi mày về để đi ăn. Nếu bận rồi thì thôi.”

“Ừ giờ đang vội quá. Thôi có gì tự đi ăn một mình nhé. Đối diện có quán bún bò ăn ok phết đấy.”

Linh Anh đứng dậy, vạt váy lướt qua sàn gỗ. Nhật Minh liếc nhìn về phía cánh cửa phòng Dương Anh, nơi vẫn không có một tiếng động nào phát ra ngoài tiếng ho khan đứt quãng.

“Thế tao đi cùng với. Đi kiếm cái gì ăn chứ đói sắp ngất đến nơi rồi.”

Thật ra Nhật Minh không đói đến mức đấy. Cô chỉ không muốn bị bỏ lại một mình trong căn nhà xa lạ này. Cô sợ tiếng động của mình sẽ làm phiền đến Dương Anh, hoặc sợ sự im lặng của cậu sẽ làm phiền chính cô. Mà cũng không biết có phải tại cô nên cậu mới không bước ra khỏi phòng không, nghe nói người bị sốt virus thường dễ cảm thấy lạnh lắm. 

***

Bảy giờ tối. Nhật Minh ngồi trên ghế đá dưới sân chung cư, nhìn một đứa trẻ vừa ngã oạch xuống sân rồi lại lồm cồm bò dậy chạy tiếp. Tiếng cười đùa rộn rã và tiếng trò chuyện phiếm của người lớn bao quanh cô, đặc quánh và ồn ào.

Điện thoại báo pin còn dưới 10%. Thanh pin chuyển sang màu đỏ báo động nhưng vẫn còn nhiều hơn mức năng lượng mà cơ thể cô còn sót lại sau một ngày dài lang thang ngoài đường. Nhật Minh chỉ muốn được về nhà, nằm xuống chiếc giường thân quen và ngủ một giấc sâu. Việc phải hít thở chung một bầu không khí với quá nhiều người lạ, dù chẳng cần mở miệng, cũng đã bắt đầu vượt quá ngưỡng chịu đựng của cô.

Cô mở Messenger lần thứ mười trong vòng một tiếng.

[Cíu với huhu. T không có thẻ thang máy.]

Những dòng tin nhắn gửi cho Linh Anh từ sáu giờ vẫn không có dấu hiệu được đọc. Nhật Minh thở dài, nhét điện thoại vào túi xách rồi bước vào sảnh tòa nhà. Linh Anh chắc chắn đang ngập trong một sự kiện nào đó, nơi mà âm nhạc và ánh đèn đã nuốt chửng mọi âm thanh thông báo. Còn Dương Anh? Cậu là một sự tồn tại không có phương thức liên lạc trong thế giới của cô, vốn dĩ trong công việc đã không cần trao đổi trực tiếp, mà cô cũng không phải kiểu người xởi lởi kết giao với đồng nghiệp.

Cô đứng trước cửa thang máy, nhìn bảng số tầng nhảy liên tục. Tầng 20. Nếu đây là tầng 10 đổ xuống, có lẽ cô đã chọn cách leo bộ. Cô cũng đã thử hỏi đi nhờ cùng cư dân khác, nhưng những người cô hỏi chỉ dừng lại ở những tầng thấp. Thậm chí một vài người còn dành tặng cô ánh mắt ngờ vực như thể cô là kẻ lạ đang cố gắng đột nhập, thiếu điều báo bảo vệ lôi cổ đuổi ra ngoài. 

Ting. 

Tiếng thông báo vang lên giữa không gian sảnh vắng lặng. Nhật Minh vội vã lôi điện thoại ra, nhịp tim lỡ mất một nhịp vì hy vọng. Nhưng ánh mắt háo hức của cô vụt tắt ngay khi nhìn thấy cái tên hiện lên. Không phải Linh Anh.

Lại là Đức.

Đức nở một nụ cười gượng gạo đầy mệt mỏi khi cả hai chạm mặt. Dưới ánh đèn trắng bệch của sảnh chung cư, bộ đồ công sở của anh vẫn phẳng phiu, gọn gàng nhưng gương mặt lại là cả một sự kiệt quệ: râu ria lởm chởm và đôi mắt trũng sâu, thâm quầng vì thiếu ngủ. Đã mấy ngày cô chưa gặp lại anh. Sau khi cả hai đều đồng ý chia tay là cách duy nhất, anh đã qua nhà bạn ở tạm. Anh nói mình không chịu nổi việc nhìn thấy cô dọn đồ đi. Trong một giây phút nào đó, cô đã mong anh sẽ níu cô lại, có lẽ mối quan hệ này sẽ kéo dài lâu hơn một chút. Thế mà anh lại rời đi trước.

“Hình như em để quên cái này.”  

