Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Buổi sáng ở bản nhỏ yên bình đến lạ. Không có tiếng còi xe, không có những bước chân vội vã, chỉ có tiếng gió và mùi khói bếp len vào giữa không trung. Nhiên ngồi trên chiếc bàn gỗ nhỏ ngoài sân, viết vài dòng vào cuốn sổ tay rồi kẹp bút lại. Những dòng chữ vẫn còn vương chút hơi ấm của đống lửa đêm qua, nhưng tâm trí cô lúc này đã tỉnh táo hơn nhiều dưới cái se lạnh của sương sớm.
 
Nắng vừa kịp trải vàng trên những vạt đồi, cả đoàn cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc để di chuyển đến điểm trường cách bản hơn 10 cây số. Con đường đất ngoằn ngoèo, một bên là vách núi, một bên là thung lũng sâu hun hút nhưng gió mát và khung cảnh thiên nhiên thơ mộng đã xua đi cảm giác mệt mỏi chực chờ chớm nở.
 
Hơn tám giờ cả đoàn có mặt tại điểm trường. Công việc của hôm nay là tiếp tục dọn dẹp, tiến hành cải tạo lắp đặt lại thư viện. Căn phòng nhỏ dùng làm thư viện nằm nép mình ở khoảng sân đất phía cuối dãy lớp học. Mới hôm qua, không gian ấy còn ngổn ngang với những vật dụng cũ, những vết sơn bong tróc, loang lổ trên tường, bụi phủ dày trên những giá sách ọp ẹp… Vậy mà hôm nay, nơi đó đã rộn ràng tiếng cười nói. Những bàn tay len lỏi qua từng lớp bụi, chổi quét, khăn lau, thùng nước… tất cả chuyền tay nhau trong sự hối hả, vui tươi.
 
Ở một góc phía dưới mái hiên lớp học, nơi ánh nắng xuyên qua những tán cây cao, hai chiếc bàn gỗ cũ kỹ được ghép lại thành nơi sắp xếp phân loại sách. Theo sự phân công của chị Trang, Nhiên cùng hai bạn nữ trong đoàn là Yến và Linh đang cặm cụi phân loại từng quyển sách từ mấy thùng giấy to. Những quyển truyện tranh màu sắc sặc sỡ, sách khoa học thiếu nhi, truyện cổ tích với những hình vẽ bắt mắt. 
Ba người tay lật sách, tay còn lại ghi nhãn bằng giấy màu và băng keo. Thỉnh thoảng, Nhiên lại dừng tay một nhịp, đưa mắt nhìn về phía căn phòng thư viện nhỏ ở cuối dãy. Bên trong đó, tiếng khoan tường lạch cạch và tiếng búa gõ đều đặn vang ra. Qua khung cửa sổ cũ đã được tháo kính để lau chùi, Nhiên bắt gặp bóng dáng của Vũ. Cậu đang đứng trên một chiếc thang gỗ, tập trung đo đạc để lắp lại những giá sách mới. Nhìn cách Vũ tỉ mỉ đánh dấu từng đường bút chì lên vách tường, cô chợt nhớ đến lời chị Trang đêm qua về nghề nghiệp của cậu. Sau bao nhiêu năm, dáng vẻ tập trung của cậu dường như vẫn chưa từng thay đổi.
 
- Chị Nhiên ơi, quyển này xếp vào mục Truyện cổ tích hay Khoa học nhỉ?
 
Tiếng Yến cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Nhiên giật mình, vội thu hồi ánh mắt, bàn tay lúng túng lật giở trang sách trên tay:
 
- À... cái này là truyện cổ tích em ạ.
 
Trống điểm giờ tan học vừa dứt, mấy đứa nhỏ nhanh nhảu tụ lại xung quanh. Một vài đứa chân đất, quần áo lấm tấm bụi, ánh mắt sáng rực tò mò dõi theo từng quyển sách được đặt xuống.
 
Một cậu bé gầy gò chừng bảy, tám tuổi, tóc hơi hoe vì nắng đứng chống nạnh hỏi:
 
- Chị ơi, sách này là cho bọn em ạ?
 
Nhiên ngẩng đầu lên, mỉm cười gật đầu:
 
- Ừ, quà cho các em cả đấy. Ngày mai thư viện xong xuôi, các em vào xem thoải mái nhé!
 
