Đọc to (tiếng Việt)
Nhấn phát để bắt đầu
Nắng đầu hạ - Gió cuối thu
Chương 13: Đặc quyền
Ting!
Âm thanh thông báo tin nhắn lạc lõng vang lên trong im lặng. Nhiên bật ra một tiếng thở dài đưa tay cầm điện thoại lên.
NThanh Tùng
Giờ cậu có ở nhà không?
Tớ đang ở dưới ngõ nhà cậu.
Có việc đột xuất không thể không nhờ cậu giúp.
Từng dòng chữ lững lờ trôi qua tâm trí Nhiên như một dòng nước từ thượng nguồn cuốn phăng hết mớ ngổn ngang trên đường nó đi. Cô chạm mở cuộc trò chuyện gửi đi lời phản hồi.
Ng Yên Nhiên
Việc cậu không báo trước mà đến có được tính là việc đột xuất không?
Tin nhắn trả lời đến gần như ngay lập tức.
NThanh Tùng
Nói như vậy nghĩa là cậu có ở nhà?
Ng Yên Nhiên
Ừ.
Tớ ở nhà.
Dấu ba chấm chuyển động không ngừng.
NThanh Tùng
Đi đến chỗ này cùng tớ một lúc được không?
Tình huống bắt buộc không thể không có cậu.
Nhiên bất giác mỉm cười.
Ng Yên Nhiên
Tình huống bắt buộc nhưng một lúc là bao lâu?
NThanh Tùng
Nếu giờ cậu xuống dưới này thì một lúc chính xác là một lúc.
Nếu cậu không xuống…
…thì một lúc sẽ thành nhiều lúc.
Nhiên im lặng. Dù đã có câu trả lời rõ ràng trong đầu nhưng cô không muốn bản thân vội vàng lên tiếng.
NThanh Tùng
Xem mà không trả lời coi như là đồng ý.
Nhiên không trả lời chỉ thả một nút "Like". Cô tắt điện thoại, đứng dậy vào phòng. Mùi thuốc lá phảng phất trong không khí như một kẻ ngoại lai vẫn dai dẳng bám vào vạt áo. Ít nhất là trong tối nay, cô không muốn đối diện với nó khi chỉ có một mình.
Cánh cửa thang máy hé mở, điện thoại chợt đổ chuông. Nhiên liếc nhìn cái tên đang hiển thị trên màn hình, bước chân dần nhanh hơn. Mải suy nghĩ, cô quên mất tính đột xuất của việc nhờ vả lần này. Đã mười lăm phút trôi qua kể từ dòng tin nhắn cuối, có lẽ Tùng cũng đang bắt đầu sốt ruột. Chuông điện thoại vừa tắt, Nhiên cũng ra khỏi cánh cổng tòa nhà. Cách đó một đoạn, Tùng đứng quay lưng lại cạnh chiếc xe máy. Cậu hơi cúi đầu, một tay giống như đang cầm điện thoại, tay còn lại vỗ đều lên chiếc ba lô phi hành gia đặt trên yên xe.
- Việc đột xuất của việc đột xuất là gì thế lớp trưởng? - Nhiên lên tiếng khi cách Tùng vài bước chân.
Nghe thấy tiếng cô, cậu quay người lại, nụ cười xuất hiện sau vài giây bất ngờ:
- Chuyện là tớ mới được một người quen tặng cho "anh chàng" này. - Tùng vỗ nhẹ vào balo - Ở cùng với nhau được một tuần, hai hôm nay tự dưng lại bỏ ăn. Định mang đến bác sỹ thú y thì hắn ta kêu gào bỏ trốn. Mất bao nhiêu công sức mới tóm được.
Nhiên nghiêng đầu nhìn qua lớp nhựa trong suốt. Một chú mèo trắng muốt với đôi mắt tròn xoe đang lấy chân cào không ngừng lên lớp nhựa.
- Tớ vẫn chưa thấy việc đột xuất mà cậu nói. - Nhiên vờ tỏ ra không hiểu - Không có thì tớ lên nhà đây.
Dứt lời cô định quay đi thì có một lực kéo lại.
