Chương 47: Chuyện của bạn
Khả Di lao vội xuống sảnh rồi sững lại. Trước mắt là màn mưa tuôn xối xả. Bàn tay run rẩy lướt trên màn hình, nhưng ứng dụng đặt xe chỉ hiện lên những vòng tròn xoay đều vô vọng. Cô bất lực tìm kiếm một chiếc taxi, song giữa dòng xe cộ chẳng có lấy một đốm đèn trống khách nào.
Khả Di nghiến răng, định liều mình lao thẳng ra giữa màn mưa hỗn loạn thì một bàn tay từ phía sau vươn tới, nắm chặt cổ tay kéo giật lại.
“Em định đi đâu?”
Khả Di ngước lên, thấy vẻ mặt lo lắng của Minh. Cô không muốn mình trông thảm hại, càng không muốn biến thành kiểu con gái hễ gặp chuyện là yếu đuối tìm chỗ dựa. Vậy mà đứng trước ánh mắt chân thành ấy, mọi lý trí của cô đều đầu hàng vô điều kiện.
Cô run run bờ môi: “Anh ơi...”
Tiếng gọi bé xíu ấy khiến cõi lòng Minh xót xa. Anh trượt bàn tay mình xuống, len vào giữa những ngón tay nhỏ bé rồi siết chặt.
“Anh đây. Nói anh nghe, có chuyện gì?”
Khả Di lắp bắp: “Trân... Trân mắc mưa... thằng Bi sốt cao... nó... nó...”
“Được rồi. Anh đưa em đi.”
Dứt lời, Minh kéo cô quay ngược lại, sải bước hướng về phía thang máy xuống hầm. Họ băng qua sảnh tòa nhà rộng lớn, nơi hàng chục ánh mắt tò mò kinh ngạc đổ dồn về phía hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau.
Những lời đồn thổi về mối quan hệ mập mờ giữa vị giám đốc thiết kế và cô nhân viên dự án vốn đã râm ran từ lâu. Người ta thêu dệt đủ kiểu, từ ngôn tình Lọ Lem đến những lời đay nghiến ác ý về “quy tắc ngầm”. Vậy thì sao? Giờ phút này, cái nắm tay công khai ấy đã là câu trả lời rõ ràng nhất.
***
Ra khỏi thang máy, Minh nhanh chóng mở cửa xe cho Di rồi vòng sang ghế lái. Chiếc ô tô đen lao vút ra khỏi hầm, mất hút vào màn mưa trắng trời.
Xe chạy được một đoạn, Minh cất tiếng hỏi, mắt không rời con đường loang loáng nước: “Bạn em sao rồi?”
“Em không biết nữa...” Giọng Khả Di ngập ngừng: “Nhỏ Trân trước giờ mạnh mẽ lắm, vậy mà hôm nay...”
Minh không nói thêm, đưa tay tăng nhiệt độ điều hòa rồi nhấn ga. Bên ngoài, mưa như trút nước khiến kính chắn gió mờ đục, cần gạt hoạt động hết công suất vẫn chẳng xua được bao nhiêu dòng nước xiết.
Đôi mắt Khả Di chăm chăm vào màn mưa trắng xóa, nhưng tâm trí thì đang treo ngược ở chỗ mẹ con Trân.
Minh điềm tĩnh lái xe, ánh mắt thi thoảng đưa qua quan sát cô. Hôm ở Hong Kong, nghe Nguyệt kể Phong đã gặp Khả Di nói chuyện xong xuôi, anh cố sắp xếp công việc đặt chuyến bay sớm nhất về Sài Gòn, tạt qua văn phòng chỉ để nhìn cô một thoáng. Thế mà... Rõ ràng cô đã sắp xếp lòng mình ổn thoả, quá khứ đã khép lại. Cớ sao cô vẫn lì lợm không chịu đoái hoài gì đến anh?
Minh siết tay lái, tự cười khổ cho chính mình. Anh khẽ thở dài, một tay giữ vô lăng, tay kia vươn sang đặt nhẹ lên mái tóc cô.
Hành động bất ngờ khiến Khả Di sững lại, mở to mắt nhìn Minh. Anh vẫn chăm chú nhìn đường, chỉ có những ngón tay là đang nhẹ nhàng luồn vào tóc cô, vuốt ve từ đỉnh đầu xuống gáy một cách chậm rãi.
