Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 34: Lập nghiệp với đam mê

“Bác tài, tới khu biệt thự Phú Mỹ Hưng, quận Bảy. Nhanh nhất có thể, cháu trả thêm tiền.” Minh gấp gáp dặn, tay vẫn giữ chặt tập hồ sơ vừa lấy từ công ty.

Chiếc taxi luồn lách trong dòng người chật ních. Tiếng còi xe dội lên từng nhịp, quện cùng âm thanh ồn ào của phố xá về đêm. Bên ngoài cửa kính, những dãy đèn đường vàng vọt kéo dài vô tận, lẫn lộn với ánh đèn bảng hiệu chớp nháy xanh đỏ. Cả thành phố như được bao phủ bởi lớp sáng mờ ảo chập chờn, vừa sôi động vừa ngột ngạt đến bức bối.

Đồng hồ trên cổ tay chỉ bảy giờ mười lăm. Anh còn hơn một tiếng để chặn ông Kiên bán ba mươi phần trăm cổ phần TAM Group cho ông Lâm. Tính toán đã chuẩn bị sẵn, nhưng Minh không ngờ mọi thứ lại đến nhanh như vậy.

Anh rút điện thoại. Cuộc gọi kết nối ngay, giọng Nguyệt vang lên: “Ông Lâm đang ở nhà hàng với người sẽ đứng ra thu mua cổ phần thay hắn. Tin từ nội gián cho biết, tám giờ rưỡi tối nay ông Lâm sẽ gặp trực tiếp ông Kiên để chốt giao dịch. Hắn đang giữ hai mươi phần trăm qua bên thứ ba, nhưng tham vọng tăng thêm để chi phối T.A.M Group. Còn một tin nữa, ông Kiên đang đàm phán với quỹ Lion Capital từ Singapore. Họ ra giá trăm tỷ, kèm điều kiện tham gia điều hành.”

“Lion Capital? Trăm tỷ?” Minh hỏi lại.

“Đúng. Ông Kiên đang chơi trò mặc cả. Lợi nhuận T.A.M Group cao quá, cổ phần này trở thành miếng mồi mà ai cũng muốn.”

“Được rồi. Ba mươi phút nữa cứ làm như kế hoạch đã bàn.”

“Ok.”

Một tháng qua, anh đã lần lượt khui ra những giao dịch mờ ám của ông Lâm, nhờ cả nội gián lẫn đội kiểm toán.

“T.A.M Group hơn ba năm. Từ một công ty nhỏ, đến lúc nâng lên thành công ty cổ phần, giờ đã thành miếng mồi mà ai cũng muốn. Ba mươi phần trăm cổ phần của ông Kiên, ông Lâm đang ráo riết giành lấy. Nếu để hắn thâu nốt, cộng với hai mươi phần trăm hắn đã nắm qua bên thứ ba, T.A.M Group sẽ vuột khỏi tay anh.”

Ý nghĩ ấy bất chợt kéo Minh trở về với hình ảnh Khả Di đứng lặng lẽ giữa cơn gió đêm trước sảnh chung cư, mái tóc dài khẽ bay và đôi mắt long lanh. Cô một thân một mình chống chọi với bao gánh nặng trong cái xã hội đầy rẫy mưu đồ này, vậy mà vẫn nghiến răng chịu đựng thay vì hé lời van xin?

Anh chống tay lên môi, kìm nén một thoáng xao động: “Không được. Đây không phải lúc để suy nghĩ chuyện khác. Chỉ cần một nước sai, tất cả những gì mình dự liệu sẽ sụp đổ.”

Chiếc taxi lăn bánh qua cánh cổng sắt đồ sộ, lao thẳng vào khoảng sân rộng lát đá sáng bóng. Xe dừng khựng, Minh đẩy cửa bước ra, chỉnh lại nếp áo vest đen, đôi mắt sắc lạnh đầy quyết đoán.