Mấy đứa nhỏ nghe vậy đẩy nhau cười toe. Một bé gái có đôi mắt dài, tóc buộc bằng sợi dây đỏ nhón chân nhìn vào thùng sách:
 
- Có chuyện cổ tích không chị? Hôm trước em nghe cô giáo kể về nàng tiên cá ở trong sách á!
 
Yến bật cười, rút ra một quyển truyện in màu bắt mắt chìa ra:
 
- Đây, có cả nàng tiên cá, công chúa và bà tiên luôn. Tha hồ mà đọc nhé!
 
- Ui giời… - Thằng bé tóc vàng lúc nãy cười khúc khích - Em đọc chưa giỏi đâu, em chỉ thích xem hình thôi…
 
Nhiên không giấu nổi nụ cười, lòng như có một dải lụa mềm vừa lướt qua. Ánh mắt đám nhỏ sáng lên không phải vì bánh kẹo, mà vì những hình vẽ tàu vũ trụ, những điều xa xôi mà có lẽ trước đây chỉ nằm trong trí tưởng tượng non nớt. Cô chợt tự hỏi, giữa những thiếu thốn bủa vây, điều gì đã giữ cho những đôi mắt ấy vẹn nguyên nét hông nhiên và lấp lánh đến thế?
 
- Nhưng vẫn phải học đọc cho thật giỏi, sau này chị lên kiểm tra đấy nhé!
 
Một bé gái đứng cạnh Yến nhanh nhảu giơ tay, lanh lảnh cất tiếng:
 
- Em đọc giỏi nhất lớp, chị cho em mượn nhiều hơn các bạn nha chị!
 
Cả đám phá lên cười. Nhiên lướt qua một lượt những gương mặt non nớt dưới nắng vàng, lòng dâng lên một nỗi niềm khó tả. Ở nơi này, việc học giỏi không phải là áp lực thành tích hay sự ganh đua gay gắt mà là một niềm tự hào thuần khiết, là tấm vé thông hành để chạm tay vào những giấc mơ in trên giấy trắng.
 
- Mấy đứa nhỏ dễ thương ghê các chị nhỉ? - Linh vừa mở thùng giấy vừa cảm thán.
 
- Ừ, nhìn tụi nó bao nhiêu mệt mỏi tự nhiên tan hết. - Yến gật đầu đồng tình.
 
Gió núi thổi ào qua làm những cành cây gõ lách cách lên mái hiên. Mùi khói bếp ngai ngái bắt đầu len lỏi vào không gian. Tiếng lục lạc trâu vang vọng từ phía triền đồi vọng lại, tô điểm thêm cho bức tranh đại ngàn vốn yên ả. Nhiên kéo một chồng sách lại gần, ngón tay lướt trên bìa giấy thơm mùi mực mới. Cô nhận ra, hạnh phúc đôi khi không nằm ở những điều lớn lao mà ẩn mình trong những nụ cười nhỏ bé đang âm thầm sưởi ấm trái tim cô. Với Nhiên, khoảnh khắc bình dị này lại quý giá hơn bất kỳ triết lý cao siêu nào cô từng được đọc qua.
 
Ba người bận rộn bên những thùng sách, xen lẫn là tiếng cười nói ngây ngô của đám trẻ hòa vào cái nắng vàng rượi của vùng cao. Nhiên mỉm cười nhìn theo bóng lưng của cậu bé đang hăm hở cầm cuốn sách cô vừa đưa cho chạy đi khoe bạn. Khi bóng lưng nhỏ nhắn khuất sau khúc cua cũng là lúc hai dáng người cao lớn xuất hiện. Vũ và anh Quân đang tiến về phía này, tay cầm bản vẽ, thấp thoáng tiếng thảo luận về việc sửa lại dãy nhà cũ. Trong khi Nhiên vẫn còn lơ đãng, Vũ bất ngờ quay sang nheo mắt mỉm cười với cô. Nhiên giật mình vội cụp mắt, bàn tay đang dán dở chiếc nhãn giấy bỗng trở nên lóng ngóng. Cô miết nhẹ chiếc nhãn dán, rồi đặt quyển sách sang một bên, cố kéo bản thân vào sự bận rộn như một cách duy nhất để thoát khỏi thứ cảm giác lạ lùng mà quen thuộc vẫn đang âm ỉ trào lên trong lồng ngực.
 
