Đọc to (tiếng Việt)
Nhấn phát để bắt đầu
Nắng đầu hạ - Gió cuối thu
Chương 12: Cà phê và mèo
Trung tâm thương mại vào cuối tuần càng thêm phần đông đúc, bất chấp cái nóng oi ả của ngày hè. Bước qua cánh cửa kính, luồng gió lạnh từ hệ thống điều hòa ùa ra, mang theo mùi nước hoa dịu nhẹ quyện lẫn với hương cà phê nồng nàn tỏa ra từ quầy đồ uống gần lối vào.
- Giờ mình đi đâu trước đây?
Tùng cất tiếng hỏi. Cậu vừa đi vừa đưa mắt quan sát không gian trải rộng ra trước mắt.
Nhiên nhìn về phía các gian hàng sang trọng ngay tầng trệt, đưa ra gợi ý:
- Cậu muốn mua trang sức thì mình vào kia xem thử trước. Nếu không ổn thì sang chỗ khác xem sao.
Tùng không phản đối, vui vẻ gật đầu:
- Ừ, nghe theo cậu cả.
Cả hai xuôi theo dòng người tiến thẳng về phía sảnh chính, nơi những cửa hàng trang sức nằm xen kẽ giữa các thương hiệu mỹ phẩm và thời trang cao cấp. Rẽ vào một cửa hàng với không gian rộng lớn, Nhiên bước chậm giữa các gian hàng, mắt lướt qua từng dãy tủ kính trưng bày đủ loại tạo tác kiêu kỳ đang tỏa sắc dưới ánh đèn vàng dịu.
- Cậu cứ chọn theo ý của cậu, tớ chỉ góp ý…
Nhiên thoáng quay đầu bắt gặp ánh mắt Tùng vẫn đang lặng lẽ dõi theo mình từ phía sau. Cô dừng chân, quay người ngược lại:
- Cậu muốn mua loại nào?
Tùng không có vẻ gì là vội vàng. Cậu mỉm cười thong thả bước đến:
- Tớ muốn chọn một chiếc vòng cổ tinh tế một chút, mà thú thật… tớ không rành mấy món này. Nhiên chọn cái nào tớ sẽ lấy cái đó.
Đúng lúc đó, một nhân viên bước đến mỉm cười lịch sự với hai người:
- Hai bạn mua nhẫn cưới hay đồ trang sức? Cửa hàng bên mình vừa ra mắt bộ sưu tập nhẫn cưới cho các cặp đôi, nếu hai bạn có nhu cầu mình sẽ tư vấn thêm.
Nhiên lặng đi trước lời chào hàng bất ngờ của người nhân viên. Cô định lên tiếng đính chính nhưng Tùng đã nhanh hơn một bước. Cậu mỉm cười quay sang nhân viên:
- Cho mình xem bộ sưu tập nhẫn cưới được không?
Người nhân viên với tấm thẻ tên Liên ở trước ngực vui vẻ gật đầu dẫn Tùng tiến đến dãy tủ kính ở chính giữa, để lại Nhiên với ánh mắt khó hiểu đang chậm chạp bước theo sau.
Một khay nhẫn cưới đủ kiểu dáng được Liên đặt trước mặt hai người. Bằng chuyên môn nghề nghiệp, mỗi cặp nhẫn được Tùng hỏi đến đều mang theo một câu chuyện phía sau qua lời kể của Liên.
Sau khi đã lắng nghe đủ mọi lời khen hoa mỹ về những cặp nhẫn, Tùng chống một tay lên kính, tựa đầu quay sang cô:
- Nhẫn cưới ở đây mẫu cũng đẹp, cậu nói xem cặp nào đẹp nhất?
Nhiên rời mắt khỏi khay nhẫn, đôi lông mày hơi nhíu lại:
- Tớ nhớ lúc nãy cậu nói muốn mua vòng cổ chứ đâu có nói là mua nhẫn?
- Ừ ha? Cậu nói mới tớ nhớ… - Tùng ra vẻ bất ngờ - Rõ ràng là muốn mua vòng làm quà cưới, chẳng hiểu sao đi cùng cậu vào đây lại quên mất "quà" nhớ mỗi "cưới".
Nhiên phớt lờ nụ cười cợt nhả của Tùng, cúi đầu quan sát những chiếc vòng cổ bằng vàng lấp lánh dưới lớp kính.
Tùng đứng thẳng người, mỉm cười với Liên:
- Bạn gái mình vừa nhắc, nhẫn cưới đành tạm gác lại hẹn lần sau, hôm nay mình chỉ mua vòng cổ. Không biết bên mình có mẫu nào cho nữ đơn giản mà tinh tế một chút không?
