Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Nắng đầu hạ - Gió cuối thu

Chương 1: Công việc - Bản thân - Bạn bè

Cảnh báo

Không có
Tít tít tít…
Tít tít tít…
 
Chuỗi âm thanh đột ngột vang lên từ chiếc điện thoại trên mặt bàn gỗ xé tan lớp vỏ yên ắng trong căn phòng nhỏ. Nhiên nhíu mày, kéo mạnh chiếc chăn bông trùm kín đầu, cố thủ trong pháo đài ấm áp của riêng mình. Sự mềm mại của chăn gối vào mỗi buổi sáng luôn là một lời dụ dỗ ngọt ngào, nhất là khi cái lạnh hanh hao của mùa đông bắt đầu bước chân vào từng ngóc ngách của phố phường. Cô đã nhấn nút tạm dừng từ năm phút trước nhưng thứ âm thanh kia như nuốt chửng thời gian, hiên ngang xuất hiện trở lại. Từng hồi chuông lì lợm nối tiếp nhau dội đến, Nhiên đầu hàng hất tung chăn ngồi dậy, vươn tay tắt hẳn báo thức.
 
Mái tóc thả xoã bên vai, đôi mắt sưng húp vì thiếu ngủ chậm rãi quét quanh căn phòng. Vẫn là không gian quen thuộc với những mệt mỏi không tên mà ngày nào Nhiên cũng thấy. Không thêm gì, nhưng cũng chẳng bớt đi.
 
Vài tia nắng mỏng manh hắt lên mặt bàn đầy những bản thảo dang dở từ đêm qua, Nhiên ngồi thẫn thờ dõi theo những vệt nắng nhuộm lên mặt giấy, để mặc ánh sáng của Mặt trời rọi thẳng vào mặt. Gió lạnh lùa qua khe cửa khép hờ, góp sức xua đi cơn buồn ngủ vẫn đang cứng đầu bám theo. 
 
Bước ra khỏi phòng tắm, làn hơi nước ấm sực vương trên tóc nhanh chóng tan vào không khí. Nhiên tiến về phía bếp, rót nước sôi từ chiếc ấm điện vào phin cà phê đặt sẵn trên miệng ly sứ. Tiếng nước róc rách vang lên giữa không gian tĩnh lặng, đánh thức mọi giác quan còn đang ngái ngủ. Mùi cà phê đắng dịu ngay lập tức lan tỏa, quyện trong cái se lạnh của ngày đầu đông. Nhiên khẽ nhắm mắt hít một hơi thật sâu làn hương nồng nàn đang bốc lên nghi ngút, những mỏi mệt còn sót lại dường như cũng theo làn khói trắng kia mà dịu đi bớt.
 
Gần về trưa, bầu trời Hà Nội vẫn chìm trong màu u ám. Nhiên bước ra ban công, hai tay bao quanh ly cà phê còn nóng hổi như muốn tìm kiếm chút hơi ấm hiếm hoi. Cô kéo tay áo phủ kín bàn tay, nghiêng nghiêng tựa đầu vào tấm cửa kính lạnh lẽo.
 
Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hoa sữa muộn màng thoảng lên từ con phố nhỏ phía dưới. Nhiên đứng trầm ngâm, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm cà phê đắng, lặng lẽ ngắm nhìn những đám mây xám trắng lững lờ trôi qua như chẳng có đích đến. 
 
Điện thoại trong túi áo bỗng rung nhẹ. Nhiên chậm rãi đặt ly cà phê xuống chiếc bàn nhỏ bạc màu bên cạnh để lấy máy ra.
 
10:25
5/11/2024
 
Khung giờ hiện lên rõ ràng cùng vài dòng tin nhắn trên thanh thông báo nhắc nhở về cuộc hẹn tối nay. Nhiên nhìn màn hình một lúc rồi tắt đi. Cô vẫn chưa có ý định sẽ mở ra xem. Hôm nay là thứ bảy, đáng lẽ cô sẽ gặp nhóm bạn thân như đã hẹn. Nhưng suốt mấy ngày liền vùi mình vào bản thảo, giấc ngủ của cô cũng trở nên chập chờn. Cảm giác mệt mỏi chất chồng cùng lúc cũng làm vơi đi sự hào hứng trong Nhiên. Cô chỉ muốn ở yên trong không gian nhỏ của mình thay vì phải cố gượng cười trong một không gian ồn ào, xa lạ khác.
 