Ánh nắng ngả dần về phía Tây, để lại những vệt vàng nhạt trải dài trên sân trường loang lổ bóng cây. Đám trẻ đã tản đi sau khi được hứa hẹn về buổi đọc sách ngày mai. Nhiên ngồi lại trên bậc thềm đá, mắt hướng về phía rặng núi đang dần nhuốm màu tím thẫm. Chiều vùng cao lặng lẽ mà yên bình. Không có tiếng còi xe hối hả, chỉ có tiếng gió đại ngàn kể chuyện với cỏ cây. Cô hít một hơi thật sâu không khí trong veo đượm mùi cỏ cây, cảm nhận sự bình yên đang thấm dần vào từng nhịp thở. Có lẽ, chuyến đi này không chỉ để thay áo mới cho một ngôi trường, mà còn để cô nhặt nhạnh lại những mảnh ghép ký ức vốn đã thất lạc từ lâu của chính mình. Dù Nhiên có muốn hay không thì sự tồn tại nó vẫn luôn là bất biến, và cô vốn dĩ sẽ không bao giờ có thể xoá bỏ được.
 
...
Đêm ở vùng cao đến nhanh hơn phố thị. Bản nhỏ chìm trong làn sương mỏng. Từ triền núi, ánh đèn điện leo lét hắt xuống những ô ruộng bậc thang đang mùa ngập nước, phản chiếu thành những vệt sáng chập chờn như sao sa. Gió đêm tràn về mang theo hơi thở lạnh lẽo của núi rừng, len lỏi qua từng vách gỗ. Tiếng chó sủa văng vẳng từ phía bản xa lẫn vào tiếng suối chảy róc rách và mùi khói bếp vương trong gió, phủ lên không gian một vẻ tĩnh mịch nhưng cũng ấm áp lạ thường.
 
Trong gian chính của ngôi nhà sàn, ánh đèn điện đổ xuống mặt bàn gỗ nơi mọi người đang quây quần. Anh Quân đặt tập kế hoạch xuống bàn, đẩy lại gọng kính nhìn quanh một lượt:
 
- Sáng mai chúng ta sẽ tổ chức nấu ăn cho các em tại điểm trường, buổi chiều sẽ chính thức bàn giao thư viện. Tuy nhiên, nguyên liệu hiện tại vẫn còn thiếu rau tươi và gia vị, chúng ta cần lên thị trấn mua bổ sung sớm cho kịp buổi nấu. Từ trường xuống đến thị trấn mất khoảng 30 phút đi đường, sẽ có thầy giáo ở trường đi cùng. Giờ anh cần thêm hai bạn đi cùng thầy nữa.
 
Anh Quân vừa dứt lời, chị Trang đã nhanh nhảu lên tiếng, đôi mắt lấp lánh ý cười:
 
- Để Nhiên với Vũ đi đi anh. Nhiên đi để lấy thêm tư liệu thực tế cho bài viết, còn Vũ thì khỏe, đi phụ xách đồ với hỗ trợ thầy giáo là hợp lý nhất rồi.
 
Nhiên đang lơ đãng nhìn chị chủ nhà lúi húi bên bếp lửa, nghe thấy tên mình được xướng lên thì giật mình ngẩng phắt lên, đôi mắt mở to đầy bất ngờ. Cô định mở miệng thoái thác nhưng chị Trang đã nhanh tay chốt hạ bằng một lý do không thể thuyết phục hơn:
 
- Đường núi quanh co khó đi, để Vũ lái xe chở Nhiên cho an toàn. Vũ đi thì chọn thêm ít trái cây ngon về cho cả đoàn luôn nha!
 
Vũ ngồi sát bên bậu cửa sổ, ánh sáng trắng yếu ớt nhuộm lên gương mặt nghiêng nghiêng của cậu một nét trầm tư. Cậu liếc về phía Nhiên, thu trọn dáng vẻ khó xử của cô vào đáy mắt, thản nhiên gật đầu:
 
- Vâng ạ.
 
