Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 46: Một tuần chờ đợi

Khả Di đứng lặng bên cửa kính sát trần. Bên ngoài, cơn mưa chiều trút nước trắng xóa thành phố, ảm đạm và xám xịt như chính cõi lòng cô lúc này.

Minh đi công tác đã năm ngày. Nghe bên M21 kháo nhau anh đi một tuần, hoặc lâu hơn vì chuyến đi rất quan trọng.

Khả Di chạm nhẹ vào màn hình điện thoại. Trống trơn. Cả ngày nay, Minh bỗng dưng im lặng. Không còn những lời hỏi han hay dòng tin chúc ngủ ngon như mọi khi nữa.

Mà cũng phải thôi. Cô cười nhạt, khuôn mặt đượm buồn phản chiếu trên tấm kính đọng nước. Cô đã lẳng lặng bỏ đi không một câu chào, cố tình trưng ra bộ mặt lạnh tanh, lại dăm lần bảy lượt bỏ ngỏ tin nhắn. Cớ gì người ta phải tiếp tục nhẫn nại với một kẻ dở dở ương ương, lúc kéo lại gần, lúc đẩy ra xa chỉ vì sự tự ti chết tiệt? Đến thánh nhân chắc cũng nản lòng, huống hồ là anh.

Khả Di gục trán vào lớp kính lạnh buốt, nhắm nghiền mắt tự trách: “Mình cứ nghĩ cần thêm thời gian... Giờ thì hay rồi, mày làm người ta tin là mày không cần người ta nữa thật rồi, Di ơi.”

Càng nghĩ càng tức, Khả Di bực bội gõ trán cộp cộp vào kính. Cô ấm ức lầm bầm mắng nhiếc cái bóng của chính mình: “Tại mày! Suy diễn cho cố vô! Mắc cái gì cứ ù lì không chịu mở lời? Nói toẹt ra một câu ‘Cho em xin vài ngày bình tâm’ thì chết ai? Hả?”

Cô vừa mắng vừa chọt ngón tay vào trán mình trong gương: “Sáng mắt chưa? Người ta đi biệt tăm rồi đấy. Ở đó mà chảnh!”

Kế đó, cô đứng thần ra: “Nhưng mình có dám nói nguyên nhân thật sự không?”

Cuối cùng lại ôm đầu: “Mà ảnh đi luôn thì sao?”

Cô đâu biết rằng, toàn bộ màn “độc diễn” kỳ lạ đó đã lọt trọn vào tầm mắt hội “bà tám” văn phòng phía xa.

Anh Khương cầm ly cà phê đi ngang qua, thấy cảnh tượng lạ lùng liền dừng lại nheo mắt, hỏi chị Hương và anh Khánh:

“Ê, con Di bị làm sao vậy?”

Cả ba ngó lên, thấy cô trưởng nhóm trẻ tuổi đang đứng tựa trán vào kính, lúc gõ đầu bồm bộp, lúc chỉ tay vào không khí, biểu cảm biến hóa khôn lường.

Anh Khương rùng mình ngao ngán: “Từ ngày lên Leader thấy nó bắt đầu ‘tưng tưng’ hơn bình thường rồi đó.”

Anh Khánh nghiêm trọng phân tích: “Chắc áp lực quá. Dự án Deni căng thẳng thế cơ mà. Stress lâu ngày dễ sinh ảo giác.”

Chị Hương chép miệng thương cảm: “Tội nghiệp con bé. Để tí chị mua cốc trà sữa full topping cho nó hạ hỏa, cứ đà này khéo nó đập vỡ kính văn phòng mất.”

Bỗng một cái đầu thò lên từ sau lưng ghế chị Hương, giọng lanh lảnh nguy hiểm: “Sai bét! Cái này y học gọi là hội chứng tương tư giai đoạn cuối!”

Cả ba giật mình quay lại. Hoá ra là Tâm, lẻn qua phòng dự án từ lúc nào.

Chị Hương lườm: “Lại bắt đầu nói linh tinh, đồn lung tung. Cái miệng hại cái thân chưa chừa à?”

Tâm cười hề hề, kéo ghế sà vào: “Gớm, chị giấu làm gì, ở đây toàn người nhà mình không mà.”

Anh Khánh suýt sặc nước, bĩu môi khinh bỉ: “Gớm, ‘người mình’. Mới hôm nào còn rêu rao, đâm sau lưng con Di tơi bời, giờ thấy nó lên hương cái nhận ‘người mình’. Lật mặt nhanh hơn bánh tráng.”

Bị nói thẳng mặt nhưng Tâm vẫn tỉnh bơ nhún vai, vuốt tóc tự tin: “Các cụ bảo rồi, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Giờ đổi phe vẫn kịp chán.”