Đức chìa ra một chiếc túi giấy kraft. Nhật Minh đón lấy, bên trong là những tập đề Toán chi chít chữ và số. Hồi còn đang tự học để chuyển việc, buổi tối cô vẫn nhận gia sư cho mấy em học sinh cuối cấp để kiếm thêm thu nhập. Đây là xấp đề cũ cô từng chuẩn bị khi ấy, bây giờ nó cũng chỉ còn là giấy vụn mà thôi. Cô nhìn xấp giấy, rồi nhìn anh. Vậy ra đồ anh bảo cần đưa chỉ là cái này? Thay vì vứt vào thùng rác thì anh mang sang tận đây để cô tự vứt? Hay nó chỉ là cái cớ để anh tìm cách gặp mặt?

“Em cảm ơn.” Nhật Minh đáp. “Nếu mà còn gì khác thì anh cứ vứt đi cũng được, không cần phải đem trả lại đâu.”

“Ừ anh biết rồi.” Giọng Đức khô và khàn.

“Ừ thôi… Anh về cẩn thận.”

“Em ổn không?”

Dường như Đức còn muốn nói gì thêm, anh cứ đứng nhìn cô như không muốn rời đi. Nhật Minh không trả lời, cố tình nhìn xuống mũi giày của mình, đếm từng giây trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Cô biết nếu ngẩng lên và bắt gặp ánh mắt của Đức, cô sẽ sụp đổ và oà khóc nức nở mất. Dù sao cũng phải kết thúc, hà cớ gì phải dây dưa mãi? Cô tự nhủ là thế.

Điện thoại trên tay cô rung lên. Màn hình hiển thị một dãy số lạ.

“Alo ai đấy ạ?” 

Nhật Minh vẫy tay tạm biệt Đức, rồi bước nhanh về phía cửa thang máy, giả vờ như đang bận rộn với cuộc gọi nên không thể tiếp chuyện anh thêm được. Tiếng bước chân của Đức rời đi sau lưng cô, từng bước từng bước xa dần. Cô chớp mắt, một giọt nước nóng hổi lăn xuống.

“Alo ạ?” Cô khịt mũi, hỏi lại khi bên kia chưa có tiếng trả lời.

“Em... Dương Anh ạ.” Đầu dây bên kia lên tiếng.

“Ôi may quá.” Một sự nhẹ nhõm ập đến đột ngột, giọng Nhật Minh tươi tỉnh hẳn lên. “Xuống mở cửa thang máy giúp chị với, chị chưa có thẻ.”

Nghe điện thoại xong, cô quay ra ngoài sảnh để xem Đức đã đi hẳn chưa. Những câu “tạm biệt”, “chúc anh sống tốt nhé”, “mong anh sẽ tìm được người phù hợp” mà cô đã chuẩn bị từ một tháng trước, nghĩ trong đầu cả trăm viễn cảnh khi nói ra câu đấy, đến giờ phút này vẫn chẳng thể bật ra khỏi miệng. Thay vì những lời sáo rỗng ấy, cô chỉ muốn lặng im đứng nhìn bóng anh dần khuất xa rồi biến mất vào dòng người tấp nập. Đấy sẽ là lời tạm biệt sau cuối của cô. 

Nhưng hoá ra anh vẫn đang đứng đấy. Gương mặt anh rầu rĩ, đôi mắt rưng rưng như chực khóc nhìn về phía cô ngay khi cô vừa bước ra ngoài.

“Bọn mình nói chuyện một chút được không?”  Giọng Đức run rẩy, một thứ âm thanh khẩn thiết đến mức khiến Nhật Minh thấy lồng ngực mình thắt lại. 

“Sao thế?” 

Nhật Minh đứng chôn chân trên nền gạch, giữa một bên là nỗi sợ sẽ mềm lòng và một bên là sự mệt mỏi đã lên đến đỉnh điểm. Nếu tiến lên một bước, có lẽ cô sẽ xoa dịu được dáng vẻ yếu đuối của anh bây giờ nhưng đồng thời cũng sẽ kéo cả hai về lại những trận cãi vã khóc lóc triền miên trước đây. Nghĩ đến quãng thời gian vật vã trước khi chia tay, cô bất giác lùi lại. Nó quá kinh khủng, đến mức cô không muốn lặp lại những cảm xúc ấy thêm một lần nào nữa.

“Chị có lên luôn bây giờ không ạ?” 

Giọng nói của Dương Anh từ phía trong sảnh vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ lộn xộn của cô. Đức quay phắt lại, đôi mắt đỏ hoe hiện lên tia khó chịu khi nhìn thấy chàng trai lạ mặt.

“Ai thế?” Đức nhìn quay sang cô, tông giọng trầm xuống. “Em bảo em chuyển sang ở với Linh Anh mà.”

“Em trai em… Em họ. Nay em qua nhà cô chú ăn cơm.”

