Chương 4: "Người quen" ở Bluebooks
Cảnh báo
Ngày cuối cùng của năm cũ đã khép lại vào một ngày nắng đẹp của tháng Hai, cuốn lịch để bàn cũng đã được đánh dấu đến tuần cuối cùng của tháng Ba. Nhiên đóng nắp bút bỏ vào túi xách, đứng trước gương ngắm nghía bản thân mình thêm một lượt. Quầng thâm dưới mắt vẫn ẩn hiện như một tàn tích còn sót lại của cơn mất ngủ đêm qua. Dẫu vậy, chẳng thể nào làm mờ đi tia vui vẻ đang lớn dần trong đáy mắt. Hôm nay là thứ Hai cuối cùng trong chuỗi bốn ngày thứ Hai của tháng Ba, cũng là tuần cuối cùng đếm ngược đến chuyến đi đầu tiên trong năm của cô, chuyến đi đến Lào Cai cùng công ty xuất bản mà cô đang cộng tác.
Nhiên không chỉ háo hức vì mục đích ý nghĩa của chuyến đi mà còn vì cô có thêm công việc để bận rộn, để kéo mình ra khỏi những câu hỏi thăm, những cuộc trò chuyện vu vơ của Tùng - cậu bạn lớp trưởng, đã kéo dài từ ngày xuất hiện cùng bức ảnh gửi riêng cho đến tận bây giờ. Lúc đầu cô vì xã giao mà trả lời, nhưng đối phương lại càng vì thế mà không chịu dừng lại. Không thể chặn cũng không thể nói thẳng, cô chỉ còn cách tắt thông báo, lờ đi sự kết nối của Tùng.
Kiểm tra lại túi xách lần cuối rồi mới rời nhà, Nhiên phải loay hoay mất một lúc lâu mới có thể dắt được “người bạn” hai bánh của mình từ góc trong cùng hầm xe ra ngoài. Vì tính chất công việc tự do, cô rất ít khi tự cầm lái mà đa phần đều đặt xe công nghệ, thế nên góc tối chật hẹp này nghiễm nhiên đã trở thành vị trí quen thuộc của chiếc xe suốt thời gian qua.
Hơn ba mươi phút hòa mình vào dòng xe hối hả, Nhiên rẽ xe vào khu đô thị mới nơi đặt văn phòng công ty. Không gian ở đây mở ra với những khối tòa nhà kính sáng loáng và hàng cây thẳng tắp, chỉn chu đến mức khiến con người ta bỗng chốc thấy mình thật nhỏ bé. Ánh nắng đầu ngày xuyên qua những tán cây, hắt xuống mặt đường từng khoảng lốm đốm. Một chu trình mới của sự sống đang bắt đầu bằng màu xanh mướt mát của những chồi non mơn mởn hai bên đường, âm thanh xe cộ rì rầm từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng lá xào xạc. Tất cả những nhịp vận động tưởng chừng nhỏ bé lại như một lời nhắc nhở, rằng cô cũng đang là một phần trong guồng quay đều đặn của thành phố này.
Chớp mắt thoát khỏi phút giây lơ đãng, Nhiên thả nhẹ tay ga xi nhan rẽ vào lối xuống hầm bên hông tòa nhà. Tiếng động cơ biến mất, trả tầng hầm trở lại với sự yên ắng ban đầu. Nhiên chỉnh lại quai túi xách, khẽ hít vào một hơi rồi tiến về phía thang máy. Âm thanh thông báo thang dừng lại vang lên khi số tầng hiển thị ở tầng 6. Hành lang lát gỗ sáng màu hiện ra, yên tĩnh và thoảng mùi tinh dầu cam thảo bạc hà dịu nhẹ. Cuối lối đi, vách kính trong suốt với dòng chữ Blue Books khắc nổi tinh tế trên nền gỗ sồi như một lời chào quen thuộc. Nhiên đẩy cửa bước vào, chiếc chuông đồng nhỏ gắn phía trên ngân lên một nhịp lanh lảnh. Thấp thoáng sau dãy kệ trưng bày đầy ắp sách, khu vực phòng nội dung hiện ra với những chồng bản thảo cao ngất. Một biên tập viên trẻ đang cầm bút đỏ tỉ mẩn sửa bản thảo ngẩng lên, mỉm cười khi nhận ra người quen:
- Chị Nhiên đến rồi ạ! Chị Trang và mọi người đang đợi ở phòng họp số 2, chị vào thẳng luôn nhé.