- Từ từ đã nào.
Nhiên cúi đầu nhìn bàn tay của Tùng đang nắm giữ cổ tay mình. Cậu như hiểu ý lập tức buông ra.
- Lớp trưởng không vào thẳng vấn đề là tớ đi lên nhà thật đấy! - Nhiên chậm rãi khoanh tay trước ngực.
Tùng không giấu được nụ cười trước vẻ nghiêm nghị của cô:
- Ok ok. Để lớp trưởng vào thẳng vấn đề.
Nhiên gật đầu chờ đợi.
- Tớ mới chỉ cho nó vào trong ba lô mà nó đã kêu gào như bị bạo hành. Giờ đến bác sĩ phải tiêm đau, nhỡ về nhà nó ghét bỏ tớ thì sao? Mấy con mèo ở quán cà phê thích cậu như thế chắc thằng nhóc này cũng không ngoại lệ. - Tùng búng một cái cốp vào balo - Có cậu đi cùng, kẻ gây ra tội là tớ đây mới tàng hình trong mắt nó được.
Con mèo nhỏ đã thôi cào móng nhưng đôi mắt tròn xoe vẫn không ngừng hướng về Tùng kêu gào. Nhiên không nhịn được mà bật cười khẽ. Không ngờ người lớp trưởng thời đi học từng có biết bao cô bạn gái vây quanh giờ đây lại bị một con mèo công khai ghét bỏ. Cô tiến đến, nhấc chiếc ba lô lên đeo vào trước ngực:
- Đi thôi. Tớ thấy nó mệt vì lườm cậu chứ không hẳn là vì đau đâu.
Tùng bất động trong giây lát. Cậu quay đi lấy mũ bảo hiểm treo trên xe, miệng lẩm bẩm:
- Mèo còn được ưu ái hơn cả người.
- Tớ ưu ái lúc nào? - Nhiên nghiêng đầu hỏi.
Tùng làm như không nghe thấy lời của cô, lẳng lặng ngồi lên xe.
Nhìn dáng vẻ giận dỗi vô cớ của cậu, Nhiên không giấu nổi nụ cười. Cô mím môi cố ép mình phải nghiêm túc rồi mới hắng giọng bổ sung:
- Hôm nay tớ cũng đang muốn ra ngoài hóng gió, trùng hợp là cậu mang mèo đến. Tớ không đồng ý vì cậu, cũng có đồng ý vì mèo đâu. Tớ còn chưa nói gì mà…
Tùng không đáp lại, chỉ có một bàn tay vòng ra sau vỗ vỗ mấy cái lên yên ra hiệu bảo Nhiên ngồi lên. Chiếc xe rời khỏi con ngõ nhỏ, mang theo sự im lặng đầy ấm ức của Tùng và nụ cười thầm của Nhiên hướng về đại lộ.
Sau hơn nửa tiếng thăm khám và làm các xét nghiệm đơn giản, bác sĩ đưa ra kết luận mà Nhiên đã thầm đoán trước được khi nhìn thấy cái bụng nhỏ căng tròn khác thường. Cô ôm balo đứng trước cửa phòng khám chờ Tùng thanh toán, mắt vô định dõi theo từng dòng xe nối đuôi nhau chạy qua. Cô biết khoảng thời gian sắp tới của mình sẽ không còn được yên ả. Bởi sau những gì mà cô đã nói với anh Hiếu chiều nay, mọi thứ mới thực sự bắt đầu. Không còn là anh Hiếu, cũng không còn là bác Huệ, mà có khi là cả những con người vẫn đang núp bóng dưới cái mác họ hàng, người thân.
Nhiên từng là một con nhóc luôn im lặng, cúi mình nhún nhường trước tất cả, nhưng sau lần này, chắc chắn cô sẽ không tự mình tước đoạt đi quyền được lên tiếng của chính mình nữa. Cô không sai, và cũng chưa từng thấy mình sai ở chỗ nào. Có chăng là do sợi dây huyết thống vô hình cứ không ngừng đẩy cô vào vực thẳm không đáy của những trách nhiệm, nghĩa vụ đầy phi lý. Sớm thôi, điện thoại sẽ lại vang lên từng hồi chuông dai dẳng và ngập tràn những tin nhắn trách móc không bao giờ có giới hạn về điểm dừng.
