Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 42: Vết sẹo của em

Minh khéo léo dìu Khả Di len qua từng nhóm người, một tay vẫn giữ chặt vạt áo da đang trùm kín vai cô để đảm bảo không ai nhìn thấy gì thêm. Không gian đậm đặc mùi rượu và nước hoa, ánh đèn laser đủ màu sắc quét ngang những gương mặt ngà say trong men nồng.

Cô đưa cánh tay mảnh mai vào ống tay áo rồi ghé sát vào tai anh: “Sao anh lại tới đây?” 

Minh nghiêng người đáp lại, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai cô. Bàn tay anh siết nhẹ nơi bả vai, kéo cô sát hơn vào lòng mình: “Không tới thì sao thấy được màn trình diễn vừa rồi.”

Khả Di ngước lên nhìn anh, mắt ánh lên vẻ lém lỉnh pha chút ngượng ngùng: “Rồi sao? Thấy em có đẹp không?”

“Không rõ nữa. Chỉ thấy một cô nhóc mặt tái mét, ngơ ngác tìm đường trốn thôi.” Anh trêu chọc.

Cô lập tức chun mũi, thụi nhẹ vào hông anh: “Này!!!”

Minh bật cười sảng khoái, tiếng cười hòa vào ánh đèn khiến gương mặt anh càng thêm thu hút. Khả Di vừa tức vừa khúc khích: “Nói năng khó ưa vậy mà giận không được.”

“Vậy... tí đi ăn khuya với anh bạn khó ưa này không?”

“Cả ngày gặp nhau chưa chán à?”

Minh đan những ngón tay mình vào bàn tay cô: “Anh không bao giờ thấy chán.”

Cô tinh nghịch: “Nhưng em chán đó.”

“Anh không cho phép.”

Khả Di cong mi cười hạnh phúc. Những ngón tay thon dài lọt thỏm trong ống tay áo da rộng thùng thình, vẫn đang siết chặt lấy bàn tay anh.

Ánh đèn chớp nháy lướt qua, đọng lại trong đôi mắt nâu những vệt sáng lấp lánh tựa sao sa. Hôm nay thực sự là một ngày quá đỗi tuyệt vời với Khả Di. Anh ở đây, ngay bên cạnh, công khai nắm chặt tay cô trước mặt tất cả mọi người. Niềm hạnh phúc giản đơn ấy khiến trái tim cô rung lên, để rồi hoàn toàn chìm đắm trong khoảnh khắc ngọt ngào. Âm nhạc, ánh sáng và tiếng cười quanh họ dường như hòa tan thành một bức màn mỏng, gom hai người vào một thế giới chỉ của riêng nhau.

Thế nhưng, khoảng không gian dịu ngọt ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Xuyên qua tiếng nhạc ầm ĩ, một giọng nói quen thuộc đến mức ám ảnh bất ngờ vang lên: “Di.”

Bong bóng lãng mạn phút chốc vỡ tan tành. Khả Di ngẩng phắt đầu dậy, bàng hoàng nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Anh ta đứng đó, chỉ cách cô vài dãy bàn. Dưới ánh đèn chớp giật xanh đỏ, gương mặt ấy hiện lên rõ ràng đến kinh ngạc. Vẫn là đôi mắt một mí từng đong đầy dịu dàng, vẫn là khóe môi nhếch lên để lộ chiếc răng khểnh duyên dáng từng khiến cô bật cười không biết bao nhiêu lần. Vậy mà giờ đây, tất cả những đường nét thân quen ấy chỉ khiến tim cô quặn thắt.

Cơn đau nơi lồng ngực càng lúc càng cuộn trào, khiến Khả Di vô thức siết chặt tay, đến mức móng tay bấu sâu vào da thịt Minh.

Minh vội cúi xuống nhìn cô đầy lo lắng: “Di? Em sao vậy?”

Khả Di không thể trả lời. Bởi giờ đây, âm thanh cuồng nhiệt xung quanh bỗng chốc biến dạng, hóa thành những tiếng ù ù đặc quánh trong màng nhĩ. Còn lồng ngực cô co thắt dữ dội đến mức hơi thở cũng nghẹn ứ lại nơi cổ họng.

Thấy Khả Di đứng sững như trời trồng, Minh nương theo hướng mắt cô. Nhận ra người quen, anh mỉm cười: “À, đó là bạn thân anh. Áo đen là Phong. Còn cậu mặc áo hoa là Mạnh.”
 
