Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Nắng đầu hạ - Gió cuối thu

Chương 2: Về nhà khi không muốn về nhà

Sáng đầu đông, Hà Nội chìm trong làn sương mỏng với những dòng người hối hả. Trời vẫn chưa có nắng. Những tán cây khẳng khiu đứng im lìm, trần trụi và mong manh giữa cái se sắt của gió mùa. Trong quán cà phê nhỏ nằm ven phố, ở một góc khuất gần cửa sổ Nhiên ngồi lặng lẽ nhìn ra lớp kính đã mờ sương. Tách cà phê trên bàn thả lên không trung từng làn khói mỏng, hương thơm nồng nàn quấn quýt lấy đầu mũi.

Bản nhạc Jazz chợt tắt, kéo Nhiên trở lại với khoảnh khắc thực tại. Màn hình laptop trước mặt vẫn tỏa ra luồng sáng xanh, soi rõ trang bản thảo còn đang viết dở. Những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên phím, nhưng dường như tâm trí Nhiên đã sớm rời đi theo từng làn khói mỏng manh trước mặt.

Tối qua, lớp trưởng lớp 12 đã thông báo trong nhóm chat của lớp về buổi họp lớp nhân kỷ niệm 60 năm thành lập trường. Dù đã được biết trước, Nhiên vẫn không tránh khỏi những dòng suy nghĩ miên man. Đã tròn bảy năm kể từ ngày rời khỏi cánh cổng trường cấp ba, cô chưa từng góp mặt trong bất kỳ buổi tụ họp nào. Hay nói đúng hơn, Nhiên luôn có thể tìm được lý do để trì hoãn cho việc quay lại. Về trường hay về họp lớp cũng đồng nghĩa với việc về nhà. Và với Nhiên, chưa có một lần nào cô cảm hào hứng về điều đó.

Vật lộn ở mảnh đất thủ đô đủ lâu để nhớ đến khi rời đi, nhưng những lần Nhiên trở về nhà chỉ hiếm hoi theo những dịp nghỉ lễ dài ngày, và thường thì cô sẽ rời đi ngay khi có thể. Thật lòng, cô cũng rất muốn về thăm trường cùng mọi người, chỉ là ý nghĩ ấy vẫn chưa đủ lớn để át đi nỗi sợ hãi dai dẳng ở phía sau.

Trở về nhà, Nhiên sẽ phải bước qua những ánh mắt dò xét và cả những lời trách móc nặng nề từ người thân. Dù đã cố gắng tạo ra một khoảng cách an toàn về địa lý, nhưng mỗi khi ký ức chạm vào, nỗi nhức nhối lại bủa vây lấy cô, vẹn nguyên như thể những tổn thương chỉ mới vừa xảy ra ngày hôm qua.

Nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, kéo những dòng suy nghĩ miên man trôi theo xuống cổ họng. Nhiên hít một hơi sâu, cố gạt bỏ những vết sẹo ký ức sang một bên để tập trung vào công việc.

Hôm nay là hạn chót xét duyệt bản thảo quan trọng mà cô đã gửi đi từ tuần trước. Nếu thuận lợi, bài viết sẽ được xuất hiện trên một diễn đàn văn học lớn. Dù chẳng phải lính mới, nhưng cái cảm giác nín thở chờ đợi phán quyết vẫn khiến tim cô đập nhanh như những ngày đầu cầm bút.

Viết lách đến với Nhiên như một chiếc phao cứu sinh từ năm hai đại học, khi cô vẫn còn là một cô sinh viên Sư phạm đang loay hoay giữa những giáo án không thuộc về mình. Ban đầu, viết chỉ là lối thoát duy nhất mà cô có thể trút bỏ mớ suy nghĩ chất chồng trong đầu. Nhiên cũng không dám ngờ, việc làm tưởng chừng để tự cứu lấy chính mình khi ấy lại dẫn cô đi thẳng đến hiện tại sau này. Tuy là một lối đi tuy chẳng hề rộng rãi, đôi khi còn gập ghềnh bởi những định kiến "nghề nghiệp không ổn định", nhưng nó đủ để cô thoát khỏi bóng tối vẫn luôn đeo bám phía sau. Nhiên chưa từng hối hận vì ngày ấy đã xoay người rẽ ngang khỏi lộ trình ban đầu. Từ những dòng chữ vụn vặt thuở đầu đến khi có được một chỗ đứng riêng, mỗi thành tựu nhỏ bé đều là một tia hy vọng dịu dàng, soi sáng cho hành trình đơn độc mà cô đã chọn.