Ly cà phê đã vơi đi quá nửa, vị đắng nơi đọng lại nơi đầu lưỡi đủ để Nhiên trở lại với sự tỉnh táo. Cô trở vào phòng, đặt chiếc ly xuống góc bàn làm việc. Vài cuốn sách văn học vẫn nằm ngổn ngang trên mặt gỗ xám chờ được xếp gọn. Màn hình laptop vừa được bật lên, danh sách công việc cũng hiện lên dày đặc. 
 
Nhiên hít vào một hơi như để tiếp thêm sức lực, cô tự nhủ ít nhất là từ giờ đến tối, những bản thảo dở dang sẽ được hoàn thành và những bài viết sắp đến hạn cũng sẽ được nộp đi. Tin nhắn bạn bè, cuốn sách đọc dở tạm gác lại cho đến khi công việc đã vơi bớt.
 
Tiếng bàn phím lạch cạch vang lên đều đặn, thỉnh thoảng xen lẫn âm thanh sột soạt của ngòi bút lướt trên mặt giấy. Không biết đã qua bao lâu, cơn buồn ngủ lại lặng lẽ kéo đến, đè nặng lên mi mắt. Nhiên với tay lấy ly cà phê đã nguội ngắt. Vị đắng lạnh lẽo lan ra, thấm vào cổ họng, thành công kéo cô tỉnh táo trở lại. Ngoài khung cửa sổ, vài hạt mưa lất phất hắt lên mặt kính. Chẳng cần bước ra ngoài Nhiên cũng cảm nhận được cái buốt giá đang bủa vây trong không khí. Năm nay mùa đông đến sớm, mới đầu tháng mười một mà hơi lạnh đã thấm sâu vào từng con ngõ nhỏ. Cái lạnh tràn về mang theo sự lười biếng đến cùng. Chẳng ai muốn thức dậy sớm vào những ngày gió Bắc. Nếu không phải vì mưu sinh, chắc chắn người ta sẽ chọn cuộn mình trong chăn ấm, mặc kệ thế giới ngoài kia vội vã vận hành.
 
Một bài viết vừa hoàn thành cũng là lúc cơn mưa phùn tạnh hẳn. Mưa giao mùa đến nhanh, đi cũng nhanh, chỉ để lại những vệt nước dài mờ nhoè trên ô cửa. Trong căn phòng nhỏ, tiếng kim đồng hồ vẫn tích tắc vang đều, lấp đầy khoảng lặng mỗi khi tiếng bàn phím tạm dứt.
 
Ngoảnh đi ngoảnh lại, trời đã sập tối. Danh sách công việc chưa vơi quá nửa mà một ngày đã sắp trôi qua kẽ tay. Thời gian ở một mình luôn trôi nhanh hơn Nhiên tưởng. Chiếc điện thoại nằm lặng lẽ ở góc bàn bỗng rung lên, mang theo từng hồi chuông dồn dập phá tan sự yên tĩnh. Chẳng cần cầm máy Nhiên cũng biết người gọi là ai. Chủ nhân của cuộc điện vào giờ này chẳng thể là ai khác ngoài Duyên - cô bạn thân - người duy nhất đủ kiên nhẫn để bám trụ lại trong thế giới của cô cho đến giờ. Duyên gọi chắc hẳn vì thấy cô không phản hồi tin nhắn, và cũng để ngăn chặn ý định quay xe vào phút chốt của cô.
 
Thánh hủy kèo - biệt danh mà nhóm bạn ưu ái đặt riêng cho Nhiên với lý do cô là người duy nhất trong nhóm luôn biến mất vào phút chót. Nhiên không muốn nhận mà cũng chẳng dám phản đối, bởi thực tế đúng là như vậy. Đôi khi vì công việc, nhưng phần lớn là vì bản năng muốn thu mình lại. Dù là trước đây hay bây giờ, cô vẫn luôn cảm thấy mình không phù hợp với những buổi tụ tập ồn ào, dẫu đó là với những người bạn thân thiết nhất. Những cuộc trò chuyện kéo dài đôi khi vắt kiệt năng lượng của cô, kéo theo sự mệt mỏi hơn là giải tỏa.
 
