Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 49: Nhé em

Sau một ngày dài, Khả Di cố gắng về sớm phụ giúp mẹ con Trân, nhưng rốt cuộc cũng phải tận gần bảy giờ tối mới tới chung cư. Vừa lái xe ngang qua sảnh, cô khựng lại khi thấy bóng dáng chồng của Trân, Định.

Quan sát từ xa, lòng Khả Di dâng lên nỗi chua xót thay cho bạn. Định làm công an, đặc thù công việc nay đây mai đó, chuyện đột xuất vắng nhà bặt vô âm tín đã thành cơm bữa. Trân từng rất thấu hiểu, nhưng sự cảm thông ấy rốt cuộc chẳng thể lấp đầy nổi căn nhà lạnh lẽo vắng bóng đàn ông. Trân hiểu cho chồng, chỉ là... Trân cũng biết mệt.

Khả Di thở hắt ra. Qua gương chiếu hậu, cô liếc nhìn người đàn ông râu ria lởm chởm, xách vali đứng thẫn thờ dưới sảnh sau nhiều ngày chờ đợi xin được gặp vợ, rồi mới vặn ga lái xe xuống hầm.

Vừa bước vào nhà, Khả Di đã nghe tiếng nước xối xả. Trong bếp, bọt xà phòng tràn cả ra mép bồn, vậy mà Trân vẫn thẫn thờ không hay biết. Càng nhìn bạn, Khả Di càng xót xa. Trân của ngày xưa rực rỡ biết nhường nào. Cô từng cất gọn tấm bằng Kiến trúc, háo hức chuẩn bị cho giấc mơ khoác áo tiếp viên hàng không. Vậy mà vì tình yêu, Trân tự tay bẻ gãy đôi cánh của mình để ở lại mặt đất, khi cái thai đến bất ngờ. Sự hy sinh ấy rốt cuộc lại bị nhà chồng coi là “ăn cơm trước kẻng” rồi đay nghiến, đổi lại chỉ là bộ dạng đầu bù tóc rối của ngày hôm nay.

Khả Di bước nhẹ tới, khẽ đặt tay lên vai Trân.

Xoảng!

Trân giật nảy mình, chiếc đĩa trên tay trượt xuống sàn vỡ tan tành.

“Xin lỗi. Tao xin lỗi.” Trân hoảng hốt ngồi thụp xuống, tay luống cuống nhặt những mảnh vỡ sắc nhọn.

“Xin lỗi gì chứ...” Khả Di vội tắt nước, giữ chặt tay bạn: “Để đó tao dọn. Đứt tay bây giờ.”

Ngập ngừng một chút, Khả Di cất lời: “Trân này... Ông Định lại đứng dưới sảnh đó. Nhìn tơi tả lắm. Mày có muốn gặp ổng không?”

Trân im lặng giây lát rồi nhìn mảnh sành trên tay, giọng nghẹn đắng: “Mày nghĩ cái đĩa vỡ thế này rồi... còn dùng được nữa không?”

Khả Di nhặt mảnh vỡ cuối cùng bỏ vào thùng rác, khẽ thở dài: “Cái đĩa vỡ thì vứt. Nhưng vợ chồng đâu phải sành sứ, bảo vứt là vứt ngay được. Ít nhất, mày hãy thử đối mặt một lần. Nếu nát quá không hàn gắn được thì buông.”

Khi Khả Di vừa định xoay người đi xuống sảnh xem tình hình, phía sau chợt vang lên giọng nói nhỏ xíu, nghẹn ngào của Trân: “Di. Mày cho ổng lên đây đi...”

***

Cánh cửa căn hộ mở ra. Định vừa bước vào liền nhìn thấy người phụ nữ, vợ anh, mẹ của con anh đang ngồi co ro trên chiếc ghế sofa màu xám.

Trân ngồi đó, tay ôm chặt chiếc gối vào lòng, đầu cúi gằm, chẳng muốn nhìn anh.

“Trân…”

Định vứt chiếc vali sang một bên, lao đến quỳ sụp xuống trước mặt vợ. Bàn tay anh run rẩy muốn chạm vào gương mặt cô: “Anh về rồi... Anh xin lỗi. Anh về muộn quá...”