Mọi người trong đoàn đều đồng ý, không ai đưa ra ý kiến khác. Nhiên nhìn chị Trang, cố truyền đi tín hiệu cầu cứu nhưng chỉ nhận lại một cái nhún vai lạnh lùng. Chạm phải ánh mắt chờ đợi của anh Quân, cô biết mình không còn đường lui đành nở một nụ cười gượng gạo bất đắc dĩ gật đầu:
 
- Em đi cũng được ạ.
 
...
 
6 giờ sáng.
Sau cơn mưa rào bất chợt lúc nửa đêm, không khí vùng cao càng trở nên sắc lạnh. Mây trắng giăng thấp ngang triền núi như những dải lụa khổng lồ bị bỏ quên, sương mù chưa kịp tan hẳn, phủ một lớp màn mờ ảo lên khắp sân trường còn sũng nước. Nhiên đứng một mình cạnh bậc thềm lớp học, tay ôm chặt chiếc túi nhỏ trước ngực, vùi mặt núp sâu dưới tấm khăn choàng để ngăn những cơn gió sớm chực chờ phả vào cổ. Giữa không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng chim rừng gọi bạn từ xa, cô thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía con dốc dẫn ra lối đi chính. Mãi một lúc sau, tiếng bước chân và tiếng sỏi lạo xạo vang lên từ phía lán trại. Một người đàn ông tuổi tầm ngoài bốn mươi, dáng người nhỏ nhắn dắt theo chiếc xe Dream cũ kỹ cất tiếng hỏi:
 
- Chờ lâu chưa em? Sao không vào trong này cho khỏi lạnh?
 
- Dạ không ạ, em cũng vừa mới từ chỗ các cô ra thôi ạ. - Nhiên mỉm cười, đáp lại.
 
Tiếng sỏi lạo xạo lại vang lên bên tai, kéo sự chú ý của cô về lối mòn. Dưới làn sương mù, Vũ trong chiếc áo khoác dày thong thả dắt theo một chiếc xe khác, gương mặt hơi lờ đờ vì thiếu ngủ, nhưng đôi mắt khi chạm vào cô lại ánh lên một vẻ tỉnh táo lạ thường. Cậu tiến lại gần, đưa cho cô chiếc mũ bảo hiểm còn vương chút hơi lạnh của sương sớm:
 
- Tớ chở, thầy Nam đi trước dẫn đường.
 
Thầy Nam vừa gạt chân chống vừa nhìn Nhiên dặn dò đầy kinh nghiệm:
 
- Đường xuống thị trấn nhiều khúc cua gấp lắm, em bám cho chắc nhé!
 
Nhiên lặng lẽ gật đầu, đội mũ ngồi lên phía sau xe. Mùi vải áo phảng phất hương bạc hà thanh mát từ lưng Vũ thoảng qua trong gió sớm. Tiếng động cơ giòn giã nhanh chóng vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm. Hai chiếc xe máy bắt đầu lăn bánh, lạch cạch trên con đường đất đá lổn nhổn. Mặt trời dần nhô lên sau rặng núi, rót thứ ánh sáng vàng ngọt xuống những thửa ruộng bậc thang ngập nước đang chờ vào vụ. Gió tạt thẳng vào mặt, mang theo cái rét sắc lẹm đặc trưng của núi rừng. Mỗi khi xe đi qua những khúc quanh, một cảnh sắc mới lại mở ra trước mắt. Sương tan đến đâu, cây cỏ ánh lên màu ngọc bích trong vắt đến đó.
 
- Đẹp thật… - Nhiên thầm thì, thanh âm nhỏ đến mức tưởng như chỉ để chính mình nghe thấy.
 
- Ừ. Đẹp hơn những gì tớ từng hình dung.
 
Vũ bất ngờ đáp lại. Giữa tiếng động cơ và tiếng gió rít bên tai, Nhiên không nghĩ cậu sẽ nghe được tiếng của cô. Chất giọng trầm ấm tan vào không trung, nhẹ như một hơi thở. Cô không đáp lại, để mặc cho gió sớm cuốn trôi thanh âm ấy lùi lại phía sau. Dưới những triền đồi, hoa mận cuối mùa đã bắt đầu thưa thớt, sắc trắng xanh lẫn lộn giữa những chồi non và những nụ quả bé xíu vừa nhú. Mỗi cơn gió thổi qua, vài cánh hoa mỏng manh lại rời cành, bay lạc giữa nắng sớm rồi mất hút trong không trung. Nhiên lặng người ngắm nhìn thung lũng rộng lớn. Cô chợt nghĩ, có những thứ ngay cả khi đã tàn phai, vẫn giữ được nét tinh tế riêng biệt của nó. Giống như một đoạn tình cảm cũ, dù đã đi qua bao mùa nắng mưa, vẫn vương lại chút hương vị ngọt dịu khó gọi tên.
 