Phong? Đúng là Phong. Thế nhưng... bạn thân anh?

Ngay khoảnh khắc ấy, mọi thứ xung quanh Khả Di càng lúc càng nhòe đi. Giờ đây, cô gần như chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập điên rồ trong lồng ngực, và mùi rượu hăng hắc đang lởn vởn quanh chóp mũi.

Giữa đám đông đang cuồng xoay trong điệu nhạc chát chúa, Phong lách qua từng khoảng trống, chậm rãi tiến lại gần. Mỗi chuyển động của anh ta như một thước phim quay chậm, ghim thẳng vào tâm trí Khả Di. Cho đến khi Phong dừng lại ngay trước mặt, cùng với nụ cười ngần ngại pha lẫn chút tiếc nuối: “Di... Lâu rồi không gặp em.”

Vừa nghe lời chào ấy, bàn tay Khả Di đang bấu chặt lấy tay Minh bỗng từ từ nới lỏng, rồi buông thõng xuống một cách vô lực.

Phải làm gì bây giờ? Tại sao lại là ở đây? Tại sao lại là bạn của Minh? Giữa cơn bão câu hỏi đang càn quét tâm trí, những ký ức tàn nhẫn lại đột ngột ùa về. Căn phòng bệnh trắng toát, những giọt nước mắt lăn dài trên má, và cả bóng lưng quay đi không một lần ngoái lại... Cô phải cắn chặt môi dưới để giữ cho mình khỏi lảo đảo ngã quỵ trước cơn choáng váng đang ập đến không ngừng.

Khả Di hít một hơi thật sâu, ép buộc bản thân phải tỉnh táo. Cô nhìn thẳng vào Phong bằng đôi mắt ráo hoảnh, gượng gạo kéo khóe môi tạo thành một nụ cười mà chính bản thân cũng tự thấy méo mó: “Chào anh. Lâu rồi không gặp.”

Đứng giữa hai người, Minh cảm nhận rất rõ bầu không khí lạ lùng. Anh đưa mắt lướt qua gương mặt tái nhợt, gần như vô hồn của Khả Di, rồi đến ánh mắt bối rối mà Phong đang dành cho cô. Rõ ràng là có điều gì đó không đúng ở đây. Dù vậy, anh quyết định tạm gạt đi sự hoài nghi, rồi nhẹ nhàng vươn tay đặt lên vai cô, nói: “Mình vào bàn thôi em.”

Thế nhưng, cái chạm tưởng chừng rất đỗi dịu dàng ấy lại khiến Khả Di giật thót mình. Cô vội vã lùi lại một bước, luống cuống thoát khỏi bàn tay anh rồi cắm cúi bước đi trước.

Minh sững lại. Tuy trong lòng cuộn lên muôn vàn thắc mắc, song anh vẫn chọn cách im lặng, lẳng lặng hạ tay xuống và cất bước theo sau.

Phong đã thu trọn tất cả những diễn biến vừa rồi vào tầm mắt. Anh nhìn vẻ hoảng loạn xẹt qua trên gương mặt cô, và cả cái giật mình trốn tránh đầy bối rối khi Minh vừa chạm tới. Cách cô phản ứng nhạy cảm như vậy... liệu có phải trong lòng cô vẫn còn vương vấn đoạn tình cảm năm xưa? Đành rằng Minh là bạn anh, và cũng thừa biết anh ấy đang thật tâm để ý Khả Di. Thế nhưng, giữa anh và cô lại là một đoạn quá khứ dở dang. Một bí mật mà sớm muộn gì Minh cũng sẽ tỏ tường. Suy cho cùng, càng cố tình giấu giếm, thì chuyện giữa ba người sẽ chỉ càng thêm phần khó xử.

Một thoáng hy vọng mong manh chợt nhen nhóm trong lòng Phong. Hay nói đúng hơn, đó là khát khao mãnh liệt muốn khẳng định lại chủ quyền với những gì mình từng đánh mất?

