Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Khôi Nguyên là tên ông chú cực phẩm của Gia Nghi. Ngày trước, ông nội đọc đâu đó câu chuyện về cậu bé tên Khôi Nguyên vừa thông minh vừa hiếu thuận. Tiếc rằng, gã chẳng xứng với cái tên ấy tý nào. 

Tiếng ông chú cực phẩm cũng dữ dội không kém: “Tui cần tiền. Bán căn nhà này để tui lấy tiền đi trả nợ cho người ta, không thì người ta giết tui mất."

Đến lúc này thì cô không thể nhịn được nữa. “Đó là việc của chú. Chú bán nhà thì ông bà ra đường ở à? Chú sống đã không giúp ích được gì thì chết quách đi cho rảnh nợ."

Khôi Nguyên nhìn Gia Nghi với đôi mắt đỏ ngầu vì thức khuya. Cũng khá lâu rồi cô không gặp lại ông chú này. Dáng vẻ gã càng lúc càng tiều tụy, chẳng khác ăn mày là bao. Nhưng cô chẳng thừa lòng tốt cho những loại người như thế.

“Tui cho bà thời gian đến tuần sau, tuần sau tui trở về phải có tiền đưa tui còn không thì bán nhà.”

Gia Nghi vừa định nhào vào tát gã thì bị bà nội giữ lại. Gã vọt ra khỏi nhà như sợ điều gì đó.

Lúc nào cũng thế, gã đến và đi như cơn lốc để lại hậu quả là mớ bòng bong trong nhà. Lần nào trở về cũng cùng một lý do. Gã bỏ nhà đi khi chỉ mới mười tám tuổi đã nghỉ học, ăn chơi giỏi hơn làm. Gã đi một mạch mất năm năm trời, đến nỗi ông bà nội của Gia Nghi từng nghĩ gã đã chết ở xó xỉnh nào rồi. Và chợt một ngày mưa gió, gã trở về, đầu cạo trọc, quỳ lạy ông bà và khóc lóc xin lỗi vì bất hiếu.

Gã ở lại nhà hai tuần, sau đó một đám côn đồ tìm đến nhà, nghe đâu là vì gã vay tiền xã hội đen không trả. Vào giai đoạn ấy, nhà của Gia Nghi vẫn chưa đến mức khó khăn. Ông bà thương con, rút hết tiền dưỡng già, vay mượn thêm hàng xóm để trả nợ cho gã. Xong nợ nần, gã lại bỏ đi. Cứ như thế, gã đi vài ba năm rồi trở về. Và lần nào cũng là câu chuyện vay tiền, bị xã hội đen đòi nợ, cần tiền trả.

Ông bà nhiều năm về trước đã nghỉ buôn bán. Thời buổi siêu thị, trung tâm thương mại mọc lên như nấm. Nhà nhà đi siêu thị, người người đi trung tâm thương mại. Đời sống vật chất ngày càng tăng, con người cũng chú trọng sức khỏe, ăn gì cũng phải đòi nguồn gốc xuất xứ. Ba mớ ra, vài con cá ngoài chợ bỗng trở thành hàng không rõ nguồn gốc, không đáng mua. Chợ thưa dần, cửa hàng rau củ nhỏ của ông bà dần dần vắng khách, ế hàng. Rau nhà ông bà trồng cũng chỉ để nhà ăn, chẳng bán buôn gì nữa. Từ dạo ấy, ông bà cũng bệnh liên miên. Với khả năng của mình, cô không dám đảm bảo cuộc sống vật chất đủ đầy, nhưng chăm sóc ông bà thì Gia Nghi vẫn còn có thể, nếu không phải vướng thằng chú lúc nào cũng về đòi tiền hoặc ra đường sống.

“Lần này ổng lại thiếu bao nhiêu tiền? Cái nhà này bán thì có trả nổi cho ổng không?” Gia Nghi hỏi bà nội trong lúc ăn vội tô mì do cơm canh bị ông chú hất đổ cả rồi.

“Haizzz… bà sợ không đủ con ạ. Chắc lần này phải ra đường sống quá!”

“Nếu bán nhà, ra đường sống thì ổng có về tìm nữa không?”

Sau câu hỏi đó, bà nội im lặng không trả lời. Làm sao bà biết được con mình có lại trở về đòi trả thêm số nợ nào nữa không? Ông bà cũng vô phước, có hai người con, một thì giỏi giang, có hiếu nhưng lại mất sớm. Một thì vô dụng, chuyên gây rắc rối.

“Bà có sợ ổng bị gì không? Nếu cho ổng vô tù, cơm có nhà nước lo thì bà có thấy ổn không?”

Thật sự đây là vấn đề Gia Nghi nghĩ đến nhiều năm nay. Chắc chắn cô có thể cho ông chú đi tù. Nhiều năm sống như đầu trộm đuôi cướp, chắc chắn đã gây không ít họa, đủ để ổng ăn cơm tù vài năm.

Sau khi nghe Gia Nghi nói thế, bà nội sửng sốt nhìn cô: “Dù sao… nó cũng là con bà, làm sao nỡ để nó vô tù hả con? Rồi nó phải sống làm sao?”

“Bà thấy cuộc đời của ổng có gọi là có tương lai không? Nếu bà hạ quyết tâm, thì biết đâu sẽ giúp ổng vượt qua lần đại nạn này. Vô tù ít ra cũng không lo bị giang hồ tìm, chưa kể ông bà không thể dạy ổng thì hãy để đời dạy ổng”.

Bà có vẻ suy nghĩ lời cô nói. Sau đó thở dài bảo sẽ bàn lại với ông. Bà biết cô có thể làm được điều đó. Đám bạn bè thuộc diện con ông cháu cha, hắc bạch đều nhúng tay vào, tìm người dạy ông chú một bài học rồi tống ổng vô tù không phải là không thể.

Ba ngày sau, khi Gia Nghi trở về nhà sau một ngày họp báo thì ông bà bảo với cô hãy làm điều gì đó với ông chú đi. Và tôi biết “điều gì đó” là điều gì.

Tối hôm đó, Gia Nghi gọi cho Phong Hải. Tên này là bạn cực thân của Nguyên Phong, đồng thời là người mà cô rất tin tưởng. Sau khi Nguyên Phong bỏ đi, hắn vẫn giữ liên lạc và giúp đỡ cô nếu cần. Đừng nghĩ hắn có ý gì, hắn chỉ là một thằng bạn chí cốt với Nguyên Phong thôi. Hắn đối tốt với cô vì cô là bạn gái Nguyên Phong.

“Anh giúp em một vụ được không? Em muốn ông chú đi vài năm để cải tạo nhân cách. Làm kiểu gì thì tùy anh, đừng quá tay là được, cho ổng ăn hành vài năm rồi ra làm người lại. Nhân tiện, giúp em giải quyết món nợ của ổng. Em không có tiền trả nợ đâu, làm gì thì làm, em không muốn bán nhà”.

Đầu dây bên kia cười "Hừ".

“Nay ông bà nội chịu cho ổng đi cải tạo rồi à? Để đấy anh lo cho. Dạo này em ổn không? Có cần anh giúp gì không?”

“Em ổn, giúp em vụ kia được rồi. Cảm ơn anh!” Nói xong Gia Nghi cúp máy. Mỗi lần nói chuyện hay gặp Phong Hải đều làm cô nhớ đến Nguyên Phong. Và cô không thích cảm giác này.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px