- Tớ xong rồi. Mình đi thôi!
Giọng Tùng đột ngột vang lên, len vào khoảng lặng suy tư của Nhiên. Cô giật mình, gật đầu theo bản năng:
- Hả? Ừ.
- Nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế? - Tùng cẩn thận cất mấy gói thuốc vào túi.
- Nghĩ gì đâu. - Nhiên bình tĩnh đáp - Tớ nhìn linh tinh thôi.
Tùng kéo lại khóa túi, đội mũ bảo hiểm chuẩn bị dắt xe:
- Thế à? Thế giờ đừng nhìn linh tinh nữa. Lên xe rồi tớ dẫn cậu đến chỗ này.
- Nhưng chỗ đó có nằm trong việc đột xuất và một lúc mà cậu đã nói không? - Nhiên hỏi.
- Có… - Tùng gật đầu rồi lại lắc đầu - …Nhưng cũng không hẳn là có. Tóm lại cậu cứ lên xe đi. Tớ không mang cậu đi bán đâu mà lo.
Nhiên không hỏi thêm. Cô ôm ba lô ngồi lên phía sau xe, một lần nữa để bờ vai của Tùng chắn trọn tầm nhìn phía trước.
Chiếc xe chật vật giữa dòng chuyển động ngược xuôi, đi qua từng con phố, bao gồm cả con phố nơi Nhiên đang ở. Cô ngơ ngác ngoái đầu nhìn đoạn đường vừa lùi lại phía sau cất tiếng hỏi:
- Cậu đưa tớ đi đâu thế?
- Về nhà tớ! - Tùng đáp gọn lỏn, giọng nói bị gió tạt ngược lại phía sau - Cậu nói muốn ra ngoài hóng gió mà, gần đó có công viên thoáng đãng lắm!
Nhiên ngẩn ra. Đúng là cô có nói muốn ra ngoài hóng gió, nhưng lúc đó chỉ buột miệng nói đùa để Tùng không giận dỗi. Không ngờ rằng, cậu thực sự tin lời cô nói và còn tự mình giúp cô hiện thực hóa lời nói bằng một cách không thể nào khó hiểu hơn.
- Nhưng cũng đâu thiếu gì công viên, có nhất thiết phải là công viên gần nhà cậu không? - Nhiên cố nói to hơn bình thường để át lại tiếng gió.
Tùng thoáng quay mặt, từ tốn lý giải cho thắc mắc của cô:
- Cậu hóng gió phần cậu, mèo của tớ được về nhà nghỉ ngơi. Vẹn cả đôi bên, tại sao lại không thể là công viên gần nhà tớ?
Nhiên không thể ngờ tới cái lý lẽ ngang ngược của cậu. Cô im lặng chẳng buồn đôi co. Bởi nếu cô có thắng đi nữa thì xe vẫn sẽ tiếp tục chạy theo ý của người phía trước.
Ngồi trên chiếc ghế đối diện hồ nước trong công viên, Nhiên lẳng lặng thu hết những thước phim của ngày tàn vào trong mắt. Màn đêm vỗ về lên vạn vật, ưu ái cho những ánh đèn điện níu giữ lại chút dấu hiệu của nhịp chảy thời gian. Vài người tản bộ thong thả bước qua, mấy đứa nhóc khúc khích dạy nhau tập đi xe đạp và nhóm các ông bà đang chậm rãi chuyển mình theo từng động tác dưỡng sinh. Thành phố về đêm chưa bao giờ đủ sức đánh cắp đi cái hối hả, nhộn nhịp của ban ngày. Ngược lại còn thôi thúc và giục giã hơn. Có lẽ vì hai mươi tư giờ là không đủ, hoặc cũng có thể, nếu không sống trọn hôm nay, chẳng ai dám biết chắc liệu còn ngày mai.