Và rồi, ngay khoảnh khắc mọi người chuẩn bị ngồi xuống, Phong có lẽ đã tìm được câu trả lời cho riêng mình. Thế nên, chẳng buồn bận tâm đến sự ngượng ngập của Khả Di, anh thản nhiên chọn ngay vị trí kề cận bên cô. Ở bên cạnh, Minh trầm ngâm lặng lẽ ngồi xuống phía còn lại. Sự im lặng bủa vây, khiến luồng không khí giữa ba người họ lập tức trở nên bức bối và gượng gạo.

“Minh, giới thiệu bạn mày đi chứ.” Mạnh vô tư.

“Em ấy tên Khả Di.” Minh đáp gọn.

“Rồi sao nữa? Mối quan hệ là gì?”

“Im lặng chút đi.” Nguyệt cắt ngang, đưa ly rượu lên môi.

“Vậy... Phong. Mày quen bạn của Minh à?” Mạnh hồn nhiên quay sang hỏi.

Phong xoay người về phía Khả Di, rồi chậm rãi quay sang Minh, cùng với nụ cười thách thức. Anh lớn giọng, át cả tiếng nhạc: “Người yêu cũ.”

Câu nói vừa dứt, cả bàn lập tức im phăng phắc. Mạnh há hốc mồm. Nguyệt đang cầm ly rượu cũng khựng tay lại giữa không trung.

Minh không hề có chút phản ứng thái quá nào. Chỉ là, trong một tích tắc ngắn ngủi, gương mặt anh bỗng trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ. Sự thay đổi ấy lướt qua quá nhanh nên chẳng ai kịp nhận ra, ngoại trừ việc ngón tay đang gõ nhịp trên thành ghế của anh đột ngột dừng lại. Rồi ánh mắt anh từ từ dời sang Khả Di. Anh đang tìm kiếm một điều gì đó trên gương mặt cô, là một lời phủ nhận, hay một lời giải thích? Nhưng Khả Di lúc này chỉ cúi gằm mặt, hai bàn tay đan vào nhau run rẩy.

Khi thấy phản ứng ấy của cô, Minh mới quay lại nhìn Phong, với tia nhìn sắc bén xoáy thẳng vào người bạn mình như muốn cảnh cáo.

Thế mà Phong cũng chẳng vừa, anh ta liền nghênh tiếp cái nhìn của Minh, không hề né tránh.

Đối diện, Mạnh ngồi lùi lại, thì thầm với Nguyệt: “Chết mẹ! Tao chưa từng nghĩ tới cảnh này. Con bé kia là đứa thằng Minh chấm rồi đúng không?”

Nguyệt chỉ thở dài, không đáp.

Quân huých khuỷu tay Hoàng, rồi Hoàng lại huých Linh: “Tình hình căng quá. Em nói gì đi hè.”

Linh lắc đầu nguầy nguậy: “Thôi ghê lắm ba! Mặt sếp lầm lì như vậy, em nói bậy mai ổng đuổi luôn đó.”

Lúc này, Phong đang rót rượu cho Khả Di: “Không ngờ gặp lại em ở đây. Em quen anh Minh lâu chưa?”

Minh siết hàm giữ vẻ điềm tĩnh, rồi thầm quan sát bàn tay vẫn đang run của Khả Di khi cô ngập ngừng đón lấy ly, sắc mặt cô rõ đã nhạt tái đi, lớp phấn hồng trên gò má cũng không thể che giấu nổi.

“Dạ... cũng mới thôi ạ. Em và anh Minh làm chung một dự án.” Giọng Khả Di lạc đi trong tiếng nhạc.

Minh đợi cô dứt lời, mới nghiêng người, ôn tồn lên tiếng: “Em mệt không?”

Phong khẽ nhíu mày, quay sang Minh.

Cô nói nhỏ, vừa đủ cho hai người đàn ông bên cạnh nghe: “Em... em không sao. Em xin phép vào nhà vệ sinh một chút.”

“Ừ, em đi đi.” Minh gật đầu, rồi đưa mắt lướt nhanh qua Linh.

Khả Di đặt một tay xuống ghế rồi nâng người đứng lên, chầm chậm lách ra khỏi bàn. Linh liền hiểu ý, vội chạy theo: “Bà đi đâu đó? Đi với!”

Khi hai cô gái rời đi, không khí còn nặng nề hơn trước. Phong mỉm cười, cầm chai rượu lên chủ động rót cho Minh.