Ngoài trời, cơn gió bấc lại lùa qua làm lung lay những tán cây trơ trọi. Tấm cửa kính trước quán vẫn im lìm ngăn tuyệt cái rét mướt bên ngoài thoáng chốc hé mở cho vài vị khách rời đi. Bản nhạc Jazz một lần nữa vang cũng là lúc bài viết trên màn hình đã hòm hòm. Ngón tay Nhiên khẽ gõ nhịp trên mặt bàn theo từng nhịp nhấp nháy của con trỏ chuột. Cô vẫn chưa thực sự ưng ý với những con chữ mình vừa viết ra. Một bản thảo thô muốn thành hình thành dạng, bắt buộc phải trải qua nhiều lần gọt giũa, nhưng tạm thời sẽ không phải lúc này.

Khép lại laptop, Nhiên đưa tay xoa nhẹ hai bên thái dương cho vơi đi cơn nhức mỏi. Ánh mắt cô rơi xuống chiếc điện thoại ở góc bàn, rồi như một thói quen không thể bỏ, cô cầm máy lên.

Dương Khánh Duyên

Tao có việc gấp nên giờ phải về trước.

Chiều về sau nha!

Cấm mang công việc ra làm lý do từ chối.

Những dòng tin nhắn hiển thị trên thanh thông báo lại đập thẳng vào mắt. Nhiên chưa trả lời cũng chưa từng ấn vào xem, nhưng có lẽ lúc này, sau một quãng rơi vào suy tư cô đã có một câu trả lời đủ rõ ràng cho những ngập ngừng trước đó.

...

Gần năm giờ chiều Nhiên về đến đầu làng. Trời mùa đông sập tối nhanh hơn thường lệ, những dải mây màu chì lững lờ trôi trên cao làm nổi bật những mái nhà xanh đỏ. Cánh cổng sắt cuối đường mở toang như vòng tay của ai đó đang dang rộng. Nhiên bước thẳng vào trong, vừa đi vừa ngắm nhìn ngôi nhà nổi bật giữa những ngọn xoài cổ thụ.

Dưới ánh hoàng hôn mờ đục, lớp sơn trắng mới tinh của ngôi nhà hiện lên có phần lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với màu ngói đỏ đang sẫm lại theo bóng tối. Những bức tường loang lổ vết nứt ngày nào giờ đã phẳng phiu, tươm tất đến lạnh lùng. Nhiên yêu ngôi nhà này nhưng cũng căm ghét nó đến tận cùng. Bởi mảnh đất dưới chân, bởi những thay đổi lạ lùng kia đã từng chút một đẩy những tình cảm ruột thịt trở nên biến dạng, xa lìa. Đây là nơi cô sinh ra, nơi có dáng bà ngồi đợi trước hiên mỗi chiều trong ký ức, nhưng cũng là nơi duy nhất khiến cô chẳng thể mỉm cười mỗi khi nhớ về.

Vừa đặt chân vào đến sân, một thứ không khí ảm đạm lập tức bao trùm. Mẹ Nhiên từ phía nhà kho tối om bước ra, trên tay bưng rổ trứng gà vừa soi xong. Thấy cô tiến đến, bước chân đang vội vã của bà thoáng ngập ngừng:

- Về sớm thế à? Mẹ tưởng thằng Huy sang đón.

Nhiên lên tiếng khi đã dừng lại cách mẹ vài bước:

- Huy đưa con về đến cổng làng rồi quay đầu đi học thêm luôn.

Không đợi Nhiên nói hết câu mẹ đã tất tả bưng rổ trứng đi về phía đầu hồi. Cô thu lại ánh mắt quay người bước tiếp vào trong, còn chưa kịp đặt chân xuống bậc thềm thì đã bị một giọng nói chát chúa chặn đứng lại:

- Nhiên về nhà đấy à cháu? Lâu lắm rồi cô cháu mình không gặp nhau. Gớm, hàng xóm ngay đây mà chả mấy khi thấy mặt mày!

Nhiên quay sang khoảng sân nhỏ bên hông nhà, ngay lập tức chạm phải ánh mắt phán xét của người cô họ.

Đè xuống tia chán ghét vừa chớm nở, Nhiên khẽ gật đầu:

- Cô sang chơi ạ.

Người cô họ ngồi trên ghế, tay thoăn thoắt nhặt từng quả trứng từ rổ của mẹ cho vào túi nilon:

- Ừ. Thế về có việc gì không? Định ở nhà mấy hôm?

Nhiên không buồn trả lời. Những câu hỏi như thế từ lâu đã trở thành thủ tục mà cô không còn muốn tuân theo. Trùng hợp là lần này, cô đã được như ý.