Cảm nhận được ánh mắt của Liên đang hướng về phía mình theo từng lời nói của Tùng, Nhiên khẽ hắng giọng.
Đáp lại yêu cầu của Tùng, Liên vui vẻ thu về khay nhẫn rồi đặt trở lại một khay khác với bốn năm mẫu vòng vàng lấp lánh. Một lần nữa những câu hỏi liên quan đến nhu cầu, sở thích, tính cách được đưa ra. Tùng vừa chăm chú lắng nghe vừa ngắm nghía từng mẫu vòng, thỉnh thoảng đôi lông mày nheo lại như đang so sánh từng chi tiết nhỏ. Nhiên đứng bên cạnh không giấu nổi bất ngờ trước vẻ nghiêm túc của cậu mà lén nhìn sang. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài có phần phóng khoáng và ồn ào, cậu lớp trưởng mà cô biết cũng có những khoảng lặng tỉ mỉ, chân thành đầy suy tư.
Vài mẫu vòng được đặt thêm vào khay, Tùng lần lượt cầm lên từng món rồi lại lắc đầu đặt xuống, cuối cùng hai chiếc được lấy ra ở lượt đầu tiên trở thành ứng cử viên sáng giá cho sự lựa chọn của cậu.
- Một trong hai mẫu này, cậu thấy mẫu nào đẹp hơn? - Tùng hỏi, tay đặt hai mẫu vòng sang phía cô.
Nhiên không trả lời ngay, cô cúi đầu quan sát hai món đồ trang sức lấp lánh. Một mẫu đính kèm viên đá nhỏ hình giọt nước, mẫu còn lại đính kèm hình trăng khuyết. Cả hai đều có chung một kiểu dáng, đơn giản mà thanh lịch, không gây cảm giác già dặn nhưng cũng không khiến người ta phải ngại ngùng khi khoe ra.
- Nếu là tớ, tớ sẽ chọn mẫu này. - Vừa nói cô vừa đưa tay cầm lên mẫu vòng đính kèm hình giọt nước - Chị của cậu sắp lập gia đình, giọt nước này cũng có thể coi như một lời chúc cho sự trọn vẹn, đủ đầy.
Tùng im lặng nhìn theo từng chuyển động của bàn tay cô, sau vài giây chìm trong suy nghĩ, cậu quay sang Liên:
- Bạn gái mình đã nói vậy thì cho mình lấy mẫu này.
Nhiên đơn phương gửi cho Tùng một ánh lườm trong im lặng. Cái danh xưng "bạn gái" mà cậu thốt ra một cách thản nhiên không do dự, giống như hơi nóng bỏng rát của ngày hè không ngừng quanh quẩn, bao trùm lấy tâm trí cô. Bạn học cũ - đây mới là cụm từ chính xác nhất, định danh cho mối quan hệ của hai người.
Lời cảm ơn lịch thiệp của nhân viên khép lại khoảng lặng chờ đợi của Nhiên. Bước ra khỏi không gian sang trọng sau lưng, mũi chân cô chuyển hướng định tiến thẳng ra cửa thì chợt ngừng lại bởi một giọng nói.
- Cậu đi đâu đấy?
Nhiên quay đầu, thản nhiên đáp:
- Đi về.
Tùng vẫn đứng yên tại chỗ, hỏi ngược lại:
- Sao lại về? Cậu bận việc gì à?
- Không… - Nhiên lắc đầu - Mua xong đồ không đi về thì ở lại làm gì?
Tùng trút ra một tiếng thở dài não nề:
- Tớ cứ nghĩ Nhiên có thời gian nên mới đồng ý đi cùng tớ tối nay. Nhưng với tình hình này, chắc là không nỡ dành thời gian quý báu của mình lãng phí cho tớ rồi.
Vài người đi qua không rõ là vô tình hay cố ý, ánh mắt quét qua hai người rồi dừng lại vài giây trên gương mặt rầu rĩ của Tùng bằng một vẻ thương cảm. Trong giây lát, Nhiên có cảm giác như mình đã trở thành một kẻ gây sự vô cớ trong mắt mọi người. Cô lúng túng bước lại chỗ Tùng, nhỏ giọng hỏi:
- Tớ không về nữa. Giờ cậu muốn đi đâu nữa?
Như chỉ chờ có thế vẻ tươi tắn lập tức quay trở lại, Tùng mỉm cười đề nghị:
- Lên trên dạo một vòng đi. Cho tớ cơ hội mời cậu ly nước để trả công.