- Đoàn mình lên muộn chứ mấy hôm trước hoa mận nở trắng cả trời, đẹp lắm! - Thầy Nam nói lớn, giọng hòa trong tiếng gió - Chỗ này tuy hoang sơ nhưng có nhiều thứ để nhớ lắm các em ạ!
 
Nhiên rướn cổ rời khỏi hơi ấm từ chiếc khăn quàng, lấp đầy lồng ngực bằng hơi sương mát lạnh của núi rừng. Cô nhận ra mình thuộc về nơi này hơn là phố thị nhộn nhịp nơi xa. Sự bình yên thật sự vốn chẳng cần phải cố tạo ra, nó chỉ đơn giản là cảm giác được ngồi sau lưng một người, giữa đại ngàn xanh ngắt, và để mặc cho thời gian cứ thế trôi đi theo từng vòng xe lăn.
 
Xe dừng lại ở một con phố nhỏ dưới thị trấn sau hơn ba mươi phút đổ dốc. Sương đã tan bớt, nắng ấm rải một lớp mật vàng óng lên những mái tôn cũ kỹ. Nhiên bước xuống xe, hít hà mùi khói bếp ngai ngái đặc trưng của củi khô quẩn quanh trong không khí. Khung cảnh thị trấn nhỏ hiện ra rộn ràng với những sạp rau củ rực rỡ sắc màu, tiếng người gọi nhau í ới, và khói nghi ngút từ những hàng phở ven đường. Một sự náo nhiệt rất đỗi mộc mạc.
 
- Chúng ta chia nhau ra cho nhanh. - Thầy Nam đưa ra tờ giấy ghi danh sách đồ cần mua - Hai em sang bên kia mua rau củ và thịt cá, còn gạo với gia vị để thầy vào tạp hóa lấy.
 
- Dạ vâng ạ. - Vũ nhận lấy tờ giấy, liếc nhanh qua rồi quay sang Nhiên - Mình đi thôi, tranh thủ lúc chợ còn vắng cho mát.
 
Nhiên gật đầu, xoay người bước theo bóng lưng cao lớn của Vũ. Khu chợ nhỏ ngày thường không quá đông đúc. Ánh nắng sớm chiếu lên những rổ rau rừng xanh mướt còn đọng nước, những mẹt trứng gà vàng ươm và mùi thơm ngào ngạt từ hàng bánh rán phía góc chợ. Nhiên vừa đi vừa cẩn thận kiểm tra danh sách, thi thoảng lại ngước lên tìm kiếm gian hàng tiếp theo. Vũ lặng lẽ đi bên cạnh, mỗi khi Nhiên vừa định đưa tay đón lấy một túi đồ sau khi thanh toán, cậu đã tự nhiên đỡ lấy trước. Chẳng cần trao đổi quá nhiều, Vũ dường như luôn biết lúc nào Nhiên cần giúp đỡ, hoặc đôi khi cậu dừng lại trước một sạp đồ nhỏ, trầm ngâm lên tiếng:
 
- Mấy đứa nhỏ chắc sẽ thích kẹo mạch nha này, mình mua thêm một ít nhé?
 
Cứ như thế, một cảm giác quen thuộc lại len lỏi trong lòng Nhiên. Cách Vũ quan tâm đến những điều nhỏ nhặt, cách cậu đi bên cạnh che chắn cho cô khỏi những chiếc xe chở hàng cồng kềnh... mọi thứ diễn ra tự nhiên như thể những năm tháng xa cách chưa từng tồn tại. Giữa sự tĩnh lặng của hai người, dường như có một sợi dây liên kết thầm lặng đang dần được nối lại, nhẹ nhàng mà kín kẽ đến mức nếu không dành vài giây để cúi đầu nhìn lại, có lẽ Nhiên cũng sẽ không thể nhận ra được.
 
