Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 43: Nỗi lòng của anh


Minh nới lỏng nút áo trên cùng, tựa lưng vào ghế da, ánh mắt tĩnh lặng nhìn ly rượu trên tay. Anh xoay nhẹ cổ tay để viên đá va vào thành ly, tạo ra tiếng lách cách, đều đặn giữa không gian im ắng đang bao trùm căn hộ.

Nghĩ về gã bạn thân, cơn giận dữ bột phát ban đầu trong Minh giờ đã tạm lắng. Chỉ là, nếu giờ anh có chửi hắn là một tên khốn kiếp thì cũng chẳng oan. Hắn đã phạm phải sai lầm sơ đẳng nhất của một kẻ làm đàn ông: bỏ rơi người phụ nữ của mình vào lúc cô ấy yếu đuối nhất. Và trớ trêu thay, sự tệ bạc của hắn lại trở thành nỗi day dứt khôn nguôi trong anh.

Mới đây thôi, anh đã thực sự muốn dùng nắm đấm hay bất kỳ thủ đoạn nào để đòi lại công bằng cho Khả Di. Nhưng rồi, bàn tay đang siết chặt lấy miệng ly lại từ từ buông lỏng. Anh lấy tư cách gì để làm thế? Giữa anh và cô, danh phận vốn dĩ vẫn là một lằn ranh mờ nhạt. Nếu anh mượn cớ ra mặt, liệu Khả Di sẽ thấy được an ủi, hay chỉ thêm bẽ bàng khi chuyện riêng tư bị phơi bày?

Minh đặt ly rượu xuống, với tay mở chiếc hộp nhung đỏ trên bàn một cách cẩn trọng, như đang nâng niu món báu vật khó khăn lắm anh mới được cô tặng. Anh nhìn chiếc ghim cài nằm gọn bên trong, lấp lánh một vệt sáng dìu dịu dưới ánh đèn mờ ảo.

Đáy mắt Minh trầm xuống, thoáng xao động. Trên môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu với sự trớ trêu của định mệnh.

Giá như bốn năm trước anh đừng quá chần chừ. Giá như anh đủ quyết đoán để bước vào đời cô ngay từ buổi chiều mưa hôm ấy...

...

Bệnh viện Ung Bướu, TP. Hồ Chí Minh, năm 2021.

Trong một lần đến bệnh viện thăm đối tác, giữa đoạn hành lang dài nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Minh vô tình đưa mắt nhìn ra khoảng sân bên ngoài. Nơi đó, trên chiếc ghế đá dưới tán cây trơ trụi, một bóng dáng mảnh mai đang thu mình ngồi lặng lẽ.

Đó là một cô gái trẻ. Cô như lọt thỏm giữa bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình. Phần tay áo xắn cao để lộ cánh tay khẳng khiu, lốm đốm những vết bầm tím ngả màu vàng úa của những đợt tiêm truyền triền miên.

Một làn gió mang sương ẩm thổi qua khiến mái tóc ngắn xơ xác khẽ lay động. Thế rồi, cô chầm chậm đưa tay tháo một bên quai, kéo chiếc khẩu trang y tế màu xanh xuống dưới cằm. Khoảnh khắc lớp vải che chắn được gỡ bỏ, một khuôn mặt thanh tú nhưng thật xanh xao lộ ra dưới ánh sáng ảm đạm của bầu trời vần vũ mây đen. Đôi môi khô nẻ hơi mím lại, hằn rõ sự mệt mỏi rã rời trên gương mặt hốc hác. Ấy vậy mà, điều khiến anh để ý hơn cả là dưới cổ cô dán chặt một miếng băng gạc trắng muốt để che đi vết mổ vẫn còn mới.

Cô cúi đầu, chậm rãi ăn cháo từ một chiếc hộp nhựa. Trên mu bàn tay vẫn ghim chặt cây kim luồn, đoạn dây truyền dịch dẫu đã được cuộn gọn lại, song trông vẫn vô cùng vướng víu.

Chẳng rõ vì cơn đói hay do tay run, một cử động múc cháo hơi mạnh đã khiến đầu kim bị lệch. Cô khẽ nhíu mày, nét đau đớn thoáng lướt qua gương mặt, và rồi một vệt máu tươi trào ngược loang đỏ thẫm cả đoạn dây nhựa trong suốt.