Đối diện với ánh mắt chân thành của Tùng, Nhiên đành phải gật đầu. Dù sao cũng đã đến đây, nếu giờ trở về ngay cô cũng thấy có lỗi với công sức của chính mình.
Cầm trên tay một ly Starbucks uống dở cùng với dư ngọt ngào của tiramisu vẫn lưu luyến bám rễ trong khoang miệng, Nhiên và Tùng rời khỏi thang cuốn, bước chậm quanh hành lang tầng 4. Khu vui chơi nhộn nhịp lùi dần về sau, nhường chỗ cho không gian tĩnh lặng của khu nhà sách. Nhiên đưa mắt nhìn qua tấm kính, từng dãy kệ sách nối tiếp nhau mở rộng theo từng nhịp bước chân, màu gỗ trầm lặng lẽ ẩn sâu dưới những mảng màu rực rỡ của bìa sách.
- Vào nhà sách đi. Tớ muốn tìm mua mấy cuốn. - Tùng chợt lên tiếng khi cả hai vừa kịp đến lối vào.
Nhiên dừng bước, vẻ bất ngờ không giấu được mà lộ qua giọng nói:
- Tớ tưởng cậu chỉ yêu mỗi máy ảnh, không ngờ cũng yêu cả sách nữa à?
Tùng quay sang, xụ mặt xuống ra điều trách móc:
- Không chịu tìm hiểu kỹ về tớ rồi. Số lượng sách mà tớ đọc không kém số lần lần nháy máy là bao đâu.
Nhiên không mấy để tâm đến lời trách móc của Tùng, cô quay người bước thẳng vào trong:
- Tớ cứ nghĩ lớp trưởng là người yêu nghề quên hết mọi thứ. Nhưng hoá ra lớp trưởng yêu hết mọi thứ bao gồm cả yêu nghề.
Tùng không nhanh cũng không chậm đi theo sau lưng cô. Cậu thong thả nói:
- Tớ có thể yêu hết mọi thứ nhưng tiếc là chỉ yêu được duy nhất một người. Trùng hợp thế nào, người ấy vừa vặn là người nói tớ có thể yêu hết mọi thứ.
Bàn tay Nhiên đang cầm ly nước hơi siết lại, bước chân cũng vô thức nhanh hơn. Có lẽ với cậu bạn lớp trưởng này, thế mạnh về ngôn từ của cô sẽ chẳng bao giờ có cơ hội áp đảo được cậu.
Dừng lại trước khu vực sách văn học nước ngoài, Tùng bận rộn tìm kiếm những tựa sách cậu muốn đọc. Lật ra rồi lại khép vào, lần lượt từng quyển sách phải nằm lại vị trí ban đầu sau một cái nhíu mày.
Nhiên không chủ đích đi dạo vòng quanh. Chợt, bước cô khựng lại khi lướt qua khu vực sách văn học mới. Cuốn sách có bìa màu đen nổi bật giữa những tông màu dịu dàng trên kệ lập tức thu hút sự chú ý của cô. Cuốn sách đầu tay sau ba năm ra mắt vẫn may mắn được độc giả yêu quý mà xuất hiện trở lại. Niềm vui khi nhận được tin tái bản lần thứ ba của hai tháng trước lại ùa về, kéo theo một nụ cười nhẹ trên khoé môi Nhiên.
- Cậu đang tìm cuốn nào à?
Một giọng nói bất ngờ vang lên bên tai, Nhiên giật mình theo phản xạ quay sang. Tùng hơi cúi người, gương mặt ghé sát chiếm trọn tầm nhìn của cô. Thời gian như ngưng đọng, Nhiên nhất thời quên mất việc phải tránh đi mà cứ đứng ngây ra nhìn thẳng vào đôi mắt đối diện. Đột nhiên một cuốn sách trên kệ trượt rơi xuống đất, đánh thức khoảng thời gian bất động giữa hai người. Nhiên chớp mắt vội vàng quay đi, bàn tay lúng túng tìm đến lật dở một cuốn sách trên kệ.
- Cuốn sách này là của Nhiên phải không? Tên tác giả giống hệt với tên cậu. - Tùng vừa hỏi vừa phủi nhẹ cuốn sách nhặt từ dưới đất lên.
Nhiên thoáng nhìn qua, khẽ gật đầu xác nhận:
- Ừ. Cuốn đó là tớ viết.
- Chưa kịp tìm đã xuất hiện, tớ với Nhiên đúng là có duyên thật. - Tùng nói một cách đầy tự tin.