Nhiên thấy mình tách biệt, và dù có cố gắng đến mấy cũng không thể nào bắt được tần số của mọi người. Giống như cô sinh ra chỉ để quan sát và lắng nghe, chứ không phải để hoà mình vào đám đông. May mắn thay, cuộc đời vẫn rất dịu dàng với cô vì đã đưa Duyên xuất hiện. Một cô gái hoạt bát, lém lỉnh nhưng cũng có lúc lại trầm ngâm đầy suy tư, vừa vặn lấp đầy những khoảng trống khiếm khuyết của Nhiên. Nếu cô và thế giới tách biệt về hai phía thì Duyên chính là sợi dây kết nối, dù mỏng manh nhưng lại rất bền bỉ.
 
Một giọng nói hờn dỗi dội đến ngay khi Nhiên vừa kịp áp máy lên tai:
 
- Không thấy xem tin nhắn tưởng cũng không nghe máy luôn.
 
Không cho cô cơ hội thanh minh, đầu dây bên kia tiếp tục với tông giọng cảnh cáo:
 
- Tan làm xong tao qua đón. Lần này mà còn không đi thì không có bạn bè gì hết.
 
Nhiên bật cười, bàn tay cầm bút vô thức vạch vài nét vẽ nguệch ngoạc lên tờ giấy ghi chú:
 
- Nói câu này bao nhiêu lần rồi mà vẫn không thấy chán à? Không đi thì tôi lại mất toi mấy quyển sách.
 
Duyên lập tức gạt đi:
 
- Mấy quyển sách không thấm vào đâu so với sự lươn lẹo của bạn. Nói tóm lại, hôm nay nhóm đông đủ nên không chấp nhận việc bạn vắng mặt với bất kỳ lý do nào.
 
Duyên dứt lời cuộc gọi cũng kết thúc. Nhiên đặt điện thoại xuống bàn ngước nhìn con trỏ chuột vẫn đang nhấp nháy chờ đợi trên màn hình, một tiếng thở dài bật ra trong vô thức. Thật chẳng hiểu sao, đáng lẽ giờ này cô phải đang đứng trên bục giảng giữa những gương mặt trẻ thơ chứ không phải ngồi đây trăn trở trước những ý tưởng khô cằn thế này. Cuộc sống của cô thay vì nhộn nhịp, huyên náo như chúng bạn lại lặng lẽ và đơn độc đến mức nhàm chán. Công việc ấy à? Dù yêu đến mấy, có lẽ cũng đến lúc phải để những trang viết này được nghỉ ngơi. Coi như buổi tối nay ra ngoài, tìm kiếm chút cảm hứng của đời sống thực tại sau những ngày dài mải miết vắt tâm tư đổi con chữ.
...
Chiều muộn.
Mới hơn sáu giờ mà bầu trời đã tối sẫm, cái lạnh buốt giá lững lờ dạo chơi trong không khí khiến người ta bắt đầu mong đợi chút nắng hè.
 
Nhiên đi bộ ra đầu ngõ, vài sợi tóc tinh nghịch len lỏi khỏi chiếc mũ len như cũng muốn ngắm nhìn phố xá. Cô đứng lại, đôi bàn tay xoa vào nhau để tìm kiếm chút ấm áp giữa làn gió bấc. Trên con đường nhỏ, vài chiếc xe máy vội vã lướt qua, những quán ăn ấm cúng tỏa ánh đèn vàng óng ả xuống mặt đường thấm hơi sương. Phóng tầm mắt ra hướng đường lớn, Nhiên lập tức bắt gặp một bóng hình quen thuộc. Duyên đang lái xe tiến lại gần, cô bạn bọc mình kín mít trong chiếc áo phao trắng cổ cao.
 
Xe dừng lại trước mặt, Duyên vội vàng lên tiếng:
 
- Chờ lâu chưa? Đáng lẽ đến đón mày sớm hơn nhưng đường tắc quá.
 
Nhiên nhìn lớp kính cận của cô bạn đang mờ đi vì hơi thở, lắc đầu đáp:
 
- Mới xuống thôi. Giờ đi luôn không mấy đứa lại đợi.
 