Cử chỉ vỗ về ấy làm cơn sóng lòng trong Khả Di dần lắng xuống. Cô thả lỏng người rồi từ từ cúi thấp đầu, nương tựa vào bàn tay anh.
Một lúc sau, chiếc xe dừng trước một công viên khá xa trung tâm. Khả Di lao xuống màn mưa chẳng màng ô che.
Dưới mái hiên xiêu vẹo của bến chờ xe buýt cũ, Trân đang ngồi co ro. Tấm áo mưa mỏng tang không đủ che chắn, cô đành banh rộng vạt áo, cố trùm kín đứa con trai bốn tuổi đang gục đầu vào lòng. Gương mặt người mẹ trẻ trắng bệch, đôi môi tím tái lập cập va vào nhau.
“Trân!” Khả Di hét lên.
Trân ngước lên, đôi mắt sưng húp cố nặn nụ cười méo xệch: “Di ơi... tao... không sao... ướt tí thôi. Nhưng thằng Bi...”
Lời chưa dứt, đôi chân tê dại vì giá lạnh không còn trụ vững. Trân lảo đảo, cả người cùng sức nặng đứa trẻ đổ ập về phía trước. Tích tắc ấy, Minh kịp thời lao đến đỡ lấy vai Trân, giữ cô thăng bằng rồi cẩn trọng đón bé Bi từ vòng tay đang lỏng dần.
“Để anh.” Minh nói.
Bế đứa bé trên một tay, tay kia Minh dìu Trân đứng vững rồi giao lại cho Khả Di. Thằng bé Bi rũ rượi như tàu lá héo, đầu gục hẳn lên vai Minh, hơi thở nóng hổi phả vào cổ anh từng đợt gấp gáp vì sốt cao.
Khả Di vội xốc nách Trân, xót xa mắng: “Mày ngốc quá! Sao không tìm chỗ nào kín gió?”
“Vì tao sợ...” Giọng Trân run rẩy, ngắt quãng: “Vào chỗ kín... lỡ tao ấm quá ngủ gục mất... Với mưa to nhanh quá. Tao không kịp chạy....”
Khả Di nghẹn ngào nhìn con trai bạn đang mê man trên vai Minh.
Anh cũng cúi nhìn đứa nhỏ. Trong cơn mê sảng, bàn tay nhỏ xíu lạnh ngắt quờ quạng tìm hơi ấm rồi nắm chặt lấy vạt áo anh không chịu buông.
“Mình lên xe thôi.”
Khoảng nửa tiếng sau, chiếc xe lao thẳng vào sảnh cấp cứu của bệnh viện quốc tế gần nhất.
Nhìn thấy Minh bước vào, cô điều dưỡng trực ban vội vàng đứng dậy: “Dạ em chào anh Minh.”
Sau đó, mọi thứ diễn ra nhanh và trơn tru đến ngỡ ngàng. Không cần xếp hàng chờ đợi, không thủ tục rườm rà. Chỉ mười lăm phút sau, bác sĩ trung niên với bảng tên Trưởng khoa Nhi hớt hải chạy vào, trên người vẫn mặc thường phục rõ ràng không phải ca trực. Ông gật đầu chào Minh rồi lập tức lao vào thăm khám.
“Viêm phổi nhẹ do nhiễm lạnh, may mà đưa đến kịp. Truyền xong chai nước biển này, hạ sốt là có thể về theo dõi tại nhà.”
Lời kết luận khiến cả ba thở phào nhẹ nhõm. Trong lúc Trân ngồi thẫn thờ bên giường con, Khả Di để ý thấy Minh đã lặng lẽ ra quầy thanh toán toàn bộ viện phí. Anh làm mọi thứ gọn gàng như thể việc điều động cả đội bác sĩ trong đêm chỉ là chuyện cỏn con.
Đến khi đưa mẹ con Trân về nhà Di, Minh còn cẩn thận điều một nữ điều dưỡng đi cùng xe. Cô chuyên nghiệp kiểm tra thân nhiệt, nhịp thở cho bé Bi thêm một tiếng đồng hồ, đảm bảo thằng bé ngủ ngon mới cúi chào Minh rời đi.
Trân ngồi sụp bên mép giường, bàn tay run run vuốt ve khuôn mặt đỏ bừng của con trai. Càng nhìn càng đau lòng, tiếng khóc kìm nén nãy giờ vỡ òa thành từng đợt nấc nghẹn.