Với người ngoài, TAM Group chỉ là một công ty cổ phần quản lý dự án mới có chút tiếng tăm. Nhưng với Minh, đó là công ty khởi nghiệp đầu tiên anh dựng nên, nơi anh vừa được sống với đam mê kiến trúc, vừa học cách đứng vững trước những va chạm không khoan nhượng của thương trường. Có điều, những va chạm này đâu chỉ từ thương trường.

Minh bước qua bậc thềm đá cẩm thạch, một người giúp việc mặc đồng phục đen nhanh chóng mở cửa, cúi đầu chào rồi lặng lẽ lui vào trong bóng tối. Căn phòng thoang thoảng hương trầm cổ điển, mang đến không khí trang nghiêm khó lường. Ông Kiên đã ngồi sẵn trên chiếc ghế gỗ bọc da chạm khắc, tư thế đĩnh đạc với hai trợ lý thân cận đứng im phăng phắc phía sau. Mái tóc muối tiêu chải mượt ra sau, toát lên vẻ từng trải. Ông vận bộ áo cổ tàu màu xanh than thẫm bằng gấm óng ả, khí chất uy quyền ngầm khiến người đối diện bất giác kính nể xen lẫn e dè.

Đôi mắt ông Kiên sắc lẻm lia qua Minh từ đầu đến chân. Nụ cười mỏng cong nơi khóe môi.

“Ngồi đi, Minh. Cháu muốn nói gì thì nói nhanh. Bác có cuộc hẹn lúc tám giờ rưỡi.”

Minh ngồi xuống đối diện, dáng điệu ung dung như không bận tâm đến thời gian.

Nữ trợ lý bên trái bước lên, nâng ấm trà xanh ngọc, nghiêng chậm rãi. Tiếng nước nóng rót xuống lách tách, hơi trắng bốc lên thoảng mùi cỏ thảo dược quyện cùng mùi gỗ.

Anh chậm rãi cầm ly, nhấp một ngụm như một phép lịch sự, rồi đặt xuống không một tiếng động. Anh mở lời: “Thưa bác, cháu đến để nói về cổ phần của bác ở TAM Group.” Anh đặt một tập tài liệu lên bàn: “Cháu muốn mua lại ba mươi phần trăm cổ phần của bác.”

Ông Kiên không chạm vào tài liệu: “Tám mươi tỷ? Cháu đủ tiền rồi à?” Ông cầm chén trà, lắc nhẹ.

Minh điềm tĩnh: “Tất nhiên rồi bác. Nhưng trước khi đi vào chi tiết, cháu muốn hỏi: bác có biết ông Lâm đang bị điều tra vì tuồn tiền công trình?”

Ông Kiên thổi nhẹ mặt trà: “Hoá ra cháu không phải tên giám đốc bù nhìn, để nhân viên qua mặt. Nhưng bác không quan tâm. Nó không còn là chuyện của bác nữa. Ông Lâm ra giá tám mươi lăm tỷ rồi. Mà… với một công ty như T.A.M Group, cháu không nghĩ tám mươi tỷ là quá rẻ sao?”

Minh không chút nao núng: “Chín mươi tỷ, một tháng. Và hơn thế, cháu có thể giúp bác giải quyết rắc rối với quỹ đầu tư Hồng Kông. Cháu biết họ đang gây áp lực vì khoản nợ ba mươi lăm triệu đô. Cháu có mối quan hệ cấp cao ở đó, và có thể đàm phán để trì hoãn thời hạn thanh toán thêm sáu tháng.”

Ông Kiên vốn đang gõ ngón tay lên tay ghế, chợt dừng lại. Ông nhìn chằm chằm vào làn khói mờ ảo bốc lên từ chén trà. Không khí trong phòng đặc quánh.