Người cô họ không cho Nhiên cơ hội lên tiếng, đôi môi đỏ chót vì màu săm bận rộn không ngừng:

- Dạo này làm gì trên Hà Nội? Nghe mẹ mày bảo vẫn cứ đâm đầu vào viết lách hả? Cái nghề đấy tháng kiếm được mấy đồng, có đủ tiền lo cho bố cho mẹ không?

Nở một nụ cười gượng gạo, Nhiên đáp lại bằng chất giọng đều đều:

- Cháu vẫn tự kiếm đủ tài chính để lo cho bản thân và gia đình. Cô không cần phải bận tâm đâu ạ.

Người cô chẹp miệng, bĩu môi:

- Đủ là đủ thế nào? Học cho lắm chữ vào, cuối cùng lại đi làm cái nghề lông bông chẳng đâu vào đâu.

Người cô thong thả nhấp một ngụm nước, ánh mắt diều hâu lượn đi lượn lại trên người Nhiên như đang cân đo đong đếm một món hàng lỗi, rồi bồi thêm:

- Giá mà cứ về đây làm giáo viên như em Hoài nhà cô có phải hơn không. Cô có dạy có bảo cũng là vì thương mày. Bố mẹ mày hiền lành, không lanh lợi được như người ta nên các cô mới phải góp ý. Con gái lớn bằng nay, lại có ăn có học đàng hoàng ai lại đi trả lời cô thế bao giờ!

Nhiên im lặng. Cô nhìn sang mẹ, hy vọng bà sẽ nói giúp một câu, dù chỉ là một lời bênh vực yếu ớt. Nhưng nhận về chỉ có sự thờ ơ đến nực cười. Bà vẫn cúi đầu lúi húi xếp trứng vào túi nilon, hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời trì triết mà người em họ vừa trút lên đầu con gái mình.

Ngoài mái hiên trời đã xám xịt. Gió bấc lùa vào, cứa từng vệt đau rát lên da mặt. Nhiên không nhìn mẹ thêm, cũng chẳng muốn đối diện với ánh mắt sắc lẹm của người cô họ thêm một giây nào. Cô bước lên bậc thềm, buông ra một câu nhẹ tênh:

- Cháu vào nhà nấu cơm, cô ngồi chơi ạ.

Không có ý định sẽ đợi lời đáp lại, Nhiên bước thẳng vào trong nhà, bỏ lại sau lưng ánh mắt bất lực của mẹ và vẻ mặt hằn học chưa kịp tan của người cô.

Trời về khuya.

Ở quê, chín giờ tối chưa phải là muộn. Công việc đồng áng kéo dài bất chấp nhịp luân chuyển giữa ngày và đêm. Vụ lúa thu đông vừa khép lại cũng là lúc vụ khoai sọ vào mùa. Vài người hàng xóm đến hỏi xin khoai giống, tiếng nói cười rôm rả vang lên tựa như những tràng pháo vô hình nện thẳng vào khoảng lặng của ngôi nhà.

Nhiên ngồi trên chiếc giường, tay mân mê cốc sữa còn vương chút hơi ấm mà cậu em trai vừa pha, im lặng lắng nghe những thanh âm lộn xộn vọng đến.

Nhiên ghét nơi này, ghét những ánh mắt soi mói và ghét cả những định kiến cũ kỹ vẫn không ngừng bủa vây. Thế nhưng cũng ở nơi này, lại có những người cô yêu thương bằng cả sinh mệnh. Cô chưa từng và cũng sẽ không bao giờ ghét bố mẹ. Dẫu họ không thể mang lại cảm giác về một mái ấm thật sự, nhưng họ vẫn là gốc rễ, là nơi bắt đầu bắt đầu cho sự hiện diện của cô.

Đã có lúc Nhiên đổ lỗi cho số phận, nhưng rồi cô nhận ra, có lẽ mình sinh ra là để thuộc về gia đình này, dẫu căn nhà ấy có bao nhiêu vết rạn. Hai đứa em là sợi dây duy nhất níu giữ cô mỗi khi bàn tay muốn buông xuôi.

Em gái Nhiên - cô sinh viên năm cuối của trường sư phạm vẫn luôn ấp ủ giấc mơ về việc ươm mầm những hạt giống tử tế trước khi chúng bị ném vào cuộc đời đầy nắng gió. Nhiên chỉ cười. Cô cũng từng mơ như thế trước khi nhận ra rằng, thế gian này đôi khi chẳng màng đến việc bạn tử tế ra sao để mà nương tay.

Ước mơ không phải là thứ dễ dàng thay đổi vì một vài lời nói hay dăm ba ánh nhìn. Nhiên không phản đối, cũng chẳng đồng tình. Cô chỉ mong sao em gái mình đủ vững vàng mà bước đi trên con đường đã chọn.

