Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Công ty BB, đó là một công ty lớn và nổi tiếng “hớt váng” mấy công ty và nhà xuất bản khác. Vì sao Gia Nghi nói thế?
Là thế này, ví dụ bạn là nhân viên của công ty A. Bỗng một ngày bạn đọc được một bộ truyện hay và đang được viết dở dang. Bạn tìm đến tác giả mua bản quyền xuất bản mấy cái đã viết xong và sẽ mua bản quyền những tập tiếp theo sau.
Bạn xuất bản truyện ấy thành sách và bán rộng rãi cả nước. Độc giả nô nức tìm mua. Giấy của bạn in cực đẹp, bìa bọt cực chất. Bộ truyện trở nên cực hot. Và rồi bạn hí hửng liên hệ tác giả để có phần tiếp theo thì nhận được “Xin lỗi tôi không bán bản quyền cho quý công ty nữa” và rồi tác giả đó mất tích.
Bạn cố tìm cách liên lạc lại với tác giả mà không được. Để rồi một ngày bạn thấy được tập tiếp theo của đúng quyển sách ấy ở trong hiệu sách và được đóng dấu logo của công ty BB. Bạn tức tối tìm hợp đồng đã ký với tác giả và xem lại có thể kiện công ty BB hay không. Rất tiếc, tác giả chẳng vi phạm gì cả và công ty BB chẳng vi phạm gì cả. Họ có bản quyền tập tiếp theo không phải họ ăn cắp bản quyền các tập trước của bạn. Bạn ấm ức tìm cách gọi cho tác giả. OMG, gọi được nhé. Tác giả khóc lóc với bạn rằng: Công ty BB trả tiền bản quyền cao hơn quý công ty. Rằng tác giả đã đề nghị tăng tiền bản quyền cho tập tiếp theo nhưng công ty bạn không đồng ý nên tác giả bán cho đơn vị khác.
Bạn lại có trận ấm ức tiếp theo và bạn vô tình nhìn quyển sách mình đã mua tại hiệu sách để chứng thực nội dung tập kế tiếp. Bìa xấu, giấy in xấu, giá gấp đôi giá mà công ty bạn đã bán. Thế thôi! Họ có được lợi nhuận cao hơn, số lượng in lớn hơn, độc giả nhiều hơn và trên hết họ vừa đánh cắp miếng cơm của bạn. Đời là vậy, cá lớn nuốt cá bé và cá lớn với nhau thì cũng thủ đoạn để chia nhỏ con cá lớn khác và ăn luôn.
Giờ bạn sẽ tức tối việc gì? Bạn âm thầm chửi thầm những mẫu biểu, những quy định, những cái gạch đầu dòng được ghi rõ ràng và bạn chỉ việc điền lỗ với cái form có sẵn. Bạn chạy vào phòng giám đốc báo cáo tình hình và hỏi ông ta rằng “Mình có cái form nào cho việc ký hợp đồng mua bản quyền tương lai không?” Bạn sợ lại sẽ bị như thế lần nữa, để rồi nhận được cái lắc đầu của lão giám đốc kèm một câu xanh rờn: “Lần sau cô đừng tìm mua truyện dài đang viết nữa. Tìm mua full hoặc một tập đi!”
Và bạn vừa nhận ra cuộc đời bạn thật khó nhằng vì cái công việc này tìm một tác phẩm một tập không khó nhưng làm gì có chuyện nó hay ho như đọc truyện dài. Còn tìm truyện dài mà full thì như mò kim nơi đáy biển. Cái hay thì người ta đã xuất bản hết rồi. Mấy cái dở dở thì ai thèm mua. Chưa kể tác giả vì muốn được quan tâm cũng thường đăng hết cả truyện rồi chứ có đâu mà giấu giếm. Hiếm lắm mới có tác giả viết một lèo rồi gửi đến một đơn vị mà họ tin tưởng. Nhưng người đó là ai và bạn phải đợi đến khi nào? Cứ như chờ sung rụng ấy. Không dễ đâu!
Ồ miên man suy nghĩ thế mà đến nhà rồi. Gia Nghi không biết ông bà nấu món gì cho mình đây. Cô ăn không nhiều nhưng cô thích cảm giác được ăn cùng người thân của mình.
Gia Nghi đóng vội cửa cổng, vừa chạy vào nhà vừa hỏi: “Hôm nay có gì thế ông bà…”
Tiếng “nội” chưa kịp thốt ra thì một tiếng vỡ đã vang lên. Ông chú cực phẩm của Gia Nghi vừa trở về.
Gã lại muốn gì? Ông chú này cũng chỉ hơn Gia Nghi vài tuổi thôi. Một thằng cặn bã và bất hiếu. Gia Nghi đã gặp nhiều thằng cặn bã, nhiều thằng có giáo dục nhưng sống như một thằng vô giáo dục khi quen Ngô Nguyên Phong, nhưng dạng như thằng chú của cô nếu gã giành vị trí số hai thì chẳng ai dám nhận mình số một.
“Mày ăn nói như thế với ba của mày à. Ôi ông ơi, ông đừng lên máu nhé!” Tiếng của bà nội Gia Nghi vang lên thống khổ.
Cô chạy vội vào nhà và nhìn thấy mọi thứ ngổn ngang. Chén bát với cơm vanh rơi vãi trên sàn nhà. Ôi mẹ ơi, đó là bữa ăn của cô. Thằng mất nết ấy dám đập đỗ bữa ăn của cô.
Gia Nghi lao về phía ông nội, thấy mặt ông đang dần đỏ lên. Chết rồi, máu ông đang lên. Cô vội chạy vào phòng ông lấy ra viên thuốc hạ huyết áp và đưa ông uống cùng chút nước lạnh.
“Ông ơi, đừng có bị gì nhé.” Cô dìu ông vào phòng nghỉ, để ông nằm ngay ngắn và đắp chăn cho ông.
“Nó về làm gì thế?”
Ông nhẹ cười với cô: “Con đừng gọi chú mình là "nó", làm thế chú sẽ tức lên và đập phá đồ thêm đấy. Thằng bất hiếu ấy lại muốn cái nhà này ấy mà."
Gia Nghi mím chặt môi nhìn những mảnh vụn vung vãi khắp phòng. Lần nào về gã cũng đập nát đồ. Tất cả đều là tiền mồ hôi của ông bà. Nghĩ tới việc gã chẳng tốn chút công sức nào để mua sắm cho cái nhà này mà lại ra tay đập nát thì cô chỉ muốn quẳng hết đống mảnh vỡ vô mặt gã.
Bên ngoài, tiếng của bà nội đang vang lên: “Mày về làm gì hả Khôi Nguyên? Bao giờ mày sống đàng hoàng thì tao sẽ cho mày về.”
Thật là nực cười khi ông nội cô lại rất tin tưởng rằng chú của cô sẽ thay đổi.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px