Nhiên vờ như không nghe thấy lời cậu nói, cầm theo hai cuốn sách tiến về khu ghế ngồi đọc thử, mặc cho tiếng bước chân của Tùng vẫn đang lẽo đẽo bám sát theo sau.
…
Chiếc mũ bảo hiểm được đội lên đầu, bờ vai Nhiên mới dám thả lỏng. Nếu biết trước "đi dạo một vòng" của Tùng được tính bằng hai tiếng đồng hồ, chắc chắn cô sẽ dứt khoát đi về ngay khi ra khỏi cửa hàng trang sức. Lòng tốt của cô chỉ bởi vì cậu mà bị biến tướng thành một cái tên khác nhu nhược, yếu đuối hơn - dễ tin người.
- Ghé qua chỗ này với tớ một lát xong tớ đưa cậu về. - Tùng vừa nói tay vừa vặn chìa khóa nổ máy xe.
Nhiên đang định đi bước đến ngồi lên xe thì dừng lại. Cô nhíu mày hỏi:
- Chỗ nào nữa? Một lát là bao lâu?
Tùng trực tiếp bỏ qua câu hỏi phía sau của cô:
- Cà phê mèo.
Cà phê… mèo? Một bóng hình cũ kỹ lướt qua tâm trí Nhiên. Bộ lông trắng mềm mại, tiếng kêu trầm đục và cả cơn mưa rả rích của một ngày xa xăm vài năm về trước. Cô im lặng vài giây, ý định từ chối chưa kịp rõ ràng đã lập tức bị ánh mắt mong đợi của Tùng dập tắt. Cô hạ thấp giọng thỏa thuận:
- Nốt chỗ này và chỉ đúng một lát?
Tùng gật đầu, cam kết:
- Ừ, chắc chắn!
Kết thúc cuộc thỏa hiệp, hai người rời khỏi trung tâm thương mại nhộn nhịp. Sau khoảng mười phút hoà vào dòng xe ngược xuôi trên đường lớn, Tùng chuyển hướng rẽ vào một con phố yên tĩnh.
Bỏ lại cái không khí ngột ngạt dưới mặt đường, Nhiên cùng Tùng men theo lối cầu thang nhỏ dẫn lên tầng ba của một khu phức hợp cũ. Phía sau lớp kính trong suốt, một thế giới ấm áp với ánh đèn vàng dịu hiện ra. Vắt vẻo trên những kệ gỗ uốn lượn, vài chú mèo đang lim dim cuộn tròn trên đệm. Tấm bảng hiệu gỗ nhỏ nhắn treo trên cao khắc hình một chiếc gan bàn chân mũm mĩm, chìm dưới dòng chữ măng cụt được viết nắn nót.
Tùng giữ cửa cho cô bước vào. Tiếng chuông leng keng vang lên, khép lại nhịp sống hối hả phía sau. Không gian bên trong thoang thoảng mùi gỗ và hoa khô, chốc chốc lại có tiếng cào móng lạch cạch phát ra từ đâu đó. Trên những chiếc ghế mây thấp, vài chú mèo đủ màu đang co mình ngủ, chiếc đuôi thỉnh thoảng lại khẽ giật vài hồi.
Nhiên tiến lại một chiếc bàn trống ngồi đợi Tùng gọi đồ. Dõi theo từng nhịp thở đều đều của chú mèo đang cuộn tròn bên cạnh, bàn tay không kìm được vươn ra định chạm vào nhưng rồi lại rụt về giữa chừng. Bất chợt, từ dưới chân truyền đến cảm giác mềm mại, ấm nóng. Một chú mèo trắng béo ú không biết đã xuất hiện từ khi nào, nằm cuộn tròn dưới sàn, tự nhiên gác đầu lên chân cô. Nhiên mỉm cười, cúi xuống vuốt ve bộ lông trắng muốt. Cảm giác mềm mại cùng nhịp thở phập phồng dưới lòng bàn tay khiến mọi muộn phiền nhanh chóng tan biến vào hư không.
Tiếng bước chân vang lên, Tùng trở lại cùng hai ly caramel macchiato trong tay. Cậu đặt về phía Nhiên một ly, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
- Hôm trước Duyên có dặn tớ nếu năn nỉ Nhiên không được thì mang mèo ra mua chuộc, kiểu gì cậu cũng sẽ đồng ý. Lúc đó tớ không tin nhưng mà giờ thì tớ tin rồi. - Tùng cúi đầu xoay tròn chiếc ống hút trong ly.