“Bi ơi... mẹ xin lỗi...”
Trân gục đầu vào bàn tay nhỏ xíu, nước mắt thấm ướt ga giường: “Tại mẹ ngu quá. Mẹ không nên giận người lớn rồi lôi con vào... Là tại mẹ hại con... mẹ xin lỗi...”
Một lúc sau, căn hộ trở lại vẻ yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rả rích bên ngoài. Thấy Trân và Di đều đã bơ phờ, Minh lẳng lặng cầm chìa khóa xe quay ra ngoài tìm mua chút đồ ăn nóng cho hai người và cháo dinh dưỡng cho bé Bi.
Khoảng ba mươi phút sau, Minh trở lại với mấy túi đồ ăn. Vừa bước vào, anh thấy Trân đang ngồi thu lu một mình ngoài ghế sofa mang dáng vẻ buồn bã.
Khả Di trông bé Bi trong phòng, thấy Minh về liền nhẹ nhàng đi ra. Minh hiểu ý, đặt đồ ăn lên bàn rồi chủ động vào phòng ngủ trông chừng thằng bé để hai cô bạn thân có không gian riêng tư.
Khả Di đến bên ghế sofa, vén lọn tóc bết dính trên má bạn, giọng nghẹn lại: “Trân... nói tao nghe. Rốt cuộc mày đã sống thế nào vậy? Sao lại đến mức này?”
Trân ngẩng lên với đôi mắt sưng húp, đỏ hoe và ráo hoảnh như đã khóc cạn nước mắt đến tê liệt.
“Tao sống thế nào à?” Trân lặp lại, môi nhếch nụ cười chua chát: “Cũng không biết nữa Di. Mày biết không? Lâu lắm rồi tao không dám soi gương. Vì tao sợ nhìn thấy con đàn bà lạ hoắc, già nua, cau có trong đó.”
Cô cúi nhìn ly nước sóng sánh trên tay: “Mày nhớ con Trân ngày xưa không? Nhỏ to mồm, lúc nào cũng mơ làm tiếp viên hàng không, được bay nhảy, tự do... Còn giờ... Con nhỏ đó chết rồi Di ơi.”
Khả Di đau xót nắm chặt tay bạn: “Mày đừng nói vậy...”
“Là thiệt đó.” Trân ngắt lời: “Từ ngày lấy chồng, tao cứ ngỡ hy sinh, nhẫn nhịn thì người ta sẽ trân trọng. Tao cố bớt nói, bớt cười, bớt cả sở thích riêng để vừa ý khuôn khổ nhà chồng.”
Cô hít một hơi sâu, nén tiếng nấc: “Nhưng tao sai rồi. Càng cố thì người ta càng coi tao không ra cái gì hết”
“Chồng tao...” Giọng Trân vụn vỡ: “Chung chăn chung gối mà như người dưng. Đi làm về cắm mặt vào điện thoại. Không thì cũng đi công tác liên tục. Tao hỏi thì kêu công việc mệt mỏi, tao im lặng thì hỏi sao lầm lì. Có những đêm con sốt, tao thức trắng bế con đi lại trong phòng, nhìn sang bên cạnh chồng vẫn ngáy o o. Tao ức! Thấy sao mình khổ dữ vậy. Đến mức muốn gào lên. Mà có được đâu. Tao sợ làm con thức giấc nên đành nuốt ngược vào trong đây nè.”
“Còn bố mẹ chồng?” Khả Di run run hỏi.
“Ông bà nói...” Trân cười, nước mắt lại ứa ra: “Nói tao là ‘Đàn bà ai chẳng thế, có mỗi việc chăm con cũng than thở’. Có hôm sốt 39 độ, nhờ chồng pha bình sữa, bà mắng tao là loại lười biếng, làm khổ chồng con.”
Trân quay sang nhìn Khả Di: “Sáng mở mắt ra là lo sợ hôm nay có làm gì sai ý bố mẹ chồng không, tối nhắm mắt lại tự hỏi chồng có còn nhớ sự tồn tại của người vợ này không.”
Cô siết chặt tay Khả Di, giọng thì thào rợn người: “Nhiều hôm chạy xe trên cầu Sài Gòn. Tao cứ nhìn xuống dòng sông dưới kia. Tự hỏi, nếu mình buông tay lái... một chút thôi... liệu có ai khóc cho tao không? Hay họ sẽ thở phào vì bớt đi được một miệng ăn bám?”