Minh ngả người tựa lưng vào sofa. Dưới ánh đèn mờ tối, anh đặt một tay lên thành ghế, nốt ruồi son trên ngón cái thoắt ẩn thoắt hiện theo nhịp xoay vô thức của ngón trỏ. Anh yên lặng chờ Phong rót xong, sau đó mới vươn tay nhấc ly rượu lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Ấy vậy mà khi đặt ly xuống, chẳng hiểu sao anh lại làm nghiêng nhẹ, một giọt rượu đỏ vô tình văng ra, rơi đúng ngực áo thun trắng rồi loang dần ra thành một vệt mờ đục. Dưới ánh đèn laser liên tục rọi qua, vệt đỏ ấy vấy lên một dải màu nhạt nhòa ẩn hiện.

Minh hờ hững liếc nhìn vệt ố. Chỉ một giây sau, anh dời tầm mắt đi, tựa hồ như nó không hề tồn tại. Giọng anh không một gợn chút cảm xúc: “Chuyện này, để sau hẵng nói.”

Phong giơ ly, cụng vào khoảng không: “Được. Vậy hôm nào em mời anh ly cà phê.”

...

Cánh cửa buồng vệ sinh vừa đóng sập lại, nhịp bass dồn dập bên ngoài tức thì bị cắt đứt, để lại trong màng nhĩ cô một tiếng vo ve đặc quánh. Tấm mặt nạ bình tĩnh mà Khả Di cố gắng đeo lên vỡ tan ngay khoảnh khắc đó. Cô loạng choạng bước tới bồn rửa tay, hai tay chống mạnh lên thành sứ lạnh toát để giữ cho cơ thể không sụp đổ.

Thế nhưng khi cô ngẩng đầu lên, thứ đập vào mắt trong gương là một gương mặt hoàn toàn xa lạ. Đó không còn là cô nữa. Giờ đây đó là một người phụ nữ với làn da tái mét với đôi mắt mở to, hoảng loạn và ngập đầy sợ hãi. Màu son đỏ mà cô chọn lúc đi giờ trở nên tương phản chói mắt, càng tô đậm vẻ bệnh tật, yếu ớt của gương mặt.

Hai bàn tay Khả Di run lên bần bật. Cô nỗ lực siết chặt lấy thành bồn rửa, song cơn chấn động vẫn không hề thuyên giảm. Nó bắt đầu từ những đốt ngón tay, trườn dọc lên cánh tay rồi dội thẳng vào sống lưng thành từng đợt ớn lạnh buốt óc. Để rồi, cơn ác mộng ập đến.

Không gian xung quanh dường như biến đổi. Mùi nước hoa và xà phòng trong nhà vệ sinh biến mất, thay vào đó là mùi bệnh viện nồng nặc, mùi thuốc sát trùng, mùi cồn, mùi của bệnh tật. Trong tai cô vang vọng tiếng bíp bíp đều đều của máy đo nhịp tim, tiếng máy chạy o o, và tiếng bánh xe băng ca lạch cạch vội vã ngoài hành lang.

Cô nhìn xuống và trong một thoáng, cô như thấy lại chính mình nằm trên giường bệnh, cánh tay gầy guộc thâm tím chi chít vết kim. Cô lại nhìn lên, ánh đèn sáng choang của nhà vệ sinh biến thành ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Cô lại cảm nhận được sự bất lực khi nằm đó, mắt dán lên bình truyền dịch, vô hồn đếm từng giọt, từng giọt một. Một giọt... hai giọt... ba giọt... Thời gian kéo dài vô tận.

Ung thư...

Trong căn phòng cách ly sau đợt nuốt i-ốt phóng xạ. Giữa bốn bức tường chì lạnh buốt, cô trở thành nguồn nguy hiểm. Chính cơ thể yếu ớt của cô đang tỏa ra tia phóng xạ chết chóc. Cô buộc phải ở một mình, hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài.

Và cũng chính vào thời khắc tăm tối ấy, Phong đã nhẫn tâm bỏ đi. Giữa khoảng thời gian cô đơn và đáng sợ nhất, anh đã chọn cách ruồng bỏ người con gái mà mình từng thề non hẹn biển. Tất cả những gì anh để lại, chỉ vỏn vẹn đúng một dòng tin nhắn vô tình: “Anh xin lỗi.”

Ngay lúc đó, hình ảnh một con rết gớm ghiếc bỗng trườn ngang qua những mảng ký ức. Từng vệt chân lạnh lẽo của nó như muốn cuốn cô vào đáy sâu của những lời nguyền rủa đớn đau, xé nát cõi lòng.