Nhiên lưu luyến rời tay khỏi bộ lông mềm mại. Cô ngồi thẳng dậy, nhìn Tùng liệt kê:
- Địa chỉ nhà, số điện thoại, giờ là sở thích. Tớ tò mò không biết lớp trưởng mua được những thông tin này từ Duyên với mức giá bao nhiêu? Nếu theo tớ đoán, chắc cũng không rẻ đâu.
Tùng bật cười, hỏi ngược lại:
- Nếu giờ tớ nói là bạn thân cậu tự nguyện giao thông tin thì cậu có tin không?
Chú mèo vẫn ngủ say bên cạnh chợt cựa mình thức giấc. Nó uể oải vươn người rồi thản nhiên leo lên đùi Nhiên tiếp tục trở lại giấc ngủ. Câu hỏi của Tùng cứ như vậy mà trôi qua theo từng nhịp thở đều đều của chú mèo nhỏ.
- Mình thích mèo thì mèo cũng thích lại mình đúng không? - Tùng gác tay lên ghế, nghiêng đầu nhìn chú mèo đang say giấc trong lòng Nhiên - Nhìn nó ung dung bước vào lòng cậu tớ thấy nó giống thú cưng với chủ nhân hơn là một "nhân viên" với khách hàng.
Nhiên thoáng mỉm cười, giọng bất giác mềm đi:
- Tớ không phải là khách hàng, nó cũng không phải là nhân viên. - Cô ngẩng đầu lên - Cậu biết vì sao lại là cà phê và mèo mà không phải là một con vật khác không?
Tùng lắc đầu.
- Cà phê bổ sung caffein giúp người ta tỉnh táo, còn mèo mang tần số năng lượng giúp người ta chữa lành. - Nhiên giải thích - Phải tỉnh táo thì mới có thể chữa lành những vết thương, nhưng cũng phải chữa lành vết thương thì mới có thể tỉnh táo, đúng không?
Tùng chậm rãi gật đầu. Sau một thoáng chìm vào suy tư, cậu cất tiếng:
- Cậu có nuôi mèo đúng không? Nếu chỉ đơn giản là thích thì tớ thấy không đúng. Phải gọi là yêu hoặc là cực kỳ yêu mới đúng.
- Ừ. - Nhiên khẽ gật đầu - Tớ có nuôi.
Tùng hơi rướn người về phía cô hào hứng hỏi:
- Ở trên này hay ở quê? Lúc chiều ở nhà cậu tớ không thấy nó đâu.
- Nó mất rồi.
Nụ cười trên môi Tùng nhạt đi.
- Tớ xin lỗi. Tớ cứ nghĩ…
- Không sao. Tại tớ không trả lời rõ ràng nên cậu mới hiểu lầm. - Nhiên mỉm cười, lắc đầu.
Thấy Tùng vẫn giữ im lặng với vẻ mặt hối lỗi, cô tiếp tục dỗ dành:
- Tớ vẫn nuôi nó mà. Nhưng ở một chỗ không ai thấy được, cậu cũng không thể thấy được.
Tùng nhìn cô chờ đợi.
- Ở trong ký ức, ở trong tim. - Nhiên chỉ tay lên trán rồi lại chỉ xuống tim - Không ở đây cũng không ở nhà.
Một chú mèo xám lững thững đi đến cạnh chân Tùng, dụi đầu làm nũng. Cậu hơi cúi người, đưa tay vuốt nhẹ lên cái đầu nhỏ xíu đáp lại.
- Nếu có cơ hội cậu có muốn nuôi thêm không? - Tùng vừa hỏi vừa dùng tay chơi đùa với con vật nhỏ dưới chân.
Nhiên nâng ly caramel macchiato lên, hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay, truyền đến một cảm giác dễ chịu. Cô hút một hơi ngắn, chậm rãi lắc đầu:
- Chắc là không.
Tùng ngồi thẳng dậy nhìn cô với ánh mắt khó hiểu:
- Sao lại là chắc? Cậu thích mèo như vậy mà.
- Tớ sợ đến một ngày nào đó nó lại đột chuyển nhà mà không báo trước. - Nhiên hơi cúi đầu - Tớ không thích điều đấy chút nào. Tớ thích được nhìn thấy nó trước mắt hơn.