Lời nói dối thốt ra, trơn tuột và vô lý mà đến chính cô cũng tự thấy ngớ ngẩn. Tại sao lại là em họ? Tại sao cô phải bao biện cho việc mình đang ở chung nhà với một người đàn ông khác trước mặt người yêu cũ? Cô sợ hãi điều gì mà phải giấu giếm? Hàng loạt suy nghĩ đang nhảy múa rối tung trong đầu, nhất thời cô không thể nghĩ ra được cái gì hợp lý cả, chỉ biết rằng việc nói với Đức rằng mình đang ở chung nhà với em trai của bạn không phải một ý hay. Nhật Minh cố giữ cơ mặt bất động, dù bên trong cô đang gào thét vì sự ngu ngốc của chính mình.

Dương Anh nhìn cô, đôi mày nhướng lên một cách kín đáo. Cậu im lặng trong vài giây, một khoảng lặng đủ để cô cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực bị bóc mẽ. Rồi cậu quay sang Đức, gật đầu nhẹ:

“Em chào anh ạ.” 

“Ừ thôi cu lên nhà trước đi.” Đức nói, tay nắm lấy khuỷu tay Nhật Minh, kéo nhẹ về phía mình. “Anh với chị nói chuyện một lúc.”

“Mẹ em bảo chị lên luôn đi ạ. Mẹ đợi cơm nãy giờ.” Dương Anh nhìn sang Nhật Minh, chẳng có vẻ gì là để tâm đến câu nói vừa rồi của anh.

Nhật Minh nhìn bàn tay Đức đang đặt trên tay mình rồi lại nhìn xuống túi giấy vô nghĩa phía dưới. 

“Thôi có gì nói chuyện sau nhé. Em vào nhà trước đây.” Cô gạt tay khỏi Đức rồi cùng Dương Anh đi vào bên trong. Cuối cùng, ngay cả cách tạm biệt mà cô mong muốn cũng chẳng thực hiện được. Trước khi cửa thang máy đóng lại, cô đã không còn nhìn thấy bóng dáng Đức nữa.


Tiếng "tít" của ổ khóa điện tử vang lên. Nhật Minh đợi cho đến khi cánh cửa khép lại hoàn toàn, ngăn cách họ với hành lang chung cư vắng lặng, mới dám mở lời.

“Quên chuyện vừa nãy đi nhé. Đừng kể gì với Linh Anh.”

Dương Anh xoay người lại. Dưới ánh đèn vàng nhạt của phòng khách, gương mặt cậu trông đã bớt nhợt nhạt hơn so với hồi sáng. Cậu nhướng mày, một tia mỉa mai hiện rõ nơi khóe mắt.

“Không kể chuyện người yêu cũ chị đến đây hay chuyện em biến thành em họ chị?” 

“Ờm… cả hai. Vế đằng sau quan trọng hơn.”

“Thế tại sao chị lại nói dối?”

“Không biết nữa. Chắc lúc đấy bị ngu.”

Dương Anh bất ngờ bật cười. Đó không phải là kiểu cười xã giao công sở thường thấy ở văn phòng. Nụ cười ấy làm những nếp nhăn quanh mắt cậu co lại, khiến gương mặt trông chẳng có sức sống bỗng chốc trở nên dễ chịu một cách lạ lùng. 

“Đừng nói gì đấy nhé.” Nhật Minh lặp lại, giọng thấp xuống như một lời nài nỉ thực sự. 

“Vâng em biết rồi. À thẻ thang máy trong tủ giày ấy chị. Mật khẩu nhà thì nãy chị biết rồi. Nếu chị có xe thì tự xuống làm việc với bảo vệ nhé.”

“Mà sao em có số điện thoại của chị thế?”

“Chắc em stalk chị đấy.” Dương Anh dừng lại ở ngưỡng cửa, thản nhiên đáp qua vai. Nhìn gương mặt đờ đẫn vì không hiểu của cô, cậu mới bồi thêm một câu với giọng tỉnh bơ. “Đùa thôi. Chị Bông nhắn cho em, nhờ em xuống mở thang máy cho chị.”

Rõ ràng là có thể trả lời một cách bình thường mà, việc gì phải khiến người ta cảm thấy mình vừa hỏi một câu ngớ ngẩn như thế?

Nhật Minh lôi điện thoại ra, màn hình tối đen vì cạn pin. Hồi nãy cô có cảm nhận được tiếng rung của điện thoại nhưng vì đang đứng cùng Đức nên chưa xem. Có lẽ Linh Anh đã gửi hàng tá tin nhắn đến mức điện thoại cô sập nguồn.

Cô kéo chiếc vali vào phòng mình, bắt đầu rạch những lớp băng dính trên thùng carton. Tiếng xé giấy bìa vang lên ràn rạt trong không gian tĩnh mịch hoà lẫn với những tiếng ho khụ khụ vọng qua từ căn phòng bên cạnh. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px