Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Nắng đầu hạ - Gió cuối thu

Chương 20: Tại sao phải làm như thế?

Mặt trời lặn dần sau những đám mây tím sẫm, nắng ngoài phố cũng đã dịu dần. Thanh toán xong cho nhóm khách trẻ, đồng hồ đã chỉ hơn năm giờ. Nhiên tháo tạp dề định chào anh Minh để ra về thì đúng lúc mấy thùng nguyên liệu lại được giao đến sớm hơn so với thời gian dự kiến. Nhìn khối lượng công việc chất chồng khi anh vừa phải quản lý Memory, vừa phải hỗ trợ bên phòng khám, cô không nỡ quay lưng đi thẳng. Cuối cùng, sau một hồi nán lại giúp anh sắp xếp ổn thỏa, cô mới hài lòng rời đi.

Từ Memory về nhà rồi sang chỗ Tùng là một quãng đường khá dài, lại ngược đường xe cộ giờ cao điểm. Nhiên chỉ kịp tạt nhanh qua nhà, cẩn thận đặt chú mèo vào chiếc ba lô phi hành gia rồi lại tiếp tục len lỏi giữa phố xá tấp nập.

Trời sập tối. Không gian bỗng chốc trở nên đặc quánh hơi ẩm. Mùi đất và hơi nước từ phía hồ theo gió thổi mạnh, len vào từng sợi tóc mai của Nhiên. Công viên nằm khuất phía sau dãy chung cư cao tầng, tách biệt hẳn với sự ồn ào ngoài phố. Cô tìm đến băng ghế đá quen đối diện hồ nước, đặt chiếc ba lô nhỏ xuống bên cạnh.

Ánh đèn đường được bật sáng, hắt xuống lớp nhựa trong suốt của chiếc ba lô một quầng vàng mờ ảo. Nhiên tựa lưng vào ghế, ngước nhìn bầu trời lấm tấm những đám mây xám xịt đang kéo đến mỗi lúc một nhanh. Có vẻ như trời sắp mưa.

Đã hơn một tuần cô không gặp Tùng kể từ buổi tối trước chuyến đi Tam Đảo của cậu. Khi đó, cậu đột ngột xuất hiện dưới khu chung cư cô ở cùng với "cậu nhóc" này. Cậu đến vào đúng lúc tâm trí Nhiên đang vụn vỡ vì những rạn nứt trong gia đình, đến mức cô chẳng còn đủ sức để từ chối hay phân bua. Lúc ấy, cô nhận lời không phải vì trách nhiệm, mà bởi sự hiện diện của chú mèo và cả sự kiên định của cậu đã vô tình trở thành một khoảng lặng bình yên, ngăn không cho những suy nghĩ tiêu cực bủa vây lấy cô. Giờ đây, khi ngồi chờ để trả lại khoảng lặng mượn tạm ấy, trong lòng Nhiên bỗng dâng lên một cảm giác mơ hồ, giống như là hồi hộp mà cũng giống như là hụt hẫng không đành 

Cúi nhìn con vật nhỏ vẫn nằm ngoan ngoãn trong ba lô, Nhiên khẽ thở ra một hơi. Lạ thật. Một người vốn chẳng bao giờ kiên nhẫn với việc chờ đợi như cô, thế mà lúc này lại có thể ngồi đây, lặng lẽ trông ngóng một bóng hình hiện ra giữa những ồn ào của phố xá.

Tiếng bước chân chạy vội vang lên trên lối đi lát đá kèm theo một giọng nói quen thuộc vọng đến từ phía sau.

- Cậu đúng hẹn thật đấy! Thế mà chẳng hiểu sao Duyên cứ nói với tớ cậu là một "con lươn" thời gian.

Tùng khom người dừng lại ngay trước mặt cô, hai tay chống lên đầu gối thở hổn hển. Cậu mặc chiếc áo phông đen đơn giản, vài giọt mồ hôi còn vương lại nơi thái dương, hằn lên vẻ vội vã.