Linh đứng cách Khả Di vài bước, ban đầu định để cô có khoảng không riêng tư. Nhưng rồi, cô nhận ra điều gì đó không ổn khi thấy Khả Di đang bám chặt lấy thành bồn rửa, đứng đờ đẫn, chao đảo không ngừng.

“Di?” Linh gọi, nhưng Khả Di không trả lời.

Không thể chần chừ thêm nữa, Linh bước nhanh tới, vòng tay qua ôm lấy cô từ phía sau, cố gắng giữ chặt lấy cơ thể đang lẩy bẩy không kiểm soát của Khả Di.

Cái ôm của Linh kéo Khả Di về thực tại, ấy mà cơ thể vẫn chưa kịp hồi tỉnh.

Linh cảm nhận được cơn run của Khả Di vẫn còn, liền siết tay chặt hơn: “Di! Di! Nghe Linh nói không? Linh đây. Linh ở đây với Di. Không sao đâu.”

Chính những lời ấy đã phá vỡ hoàn toàn bức tường sương mờ cuối cùng giữa cô và hiện thực. Khả Di thả lỏng cơ thể, hơi thở gấp gáp, cố gắng lấy lại tinh thần. Cô chậm rãi quay người lại rồi vùi mặt vào vai Linh. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, mang theo bao cay đắng và sợ hãi dồn nén suốt bao năm.

“Linh... Phải làm sao đây?”

...

Sau một hồi, khi tiếng nấc của Khả Di đã ngớt, Linh mới nhẹ nhàng buông cô ra. Linh lấy khăn giấy, cẩn thận thấm đi những vệt lem trên má Khả Di:

“Mascara chảy như gấu trúc rồi nè. Tóc tai cũng bị rối hết trơn.” Vừa nói, Linh vừa kiên nhẫn gỡ mấy lọn tóc bết dính mồ hôi trên trán Khả Di, vén gọn gàng lại rồi khẽ hỏi: “Sao? Bà muốn về không?”

Khả Di chỉ biết yếu ớt gật đầu. Giờ phút này, cô chẳng còn chút sức lực nào để thốt nên lời nữa.

Linh dìu cô ra ngoài. Không khí ở bàn vẫn đặc quánh, không ai nói với ai câu nào.

Vừa thoáng thấy bóng Khả Di, Minh lập tức đứng bật dậy.

Linh bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Minh. Cô chỉ khẽ lắc đầu kín đáo, đủ để anh hiểu: “Tình hình không ổn.”

Thực ra, chẳng cần Linh ra hiệu, Minh cũng đã sớm nhìn thấu. Dẫu Khả Di đang cố tình cúi gằm mặt, anh vẫn xót xa nhận ra đôi mắt sưng húp và ửng đỏ của cô. Gương mặt tái nhợt, tiều tụy ấy lọt thỏm giữa lớp cổ áo da màu đen to sụ mà anh khoác cho ban nãy, càng tôn rõ vẻ nhỏ bé, kiệt quệ của cô. Lớp trang điểm vốn dĩ hoàn hảo nay đã phai mờ, để lộ những đường nét rã rời.

Khả Di bước tới bàn, giọng khàn đặc, cố gắng kéo một nụ cười xã giao: “Anh Minh... mọi người... em xin phép về trước. Hôm nay em... em uống hơi nhiều nên thấy hơi mệt.”

Minh lo lắng: “Để anh đưa em về.”

“Không cần đâu ạ!” Khả Di cố nén cơn run rẩy, gượng cười: “Linh sẽ về cùng em. Bọn em tự gọi xe được rồi.”

Thấy thái độ kiên quyết của cô, Minh không muốn ép. Anh gật đầu, quay sang Mạnh: “Gọi xe cho hai em ấy đi.”

Mạnh đáp: “Ok!” rồi quay sang bảo nhân viên: “Gọi con Chuột đánh xe ra chở hai chị về.”

“Anh đưa em ra...” Minh vừa nói, vừa bước tới gần cô hơn.

Lời chưa dứt, Khả Di đã vội lùi lại, một lần nữa né tránh anh: “Em tự đi.”

Hành động ấy khiến Minh khựng lại. Sự điềm tĩnh thường ngày không còn nữa, anh cau mày nhìn cô đầy hoang mang.