Tiếng bước chân từ sau lưng vọng lại, Tùng trở xuống sau khi đã đưa bé mèo lên nhà. Cậu ngồi xuống khoảng trống còn lại trên băng ghế, lần lượt lấy ra hai ly nước ép từ trong túi giấy. Cậu cắm ống hút đưa một ly về phía cô:
- Con gái nên uống nước ép lựu cho đẹp da.
Nhiên nói cảm ơn rồi nhận lấy. Cảm giác mát lạnh truyền đến từ lòng bàn tay khiến tâm trạng thêm phần dễ chịu. Cô hút một hơi nhẹ, vị ngọt thanh lẫn chút chua dịu ùa vào, đọng lại trong khoang miệng vài giây, để lại hậu vị chát nhẹ vương vấn nơi đầu lưỡi.
- Hôm nay cậu có chuyện gì đúng không? - Tùng lên tiếng sau một khoảng lặng ngắn ngủi - Tớ thấy cậu cười nhiều hơn lần trước.
Nhiên khựng lại vài giây. Khoé môi cong lên một nụ cười nhẹ, cô quay sang Tùng cố lấp liếm bằng một câu hỏi:
- Cười nhiều như vậy trông tớ có xinh hơn không? Duyên suốt ngày nói tớ nhăn nhó như con khỉ, mà tớ không thích con khỉ chút nào.
- Nhiên này…
- Ừ.
- Cậu chưa trả lời câu hỏi của tớ.
Nụ cười trên môi Nhiên thoáng lung lay trước ánh nhìn nghiêm túc đột ngột của Tùng.
Thấy cô không đáp lại, cậu hạ giọng:
- Cậu cười lên rất xinh. Nhưng sẽ càng xinh hơn nếu đó là một nụ cười thật sự. Cậu hiểu ý của tớ không?
Nhiên thu lại nụ cười, chậm rãi gật đầu.
- Hôm nay cậu có chuyện gì đúng không? - Từng kiên nhẫn lặp lại câu hỏi.
- Không. - Nhiên vẫn lì lợm lắc đầu - Tớ bình thường mà.
Tùng hơi quay mặt đi thở hắt ra một hơi, khi quay lại vẻ bất lực hiện rõ trong ánh mắt:
- Cậu cười nhiều hơn bình thường, gọi tớ là lớp trưởng nhiều hơn bình thường. Cậu giải thích sao về những điều bất thường ấy?
Lớp vỏ bọc mỏng manh bị Tùng thẳng thắn bóc trần, Nhiên bối rối quay đi. Cô để tầm mắt mình rơi xuống mặt hồ đen sẫm phía xa, để bản thân có đủ thời gian vá víu lại lớp vỏ vừa bị xé rách.
- Những chuyện ấy có gì mà bất thường? - Nhiên nói bằng giọng đều đều - Vui vẻ thì cười nhiều hơn cũng đâu có gì sai?
Cô hơi ngập ngừng:
- …Còn việc gọi cậu là lớp trưởng… bởi vì cậu thực sự là lớp trưởng mà, không phải sao?
- Cậu nghĩ giải thích như vậy là tớ tin à? - Tùng hỏi ngược lại - Không ai vui mà nụ cười lại gượng gạo như cậu cả. Tớ đoán chính cậu cũng nhận ra được điều đó.
Khoảng lặng rơi vào giữa hai người sau câu nói của Tùng, nhường chỗ cho những đốm sáng dưới nền gạch có thêm khán giả chiêm ngưỡng chúng nhảy múa. Nhiên cụp mắt dõi theo từng chuyển động khẽ khàng dưới chân, đầu phân vân giữa việc im lặng và lên tiếng. Cô không muốn ai biết về mình, về cuộc sống thật sự phía sau một vẻ ngoài "hoàn hảo" mà cô đã dốc công tạo ra.