- Nhưng điều cậu thích xảy ra trước điều cậu không thích mà…
Nhiên ngẩn ra. Chiếc ống hút đang xoay tròn thoáng ngừng lại. Cô biết Tùng nói đúng. Nhưng cũng bởi vì biết nó đúng nên cô chọn cách lờ đi. Không phải chỉ là chuyện nuôi mèo, với bất cứ điều gì có đích đến là vực thẳm, dù ở giữa có êm đềm đến đâu, Nhiên đều chọn lùi lại ngay từ vạch xuất phát. Cô thà chấp nhận là kẻ đứng ngoài còn hơn là phải tự mình làm ngã chính mình.
…
Giữa tháng Sáu, Hà Nội chạm hẳn vào hè. Mặt trời ở lại lâu hơn, chỉ đến khi màn đêm gửi đến vài ánh sao sớm giục giã, sắc vàng cam mới chịu phai mờ. Nhiên khép lại laptop, xoay cổ vài cái cho bớt mỏi. Kim đồng hồ chỉ hơn sáu giờ. Ánh hoàng hôn sót lại bên khung cửa sổ như một lời nhắc nhở, rằng một ngày dài nữa sắp sửa kết thúc. Chiếc bụng rỗng chợt phát ra tiếng kêu ùng ục, Nhiên đưa tay lên vỗ nhẹ vài cái rồi đứng dậy chuẩn bị trở lại gian bếp nhỏ của mình.
When you hear my heartbeat baby…
Điện thoại trên bàn bất ngờ đổ chuông, màn hình hiển thị một dãy số lạ. Nhiên đứng bất động, mắt dán chặt vào dãy số chưa từng xuất hiện trong danh bạ. Cảm giác bất an chợt ùa về, thôi thúc cô phải tự mình lý giải.
Nhiên bắt máy, ngập ngừng lên tiếng:
- …Dạ alo ạ?
- Nhiên hả? Anh Hiếu đây. Số này anh mượn của bạn, máy anh hết tiền rồi.
Âm thanh vừa lọt vào tai Nhiên lập tức trôi tuột đi theo từng nhịp thở. Anh Hiếu - con trai bác Huệ, người anh họ mà mỗi lần xuất hiện đều kéo theo những rắc rối không hồi kết.
- Em đây. Anh gọi có chuyện gì không?
Ngay lập tức, chất giọng trầm đục mang theo vẻ bất cần dội đến:
- Có nhà không? Bác Huệ gửi cho mày ít quà quê làm anh phải tha lôi lên cho đây. Xách muốn gãy tay đến nơi, nhanh xuống dưới này mà nhận hàng đi.
- Anh lên trên này rồi à?
- Ừ. Xuống đón anh đi. Loanh quanh ở dưới này suốt từ chiều đến giờ, nắng nôi…
Nhận được câu trả lời xác nhận, Nhiên thẳng thừng tắt máy. Không còn những dòng tin nhắn nhắc khéo chuyện tiền nong hay những cuộc gọi làm phiền bất kể giờ giấc, mà là một hành động rõ ràng và cụ thể. Cô thừa hiểu, đằng sau món quà quê của bác Huệ chính là yêu cầu mà cô vẫn luôn kiên quyết chối từ. Lớp rào tâm lý được xây dựng vội vàng trong khoảng thời gian vừa qua bỗng chốc lung lay.
Nhiên cắn nhẹ vào đầu ngón tay cái, đi qua đi lại, mắt không rời khỏi màn hình điện thoại đã tắt ngấm trên tay. Cô không sợ người đang đứng đợi dưới kia, cũng không sợ người đứng sau những cuộc gọi đến từ quê nhà. Cô sợ bản thân mình sẽ không giữ được vững vàng mà gục ngã. Một lần, hai lần, thậm chí nhiều hơn cũng không sao, bởi tất cả chỉ có duy nhất một vấn đề lặp lại lặp lại, ấy là tiền. Nhiên có thể im lặng đáp ứng hoặc cũng có thể từ chối thẳng thừng, nhưng dần dần cô nhận ra thứ áp lực vô hình đến cùng với mỗi lần xuất hiện của những con người kia cứ tăng dần theo cấp số nhân, ập thẳng vào cô. Nhiên không muốn tiếp tục chịu đựng và cũng không còn đủ sức để mà chịu đựng. Có lẽ lần này cô sẽ dứt khoát kết thúc, dù cái giá để đổi lấy trọn vẹn bình yên cho sau này có đắt đến đâu đi chăng nữa. Thà là một cơn đau đến thấu xương còn hơn là từng trận âm ỉ, dày vò mãi không thôi.
Tạch!