Đứng từ xa, Minh tĩnh lặng dõi theo cô gái ấy. Thay vì hoảng hốt, cô chỉ điềm nhiên đặt thìa xuống, dùng những ngón tay mảnh khảnh chỉnh lại đốc kim rồi vuốt nhẹ dây dẫn để đẩy vệt máu trôi đi. Động tác ấy thành thục đến mức cứ như chuyện này đã xảy ra cả trăm lần. Xong xuôi, cô lại cầm thìa lên, tiếp tục bữa ăn dang dở.

Bất chợt, những hạt mưa lất phất rơi xuống, mang theo hơi gió se lạnh của những ngày tháng Mười. Dòng người bắt đầu hối hả tìm chỗ trú, riêng cô gái ấy thì vẫn ngồi yên, múc từng thìa cháo đưa lên miệng.

Anh nghiêng đầu nhìn dáng vẻ ấy. Cớ sao trông lại nhẫn nại và lầm lũi như thể thế giới ồn ã ngoài kia chẳng còn dính dáng gì đến cô?

Mãi cho đến khi mưa bắt đầu nặng hạt, thấm ướt làm thẫm đen một mảng vai áo mỏng manh thì cô mới chịu dừng tay. Cô từ từ ngước lên, ánh mắt nhìn xa xăm vào bầu trời xám xịt đang giăng mắc màn nước dầm dề.

Minh nán lại nơi hành lang thêm một lúc. Một cảm giác thương cảm mơ hồ len lỏi vào lồng ngực, rồi thắt lại trong tâm can anh. Bởi anh nhìn cô mà ngỡ như đang nhìn lại quá khứ của chính mình. Nhìn về những ngày tháng của một cậu bé tám tuổi từng phải bấu víu vào chai thuốc và túi nước biển để duy trì sự sống. Những ngày cô đơn và đau đớn tột cùng mà anh chẳng thể nào quên.

Mang theo niềm đồng cảm ấy, anh vô thức dõi theo bóng dáng nhỏ bé đang ngước mặt lên trời, mặc cho mái tóc đã ướt đẫm và dính bết vào trán. Đôi mắt nâu trong veo bỗng chốc đỏ hoe, trước khi một giọt nước nằng nặng lăn dài trên gò má xanh xao.

Giữa màn mưa nhạt nhòa, anh chẳng thể phân biệt nổi vệt nước đang lăn trên má cô lúc này là cơn mưa lạnh lẽo, hay là giọt nước mắt tự xót thương của một người đang gồng mình kiên cường.

Đúng lúc đó, có một ông cụ đi ngang qua, chật vật giữ cây treo truyền dịch đang trượt bánh trên nền gạch ướt. Anh vừa toan bước tới, thì cô đã vội kéo khẩu trang lên rồi lao đến. Mặc kệ tay trái vẫn cắm kim luồn đau nhói theo mỗi chuyển động, cô dồn hết sức vào cánh tay phải, giúp ông cụ đẩy giá truyền vượt qua đoạn dốc trơn trượt.

Vừa qua khỏi con dốc thì một cô điều dưỡng từ trong hành lang bước ra, hốt hoảng gọi lớn: “Trời ơi, Khả Di! Em làm gì mà ướt nhẹp thế kia? Vào thay đồ đi, lát nữa còn truyền thêm bình nữa chứ. Bệnh rồi mà không biết giữ thân hả em?”

Cô gái giật nảy, vội vàng quay qua: “Dạ, em xin lỗi chị.” Giọng cô khàn khàn, nghẹn lại bởi vết mổ, nhưng vẫn cố gắng nói rõ từng tiếng một. Rồi cô chạy về lại ghế đá cầm hộp cháo lên.

Nhìn bộ dạng lếch thếch của cô, cô điều dưỡng khẽ thở dài: “Mà chiều nay có đoàn từ thiện phát cơm đó, đừng mua đồ ăn ngoài tốn kém nhé. Để dành được đồng nào hay đồng đó, tiết kiệm mà đóng viện phí.”

Cô gái cong đôi mi dài: “Dạ, em cảm ơn chị.”

Dứt lời, cô lật đật chạy theo gót chị điều dưỡng, một tay hối hả kéo theo cây truyền dịch kêu lạch cạch trên mặt sàn.