Trân từ từ ngước mắt lên với đôi mắt trũng sâu, thâm quầng. Cô nhìn anh chằm chằm, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Định đau đớn nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô: “Em về với anh nhé? Anh đón hai mẹ con về.”

Trân nghe đến chữ “về”, cả người bỗng run lên bần bật, gắt lên: “Không... em không về... về để mẹ anh la em, bố anh chửi em hả…”

Cô quăng gối đập vào người Định.

“Còn anh! Anh ở đâu?!” Trân nghiến răng nói. Có lẽ nếu không vì bé Bi đang ngủ ở trong phòng, thì cô đã hét lên rồi.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi quần Định réo lên inh ỏi. Anh lấy ra thì thấy màn hình hiện lên chữ “Bố”. Anh thở hắt. Anh biết tính bố mình, nếu không nghe máy thì ông sẽ làm ầm ĩ lên tận đơn vị. Anh đành bắt máy, luống cuống thế nào lại vô tình bật loa ngoài.

Giọng nói ồm ồm và giận dữ của người đàn ông lớn tuổi vang lên, vọng khắp căn phòng: “A lô! Thằng Định đâu? Mày lôi cổ con vợ mày về đây ngay lập tức!”

Định nhíu mày, cố giữ bình tĩnh: “Bố, con đang nói chuyện với cô ấy. Bố bình tĩnh…”

“Bình tĩnh cái gì!” Ông bố quát lên, tiếng đập bàn rầm rầm vọng qua điện thoại: “Cái nhà này vô phúc! Vô phúc mới rước phải cái ngữ đàn bà như nó về làm dâu!”

Định sững người: “Bố nói gì vậy?”

“Mẹ mày vừa vào dọn đồ thằng Bi trong phòng nó, lôi trong hộc tủ ra cả đống thuốc. Tao cho người đi hỏi, người ta bảo toàn là thuốc thần kinh, thuốc cho lũ điên!”

Giọng ông bố càng lúc càng gay gắt, đầy vẻ khinh miệt: “Mày xem, dòng họ nhà này ba đời nề nếp, có ai bị điên không? Giờ nó uống thuốc lú lẫn, nhỡ nó lên cơn giết cháu đích tôn của tao thì sao?”

Trân nghe từng chữ bố chồng nói mà mặt cắt không còn giọt máu. Cô mím môi nhưng không ngăn được dòng lệ tuôn rơi, lẩm bẩm: “Con không điên. Thuốc an thần thôi mà... Tại sao tôi mệt một chút mà mấy người kêu tôi điên? Mấy người ác lắm…”

Định điếng người nhìn vợ, rồi nhìn chiếc điện thoại đang phát ra những lời lẽ cay nghiệt kia.

“Tao nói cho mày biết.” Ông bố tiếp tục ra lệnh: “Mày là công an, mày cần cái danh dự. Không thể để con vợ điên làm xấu mặt dòng họ được. Mày về mà tính đi, không thì ly dị. Chứ cái nhà này không chứa chấp loại…”

“BỐ IM ĐI!”

Định gầm lên. Lần đầu tiên trong đời, đứa con trai luôn răm rắp nghe lời ấy dám cắt ngang lời bố mình.

Tiếng hét của anh khiến đầu dây bên kia im bặt vì sững sờ.

Định thở hồng hộc, mắt anh long lên sòng sọc. Anh ghé sát vào điện thoại: “Bố nghe cho rõ đây. Vợ con không điên. Cô ấy bị bệnh là vì ai? Là vì cái thói gia trưởng, độc đoán của bố, và sự nhu nhược của con đấy!”

“Mày... mày dám ăn nói với bố mày thế hả? Tao đẻ ra mày…”

“Con nói một lần này thôi.” Định nghiến răng, mắt đỏ ngầu nhìn vợ đang run rẩy: “Từ hôm nay, con sẽ đưa Trân và cháu ra ở riêng. Con không bao giờ để cô ấy bước chân về cái nhà đó để bố miệt thị nữa đâu. Bố giữ lấy cái sĩ diện của bố đi, con cần vợ con hơn!”