- Tớ có là "lươn chúa" thì trong trường hợp này bắt buộc phải đúng giờ. Cục cưng của cậu quá khó nuôi nên tớ phải đem trả lại cho chủ của nó nhanh nhất có thể. - Nhiên lập tức phân bua.

- Sao tớ nhớ lúc trước có người còn khen nó ngoan cơ mà? - Tùng đứng thẳng dậy, khoanh tay nheo mắt như đang nghiêm túc lục lại trí nhớ.

- Tớ bảo khó nuôi chứ có bảo không ngoan đâu. - Cô nhanh chóng đính chính.

- Hình như là thế thật. - Tùng gật gù. Cậu bước đến ngồi xuống ghế, quay sang cô tươi cười đề nghị - Vậy sau này mỗi lần đi chụp dài ngày tớ lại mang nó sang tạm trú ở nhà cậu nhé?

Nhiên không vội đáp ứng, ánh mắt thoáng mở to tò mò hỏi:

- Cậu hay đi chụp dài ngày lắm sao?

- Thỉnh thoảng thôi. - Tùng đáp, môi khẽ cong lên một nét cười lém lỉnh - Sao? Nghe thế là sợ sẽ nhớ tớ à?

Nhiên liếc cậu một cái, nhếch môi đáp trả:

- Lớp trưởng có vẻ thích tưởng tượng những điều không bao giờ xảy nhỉ?

Tùng tựa lưng ra sau ghế, vờ thở dài:

- Haizz… thế là chỉ có mỗi Tùng nhớ Nhiên thôi. - Cậu cúi đầu nghịch ngón tay, giọng điệu hờn dỗi - Hơn một tuần không gặp, người ta không gọi điện, cũng chẳng buồn nhắn tin hỏi thăm mình lấy một câu. Mình mà không chủ động tìm đến, có khi giờ đến tên mình người ta cũng quên luôn.

Nhiên vờ ngạc nhiên, tỉnh bơ hỏi ngược lại:

- Sao tớ lại phải làm thế nhỉ? 

- Ừ… - Tùng não nề gật đầu - Tớ và Nhiên có là gì đâu. Bạn bè còn chẳng phải nữa là…

Nhiên thoáng ngẩn người. Lời trách móc của cậu như một bàn tay xé bỏ lớp màng bọc mỏng manh mà cô vẫn luôn dùng để gói gọn những cảm xúc lạ kỳ của mình đối với cậu. Rốt cuộc thì… mối quan hệ giữa cô và cậu là gì? Bạn bè? Làm gì có tình bạn nào lại khó để thừa nhận như thế. Vậy còn… Không phải, Nhiên lập tức gạt đi. Chắc chắn cũng không phải là mối quan hệ đó. Mối quan hệ đó cần nhiều thứ khác để có thể khẳng định một cách rõ ràng còn cô và cậu hoàn toàn vẫn chưa có gì cả.

Nghĩ vậy, Nhiên thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Cô mỉm cười nhìn gương mặt đang ỉu xìu bên cạnh, dỗ dành:

- Lỗi là tại tớ. Lần sau tớ sẽ rút kinh nghiệm, chủ động gọi điện hỏi thăm lớp trưởng đàng hoàng, được chưa?

Như chỉ chờ có thế, Tùng liền trở lại dáng vẻ tươi tắn thường thấy. Cậu gật đầu sảng khoái:

- Ừm, ghi nhận.

Một tia chớp lóe lên từ phía xa, cùng với tiếng đì đùng từ trên cao dội xuống, những đám mây sẫm màu đã bắt đầu nuốt chửng những ánh sao thưa thớt cuối cùng. Mùi đất ẩm bốc lên nồng nặc trong không khí, báo hiệu một cơn mưa rào sắp sửa trút xuống bất cứ lúc nào.

- Trời sắp mưa rồi. Tớ về trước đây. - Nhiên đứng dậy - Cậu cũng mang mèo lên nhà đi.