Minh nói tiếp: “Còn về quỹ Lion Capital từ Singapore, theo nguồn tin của cháu, họ đang bị điều tra vì các giao dịch mờ ám ở Đông Nam Á. Hợp tác với họ, e rằng danh tiếng của bác sẽ bị ảnh hưởng. Và khoản nợ kia sẽ đẩy nhanh hơn dự tính đấy.”

Lúc này, ông Kiên mới ngẩng lên. Nụ cười mỏng đã biến mất. Ông nhìn Minh xuyên thấu, như muốn bóc trần lớp vỏ bọc bình tĩnh của anh.

“Cháu dùng mấy tin tức này để ép bác?”

“Cháu không ép bác. Cháu chỉ muốn bác thấy, cháu là đối tác đáng tin hơn.”

Ông Kiên bật một tiếng cười lạnh: “Đáng tin? Minh à, trong giới này, ‘tin’ nghĩa là ‘lợi ích chung’. Ông Lâm cho bác tám mươi lăm tỷ. Lion Capital cho một trăm tỷ, tiền tươi. Lợi ích của cháu là chín mươi tỷ, một tháng sau? So với họ, lợi ích của cháu… hơi yếu.”

Sắc thái của Minh bỗng thay đổi: “Lợi ích của cháu là TAM Group.” Minh gằn từng chữ: “Bác Kiên, bác hùn vốn với cháu từ ngày đầu. Bác biết nó không chỉ là những con số. Bác bán cho Lion Capital, nó sẽ xẻ thịt công ty ra để bán phế liệu. Bác bán cho ông Lâm, nó sẽ rút ruột từng công trình cho đến khi sụp đổ.”

Anh nhìn thẳng vào mắt ông Kiên: “Cả hai trường hợp, bác đều mang tiếng là người phá nát ‘đứa con’ mình từng vun đắp. Bác muốn một cái kết như vậy cho danh tiếng của mình sao?”

Ông Kiên sững lại trong một giây, rồi phá lên cười: “Cáo non! Tưởng cháu chỉ biết dùng tiền và thông tin, hóa ra còn biết dùng cả ‘tâm huyết’ và ‘danh tiếng’ để dọa bác.”

Minh nhếch môi: “Cháu gọi đó là ‘quản trị rủi ro danh tiếng’, thưa bác.”

Ông Kiên lắc đầu, ra vẻ thích thú: “Hay. Rất hay. Một trăm hai mươi tỷ, Minh. Đó là giá để bác chờ. Và bác nói thật, không chỉ ông Lâm muốn cổ phần này…”

Ngay lúc ấy, nam trợ lý khác bước tới, cung kính đưa điện thoại. Ông Kiên cầm lên, lắng nghe vài câu rồi khẽ nhướn mày.

“À… hủy hẹn hôm nay sao?”

Ông liếc sang Minh, dửng dưng, có vẻ điều này ông đã sớm dự đoán. Ông cúp máy, bật cười: “Vừa dùng ‘tình’ để dọa bác, vừa dùng ‘luật’ để chặn đường ông Lâm. Khá lắm.”

Minh mỉm cười nhẹ: “Cháu chỉ mở cửa, còn ông Lâm tự chọn lối thoát. Thương trường mà, bác. Ai cũng nghĩ mình săn mồi, cho đến khi phát hiện mình đã lọt vào lưới.”

Ông Kiên chống ngón tay lên thái dương, im lặng quan sát, khóe môi khẽ cong.

Minh tiếp tục: “Cháu bắt đầu TAM Group từ con số không. Và cháu không có ý định để nó rơi vào tay ai. Bác muốn chín mươi tỷ và một lối thoát êm với khoản vay Hong Kong… hay một sợi dây buộc cổ cùng lũ chuột?”

Không gian lắng xuống. Cuối cùng, ông Kiên cất tiếng: “Được. Chín mươi tỷ, một tháng. Nhưng nghe rõ này. Bác chờ không phải vì mấy lời dọa suông về ‘danh tiếng’. Bác chờ, vì bác muốn xem cháu bơi thế nào.”