Nói xong, Định tắt phụt máy, ném mạnh chiếc điện thoại vào góc tường. Chiếc điện thoại vỡ tan tành.

Rồi anh từ từ quay sang nhìn Trân: “Trân... Anh xin lỗi... Là lỗi của anh…”

Trân oà lên khóc nức nở: “Sao em phải chịu cảnh này hả anh? Em mệt lắm! Mệt lắm rồi!”

Định quỳ sụp xuống, nhìn người vợ mà anh từng thề non hẹn biển trong đám cưới. Lúc đó, anh đã nắm chặt tay cô trước mặt bàn thờ ba, tuyên bố: “Ba yên tâm, con sẽ thay ba che chở cho Trân cả đời. Con sẽ không để cô ấy phải rơi một giọt nước mắt nào nữa.”

Rồi má của Trân ở quê già yếu, bà nắm tay anh rưng rưng gửi gắm đứa con gái độc nhất xa nhà. Anh đã hứa thế nào? Anh đã thề thốt ra sao?

Những lần về nhà thấy mắt vợ đỏ hoe, những bữa cơm cô lén lau nước mắt khi mẹ buông lời mát mẻ, bố thì hằng học chì triết, những đêm cô nằm quay lưng lại thở dài. Anh thấy hết, biết hết.

Nhưng anh đã làm gì? Anh chọn cách làm một kẻ hèn nhát. Anh trốn vào công việc. Anh tự lừa mình rằng “Mẹ nói vài câu rồi thôi”, “Bố cọc cằn một chút rồi quên”, “Vợ mình hiểu chuyện mà”. Anh sợ đối mặt với mẹ, với bố, sợ không khí căng thẳng, nên anh mặc kệ người phụ nữ yếu đuối ấy đơn độc chống chọi với cả thế giới trong chính ngôi nhà của mình.

“Anh khốn nạn thật…” Định lẩm bẩm, nước mắt ân hận trào ra: “Nhưng thuốc đó là sao Trân? Sao em không nói gì với anh?”

Trân gục mặt xuống gối, tiếng khóc xé lòng vang lên: “Em đau lắm Định ơi... Em chỉ có mỗi anh thôi... Sao anh bỏ em một mình? Sao anh thấy mẹ mắng em mà anh không nói gì? Em đau lắm…”

Từng câu hỏi của cô như ngàn mũi dao đâm nát tim gan Định. Cô nói đúng. Ở cái thành phố rộng lớn này, cô chẳng còn ai ngoài anh. Vậy mà khi cô chới với nhất, anh lại quay lưng làm ngơ.

“Anh xin lỗi... Anh sai rồi Trân ơi…” Định ôm chầm lấy vợ, siết chặt cô vào lòng: “Từ nay không ai bắt nạt em nữa đâu. Anh thề độc, anh mà để em chịu khổ thêm một ngày nào nữa, anh ra đường xe cán chết!”

Ngay lúc này bé Bi vừa thức dậy vì tiếng ồn. Nó đi ra. Nó khóc nức nở.

“Bố ơi! Bố ơi! Bố về rồi! Mẹ Trân buồn…”

Định cũng khóc, bật tiếng nghẹo ngào: “Bi lại đây với bố... Bố thương lắm.”

Bé Bi đi tới ôm chầm trong vòng tay của bố Định và mẹ Trân. Trong những câu thì thầm của Định: “Bố thương hai mẹ con lắm. Bố xin lỗi. Bố sai rồi. Bố xin lỗi…”

Khả Di đứng dựa lưng vào tường, lén lau vệt nước mắt vừa lăn dài. Cô nhìn cảnh tượng đau lòng trước mắt mà vừa giận vừa thương.

Khả Di lặng lẽ lùi lại, khép cửa phòng khách. Để lại không gian riêng tư cho hai vợ chồng họ. Chiếc đĩa đã vỡ nát, giờ là lúc người làm vỡ phải tự tay nhặt lại từng mảnh, dù có đứt tay chảy máu cũng phải chịu.