Đang vui vẻ, anh Khánh chợt nhớ ra: “À nghe phong thanh con Lan bên team em đang làm đơn nghỉ việc hả?”

Tâm gật đầu: “Đúng rồi. Đang nằng nặc đòi nghỉ ngang kìa. Nhưng dính cái đuôi dự án Deni bàn giao chưa xong, sếp nào cho đi ngay.”

Chị Hương tròn mắt: “Ủa tại sao? Bình thường nó ‘mạnh miệng’ nhất công ty cơ mà?”

Anh Khánh cười khẩy: “Mạnh quá, nên chắc lại ‘há miệng mắc quai’ vụ gì rồi.”

Tâm nhìn quanh bí hiểm rồi chép miệng, không kể chi tiết thêm. Nhưng trong bụng cô rõ mười mươi, Lan không đơn giản là nghỉ việc. Dạo này Lan cứ lấm la lấm lét, động tí là giật thon thót. Mũi thính của Tâm đã “đánh hơi” thấy mùi khét lẹt từ đống giấy tờ POSM. Mấy lần Lan tỉ tê nhờ Tâm ký khống nghiệm thu, song Tâm đâu ngu mà dây vào? Ký vào để đi bóc lịch thay à? Mà Tâm nghi, chắc gì đã chỉ có lần này. Biết đâu trước đó nó với đứa nào đã trót lọt vụ gì rồi cũng nên.

Nghĩ đoạn, Tâm lắc đầu xua đi, quay lại chủ đề chính hấp dẫn hơn: “Thôi kệ xác nó. Quay lại chuyện con Di. Mọi người không để ý à? Từ ngày sếp Minh đi công tác, mặt Di cứ buồn hiu. Hôm bữa ở sảnh, em còn thấy hai người lơ đẹp nhau. Chắc chắn ‘chiến tranh lạnh’ rồi!”

Anh Khương mắt tròn mắt dẹt: “Thế tin đồn quen nhau là thiệt à?”

Tâm búng tay: “Thiệt chứ sao không! Uy tín luôn.”

Chị Hương lấy hồ sơ gõ nhẹ vai Tâm: “Cái mồm lại tía lia rồi đấy.”

Tâm xoa vai: “Em ủng hộ hai tay hai chân nha. Trai tài gái sắc, đẹp đôi muốn xỉu. Sau này Di làm phu nhân giám đốc thiệt thì em lại được ‘ké hơi’.”

Anh Khánh ngán ngẩm: “Đã gì chưa biết. Chỉ biết ‘phu nhân’ tương lai đang bị ‘mát dây’ ở kia kìa.”

Cả nhóm quay lại nhìn. Khả Di vẫn đang ôm đầu, cụng trán cộp cộp vào mặt kính, miệng lầm bầm khổ sở.

Chị Hương thở dài thườn thượt rồi đứng dậy, bước về phía Di.

“Chưa chuẩn bị về à Di?” Giọng chị Hương cắt ngang dòng suy nghĩ miên man.

Khả Di giật mình, vội quay sang cười gượng: “Dạ, trời đang mưa to, em nán lại chút từ từ về cũng được chị ạ.”

Chị Hương lại gần quan tâm: “Có chuyện gì buồn à? Dạo này thấy em lạ lắm, cứ người một nơi hồn một nẻo.”

“À không có gì. Mà chị này.” Khả Di cố lấy lại tinh thần.

“Sao em?”

“Chuyện file báo cáo vật liệu bên Deni, em thấy...”

Cạch. Tiếng cửa kính mở ra cắt ngang câu nói. Khả Di liếc mắt qua thì…

Anh về rồi. Minh đã kết thúc chuyến công tác sớm hơn dự định. Đã năm ngày trôi qua, hôm nay Khả Di mới lại nhìn thấy anh. Cơ mà sao hôm nay lạ lắm? Anh vẫn diện vest đen tuyền, sơ mi trắng thắt cà vạt chỉn chu. Thế nhưng, có lẽ nỗi nhớ nhung dồn nén mấy ngày qua đã tự vẽ thêm hào quang chăng? Để rồi cô bỗng thấy anh cuốn hút đến lạ lùng. Song, sợ ánh mắt sẽ tố cáo tất cả, cô chẳng dám nhìn lâu, vội quay mặt đi.

Minh bước vào, lịch sự gật đầu chào vài nhân viên gần cửa. Qua khóe mắt, cô kịp thấy ánh nhìn đen thẫm ấy lướt một vòng như đang tìm kiếm điều gì. Ngay khi cô ngoảnh mặt né tránh, nhịp bước của anh thoáng khựng lại, rồi tiếp tục đi thẳng về phía phòng Trưởng phòng.