Cửa mở. Hiếu lách người qua vai Nhiên tiến thẳng vào nhà như một chủ nhân thực thụ. Anh đảo mắt một vòng quanh căn phòng tối giản, rồi thả mình xuống sofa, gác chân lên bàn một cách thoải mái. Mắt vẫn dán chặt vào chiếc điện thoại, Hiếu cất giọng ngả ngớn:
- Tưởng giấu thằng nào ở đây nên mới bắt anh đứng đợi lâu thế. Hoá ra vẫn ở một mình.
Nhiên bước đến nhìn mấy túi đồ bị vứt lổn ngổn trên bàn lạnh lùng hỏi:
- Anh lên đây có việc gì? Chỉ để đưa quà quê cho em thôi à?
- Không có việc thì tao lên đây làm gì? - Hiếu nhăn mặt, với tay lấy quả táo trên bàn cắn một miếng giòn tan - Có công việc làm ăn với mấy thằng bạn, tiện đường đưa quà rồi xem mày sống chết thế nào mà ai gọi cũng không được.
Nhiên ngồi xuống ghế, tay cầm cuốn sách đọc dở trên bàn nhếch môi cười:
- Công việc làm ăn là mấy trò cá độ hay lại khởi nghiệp kinh doanh?
- Mày nghe ở đâu mà bảo tao cá độ. - Hiếu ném nửa quả táo xuống bàn, lớn tiếng quát - Trời không phù hộ nên mấy lần trước mới không thành, lần này tao tự lo vốn khởi nghiệp lại, đến lúc thành công xem còn ai bảo tao lông bông nữa không?
- Tự lo vốn khởi nghiệp mà bác Huệ vẫn phải tìm đến em. - Nhiên vừa nói vừa lật dở trang sách.
Hiếu khựng lại, vẻ hằn học tan đi thay thế bằng một nụ cười giả lả:
- Thì đấy… - Anh hạ giọng - Anh đã bảo với mẹ là còn thiếu một ít thôi tự anh khác lo được. Nhưng mẹ lại bảo để mẹ lo. Ai mà ngờ mẹ lại tìm đến em…
- Rồi sao nữa?
Thấy cô không có vẻ gì là lung lay, Hiếu thu lại nụ cười dứt khoát thừa nhận:
- Thì ban đầu anh đã tính cả mày trong vốn rồi nhưng chưa kịp gọi hỏi, cái khoản thiếu kia là định nhờ người khác. Thấy bà già cứ gặng hỏi, tưởng có tiền dấm dúi ở đâu, hóa ra lại chạy sang tìm cháu gái.
Hiếu ngồi thẳng dậy, hai tay chống lên đầu gối ra vẻ nghiêm túc:
- Nhiên này, anh thuyết phục mãi mới được người ta đồng ý chuyển nhượng cửa hàng cho. Quán bi - a hai mặt tiền lại ở gần trung tâm, lợi nhuận cũng ổn. Giờ mày góp cho anh 100 triệu, anh đảm bảo với mày sau một năm anh hoàn trả cả gốc lẫn lãi không thiếu một đồng.
Nhiên không buồn nhìn Hiếu, hờ hững đáp:
- Em không có tiền, không góp với anh được.
Vẻ hằn học trở lại nồng nặc qua giọng nói, Hiếu trừng mắt nhìn cô:
- Không có? Không có sao mày bảo với mẹ anh là anh cần thì phải đến tìm mày?
- Chứ anh muốn em phải nói thế nào? - Nhiên gấp cuốn sách lại, ngẩng đầu lên - Bảo không có tiền thì bác không tin, hay anh muốn em nói thẳng là cháu vừa góp cho anh hơn 20 triệu hồi Tết để sửa lại mái nhà nhưng tiền thì hết còn mái nhà thì không thấy đâu?
Hiếu im lặng không đáp lại.
- Tiền nhà, tiền sinh hoạt, tiền học cho Hiên với Huy, tiền biếu bố mẹ hàng tháng… Anh nghĩ em lấy đâu ra mà đổ thêm vào cái hố khởi nghiệp của anh? - Nhiên hơi dừng lại - …Anh cũng hai lăm tuổi rồi, bác Huệ cũng không còn trẻ nữa, anh định để bác một mình gồng gánh anh với chị Thảo đến bao giờ? Khoản tiền mà anh khởi nghiệp thất bại chắc cũng sắp đủ để mua đứt một căn hộ trên này. Anh không tiếc nhưng có tiền mồ hôi công sức của em, em tiếc lắm!
- Nói chán chưa? Chán rồi thì đến lượt tao.