***

Gió đêm lùa qua tán hoàng lan mang theo hơi sương mát lành. Vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở, Khả Di tản bộ ra công viên nhỏ dưới chân toà nhà. Chẳng hiểu sao, bước chân vô định lại dẫn cô dừng trước chiếc ghế đá quen thuộc khuất sâu dưới tán lá. Đây luôn là góc nhỏ để cô tự vỗ về cõi lòng xa quê, cũng là nơi cất giấu biết bao câu chuyện không đầu không cuối giữa cô và Minh. Chính tại chiếc ghế này, những ngày cô bị người đời vùi dập, bị đồng nghiệp chơi xấu đến mức muốn trốn chạy cả thế giới, anh đã xuất hiện và tìm thấy cô.

Khả Di khẽ thở dài. Thật may vì Định rốt cuộc cũng dũng cảm lựa chọn đứng về phía Trân, không vì áp lực gia đình mà hèn nhát bỏ rơi mẹ con cô ấy. Và Trân, dẫu trong lòng mang đầy rẫy những tổn thương, rốt cuộc cũng chịu mở lòng để đón nhận.

Không như cô…

Khả Di chầm chậm lấy điện thoại ra. Cô mở bàn phím, nhấn từng con số cho đến khi màn hình hiển thị gợi ý cái tên “Lão Già”. Chỉ có điều, ngón trỏ của cô lại chần chừ lơ lửng trên nút gọi.

“Tệ thật... Không biết nên nói gì đây.” Cô cười chua chát.

Minh nâng niu từng chút vụn vỡ trong cô đến nhường nào, còn cô thì sao? Cô cứ khư khư ôm lấy lý lẽ “tốt cho cả hai”, đinh ninh mình làm đúng khi vạch rõ ranh giới mà chẳng mảy may nghĩ đến cảm xúc của anh. Cô luôn tự biện minh do tính cách mình như thế, do quá khứ giày xéo tâm can, rằng cô cần tự giải quyết mọi thứ để trọn vẹn chân tình trước khi xứng đáng đứng cạnh anh. Nhưng cô nào hay, sự cố chấp ấy rốt cuộc chẳng khác nào một liều thuốc độc đang chầm chậm giết chết tình cảm vừa chớm nở.

Khả Di buông điện thoại. Nghĩ đến người đàn ông luôn bao dung ôm trọn mình vào lòng, nghĩ đến ánh mắt đau đáu kia, cô thấy bản thân sao ích kỷ. Cô thở hắt ra ngao ngán, cúi nhìn đôi dép bông màu hồng chóe ban nãy vì vội vàng chuồn êm mà xỏ đại vào.

“Chán Di quá, Di ơi!”

Vừa lầm bầm tự rủa, Khả Di vừa cất điện thoại. Cô lê đôi dép bông lệch tông về phía cửa hàng tiện lợi kiếm chút gì lót dạ.

Ding dong. Tiếng chuông cửa tự động vang lên.

Lượn một vòng quanh kệ hàng, Khả Di vớ đại gói mì Thái chua cay cùng lon bia lạnh. Mang tiếng chọn đại, nhưng ngẫm lại vị chua cay xộc lên mũi cùng hơi men đắng ngắt này lại hợp cái nết “rối như tơ vò” của cô đến lạ.

Xong xuôi, cô ôm đồ lững thững bước về quầy tự nấu. Nhưng vừa đi vài bước, chân cô đã khựng lại. Giữa dòng người chờ lượt, bóng lưng người đàn ông phía trước... nhắm mắt cô cũng nhận ra.

“Minh ở đây từ khi nào vậy?”

Tim Khả Di đập thình thịch. Chết mất! Cô chưa sẵn sàng đối diện anh. Ít nhất không phải trong bộ dạng “trên công sở, dưới phòng ngủ” với đôi dép bông này. Cô hoảng loạn xoay tới xoay lui, dáo dác tìm góc khuất lẩn trốn.

Nhưng dường như Minh đã cảm nhận được sự hiện diện của ai kia. Ngay khi Khả Di xoay người định “chuồn”, đuôi tóc cô bất ngờ bị một lực níu lại từ phía sau.

