muôn mảnh hồn hoang
Nhật tàn
Mặt trời rớt sau miền vai biền biệt
Lệ sầu tuôn trắng xóa ngàn khơi
Anh đi nắng vàng cũng diệt
Hư vô phủ kín khung trời.
Nay kỷ niệm tàn dư bốc khói
Em ngồi khóc lịm chân mây
Và anh ơi, em còn khóc đó
Cho những ngày nắng tuột khỏi tay.