- Ừ. Cảm ơn em!
Nhiên mỉm cười đáp lại rồi bước nhanh qua dãy bàn làm việc của phòng nội dung. Tiếng gõ phím lạch cạch xen lẫn mùi giấy mới vỗ về cô bằng một cảm giác an tâm kỳ lạ. Cái mùi hương và âm thanh thân thuộc ấy như kéo Nhiên trở về bốn năm trước, khi cô còn là một tác giả trẻ rụt rè gửi đi những bản thảo đầu tiên. Để rồi giờ đây, Blue Books đã trở thành điểm tựa vững chãi nhất cho sự nghiệp của cô.
Cánh cửa kính phòng họp cuối hành lang vẫn đang để mở, để lộ ánh đèn vàng dịu tỏa ra. Bên trong, những tấm poster khổ lớn in hình trẻ em vùng cao với nụ cười trong veo dưới bóng nắng núi rừng hút lấy ánh nhìn của bất kỳ ai khi bước chân vào, ngay bên dưới là dòng khẩu hiệu trang trọng: "Hành trình tri thức - Dẫn lối tương lai".
Khẽ gật đầu chào vài anh chị quen mặt trong công ty, Nhiên lướt mắt qua dãy bàn hình chữ U đã dần kín người để tìm cho mình một chỗ dừng chân. Tiến thẳng về phía cuối phòng nơi vẫn còn vài chiếc ghế trống, ánh mắt cô vô tình chạm phải một tấm lưng rộng khoác lớp áo sơ mi màu nâu sẫm đang cúi thấp xuống gầm bàn, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó vừa đánh rơi. Nhiên không mấy bận tâm, cô đi vòng qua kéo ghế định ngồi xuống vị trí trống đối diện thì đúng lúc ấy người kia ngẩng đầu lên. Bàn tay đang kéo ghế của Nhiên thoáng buông lỏng. Người đang ngồi ở vị trí đối diện với cô… là Vũ, người mà cô không ngờ và cũng không nghĩ sẽ gặp lại. Cậu ngây người vài giây rồi mỉm cười gật đầu chào cô. Đáp lại hành động ấy, Nhiên cũng khẽ gật đầu. Cô kéo ghế ngồi xuống, máy móc mở cuốn sổ tay, nhưng thực chất tâm trí lúc này chỉ còn là một khoảng trắng xóa với câu hỏi duy nhất: Trong vô vàn những tình nguyện viên của dự án, tại sao lại là cậu?
Nghĩ cũng thật kỳ lạ, suốt thời gian qua, cô và cậu đều không hề liên lạc, cũng chẳng có lấy một sợi dây liên kết nào. Vậy mà chỉ vài tháng trước, cả hai bất ngờ chạm mặt ở nơi tưởng chừng như đã kết thúc, và đến hôm nay lại một lần nữa xuất hiện trong tầm mắt của nhau. Có lẽ là trùng hợp, Nhiên tự nhủ. Mà ngoài từ ấy ra, cô cũng đâu còn từ nào có thể lý giải trọn vẹn cho sự xuất hiện này. Cô từng đinh ninh mình đã sớm bình lặng, đã không còn chút cảm giác gì khi nhắc về cậu. Nhưng ngay lúc này, khi đối diện với Vũ, lồng ngực cô lại trào lên từng đợt sóng khó tả. Có chút vui mừng, chút bối rối, và cả một niềm tiếc nuối âm ỉ chưa kịp gọi tên.
Cửa kính đóng lại, nhóm phụ trách dự án quay trở lại phòng họp sau khi chuẩn bị tài liệu. Trong số đó, Nhiên nhanh chóng nhận ra Trang - người chị họ thân thiết, người biên tập khó tính đồng hành cùng cô từ những ngày chập chững vào nghề. Bắt gặp ánh mắt cô, Trang mỉm cười, gật đầu chào từ xa rồi bước về phía bàn họp, nhanh nhẹn sắp xếp lại tập hồ sơ dày cộp.