“A!”

Cô quay phắt lại, thấy Minh đang nghiêng đầu, nhướn mày nhìn mình với ánh mắt khiêu khích:

“Gặp anh không chào sao?”

Nhìn thái độ nhởn nhơ đó, cộng thêm mái tóc “cưng” bị giữ lại, cô nheo mắt khó chịu: “Nè! Sao túm tóc em? Vô duyên nha!”

Minh nhếch môi, buông tay tỉnh bơ: “Xin lỗi, tay anh vớ được mỗi chỗ đó.”

Khả Di bặm môi định càm ràm thêm thì anh đã quay lưng đi thẳng về quầy nước nóng, bỏ mặc cô đứng chưng hửng.

Cô tròn xoe mắt nhìn theo: Ủa? Vậy là xong á? Thế rồi chẳng hiểu sao, cô lại lầm lũi bước theo anh. Tới gần, Minh tự nhiên xòe tay:

“Đưa mì anh nấu cho. Em ra kia ngồi đi.”

“Ò... dạ.” Cô ngoan ngoãn đưa đồ rồi ra chiếc bàn gần cửa kính, đủ riêng tư cho hai người.

Vừa ngồi xuống, Khả Di liền úp mặt vào lòng bàn tay gục xuống bàn. Cô mím môi, rồi chẳng kiềm được mà bật cười khúc khích. Lén nhìn bóng lưng Minh đang xé gói gia vị ở quầy, lồng ngực cô bỗng nhẹ nhõm lạ kỳ. Khoảnh khắc này thoải mái quá, hệt như những ngày tháng cũ, khi giữa hai người chỉ có tiếng cười đùa vô tư, cứ như sự xa cách mấy ngày nay chưa từng tồn tại.

Mọi thứ sẽ ổn phải không? Anh và cô sẽ trở về những ngày bình yên trước kia? Đang mừng thầm trong bụng thì anh từ từ đi tới.

“Mì của quý khách đây.” Minh đặt tô mì bốc khói nghi ngút xuống bàn, kéo ghế ngồi đối diện.

Mùi thơm xộc lên mũi khiến bụng Khả Di réo rắt. Cô hít hà, mắt sáng rỡ: “Thơm quá hà! Anh nấu mì vẫn là số một!”

Minh bật cười, nhấp ngụm cà phê sữa nóng: “Chứ sao. Anh làm gì cũng giỏi mà.”

Khả Di bĩu môi: “Xì! Dạ vâng! Anh thì luôn giỏi, luôn xịn rồi.”

Minh chống tay lên bàn: “Mẹ con Trân sao rồi em?”

“Cũng ổn rồi anh. Chồng nó về, hai người đang tâm sự trên nhà. Thằng Bi cũng hết sốt hẳn rồi, trộm vía quá chừng.” Khả Di vừa trộn mì vừa đáp.

“Ừm, vậy thì tốt.” Minh gật gù, ngón tay gõ nhẹ lên thành ly đều đặn.

Cô cố tìm chủ đề khác, mong kéo dài không khí vui vẻ này: “À, phần thô Deni xong rồi. Đợt tới bên anh cử ai đi nghiệm thu á?”

“Anh phân công cho Hoàng và Linh đi rồi.”

Khả Di kéo cọng mì lên thổi phù phù: “Anh bận gì à? Mọi lần anh đều tham gia mà.”

“Ừ. Thứ tư anh phải đi Phan Thiết với Quân khảo sát dự án mới.”

Cô vừa nhai vừa lí lắc: “Sếp Minh bận rộn quá trời. Sao anh sắp xếp thời gian cho tất cả được nhỉ? Em làm nhân viên bình thường thôi đã muốn đuối xỉu.”

Minh khẽ cười, lắc nhẹ ly cà phê nhìn dòng chất lỏng nâu sánh xoay tròn: “Từ từ rồi cũng quen.”

Nhìn anh, Khả Di nhíu mày: “Tối rồi, anh uống cà phê vậy sao ngủ được?”