Duyên gật đầu nắm chặt tay lái. Chiếc xe rời khỏi con ngõ nhỏ, hòa vào dòng người đông đúc trên đại lộ. Giờ cao điểm, đường sá vẫn nhộn nhịp như thường lệ dù hôm nay là thứ Bảy. Cuộc sống vẫn cứ thế tiếp diễn, hối hả và vội vàng, như thể dòng thời gian chẳng đủ sức làm chậm lại nhịp chân của bất kỳ ai.
 
Sau mười phút len lỏi giữa rừng xe cộ, cả hai cũng đến được điểm hẹn. Khi cánh cửa thang máy mở ra, làn gió se lạnh đang cố bám víu lấy vạt áo hai người cuối cùng cũng đành lùi lại phía sau, nhường chỗ cho hơi ấm tỏa ra từ bên trong.
Tầng sáu của trung tâm thương mại sáng đèn rực rỡ, tiếng nhạc từ hệ thống loa trần len lỏi vào những tốp người đang rôm rả trò chuyện. Các quán ăn nối tiếp nhau, sắc màu từ những biển hiệu neon hòa trộn tạo nên một tổng thể rực rỡ. Cuối hành lang, dòng chữ GoGi House màu trắng nổi bật trên tấm bảng hiệu đen kéo nhịp bước chân của hai người lại gần 
 
- Nhanh cái chân lên! Mấy đứa kia nhắn giục từ nãy rồi.
 
Duyên vừa nói vừa khoác tay Nhiên kéo vào trong. Luồng hơi ấm từ những bếp nướng đỏ lửa lập tức bủa vây, xua tan cái lạnh còn vương vấn trên gò má. Mùi thịt nướng thơm lừng quyện cùng nước sốt đậm đà và vị kim chi cay nồng đánh thức mọi giác quan. Ở góc bàn quen thuộc dưới ánh đèn vàng dịu, ba cô bạn trong nhóm đã ngồi sẵn đó, tiếng cười nói líu ríu át cả tiếng thịt cháy xèo xèo trên vỉ.
 
- Ơ? Hôm nay Nhiên không bùng kèo thật này! - Hằng, cô bạn dược sĩ, tròn mắt ngạc nhiên khi thấy hai người bước tới.
 
Hương - người vừa về nước sau nhiều năm bôn ba ở Hàn Quốc, miệng thì hờn dỗi nhưng tay vẫn gắp đầy thịt vào chiếc đĩa trống trước mặt Nhiên:
 
- Người ta giờ là nhà văn bận rộn viết bài, ra sách. Ai rảnh rỗi như mấy đứa mình.
 
Nhiên chỉ cười không đáp. Cô quá hiểu tính Hương, cô bạn chẳng mấy khi nói lời dịu dàng nhưng thực chất lại là người tình cảm nhất hội.
 
Lan - cô giáo trẻ điệu đà, lên tiếng góp vui:
 
- May mà hai đứa đến vừa kịp lúc. Chậm tí nữa là nước chấm cũng không còn đâu.
 
Duyên liếc Lan một cái trước khi trưng ra vẻ mặt khổ sở:
 
- Cả chiều bán mình cho tư bản đến giờ vẫn chưa có hạt cơm nào vào bụng, xin phép các bạn cho mình được bắt đầu quá trình nạp lại năng lượng.
 
Cả nhóm bật cười rôm vì gương mặt đầy thành khẩn của Duyên. Tiếng kéo cắt, tiếng đũa va chạm vào bát đĩa bắt đầu vang lên, hòa cùng mùi thịt nướng thơm lừng. Nhiên lặng lẽ quan sát những gương mặt thân thuộc trước mắt. Giữa những guồng quay hối hả của cuộc sống và những hạn định công việc, thật may mắn khi họ vẫn có thể ngồi lại bên nhau. Chẳng cần phải nói quá nhiều, chỉ riêng sự hiện diện của những người bạn cũ cũng đủ để những bộn bề trong lòng lắng xuống. Dù chẳng ai biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hiện tại như thế này... có lẽ đã là một sự vỗ về đủ đầy.
 
Câu chuyện trên bàn cứ thế tuôn chảy, từ chuyện công việc, chuyện tình cảm đến những mẩu tin vụn vặt thường ngày. Vỉ nướng đã được thay sang lượt thứ hai, làn khói cũng thôi nghi ngút như lúc mới bắt đầu. Nhiên cúi chạm mở điện thoại. Đã hơn tám giờ. Thời gian trong những khoảnh khắc vui vẻ dường như luôn chọn cách trôi nhanh hơn thường lệ. 
 