Khuôn mặt ông sắc lại: “Cháu đá vỡ bát cơm của cả ông Lâm và Lion Capital. Chúng nó sẽ không để yên. Bác muốn xem, ‘con trai ông Thái’ thật sự có bản lĩnh… hay chỉ là đang núp sau cái bóng quá lớn của cha mình.”

Câu nói rõ ràng đã chạm vào đâu đó trong Minh. Nụ cười lịch sự của anh biến mất: “Cháu sẽ chứng minh. TAM Group là của cháu.”

Ông Kiên cười lớn, vươn tay: “Đó mới là điều bác muốn nghe. Đừng làm bác thất vọng.”

Trong lúc Minh rời biệt thự với thỏa thuận tạm thời trong tay, cách đó mười lăm phút ở một góc khác của Sài Gòn.

Nguyệt ngồi trước laptop, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Một tin nhắn nặc danh được gửi đến ông Lâm, kèm hình ảnh ông ta tình tứ với cô gái trẻ trong sảnh khách sạn. Tin nhắn còn chứa thông tin khống: ông Lâm bị nghi ngờ tuồn sáu triệu đô từ công trình ra nước ngoài. Dòng cuối là lời đe dọa: hai mươi phút nữa, ra công viên Sala gặp mặt, hoặc báo chí sẽ có tin nóng.

*

Tại phòng VIP ngột ngạt khói thuốc của nhà hàng, ông Lâm đang nâng ly với một người đàn ông trung niên. Chuông điện thoại vang lên. Ông Lâm đọc tin nhắn, sắc mặt biến đổi, môi giật bần bật.

“Mẹ kiếp!” Ông ta nghiến răng, ném mạnh điện thoại xuống bàn. Ly rượu vang đỏ sóng sánh suýt trào ra ngoài.

Người đàn ông trung niên đối diện, người đứng ra thu mua, rụt rè: “Sao vậy anh Lâm…?”

“Bị chơi một vố rồi.” Đôi mắt ông Lâm đảo loạn.

Người kia lắp bắp: “Chuyện… chuyện tuồn tiền bị lộ rồi sao? Vậy cuộc hẹn với ông Kiên…?”

“Hủy!” Ông Lâm gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu: “Thằng chó nào nặc danh, lại còn canh đúng cái giờ này để phá.”

“Nhưng nếu lỡ… lỡ nó biết thật chuyện mình…?”

“Biết thật thì nó đã gửi thẳng cho công an, không phải gửi cho tao!” Ông Lâm đập bàn: “Nó chỉ đang ‘dọa’. Nhưng ‘dọa’ đúng lúc quá, làm tao lỡ mất cơ hội tối nay.”

Ông ta đứng dậy, đi đi lại lại. Miếng bánh ba mươi phần trăm này không thể bỏ. Ông Kiên đã mở lời bán, nếu không phải ông ta thì cũng là Lion Capital hoặc một kẻ khác. Phải có tiền, và phải có thật nhanh.

“Kế hoạch B.” Ông Lâm dừng lại, giọng lạnh tanh: “Vẫn phải gom tiền. Đẩy nhanh tiến độ giải ngân của mấy dự án còn lại cho tao. Ký duyệt nhanh, lấy tiền chênh lệch về đây.”

“Nhưng… nhanh quá liệu có ổn không anh? Bọn kiểm toán…”

“Giờ này còn lo kiểm toán!” Ông Lâm gắt: “Tao cần tiền mặt. Bằng mọi giá!”