Trước khi ổn định vị trí ở đầu bàn, chị tranh thủ bước vòng qua phía Nhiên, cúi xuống thì thầm:
- Đến mà sao không nhắn chị một tiếng?
- Em cũng vừa mới tới thôi mà. Đang định nhắn báo chị đây. - Nhiên cũng thì thầm đáp lại.
Trang gật đầu, vẻ hài lòng hiện rõ trên gương mặt. Chị ghé sát, nhỏ giọng thông báo:
- À, chuyến này chị cũng đi cùng, khỏi lo lạc lõng một mình nhé!
Đây đã là lần thứ hai Trang nhắc về điều đó, nhưng lần này Nhiên không hề thấy phiền. Giữa không gian phòng họp đang dần nóng lên bởi sự nghiêm túc, sự có mặt của người chị thân thiết giống như một điểm tựa vững chãi, giúp cô có một vùng an toàn để tạm quên đi sự hiện diện đầy sức nặng của người con trai đang ngồi phía đối diện kia.
Trang vỗ nhẹ vai Nhiên trước khi đứng dậy, bước về phía đầu bàn họp để ổn định vị trí cùng nhóm điều phối. Ngay sau đó, anh Quân - trưởng nhóm dự án, gõ nhẹ đầu bút xuống mặt bàn gỗ, kéo tất cả ánh nhìn về phía màn hình lớn. Người đàn ông ngoài ba mươi với cặp kính gọng đen mang theo chất giọng trầm ấm cất lên, chính thức phá tan bầu không khí chờ đợi:
- Chào mọi người. Trước hết, rất cảm ơn các bạn đã dành thời gian có mặt tại đây để cùng Blue Books bắt đầu dự án này. Đây không đơn thuần chỉ là một đợt cải tạo thư viện cũ, ý nghĩa lớn hơn mà chúng ta hướng tới là mang lại một không gian đọc đúng nghĩa. Nơi hy vọng và tri thức thực sự chạm tới tay những đứa trẻ vùng cao, những nơi mà sách vở vốn dĩ vẫn còn là một điều xa xỉ.
Anh Quân dừng lại một nhịp như để mọi người tiếp nhận thông tin, rồi đều đặn trình bày tiếp về điểm trường Lũng Pản - Lào Cai. Lịch trình dự kiến sẽ kéo dài trong ba ngày, từ khảo sát nhu cầu, cải tạo thực tế cho đến buổi giao lưu tặng sách và nấu ăn cho các em. Giữa tiếng bút máy lướt trên mặt giấy vang lên khe khẽ, Nhiên bất giác đưa tầm mắt về phía đối diện. Vũ đang cúi đầu ghi chép vào cuốn sổ màu đen, những đầu ngón tay thon dài đặt trên mặt giấy không hiểu sao lại tỏa ra một sức hút vô hình thu hút toàn bộ sự chú ý của cô. Tiếng lật giấy loạt soạt từ người bên cạnh phát ra, Nhiên giật mình rời mắt về phía màn hình slide, cố gạt đi những hình ảnh quen thuộc về người đối diện đang không ngừng xâm nhập vào trong tâm trí.
- Dự án lần này sẽ kết hợp xuất bản một bộ sách ảnh về trẻ em vùng cao, dự kiến phát hành vào giữa năm nay để gây quỹ bữa ăn cho các em. - Anh Quân tiếp tục, màn hình phía sau thay đổi, hiện lên hình ảnh ngôi trường cũ kỹ giữa vùng núi mờ sương với những bức tường nứt nẻ.
- Ngoài các thành viên công ty và nhóm tình nguyện viên, Nhiên sẽ là người duy nhất phụ trách ghi lại hành trình, lấy tư liệu cho chiến dịch truyền thông và nội dung tập sách ảnh. Trang sẽ trực tiếp đồng hành và định hướng nội dung chuyên môn để đảm bảo dự án đi đúng thông điệp mà Blue Books hướng tới.