- Nhiên! - Hương đột ngột gọi tên. Cô bạn đưa đũa gõ nhẹ vào cạnh bát sứ, ánh mắt nheo lại vẻ dò xét - Nghĩ gì mà trông cứ như đang vắt vẻo trên đỉnh ngọn cây thế?
 
Nhiên giật mình úp điện thoại xuống bàn:
 
- Hả? Nghĩ gì đâu.
 
Hương vừa lật mấy miếng thịt bò trên vỉ vừa càm ràm:
 
- Không viết lách thì lại đến quán cà phê, quanh đi quẩn lại chỉ có sách với chữ. Tao thấy mày bắt đầu yêu công việc hơn yêu bản thân rồi.
 
Hằng đối diện gật gù phụ họa:
 
- Đi chơi nhiều vào, đừng cống hiến hết mình cho tư bản. Phải biết yêu mình thì mới yêu nghề được.
 
Lan cũng không chịu ngồi im:
 
- Bớt chút thời gian để kiếm người yêu nữa. Trước Duyên bảo hai đứa mày cùng nhau ế bền vững mà dạo này hay thấy đặt mua quần áo nam chỗ tao. Không biết là cho anh nào.
 
Duyên vừa cho nốt miếng rau cuốn vào miệng vừa cuống quýt xua tay:
 
- Thông tin hoàn toàn sai sự thật. Mấy đứa đừng tin Lan.
 
Nhiên nhìn mấy cô bạn cất giọng hóm hỉnh:
 
- Các bạn định cho tôi ăn cỗ liên tục trong một năm như thế thì tôi càng phải chăm chỉ cày cuốc để còn mua vàng mừng cưới chứ!
 
Hương bên cạnh lườm khẽ:
 
- Không biết ai cho ai ăn cỗ đâu. Cứ im ỉm im ỉm rồi đùng một cái lại là người mời cưới đầu tiên cho mà xem. 
 
Nhiên hạ đũa giơ bốn ngón tay quay sang Hương trọc ghẹo:
 
-  Tớ xin thề, không bao giờ tranh đoạt vị trí đầu tiên của bạn Hương.
 
Câu trả lời nhanh chóng bị cuốn phăng đi bởi tiếng cười rộn rã và âm thanh lách tách của thịt cháy trên vỉ nướng. Bãng đi sau đó, khi vỉ nướng đã nguội và những câu chuyện cũng cạn dần, cả nhóm lục đục đứng dậy, tan vào những ngả đường xuôi ngược của thành phố. Hương ghé nhà chị gái ở lại mấy hôm, Hằng vội vã ra bến xe để kịp chuyến cuối về quê sau kỳ nghỉ phép, Lan cũng chào tạm biệt để sang nhà một người bạn khác. Thành phố rộng lớn là thế cuối cùng chỉ còn lại Duyên và Nhiên
 
 Chiếc xe rời khỏi hầm, chầm chậm hòa vào dòng người trên phố. Nhiên ngồi phía sau, ánh mắt trượt theo những dải sáng vàng trôi ngược qua tầm mắt, để mặc cho từng đợt gió lạnh lùa qua tay áo. Trong làn sương mỏng, mùi hoa sữa nồng nàn thoảng qua, vương vấn và có gì đó buồn đến lạ.
 
- Mà này… - Duyên bất chợt lên tiếng, giọng nói nghẹt đi sau lớp khẩu trang - Lần trước mày về nhà có việc gì không? Vẫn ổn chứ?
 
Nhịp chuyển động đều đều của bánh xe hơi khựng lại một nhịp khi đi qua gờ giảm tốc trước một ngã tư đèn đỏ. Nhìn lên con số đỏ chót đang giảm dần trên cao, Nhiên nhàn nhã đáp:
 
- Vẫn như mọi khi. Không ổn, nhưng cũng không tệ lắm.
 
Duyên vặn ga khi đèn chuyển xanh, tiếng động cơ nổ giòn giã át đi một phần lời nói:
 
- Tệ hay không thì cũng suy nghĩ ít thôi. Cái gì đến thì cứ để nó đến, cứ thong thả như tao cho dễ thở.
 