“Chào mọi người.” Khả Di cúi đầu lí nhí, vơ vội chiếc túi xách rồi quay lưng bước nhanh ra cửa mà không để ai kịp phản ứng.

Linh ngơ ngác mất vài giây rồi vội vàng chạy theo: “Chờ chút bà ơi!”

Bóng lưng Khả Di nhanh chóng lẩn khuất giữa những dáng người đang lắc lư dưới ánh đèn xoay vòng.

Chứng kiến cảnh đó, Phong nheo mắt rồi bất ngờ đứng phắt dậy, sải bước đuổi theo. Minh cũng không một giây chần chừ, liền lách qua người khác để bám sát ngay sau lưng Phong. Bỏ lại phía sau là những gương mặt ngỡ ngàng ở bàn tiệc. Mạnh toan đứng lên xem xét tình hình thì bị cánh tay Nguyệt cản lại. Hoàng và Quân cũng chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, ngồi yên chờ đợi tin tức từ Linh.

...

Ngoài trời đã gần nửa đêm. Phố xá thưa thớt, phần lớn hàng quán hai bên đường đều đã tắt đèn. Chỉ còn vài biển hiệu còn le lói sáng, chớp nháy yếu ớt như sắp tàn. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi rượu và khói thuốc từ quán bar còn thoảng qua.

Khả Di cúi đầu, hai tay vô thức kéo chặt vạt áo da đang khoác trên vai như muốn tìm một nơi ẩn nấp, bước chậm ra khỏi cửa quán cùng Linh, thì tiếng gọi từ phía sau vang lên: “Di! Đợi đã.”

Phong chạy theo, chắn trước mặt hai cô gái: “Anh muốn nói chuyện với em một chút.”

Khả Di dừng lại, mắt dán chặt vào đôi gót lấp lánh dưới chân. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Em nghĩ là chúng ta sẽ nói chuyện... Nhưng không phải bây giờ. Em mệt rồi.”

Khả Di định bước qua, nhưng Phong lại tiến thêm một bước, cánh tay vươn ra ngăn cô lại. Anh nhìn thẳng vào bờ mi ửng đỏ của cô: “Em vẫn còn nhớ... phải không?”

Một câu hỏi trơ trẽn đến tột cùng. Linh nghiến răng, vừa định lên tiếng mắng mỏ thì Khả Di đã đưa tay níu lại. Giờ phút này, sự kiệt quệ và uất ức dường như đã hoàn toàn đánh gục cơn sợ hãi ban nãy. Khả Di ngần ngại một giây, rồi ngước lên nhìn thẳng vào Phong. Ánh mắt cô lạnh dần: “Phải. Em có nhớ anh. Nhớ tất cả kỷ niệm, và nhớ cả cái ngày anh nhẫn tâm vứt bỏ em.”

“Di...”

“Nhớ cái ngày em...”

“Em không về sao?” Một giọng nói đột ngột cất lên.

Khả Di giật bắn mình, vội vã quay người lại. Minh đang đứng ngay sau lưng cô, cách đó chỉ vài bước chân. Anh đã đứng đấy từ bao giờ? Gương mặt Minh hoàn toàn vô cảm, song đôi mắt lại tối sầm, sâu thẳm đến mức khiến cô không dám nhìn lâu. Chắc chắn, anh đã nghe thấy tất cả.

“Anh...” Khả Di hoảng hốt, muốn giải thích: “Em...”

Ấy nhưng Phong không cho cô cơ hội. Anh liếc nhìn Minh, rồi quay về Khả Di, mỉm cười: “Anh biết em còn giận. Khi nào bình tĩnh lại, anh sẽ gọi cho em. Anh nợ em một lời giải thích.”

Minh vẫn đứng yên bất động. Ánh đèn vàng hắt ra từ sảnh rọi vào mắt anh, khiến người ta chẳng thể đoán được đằng sau đó là nỗi tổn thương hay chỉ là sự dửng dưng đang cố tình che giấu.

Từng lời, từng chữ mờ ám của Phong thả ngay trước mặt Minh, như muốn bóp nghẹt lấy lồng ngực Khả Di. Đừng nói nữa! Đôi mắt cô khẩn thiết hướng về phía Minh, nhưng đáp lại cô vẫn chỉ là ánh nhìn u tối, lạnh tanh đó.