Anh nhấp thêm một ngụm lớn rồi hạ ly, nhìn thẳng vào cô: “Không uống... anh cũng đâu có ngủ được.”

Khả Di ngẩn người. Câu nói lửng lơ như nốt trầm rơi vào không gian đang dần “bình thường”, làm cô bối rối không biết đáp sao, đành ngập ngừng:

“À...”

Minh cong đôi mắt chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, bắt chước điệu bộ của cô: “À...”

Khả Di biết nguyên do của những đêm trằn trọc ấy là ai. Cảm giác tội lỗi dâng lên khiến cô chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh nữa. Cô vội cúi gằm mặt, gắp một đũa mì to nhét vào miệng, cố nuốt trôi không khí ngột ngạt đang bao trùm hai người.

Chốc chốc cô lại len lén nhìn Minh. Anh vẫn nhìn cô, nhưng nụ cười lém lỉnh ban nãy đã nhạt dần. Giờ đây anh lặng lẽ chống cằm, dáng vẻ trầm ngâm mang nỗi buồn miên man đến xót xa.

Một lát sau, Minh dời tầm nhìn ra xa xăm. Mưa bắt đầu lất phất rơi, nhạt nhòa cả Sài Gòn sầm uất. Anh nuốt một ngụm cà phê, yết hầu khẽ trượt, như cố nén nỗi chua xót dâng lên cùng vị đắng.

Giữa tiếng mưa tí tách, anh nghiêng đầu nhìn lại Khả Di. Ngón cái mang nốt ruồi son nhẹ nhàng vén những sợi tóc mai vướng vào má cô ra sau vành tai. Khả Di mím chặt môi chẳng dám ngẩng lên, ấy mà trong vô thức vẫn đắm chìm tận hưởng hơi ấm dịu dàng lướt chậm rãi trên gò má.

“Di à...” Minh khẽ gọi.

“Dạ?”

Minh hít một hơi thật sâu: “Anh là Chốt trên Decor.”

Khả Di tròn mắt.

Anh lấy điện thoại, mở giao diện tài khoản trên diễn đàn Kiến trúc rồi đẩy nhẹ về phía cô.

Nhìn chằm chằm vào màn hình rồi ngước lên, cô lắp bắp: “Ý anh...”

Anh nhìn thẳng cô: “Anh biết em từ rất lâu rồi. Tên khốn đó thích chọc tức em, đúng không?” Giọng anh thoáng nghẹn lại: “Thế nên... thời gian qua, việc anh mập mờ, không rõ ràng với em... coi như là một trò đùa đi.”

Khả Di trân trân nhìn khuôn mặt người đàn ông đối diện. Đầu óc cô dần trống rỗng.

Minh đưa tay lên, ngón tay khẽ chạm vào gò má cô: “Di...”

Anh nhìn sâu vào mắt cô, đáy mắt đen thẳm cuộn trào những điều có lẽ cô không bao giờ nghe thấy được. Rằng...

Nếu anh là lý do khiến em khó xử đến vậy...

“Chúng ta...”

Nếu tình yêu của anh là nguyên nhân khiến em dằn vặt...

“Như trước nhé...”

Nếu sự cố chấp này là thứ khiến khuôn mặt nhỏ nhắn kia chẳng dám ngước nhìn anh...

“Là đồng nghiệp...”

Là thứ khiến đôi mắt nâu trong veo kia dần ngấn nước...

“Là hàng xóm...”

Là lý do ngón tay anh chạm vào giọt lệ nóng hổi vừa lăn dài trên má em...

“Là người lạ nhiều chuyện...”

Và cũng là lý do... anh đành buông tay...

“Nhé em?”

***

Tháng Bảy, đêm mưa. Khả Di gặp Minh ở cửa hàng tiện lợi, bên ly mì và cà phê. Tình yêu trong cô chớm nở.

Tháng Mười, vẫn là một đêm mưa. Khả Di gặp Minh ở cửa hàng tiện lợi, cũng bên ly mì và cà phê. Nhưng tình yêu trong cô... đã đặt dấu chấm hết.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px