Khả Di sững sờ: “Trân! Mày nói cái gì vậy?”
“Tao không làm đâu. Tao không dám.” Trân vội xua tay, nặn nụ cười che hố sâu đen trong lòng: “Tao còn con tao mà. Nhưng Di ơi... tao không biết còn gồng gánh nổi bao lâu nữa. Mày nói đi, tao sai ở đâu? Sai vì muốn chồng quan tâm? Sai vì không dọn nhà sạch mỗi ngày? Hay sai vì tao là đứa vô dụng không biết làm vợ, làm mẹ?”
Trân cắn chặt môi, người run lên bần bật. Nước mắt rơi không ngừng: “Tao thấy mình rẻ rúng quá. Cứ tưởng nhịn nhục là yên ấm. Tao sai rồi... Tao đánh mất tao rồi...”
Bỗng nhiên, Trân ôm chặt lấy ngực trái, tiếng khóc trở nên nức nở, đau đớn hơn gấp bội:
“Nhưng điều làm tao đau nhất... là nhớ má... Nhớ má tao ở quê.”
Cô ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Khả Di, giọng vỡ vụn từng tiếng: “Mấy lần gọi điện về, toàn giả giọng vui vẻ khoe sống sướng lắm, chồng cưng chiều lắm. Má nghe vậy thì mừng, đi khoe khắp xóm con gái bà có phước lấy được chồng thành phố tử tế.”
Cô bấu chặt áo: “Bà mà biết tao ra nông nỗi này... chắc đau lòng chết mất thôi Di ơi! Tao bất hiếu quá... làm khổ mình đã đành, giờ lại để má còn phải đau lòng vì tao.”
“Không, mày không sai, cũng không bất hiếu...” Khả Di nghẹn ngào, ôm ghì lấy đầu bạn ấn vào vai mình, tay vuốt dọc tấm lưng hao gầy: “Khóc đi. Khóc cho hết đi. Có tao ở đây rồi.”
Trong phòng ngủ, Minh vừa đắp lại chăn thì thấy bé Bi cựa mình. Đôi mắt thằng bé hé mở, nhìn Minh rồi nhìn ra phía cửa phòng khép hờ, thều thào: “Chú ơi... Mẹ... mẹ con hết khóc chưa chú?”
Bàn tay đang chỉnh chăn của Minh khựng lại. Anh nuốt khan đè nén nỗi xót xa.
Mỉm cười, anh thì thầm lời nói dối dịu dàng nhất có thể: “Mẹ con không khóc nữa đâu. Mẹ đang nghỉ ngơi với cô Di rồi. Cháu ngoan, ngủ đi thì mẹ mới vui.”
“Dạ...” Thằng bé thở hắt, vẻ mặt âu lo lạ lùng so với tuổi lên bốn. Bàn tay nhỏ xíu, nóng hổi tìm đến ngón tay trỏ của Minh, nắm chặt lấy.
Minh im lặng nhìn đứa trẻ chìm dần vào giấc ngủ, ngón tay vẫn để yên cho thằng bé nắm. Giữa căn phòng nồng nàn mùi hoa nhài, nghe tiếng nấc nghẹn ngào vọng lại từ phòng khách, Minh khẽ thở dài.
Ngoài phòng khách, tiếng nấc đã thưa dần. Khả Di nâng khuôn mặt đẫm lệ của bạn lên, dùng ngón tay lau đi những vệt nước mắt. Cô nhìn thẳng vào mắt Trân:
“Trân, nghe tao nói này. Nếu cái nhà đó tệ quá... thì về đây với tao.”
Trân sững người, đôi môi mấp máy không thành lời.
“Nhà tao tuy nhỏ, không giàu có như người ta, nhưng đủ chỗ cho hai mẹ con chui ra chui vào.” Khả Di nắm chặt tay bạn: “Mày mệt rồi, để tao và bé Bi chống đỡ cho mày một lúc, có được không?”
Trân nhìn bạn thân rồi lại nhìn cánh cửa phòng ngủ nơi con trai đang say giấc. Cô mím môi rồi gục đầu vào lòng Khả Di, òa lên nức nở:
“Ừ... tao về... tao về với mày...”