Tùng gật đầu ôm chiếc ba lô đứng dậy cùng cô, dặn dò:

- Cậu đi đường cẩn thận. Về đến nhà thì nhắn tin cho tớ.

Nhiên không đáp lại chỉ gật đầu, quay người rời đi trước. Nhưng mới được vài bước, cô chợt dừng lại, xoay người lại phía sau:

- Cảm ơn cậu vì ngày hôm đó đã đến gửi mèo.

Nói xong, cô dứt khoát xoay lưng rời đi, không đợi một lời đáp trả nào. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Nhiên vẫn kịp bắt gặp vẻ ngạc nhiên sững sờ trên gương mặt Tùng. Đôi mắt cậu mở to, bàn tay đang vỗ về chiếc balo bỗng khựng lại, dường như vẫn chưa thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Hình ảnh cậu lớp trưởng vốn luôn tự tin, lém lỉnh lại bỗng chốc ngây người vì một câu nói khiến cô không kìm được mà khẽ bật cười. Hóa ra, dù ngày thường có bản lĩnh đến đâu, trước những rung động chân thành, ai rồi cũng sẽ trở nên lúng túng như thế mà thôi.

Đêm. Tiếng gió hòa cùng tiếng mưa đập nhịp nhàng vào ô cửa kính. Hơi lạnh mang theo mùi đất ẩm len qua khe cửa chưa khép chặt, xua tan cái oi nồng còn sót lại của ban chiều. Cơn mưa rào trút xuống ngay khi Nhiên vừa kịp chạy xe về chung cư, đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Trong phòng ngủ, cô ngồi bên bàn làm việc cạnh cửa sổ, hoàn tất những dòng bản thảo cuối cùng rồi khép chiếc laptop lại. Ngón tay chạm vào công tắc đèn để bàn, ánh sáng vàng dịu vụt tắt nhường chỗ cho bóng tối ùa vào, hắt lên gương mặt có chút mệt mỏi nhưng đôi mắt đã bớt đi vẻ ưu tư.

Nhiên đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang chìm trong màn mưa lặng lẽ, những dải đèn vàng nhòe đi, kéo dài như những dòng ánh sáng mờ ảo giữa màn đêm.

Ting!

Ánh sáng từ màn hình điện thoại lóe lên, hắt một quầng sáng nhỏ lên mặt bàn gỗ. Nhiên thu hồi tầm mắt khỏi màn mưa ngoài cửa sổ. Thông báo hiển thị tên tài khoản của anh Minh với những dòng tin nhắn nhắc về dự định sắp tới để phát triển Memory. Cô không trả lời ngay, chỉ đọc lướt qua rồi lặng lẽ tắt máy đặt lại mặt bàn.

Vài tia chớp rạch ngang bầu trời, mang đến thứ ánh sáng chói loá phản chiếu vào mắt Nhiên, soi rọi những trăn trở. Trước đây, cô luôn tin rằng bình yên chỉ tồn tại khi ở một mình, trong một thế giới không ai có thể chạm tới. Nhưng tối nay, cảm giác ấy lại tìm đến theo một cách thật khác. Nó nhẹ nhàng, chậm rãi hệt như nhịp điệu của cơn mưa ngoài kia, nhắc nhở cô rằng mình không còn đơn độc. Có một người xuất hiện, khiến trái tim vẫn đập theo những nhịp điệu cũ kỹ bỗng rung lên những tần số khác thường. Sự hiện diện ấy khiến cô thấy an tâm một cách kỳ lạ dù chẳng cần phải làm gì cả. Nếu vẫn cứ khăng khăng gọi đó là tình bạn, liệu có phải cô đang tự dựng lên một bức tường để né tránh sự thật?

Nhiên không rõ, mà đúng hơn là cô không muốn vội vã gọi tên những cảm xúc khác thường đó. Có lẽ vì trong sâu thẳm, cô vẫn muốn cho bản thân thêm chút thời gian để thấu hiểu chính mình, trước khi những rung động mơ hồ ngày càng trở nên rõ nét hơn. 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px