Ngược lại với Hiên, cậu em út của cô chưa bao giờ nhắc đến những điều mịt mờ như thế.

Huy năm nay vừa bước vào lớp mười một, ở độ tuổi mà bạn bè đồng trang lứa vẫn còn say mê với những trận bóng trên sân cỏ, những ván game giải trí lúc tan học thì cậu nhóc lại chín chắn và già dặn với những suy nghĩ trước tuổi. Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Huy sau ca học thêm, Nhiên thấy xót xa. Với cô, chẳng cần điểm số hay thành tích, chỉ cần cậu nhóc khỏe mạnh, bình an giữa những sóng gió âm thầm của gia đình, thế là đủ.

Uống nốt ngụm sữa cúi cùng trong cốc, chút hơi ấm còn sót lại cũng vừa kịp tan hết vào lòng bàn tay. Nhiên đặt cốc lên chiếc bàn nhỏ cũ kỹ ngay đầu giường, kéo chăn nằm xuống. Tiếng cổng sắt chợt rít lên rồi khép lại bằng một tiếng cạch dứt khoát. Mấy người hàng xóm rời đi, ngôi nhà trở lại với sự yên ắng vốn có.

Ting!

Tiếng thông báo tin nhắn đột ngột vang lên, phá vỡ khoảng tĩnh lặng vừa mới thành hình. Liên tiếp sau đó, chiếc điện thoại đặt nơi đầu giường rung lên dồn dập. Đã gần mười giờ tối nhưng nhóm bạn thân của Nhiên vẫn đang náo nhiệt bàn tính cho buổi họp lớp ngày mai.

Nhiên kéo chăn trùm kín mặt, cố ngăn cách tâm trí mình với những dòng tin nhắn rối rít nhưng rồi lại trằn trọc lật ra ngay sau đó. Đã bảy năm cô chưa về lại trường, cũng chừng ấy năm cô chọn cách vắng mặt trong mọi cuộc gặp gỡ cũ. Ngày mai… liệu sẽ như thế nào?

Xoay người hướng mặt vào tường, tấm ảnh kỷ yếu của lớp 12A5 được đóng khung treo trên tường lập tức đập vào mắt. Bốn mươi hai gương mặt trẻ măng như đang mỉm cười với cô, kéo theo những mảnh ký ức bắt đầu hiện lên như một thước phim chậm. Mỗi người một tính cách, họ từng đi ngang qua thanh xuân của nhau và để lại những dấu vết chẳng thể phai mờ. 

Bất chợt, một gương mặt không có trong khung hình hiện lên rõ nét giữa những mảnh hồi ức lộn xộn. Nhiên ngồi bật dậy, đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cố xua đi cái hình bóng vừa phản chủ mà hiện ra. Đã lâu lắm cô không để mình nhớ đến cậu, vậy mà chỉ một thoáng lơ đãng, mọi thứ lại ùa về như một bản năng chẳng thể dứt. Thanh xuân vốn dĩ bằng phẳng, nhưng chính cậu lại là vết lõm mà thời gian dù có nỗ lực đến mấy cũng chẳng thể lấp đầy.

Nhiên nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, sau vài giây đắn đo trong im lặng, bàn tay quyết định tìm đến. Rất lâu rồi cô mới gõ lại cái tên ấy vào thanh tìm kiếm. Trang cá nhân của cậu vẫn thế, lặng lẽ như một bảo tàng cũ. Một tấm ảnh đại diện chụp bóng lưng từ vài tháng trước, vài bài viết được chia sẻ thưa thớt tính bằng năm. Ngón tay Nhiên lướt lên lướt xuống một hồi, cuối cùng kéo trở lại biểu tượng "Bạn bè" ở trên cùng.

Ngày ấy, sau tin nhắn chúc mừng sinh nhật không lời hồi đáp, Nhiên đã xóa sạch mọi dấu vết của cuộc trò chuyện. Cô chặn tin nhắn, bỏ theo dõi, nhưng lại chẳng nỡ hủy kết bạn. Nhiên không rõ lúc đó cô sợ điều gì. Sợ mất đi sợi dây liên kết ảo duy nhất, hay sợ rằng nếu không còn là "bạn" trên mạng, hai người sẽ thực sự trở thành những người lạ từng quen? 

Thoát khỏi Facebook, dứt khoát tắt mạng rồi ném điện thoại sang bên cạnh. Nhiên nằm xuống kéo chăn trùm kín đầu. Hóa ra có những điều tưởng đã quên, thực chất chỉ là được cất quá kỹ, để rồi chỉ cần một tia sáng nhỏ của ký ức rọi vào, nó lại lấp lánh đến đau lòng.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px