Khi nguyên liệu đã tương đối đầy đủ, Nhiên ghé vào một hàng tạp hóa nhỏ mua thêm mấy gói bánh quy cho đám trẻ ở điểm trường. Theo thói quen, cô cũng tiện tay lấy thêm một thanh kẹo caramen cho mình.
 
Vũ đứng đợi ở phía cửa với những túi đồ nặng trên tay. Thấy Nhiên bước ra, ánh mắt cậu lướt qua thanh kẹo ngọt nhỏ xíu cô đang cầm trong tay, một nụ cười nhạt hiện lên nơi đáy mắt:
 
- Đến giờ cậu vẫn không bỏ được món này nhỉ?
 
Nhiên nhìn thanh kẹo, rồi ngước nhìn Vũ, tia ngỡ ngàng len lỏi vào tâm trí khi nhận ra cậu vẫn giữ lại một mảnh ký ức nhỏ nhặt về mình. Cô nhét thanh kẹo vào túi áo, quay người bước đi, bỏ lại một câu:
 
- Tớ mua theo thói quen thôi.
 
Vũ bước theo phía sau, giọng cậu đều đều như đang kể lại một câu chuyện phiếm bâng quơ: 
 
- Ngày trước thấy cậu có vẻ thích, tớ cũng từng thử qua, tiếc là tớ không ưa đồ ngọt lắm. Nhưng nhờ vậy mới biết, Nhiên thích đồ ngọt.
 
Một cảm giác hụt hẫng mơ hồ loé lên sau câu nói thản nhiên của cậu, Nhiên ngờ ngợ như mình đã vô tình bỏ lỡ điều gì đó nhưng cô lại chẳng thể nào gọi tên ngay lúc này. Nhiên không đáp lại, đôi chân rảo bước nhanh hơn, cố kéo giãn khoảng cách giữa mình và Vũ. Như thể làm vậy cũng có thể kéo giãn đi những cảm giác quen thuộc vẫn đang đầy ứ, rục rịch trong lòng.
 
Khi cả hai quay lại điểm hẹn, thầy Nam đã đứng chờ sẵn bên chiếc xe máy. Thấy hai người tiến lại gần, thầy mỉm cười vẫy tay:
 
- Đủ đồ chưa hai đứa? Mình tranh thủ về sớm, nắng vùng cao xuống nhanh lắm!
 
- Dạ đủ rồi ạ.
 
Nhiên gật đầu đáp rồi cùng Vũ chằng buộc túi đồ lên xe. Tiếng động cơ giòn giã lại vang lên, tan dần vào không gian. Ba người rời khỏi thị trấn, men theo con đường ngoằn ngoèo uốn lượn quanh triền núi. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng rọi thẳng xuống những thửa ruộng bậc thang ngập nước khiến chúng trông như những mảnh gương khổng lồ khảm vào sườn núi. Tầm mắt Nhiên trôi theo những mảng sáng lấp lánh đang lùi dần lại phía sau, cảm nhận vị ngọt của viên kẹo caramel đang tan dần nơi đầu lưỡi cùng cái lạnh trong trẻo của nắng sớm vùng cao. Có những điều vốn rất yên bình, chẳng cần gọi tên, vẫn cứ thế tự nhiên mà hiện hữu ngay cả khi không ai để ý tới.
 
Trời về trưa, nắng dịu dàng rải xuống làm bừng lên sắc vàng mỏng của những bụi cải. Phía sau trường bắt đầu rộn ràng hơn, khói bếp mỏng tang bay lên từ gian bếp tạm. Mấy chiếc bàn gỗ cũ được kéo ra, kê thành hàng dài. Trên mặt bàn, ngổn ngang những nguyên liệu còn sót lại từ bếp nhà trường, sẵn sàng cho bữa nấu ăn trưa. Vài người trong đoàn đã xắn tay áo, người chẻ củi, người nhóm lửa, tiếng nói cười vang vọng giữa núi đồi.
 
Nhiên vừa bước xuống xe đã nghe tiếng Trang gọi vọng ra từ gian bếp:
 
- Nhanh lên Nhiên ơi, tụi chị sắp đói lả ra rồi đây này!
 