Ngoại trừ Duyên, người duy nhất có thể nhìn rõ những vết sẹo và cũng là người duy nhất cô cho phép bản thân mình tin tưởng thì không có một ai có thể nhìn và được phép chạm vào những vết sẹo ấy. Tùng, một người lạ từng quen và giờ là một người quen từng lạ lại có thể nhìn thấy điều mà cô luôn cố gắng giấu đi. Nhiên không biết nên vui hay nên buồn vì phát hiện bất ngờ này, nhưng hiện tại cô cảm thấy có chút gì đó… nhẹ lòng.
- Đúng là hôm nay tớ cười nhiều hơn… - Nhiên thừa nhận - …nhưng tớ không hề cảm thấy vui vẻ chút nào.
Cô ngẩng đầu lên nhìn về những tòa nhà cao tầng phía bờ bên kia. Những khối hình cao thấp đan xen nhau hệt như tâm trạng của cô lúc này.
- Hôm nay anh họ tớ từ dưới quê lên thăm, mang theo rất nhiều đồ ăn tớ thích… nhưng cũng mang theo cả điều tớ không thích. - Nhiên chậm rãi kể.
Tùng tựa lưng ra sau, im lặng để cô nói tiếp.
- Đồ ăn yêu thích thì là lần đầu tiên tớ nhận được, còn điều tớ không thích… - Nhiên cười nhạt - Tớ cũng không rõ là lần thứ bao nhiêu nữa.
- Nếu là điều cậu không thích thì đừng nhận nữa. - Tùng ngồi thẳng dậy - Cứ từ chối đi.
Nhiên gật đầu:
- Ừ. Lần này tớ đã từ chối rồi. Từ chối luôn cả những lần sau.
Cô nói nhỏ:
- Nhưng từ chối là một chuyện, đối phương có chấp nhận lời từ chối hay không thì lại là một chuyện khác.
Tùng đặt ly nước xuống băng ghế. Cậu giữ nguyên trạng thái im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng:
- Tớ không biết điều cậu muốn từ chối là gì. Nhưng vì cậu nói đó là điều cậu không thích nên tớ sẽ không hỏi.
Cậu dừng lại vài giây như để chọn lựa điều sắp nói.
- Trong mắt cậu và mọi người, tớ là một người giỏi nói… - Tùng nhỏ giọng ra vẻ bí hiểm - …nhưng bật mí cho cậu biết, tớ cũng không tệ trong việc lắng nghe đâu.
Nhiên nghiêng đầu nhìn cậu chờ đợi.
- Nếu cậu từ chối mà không được chấp nhận thì tớ cho cậu đặc quyền coi tớ là cái người đó. Thoải mái quát mắng… - Tùng giơ hai tay tạo thành hình dấu x trước ngực - …nhưng tuyệt đối không được phép đánh đập.
Nhiên còn chưa kịp cảm động vì đặc quyền mà cậu tặng cho mình thì đã bị điều khoản đi cùng làm bật cười.
- Điều tớ muốn làm nhất thì lại không được phép nên đặc quyền này tớ đành phải từ chối. Lớp trưởng có thể xem xét sửa đổi không?
Đối diện với vẻ mặt không có mấy phần nghiêm túc của Nhiên, Tùng cũng không kém cạnh bày ra vẻ mặt tương tự:
- Quát mắng không ảnh hưởng gì nhiều, nhưng đánh đập lỡ tớ thành người tàn tật thì sao? Cậu có chịu trách nhiệm không?
Một giọng nói non nớt vang lên ngay khi Tùng dứt lời:
- Không chịu đâu.
Hai người cùng lúc quay đầu lại phía sau liền bắt gặp hai bóng dáng nhỏ bé đang giành nhau chiếc xe đạp. Qua vài câu nói gắt gỏng của cô em gái thì có vẻ cô nhóc không chịu cho anh đạp xe chung. Còn cậu anh trai lì lợm cũng nhất quyết không chịu buông tay. Hai đứa nhỏ cứ thế giành qua giành lại bất chấp người mẹ đang tiến lại gần cùng một chiếc roi nhỏ trong tay. Nhiên nhìn Tùng mỉm cười thích thú vì sự trùng hợp không ngờ tới, ngược lại, Tùng xụ mặt, quay đi trút cơn hậm hực vào ly nước trong tay qua từng hơi ống hút rột rột.