“Ủa? Sếp Minh về là tìm sếp Nguyệt liền nhỉ? Không biết có chuyện gì.” Chị Hương lẩm bẩm.

Khả Di nhìn cánh cửa phòng vừa đóng. Nguyệt chính thức nhận chức Trưởng phòng được vài ngày. Phải thừa nhận, từ ngày Nguyệt lên, công việc trơn tru hơn hẳn. Cả Lan dạo này cũng lặn mất tăm, chẳng dám kiếm chuyện với cô nữa.

Thế rồi cô bỗng nhớ lại những người bạn xoay quanh anh. Họ đều tài giỏi, giàu có, tạo thành một vòng tròn thành đạt khép kín. Cô có đủ khả năng tự bước chân vào vòng tròn hào nhoáng đó không? Liệu nỗ lực của cô có bao giờ đủ để đứng ngang hàng họ? Mà suy nghĩ xa xôi làm gì, khi giờ đây ngay cả việc nói chuyện với anh cũng trở nên khó khăn nhường này.

Cô lướt mắt nhìn khoảng trời tối sầm ngoài cửa kính, thở dài: “Mưa to quá...”

Đang mông lung thì điện thoại trong túi áo rung bần bật. Màn hình hiện lên: Trân thắm nhất quận.

Khả Di bắt máy: “Alo tao đây...”

Phía đầu dây bên kia vang lên tiếng nấc nghẹn ngào lẫn trong tiếng mưa và tiếng ồn đường phố: “Di ơi...”

“Trân?” Khả Di nhíu mày.

“Di ơi...” Trân khóc nấc lên, xen lẫn tiếng trẻ con gào khóc.

Khả Di hoảng hồn: “Trân? Mày sao đấy? Có chuyện gì?”

Đầu dây kia lặng đi, chỉ còn tiếng thở dốc.

“Mày nói tao nghe! Đang ở đâu?!” Khả Di gắt lên. Tiếng quát khiến chị Hương và đồng nghiệp giật mình ngước nhìn.

Chị Hương vội hỏi: “Có gì vậy em?”

Trân nức nở: “Công viên... ngoài đường... tao ôm con bỏ đi rồi. Tao chịu hết nổi rồi Di ơi!”

Khả Di chẳng còn tâm trí hỏi thêm lý do, vì bên tai giờ chỉ còn tiếng bạn khóc nghẹn và tiếng thằng bé ho khù khụ.

“Gửi định vị qua. Đứng yên đấy tìm chỗ trú đi, tao tới liền!”

Khả Di hét lên rồi ngắt máy, lao về bàn làm việc. Tay chân run rẩy, cô luống cuống vơ túi xách và áo khoác, giọng lạc đi: “Chị Hương, em về trước. Nhà có việc gấp lắm. Nếu sếp hỏi, chị nói giúp em một tiếng nhé!”

“Ừ ừ, em cứ đi đi.” Chị Hương lo lắng gật đầu.

Mọi người ngơ ngác nhìn theo dáng cô hối hả chạy vụt đi, chỉ kịp buông vội một câu: “Em... em chào mọi người!”

Cô vừa lướt qua cửa kính, Minh và Nguyệt cũng bước ra từ phòng Trưởng phòng. Ánh mắt anh chạm ngay dáng người nhỏ nhắn đang hớt hải chạy qua hành lang với vẻ mặt hoảng loạn.

Nguyệt nhìn theo, ngạc nhiên: “Ủa? Khả Di đi đâu mà gấp vậy ta?”

Câu hỏi chưa dứt, Minh chẳng nói chẳng rằng, sải bước thật nhanh đuổi theo hướng Khả Di vừa chạy.

Nguyệt nhướn mày tựa người vào khung cửa, đôi mắt sắc sảo nhìn theo bóng Minh khuất dần sau hành lang, khóe môi khẽ nhếch cười. Thú thật, với cô, việc chứng kiến kẻ vốn cao ngạo như Minh lại bị xoay như chong chóng vì một cô gái nhỏ. Cảm giác này hệt như đang ngồi ghế VIP thưởng thức một bộ phim tình cảm độc quyền vậy.

“Vui thiệt!” Nguyệt khẽ hất tóc, quay gót bước vào phòng. Lúc này, điện thoại trên bàn rung lên.

Nguyệt mở khoá màn hình. Tin nhắn từ Phong: Tối nay chị rảnh không?

Nguyệt bật cười, ngón tay gõ nhanh hồi đáp: Lại rủ đi quán nào giải sầu đây? Vẫn chưa hết thất tình sao nhóc?

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px