Lời nói của Duyên trôi ngược lại phía sau. Nhiên biết Duyên nói đúng. Sự nhạy cảm có thể là món quà đầy ưu ái mà ông Trời gửi đến cho những người viết lách giống như cô, nhưng đôi khi nó lại là rào cản ngăn cách cô kết nối với thế giới xung quanh. Không phải tự nhiên mà Nhiên có thể duy trì mối quan hệ với nhóm bạn thân đến tận bây giờ. Đã nhiều lần cô tự tách mình ra, không phải vì giận hờn, mà chỉ vì thấy mình không đuổi kịp cái nhịp chung sôi nổi ấy. Nhưng nhờ có Duyên - người duy nhất kiên nhẫn kéo cô ra khỏi cái kén khép kín - mà Nhiên vẫn còn ở lại.
 
Cả hai đã đồng hành cùng nhau dưới cùng một mái trường, cùng một lớp học, cùng chung một chiếc bàn suốt bảy năm trung học, rồi lại  cùng nhau đi qua cả bốn năm đại học dù chẳng còn chung lối. Sợi dây gắn bó cũng theo đó mà ngày càng chặt hơn. Nếu Nhiên là một mảng màu trầm lặng thì Duyên chính là tia nắng nhỏ nhuộm sắc rực rỡ làm nhạt đi gam màu u ám. Chẳng cần một cái ôm thật chặt hay một cái vỗ về khẽ khàng, chỉ bằng những câu cằn nhằn hoặc là cái huých vai tinh nghịch của Duyên cũng đủ để những bộn bề trong lòng cô vơi đi phần nào.
 
- Tao có suy nghĩ gì đâu. Cái gì mà tìm đến thì tao nhất định sẽ dắt nó đến thẳng chỗ mày để mày giải quyết hộ.
 
Nhiên vừa nói vừa đưa tay véo nhẹ vào eo Duyên qua lớp áo phao dày sụ. Không biết Duyên có cảm nhận được hay không nhưng Nhiên vẫn nghe thấy tiếng cười khúc khích của cô bạn.
 
Qua thêm một ngã ba trong im lặng, Duyên thong thả cất tiếng:
 
- Sắp đến 20/11, năm nay trường mình kỷ niệm cả 60 năm thành lập trường. Hình như rơi vào thứ Bảy, hay là về thăm trường đi?
 
Nhiên hơi rướn người lên phía trước, hỏi ngược lại:
 
- Sao tự nhiên năm nay lại muốn về?
 
Duyên vẫn nhìn thẳng về phía trước, từ tốn đáp:
 
- Đọc tin nhắn trong nhóm lớp thấy mọi người bảo làm lễ kỷ niệm lớn lắm. Trên page của trường cũng đăng bài mời học sinh các khóa về dự. Mấy năm rồi mình không về trường, nhân dịp này tranh thủ về thăm thầy cô luôn.
 
Thấy Nhiên im lặng, Duyên lại tiếp tục:
 
- Ba đứa kia ở gần nên kiểu gì cũng đi, hôm đấy tao cũng tiện về ăn cưới mấy ngày. Về cùng luôn không?
 
- Tao không biết nữa. - Nhiên lơ đãng đáp, ánh mắt rơi vào khoảng không vô định phía trước.
 
Như đã đoán trước được phản ứng của cô, Duyên tiếp tục bồi thêm:
 
- Sắp có thông báo trong nhóm lớp, mày mà không về kiểu gì cũng được cô Hường réo tên. Học sinh cưng thì vắng mặt làm sao được.
 
Nhiên không thể không bất ngờ trước loạt thông tin vừa được truyền đến:
 
- Nằm vùng ở đâu mà rõ thế? Ở trên Hà Nội mà cứ như là học sinh ở trường nhà ấy.
 
Duyên hơi nghiêng mặt, mỉm cười tự tin:
 
- Bật mí cho bạn biết, tôi còn nhiều thông tin đặc biệt hơn mấy cái tin tôi vừa cho bạn biết nữa đấy!
 
Dáng vẻ muốn giấu mà cũng chẳng muốn giấu của Duyên khiến Nhiên không khỏi bật cười. Cô không đáp lại, chỉ im lặng để nụ cười tan dần trong gió đông.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px