Người đã đi, nhưng chiếc điện thoại cũ kỹ thì lại bị bỏ quên, nằm im lìm trên băng ghế ướt lạnh. Minh định gọi theo, song bóng dáng cô đã khuất sau cánh cửa phòng bệnh.

Cùng lúc đó, văng vẳng bên tai anh là tiếng thì thầm to nhỏ của hai người phụ nữ đang đứng gần:

“Con bé kia trẻ măng mà đã bị K giáp, rõ tội nghiệp. Trông lại xinh gái nữa chứ.”

“Bà đang nói đứa nào?”

“Cái con bé Khả Di đó. Phòng mình có mỗi nó là trẻ nhất mà.”

“Thấy nó cứ lủi thủi một mình hoài ha bà?”

“Đâu, ngày đầu làm hồ sơ nhập viện có thằng bồ tới cùng, tui còn khen đẹp đôi. Thằng nhỏ có cái răng khểnh duyên ghê. Vậy mà cả tuần nay chả thấy bóng dáng đâu. Hỏi tới thì nó cứ ừ hử cho qua chuyện. Nhưng tui biết chắc là bị bỏ rồi. Nhìn thương đứt ruột luôn.”

“Khổ thân con nhỏ. Cứ thui thủi một mình, vừa học online vừa chữa bệnh, thế mà còn hay lăng xăng giúp mấy bà già trong phòng nữa chứ. Con bé dễ thương, hiền lành đến vậy mà bị bỏ. Cũng may bác sĩ nói bệnh này còn chữa được...”

Minh nhìn chiếc điện thoại bị bỏ quên trên băng ghế sũng nước. Anh cất bước ra khỏi mái hiên che chắn. Mưa vẫn nặng hạt, từng giọt lạnh buốt vương lên mái tóc, thấm dần vào bờ vai áo vest sẫm màu. Thế nhưng, chẳng mảy may bận tâm, anh cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên, cẩn thận dùng ống tay áo lau đi những vệt nước đọng trên màn hình.

Màn hình chợt bừng sáng. Khung ảnh nền hiện lên cảnh cô gái ấy đang ôm chặt một chú mèo trắng mũm mĩm, cười tươi đến tít cả mắt. Nụ cười rạng rỡ, vô tư ấy trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ tiều tụy và cam chịu ban nãy, khiến khóe môi Minh bất giác cong lên một đường rất nhẹ. Anh thầm nghĩ trong nỗi xao động lạ kỳ: “Hóa ra khi cười, cô ấy trông như thế này.”

Ánh mắt anh lơ đãng lướt dọc hành lang, rồi bất chợt dừng lại nơi chậu hoa nhài nhỏ đặt trên bệ cửa sổ gần đó. Anh chậm rãi bước đến, ngắt lấy một nhánh hoa cánh trắng muốt vẫn còn đọng lại vài giọt nước mưa mỏng manh.

Anh quay lại phía hai người phụ nữ. Sự xuất hiện lặng lẽ cùng bóng dáng cao lớn của anh khiến họ giật mình. Họ ngơ ngác nhìn chàng thanh niên lạ mặt đang đeo khẩu trang kín mít, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm thâm trầm, với vẻ ngạc nhiên xen lẫn tò mò.

Minh nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại cùng cành hoa nhài vào tay người phụ nữ lớn tuổi hơn, cất giọng trầm ấm và lịch thiệp: “Phiền hai bác, chuyển tận tay cho Khả Di giúp cháu.”

Người phụ nữ lúng túng đón lấy đồ: “À... ừ... được rồi, để bác mang vào đưa cho nó.”

Minh nhìn những đoá hoa trắng nằm êm đềm trên màn hình điện thoại tối đen. Ánh mắt anh nán lại thêm một lúc, rồi thì thầm vào khoảng không vô định:

“Chúc chúng ta... một đời bình an, kiên cường sống sót trong thế giới rộng lớn này.”

...

Anh từng nghĩ đó chỉ là một khoảnh khắc lướt qua đời nhau. Ấy vậy mà anh đã nhầm. Hình bóng cô gái nhỏ ấy chưa từng phai nhạt, thậm chí còn in hằn vào tâm trí anh rõ nét đến từng chi tiết.