Nghe tiếng gọi, Nhiên loay hoay cố xách mấy túi đồ bước nhanh về phía mọi người. Chưa kịp đi được mấy bước, sức nặng trên tay cô bỗng vơi đi quá nửa. Vũ đã cất xong xe từ lúc nào, cậu lặng lẽ tiến lại gần, đưa tay đón lấy túi đồ lớn nhất từ tay cô.
 
- Nặng đấy, để tớ xách cho.
 
Nhiên hơi lúng túng, nhưng rồi cũng để mặc cho Vũ đỡ lấy phần đồ nặng trên tay. Cô bước chậm lại, dõi theo bóng lưng đang sải bước về phía gian bếp. Có lẽ, việc chấp nhận sự giúp đỡ từ một người cũ cũng không quá khó, nhất là khi người cũ ấy vốn dĩ chỉ là một người bạn cũ.
 
Bữa trưa bắt đầu được chuẩn bị trong sự tất bật của tất cả mọi người. Nhóm thì nhặt rau sơ chế nguyên liệu, nhóm thì bận rộn gọt vỏ trái cây, chuẩn bị bát đũa, nhóm thì hì hục chẻ củi, nấu bếp. Nhiên cùng hai bạn nữ khác khệ nệ bưng những chồng bát đĩa và rổ cốc nhựa về phía dãy nhà lớp học. Gương mặt ai cũng lấm tấm mồ hôi vì chạy đi chạy lại, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi.
 
Dừng lại ở chiếc bàn gỗ cạnh dãy lớp học, Nhiên đặt rổ cốc xuống, chuẩn bị lau khô để mang vào chia sữa. Khoảng sân đất trước mặt trải dài dưới nắng, khói từ bếp củi lững lờ bay lên tạo thành một dải mờ ảo trong không trung. Giữa cái gắt gao của nắng trưa, Vũ đứng đó, đôi tay đảo thức ăn trong chiếc chảo lớn một cách thuần thục. Chiếc áo phông trắng đã bắt đầu thấm mồ hôi, dán sát vào bờ vai rộng. Vài đốm nắng lọt qua tán cây, rọi lên gương mặt đỏ bừng vì hơi nóng của khói bếp
 
Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai khiến Nhiên giật mình, suýt nữa thì làm rơi chiếc cốc nhựa trên tay. Chị Trang mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự trìu mến lẫn hài lòng:
 
- Cảm ơn Nhiên nhé! May mà có em với Vũ chịu khó đi từ sớm nên đồ ăn mới đầy đủ thế này. Đúng là không gì bằng đi thực tế nhỉ?
 
Nhiên chưa kịp trả lời thì Trang đã ghé sát tai cô, thì thầm:
 
- Mà quan sát anh đầu bếp kỹ thế, định đưa cả chi tiết này vào bản thảo sắp tới à?
 
Nhiên thấy mặt mình như nóng ran, cô vội vã cúi xuống tránh cái nhìn tinh quái của chị Trang, đôi tay bận rộn với mấy chiếc cốc nhựa, miệng lầm bầm:
 
- Chị lại bắt đầu dùng nghề nghiệp để trêu em rồi đấy.
 
Trang vừa khui thùng sữa trên bàn vừa bật cười thích thú, tiện thể dùng khuỷu tay huých nhẹ vào cánh tay đang lau cốc của Nhiên một cái:
 
- Lau nhanh rồi mang vào nhé, bọn trẻ đói lắm rồi đấy! - Chị ôm chồng sữa bước đi, nhưng được vài bước lại quay đầu nháy mắt, nói vọng lại - À mà cố giữ cái cảm xúc này nhé, lên trang viết mà sống động thế này thì chị duyệt bản thảo ngay không cần sửa!
 
Nhiên nhìn theo bóng lưng tất bật của chị, dù bất lực nhưng lại chẳng thể phản kháng. Chiếc khăn lau lướt trên mặt nhựa, tiếp tục nhiệm vụ dở dang. Âm thanh sột soạt vang lên, kéo Nhiên khỏi những phút giây lơ đãng, trở về với nắng trưa, với tiếng cười giòn tan của lũ trẻ vẫn lảnh lót vang vọng giữa núi rừng.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px