Hiếu ngả người ra sau, hai tay gác lên thành ghế:
- Tao vay tiền của mày chứ không xin, giờ tao chưa có trả nhưng sau này làm ăn được tao khác trả. Tao với mày bằng tuổi nhau, xét về vai về tao vẫn là anh mày, đừng lôi lại lời của mấy bà hàng xóm ra dạy đời tao. Mày nghĩ thử xem tại sao tao cứ thiếu tiền lại chạy đến tìm mày? Tiền vàng của bà để lại cho ai? Cho ba chị em mày cả. Cùng là con cháu trong nhà, đâu ra cái kiểu phân biệt đối xử như thế?
Nhiên nhìn thẳng vào gương mặt vênh váo của Hiếu, phân định lại từng lời buộc tội:
- Anh nói tiền anh vay của em sau này làm ăn được sẽ trả. Bao nhiêu lần sau này rồi? Anh nói em dạy đời anh? Anh có hiểu thế nào là dạy không? Giảng dạy phải có sự lắng nghe và tiếp thu, anh làm được gì trong hai việc này? Anh nói bà phân biệt đối xử? Khoản tiền bà giấu mọi người cho anh hằng tháng là ai nhận? Điện thoại đời mới nhất ai mua cho mà có? Xe máy mang đi cầm rồi ở đâu mà ra? Là đứa cháu được bà yêu thương nhất nhưng lại nói bà phân biệt đối xử, anh không thấy áy náy à?
- Mày ăn nói cho cẩn thận. Tao mang xe đi cầm lúc nào? - Hiếu bật dậy, gương mặt vênh váo ban nãy giờ đỏ gay vì bị chạm đến lòng tự ái.
Nhiên cúi đầu lật mở cuốn sách, hoàn toàn lơ đi cơn giận dữ của Hiếu. Cô biết, anh sẽ chẳng thể làm gì được ngoài việc tự mình nuốt trọn cục tức. Trong mắt mọi người Hiếu là một người con, người cháu với vẻ ngoài ngoan ngoãn, hiếu thảo đúng như cái tên. Nhưng không ai ngoài cô biết, anh thực chất lại là một kẻ nhu nhược, hèn nhát luôn sợ mọi bí mật của mình bị phơi bày trước mọi người. Nói đúng hơn, Hiếu là một người ưa sĩ diện.
Không ngoài dự đoán của Nhiên, Hiếu đứng dậy vùng vằng rời đi. Ra đến cửa, anh chợt quay đầu lại:
- Tao hỏi một lần nữa, mày có cho tao vay tiền không?
- Em không có tiền thì lấy đâu ra mà cho anh vay. - Nhiên lặp lại câu trả lời.
- Được rồi! - Hiếu gật đầu - Để tao về bảo với bố mẹ mày, bảo với cả họ hàng cái thái độ khinh người của mày. Để xem đến lúc đấy mày còn gào mồm ra cãi được nữa không!
- Anh muốn nói thì cứ việc. - Nhiên vẫn tiếp tục với trang sách đọc dở, ung dung đáp - Cùng lắm thì những khoản nợ trước kia của anh, em cũng không giấu giếm hộ nữa. Để xem lúc đó, anh có còn là cậu con trai ngoan của bác Huệ, thằng cháu ngoan của họ hàng không?
Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua cho đến khi tiếng cửa đóng sập vang lên. Căn hộ quay về trạng thái yên ắng ban đầu, giống như chưa từng có bất kỳ khoảng xáo trộn nào vừa ghé qua. Nhiên buông thõng cuốn sách trên tay, cảm giác uất ức dần trở nên chật chội trong lồng ngực. Cô quay đầu nhìn cánh cửa gỗ đã vững vàng thay mình đón nhận cơn giận dữ của Hiếu giờ lại tiếp tục bao bọc lấy cô trong lặng lẽ. Tệ thật. Rốt cuộc thì cô vẫn cứ để thứ áp lực vô hình kia xâm nhập vào khu vực cấm địa của mình. Mỗi lần có chuyện là một lần sợi dây huyết thống được tròng lại, siết chặt quanh cổ. Cô càng cố giãy dụa thì lực siết vô hình cũng mạnh hơn. Cái chết của bà cùng những tài sản mà bà để lại nghiễm nhiên biến thành nút thắt mà cô chẳng cách nào cởi mở được. Nhiều năm qua trôi qua, nấm mồ của người nằm xuống đã sớm xanh cỏ, vậy mà những người ở lại vẫn không ngừng kêu tên. Sự trơ tráo của người thân, đôi khi, còn đáng sợ hơn cả sự tàn nhẫn của người dưng.