Dứt lời, anh Quân mỉm cười hướng về cô một ánh nhìn tin cậy. Tim Nhiên bắt đầu đập nhanh hơn khi cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía mình. Trách nhiệm về những con chữ đang đặt nặng lên vai cô, và dù có chị Trang ở bên định hướng, Nhiên vẫn hiểu rằng mình chính là người phải trực tiếp đối diện với chất liệu thực tế của chuyến đi này. Thế nhưng, giữa vô số những ánh nhìn xa lạ ấy, cô vẫn cảm nhận rõ ràng nhất một luồng áp lực lặng lẽ đến từ phía đối diện. Vũ không hề ghi chép nữa. Cậu đang ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô không một chút né tránh. Cái nhìn ấy như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bình tĩnh mà Nhiên đang cố công dựng lên, nhắc nhở cô rằng, chuyến đi lần này có lẽ sẽ không hề dễ dàng như cô vẫn tưởng.
Buổi họp dần đi đến hồi kết khi anh Quân bắt đầu tổng hợp lại lịch trình cuối cùng. Ngón tay anh gõ nhịp nhàng lên tập tài liệu, ánh mắt hướng về phía dãy bàn đối diện:
- Chúng ta sẽ xuất phát vào sáng thứ Sáu tuần này. Phía nhóm tình nguyện viên, Vũ giúp anh điều phối nhân sự và trực tiếp triển khai kế hoạch khảo sát cho các bạn nhé!
Nghe thấy tên mình, Vũ rời mắt khỏi trang viết đáp lại lời dặn dò của anh Quân bằng một cái gật đầu dứt khoát.
- Cảm ơn mọi người. Buổi họp của chúng ta kết thúc tại đây, các nhóm có thể ở lại trao đổi thêm nếu cần.
Tiếng vỗ tay vang lên đồng loạt khi đồng hồ điểm mười một giờ. Không gian yên tĩnh nhanh chóng được lấp đầy bởi tiếng ghế xê dịch và tiếng cười nói của mọi người. Nhiên gom lại mấy tờ giấy và cuốn sổ trên bàn rồi cho vào túi xách. Cô chỉ thầm mong có thể lặng lẽ rời đi trước khi đám đông kịp thưa dần. Cô không muốn nấn ná thêm một giây nào trong cái bầu không khí vốn đã trở nên ngột ngạt vì sự hiện diện của Vũ.
- Nhiên.
Ngay khi cô còn cách lối ra vài bước chân, một tiếng gọi cất lên. Nhiên nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để lấy lại vẻ bình tĩnh, rồi mới chậm rãi quay đầu.
Vũ vừa kịp bước đến, một tay cậu móc hờ vào quai chiếc ba lô đeo lệch bên vai, tay kia cầm điện thoại. Nụ cười của cậu vẫn vậy, ấm áp nhưng cũng rạng rỡ đến chói mắt.
- Cậu vội đi đâu à? - Vũ hỏi.
Nhiên siết nhẹ quai túi xách trong tay, ngước lên nở nụ một cười khách sáo:
- Tớ không. Sao tự dưng cậu lại hỏi thế?
- Lần trước ở trường chưa kịp chào hỏi mà cậu đã vội đi. Hôm nay cho tớ mời cậu một ly cà phê được không?
Trước lời đề nghị bất ngờ, Nhiên không để bản thân có thêm thời gian suy nghĩ, lập tức trả lời:
- Tiếc quá! Tớ lại có hẹn trước mất rồi. Để khi khác nhé!
Dứt lời cô xoay người bước nhanh ra khỏi phòng họp. Suốt thời gian qua cô đã không ngừng ép bản thân phải xoá bỏ đi mọi ký ức cùng những tàn dư cảm xúc về cậu từ lần chạm mặt ở trường trước đó. Đến bây giờ khi vừa kịp quên đi, không một tín hiệu báo trước, cậu bất ngờ quay trở lại. Liệu cô có thể thản nhiên đối diện với người mình từng đơn phương suốt thời thanh xuân như một người bạn cũ trong những ngày sắp tới hay không?
Nhiên không biết. Có lẽ, chính cô cũng đang sợ câu trả lời của chính mình.