Người đàn ông chần chừ: “Vậy… còn cái dự án Deni Coffee? Ngân sách bên đó lớn, dễ ‘ăn’ nhất…”

Khuôn mặt ông Lâm càng tối sầm. Ông ta rít một hơi thuốc, gõ ngón tay lách cách lên mặt bàn, bực bội nhớ lại vụ POSM. Vốn dĩ tính dằn mặt một trận để Khả Di sợ sệt mà ngoan ngoãn chui về dưới trướng mình. Ai dè, cô không những không khuất phục, mà còn dám cãi ngược, bẻ lái cái lý lẽ “lỗi quản lý” sắc lẻm đến mức ông ta cũng đành chịu, không thể vịn cớ đó mà đuổi việc ngay, đành phải cho qua bằng cách trừ thưởng. Phải là mấy đứa khác, bị dọa cho một vố hết hồn thế là đã xanh mặt, quỳ lạy xin xỏ. Đằng này, tới tận bây giờ, cô không hề có một lời cầu cạnh.

“Đang vướng con nhãi cứng đầu Khả Di. Khó ăn…” Ông ta lẩm bẩm, rồi gằn giọng: “Nó không ngu như mấy đứa kia. Chi li từng đồng. Tao thừa biết, thằng Duy cố tình ‘cắm’ nó vào đó để ‘chống’ tao. Cũng may, trên Tổng giám đốc lại điều thằng chó đó đi rồi. Nhưng tưởng nó đi là xong… Con Hằng phó phòng với con Nguyệt mới về… cũng đéo phải dạng dễ xơi. Cứ để con ranh Khả Di ở đó thì đừng hòng ‘ăn’ thêm được đồng nào. Phải tìm cách…”

“Vậy… ý anh là?”

Ông Lâm nheo mắt, một tia nhìn độc ác loé lên: “Nó đã cản đường kiếm tiền của tao… thì tao phải cho nó ‘nghỉ’.” Ông ta nói chậm rãi. “Tìm điểm yếu của nó đi. Tìm cách đẩy nó ra khỏi dự án đó. Ngay lập tức.”

*

Sau khi Minh bước ra khỏi biệt thự, ông Kiên ngồi lại trên bành. Ông rút điện thoại và bấm số. Chuông reo hai lần trước khi giọng ông Thái vang lên: “Alo, Kiên.”

“Tôi mới ‘thử’ thằng con trai ông đấy.” Ông Kiên nói, giọng đầy thích thú.

Đầu dây bên kia, ông Thái bật cười khẽ đầy vẻ hài lòng.

“Nó khá lắm. Không chỉ dùng tiền và thông tin vụ Hong Kong để đàm phán, nó còn biết dùng cả ‘danh tiếng’ và ‘tâm huyết’ ra để dọa tôi. Giống hệt ông.” Ông Kiên gõ nhẹ ngón tay lên tách trà: “Tôi chọc nó vụ ‘con trai ông Thái’, mặt nó sưng lên ngay. Nó háu đá thật. Nhưng ông chắc không? Ném nó vào giữa lũ chuột Lâm và Lion Capital chỉ để thử thách? Một bước sai, TAM Group mất trắng đấy.”

Ông Thái nghiêm nghị: “Không sao. Nó phải học cách bơi trong nước sâu. Khi cần, tôi sẽ kéo nó lên. Còn giờ cứ để nó tự vùng.”

Ông Kiên cười lớn: “Thằng Minh ghét ông cũng đúng thôi. Nhưng tôi công nhận, nó giống y đúc ông lúc còn trẻ. Thông minh và quyết đoán.”

Đầu dây bên kia vọng lại một tiếng thở dài: “Vụ Hong Kong, ông yên tâm. Nó đã cố tình muốn giúp thì sẽ làm được. Gặp ông sau.”

Tín hiệu ngắt.

Ông Kiên đặt điện thoại xuống, ngón tay gõ nhè nhẹ lên thành ghế: “Ông tưởng tôi già rồi nên lẩm cẩm, không nhận ra ý đồ của con trai ông sao?”