“Không... không phải...” Cô lắp bắp, âm thanh phát ra mềm yếu, chính cô cũng không nghe rõ mình đang nói gì.

“Xe tới rồi!” Tiếng Mạnh vọng ra.

Chiếc xe vừa đến. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức không thể thở nổi. Đầu óc Khả Di quay cuồng. Cô nhìn ánh mắt thẫm sâu của Minh rồi lại sang nụ cười của Phong. Họ là bạn thân của nhau. Sự thật phũ phàng đó xoáy nát tâm trí cô. Giải thích? Thật Vô vọng. Bất cứ lời nào nói ra lúc này cũng chẳng khác nào tự lột trần vết sẹo của mình trước mặt cả hai người đàn ông này.

Chỉ nghĩ đến viễn cảnh đó thôi, lồng ngực cô đã thắt lại. Cảm giác bất lực tột độ nuốt chửng lấy cô, khiến cô chỉ muốn trốn chạy ngay lập tức.

“Di, lên xe thôi.” Linh kéo mạnh tay cô đi.

Tiếng gọi ấy vang lên như cứu cánh duy nhất giúp cô thoát khỏi tình thế này. Khả Di cúi gằm mặt rồi vội vã lách người bước vào xe. Cánh cửa xe đóng sầm, mang theo cô và tất cả những câu hỏi mà cô không bao giờ muốn đối diện.

Chiếc xe lao đi trong màn sương đêm Sài Gòn, len vào làn gió đêm se sắt, bỏ lại phía sau hai người đàn ông đứng sững dưới ánh đèn đường vàng nhạt. Tiếng nhạc ồn ã từ quán bar vẫn hắt ra, vậy mà giờ đây nghe thật lạc lõng, không sao khỏa lấp nổi khoảng lặng ngột ngạt giữa họ.

Phong hít một hơi, chủ động phá vỡ: “Anh Minh... Khi nào anh rảnh? Chúng ta cần nói chuyện.”

Minh không nhìn Phong, ánh mắt vẫn dán vào con đường chiếc xe vừa khuất: “Nói gì?”

“Về em và Di...”

“Về Khả Di?” Minh cắt lời. Lần này, anh quay lại. Ánh đèn đường hắt lên một bên mặt anh, khiến nụ cười nhếch mép của anh trông càng thêm lạnh lẽo: “Chuyện của hai người. Không liên quan đến anh.”

Phong nhíu mày nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin, nhếch môi: “Không liên quan thật sao?”

Câu hỏi đó như chạm đúng vào dây thần kinh của Minh. Ánh mắt phẳng lặng của anh đột nhiên tối sầm lại: “Quá khứ của hai người là gì, anh không quan tâm. Anh chỉ quan tâm đến hiện tại. Và hiện tại, em đang khiến cô ấy sợ.”

Anh bước tới thêm nửa bước, gằn giọng: “Những gì em nợ Khả Di, tự đi mà trả. Anh không xen vào.”

Anh nghiêng đầu, đe dọa không còn che giấu nữa: “Nhưng đừng để anh phải chứng kiến cảnh này thêm một lần nào nữa. Lần sau, nếu em còn làm cô ấy hoảng sợ như vậy, thì chuyện của hai người, nhất định sẽ liên quan đến anh.”

Nói xong, anh không đợi Phong trả lời. Anh đút tay vào túi, lướt qua vai Phong rồi dứt khoát bỏ đi.

Phong đứng lặng. Nụ cười trên môi anh tắt dần. Cái “liên quan” mà Minh nói, anh ta hiểu rõ nó có nghĩa là gì. Và anh ta cũng biết Khả Di sợ điều gì. 

Phong nhìn về hướng chiếc xe vừa đi, bật cười khẽ, rất khẽ: “Thì ra... là như vậy.”

 

*Chú thích: 

Ung thư tuyến giáp: Bệnh lý ác tính xảy ra tại tuyến giáp (vùng cổ). Phác đồ điều trị thường bao gồm phẫu thuật vùng cổ trước và liệu pháp I-ốt phóng xạ (I-131). Trong giai đoạn uống phóng xạ, cơ thể người bệnh phát ra tia bức xạ nên buộc phải ở trong phòng cách ly đặc biệt để không gây nguy hiểm cho người xung quanh.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px