Chính vì ký ức ấy quá đỗi sâu đậm, nên chỉ bằng một ánh nhìn lướt qua, anh đã nhận ra cô ngay lập tức.

Đúng một năm kể từ chiều mưa hôm ấy. Giữa đám đông hàng chục ứng viên đang thấp thỏm chờ phỏng vấn xin việc tại công ty, anh đã dễ dàng tìm thấy bóng dáng nhỏ bé của cô.

Ba năm kể từ ngày đó, anh lại nhận ra cô chỉ qua một cái lướt mắt vội vã, khi cô chạy bộ ngang qua anh ở công viên chung cư, mồ hôi ướt đẫm nhưng rạng rỡ đầy sức sống.

Và cho đến tận bây giờ, bốn năm sau, anh vẫn luôn nhận ra chiếc charm hoa nhài quen thuộc mà cô thường mang bên mình.

Anh nhận ra tất cả. Nhưng anh chọn cách giấu đi. Anh tự nhủ hãy để quá khứ đau buồn ấy ngủ yên. Chỉ là anh không ngờ rằng, từ một người lạ qua đường năm ấy, giờ đây anh lại vô thức muốn trở thành người che chở cho cô.

Minh dứt khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh cầm lấy bao thuốc và chiếc bật lửa trên bàn, đẩy cửa bước ra ban công.

Gió đêm trên tầng cao thốc vào, se sắt và lồng lộng, quất tung mái tóc của anh. Minh khum tay che gió, ngón tay cái quẹt mạnh bánh xe kim loại.

Tách.

Ngọn lửa xanh bùng lên, nhảy múa điên cuồng trước gió rồi bén vào đầu điếu thuốc. Minh rít một hơi sâu. Khói thuốc tràn vào phổi, mang theo vị cay nồng xa lạ. Anh cau mày rồi bật cười khẩy. Đã bao lâu rồi anh chưa động đến thứ này? Tám năm? Hay mười năm?

Minh kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, tay kia vô thức xoay tròn chiếc bật lửa. Anh thả lỏng người tựa vào lan can sắt lạnh ngắt, ngửa đầu nhả ra một làn khói trắng đục. Gió đêm trên tầng cao thốc đến, cuốn lấy vệt khói mỏng manh, kéo nó uốn lượn lờ lững giữa không trung rồi tan dần vào màn đêm.

Qua màn sương khói hư ảo vừa kịp tan biến ấy, ánh mắt đượm buồn của anh rủ xuống, xuyên qua khoảng không chới với để tìm về đúng ô cửa đang sáng đèn ở tầng 21. Nói ánh sáng vàng hắt ra từ khe rèm cửa căn hộ Khả Di, trông thật yếu ớt và cô liêu giữa màn đêm đen đặc của thành phố.

Cô ấy đang ở đó. Chỉ cách anh một lớp sàn bê tông, vậy mà sao anh cảm thấy khoảng cách giữa hai người lúc này xa xôi tựa ngàn vạn dặm.

Thế nhưng Minh không có ý định chạy xuống đó. Bởi vì anh hiểu Khả Di. Cô đang trốn chạy, cô đang sợ hãi. Cô giống như con chim non vừa bị thương, đang xù lông để tự bảo vệ mình. Sự xuất hiện đường đột của anh lúc này sẽ chỉ khiến cô thêm hoảng loạn và đề phòng.

Anh lại đưa điếu thuốc lên môi, rít thêm một hơi dài, để khói thuốc làm mờ đi ánh nhìn suy tư đang dán vào ô khung cửa tầng dưới.

Em sẽ nghĩ sao, nếu biết anh đã ở đó, chứng kiến hết thảy? Liệu em có tha thứ cho sự im lặng bốn năm qua?

Cành hoa năm ấy là anh tặng. Chiếc charm hoa nhài kia... Nó đang giúp em vượt qua, hay chỉ gợi thêm nỗi đau?

Minh dụi tắt điếu thuốc dù mới hút được một nửa. Anh phủi nhẹ tàn tro vương trên áo, cất bật lửa vào túi quần, rồi rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên trong đêm tối. Ngón tay Minh lướt nhanh trên bàn phím.

Và rồi, một tin nhắn được gửi đi.

“Anh ở đây.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px