Chẳng phải tự nhiên mà ông gật đầu bán cổ phần dễ dàng như thế, cũng chẳng phải tự nhiên mà ông không thèm ép giá hay làm khó dễ Minh thêm dù ông đang là người nắm đằng chuôi. Vì Minh biết điều. Minh thừa sức ném tiền ra mua đứt nhưng biết ông Kiên sĩ diện nên chọn cách khó hơn, lao vào cuộc đàm phán chảo lửa Hong Kong để dọn dẹp cho ông. Minh đã biến sự “cứu vớt” thành một cuộc “hợp tác” sòng phẳng, giữ cho ông cái ghế, giữ cho ông cái danh dự của người đi trước.

Minh đã kính ông một thước thì ông cũng phải nể Minh một trượng. Làm kinh doanh mà biết dùng cái “tâm” để giữ cái “tầm” cho đối tác, cũng không tầm thường.

Ông tựa lưng vào ghế, ánh mắt thâm trầm khi nhớ đến người bạn già bên kia đầu dây. Ông Thái đúng là một con cáo già. Năm xưa chính ông Thái kêu ông hùn vốn với Minh, dựng nên cái TAM Group này thực chất chỉ là lén tạo sân tập cho con trai. Giờ ông Thái lại xúi ông thử bán cổ phần cho đối thủ như Lâm hay Lion, giả vờ gây khó dễ để xem Minh xoay xở thế nào. Một mặt thì chìa cho con cây gậy chống đỡ, mặt khác lại rải đầy bẫy rập ngay phía trước chân Minh.

Ông Kiên đặt tách trà xuống, nhìn xa xăm: “Được rồi. Màn này tôi sẽ diễn cùng ông. Với một bệ phóng vừa tàn nhẫn lại vừa vững chắc thế này… Không biết rồi nó sẽ nhìn cái ‘tấm lòng của cha’ này như một món quà hay một trò thử độc ác đây? Thật sự muốn chống mắt lên xem, thằng nhóc Minh sẽ còn đi được tới đâu.”

*

Minh rời biệt thự, trời Sài Gòn đã tối mịt. Anh nhắn cho Nguyệt: một trăm tỷ, một tháng. Chuẩn bị phương án còn lại, đề phòng Lion Capital nhảy vào.

Nguyệt trả lời ngay: Ok nhé. Giờ tính sao với ông Lâm?

Minh nhắn lại: Kệ hắn. Hắn sẽ tự rối. Theo dõi kiểm toán chặt hơn.

Trong đầu anh, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Ông Lâm vẫn là Giám đốc Chi nhánh và việc hắn nắm giữ không ít cổ phần qua bên thứ ba đã biến hắn thành một khối u không dễ cắt bỏ. Hắn có tài và xảo quyệt, giấy tờ sổ sách lại luôn gọn gàng đến mức không thể tìm ra sai phạm đủ mạnh. Nếu hành động thiếu bằng chứng, hắn hoàn toàn có thể kiện ngược TAM Group vì sa thải vô lý.

Đây là cú vấp ngã đầu tiên và cũng là sai lầm lớn nhất của anh trên cương vị quản lý. Lỗi không chỉ ở ông Lâm mà ở chính cơ chế quản lý anh thiết lập. Anh đã quá chủ quan, quá tin tưởng vào năng lực và sự trung thực của cộng sự khi mới bước vào thương trường. Chính sự lỏng lẻo xuất phát từ niềm tin lý tưởng đó đã tạo ra những lỗ hổng chết người, mở đường cho lòng tham.

TAM Group là công ty khởi nghiệp đầu tiên của anh. Anh phải học cách bóp chặt dây cương, vá lại những vết rách trong hệ thống trước khi loại bỏ ông Lâm. Anh cần hắn ở lại để giám sát, thu thập bằng chứng đầy đủ, chờ đợi thời điểm thích hợp nhất. Và ngày đó cũng sớm thôi.

Điện thoại Minh bất ngờ rung. Màn hình hiện tên Nguyệt. Anh vừa bắt máy:

Nguyệt: “Ông tới đây được không?”

Minh: “Sao vậy?”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px