Chương 35: Anh ôm em
Chiếc xe sang trọng màu đen bóng đã chờ sẵn ở sảnh. Tài xế nhanh chóng mở cửa ghế sau. Minh ngồi vào, ngả người ra lưng ghế êm ái, day day thái dương cho bớt hơi men.
“Về chung cư hả cậu?” Bác tài xế hỏi.
“Dạ. Bác chạy nhanh giúp con.”
Chiếc xe lướt đi trong đêm, rồi dừng lại trước sảnh tòa chung cư ven sông. Trước khi bước xuống, Minh dặn dò bác tài: “Bác cứ về nghỉ ngơi đi ạ. Mai con không dùng xe buổi sáng đâu.”
Sau khi chiếc xe lăn bánh rời đi. Anh từng bước thong thả, đi về vị trí khuất gió dưới sảnh để đứng đợi một người.
Minh nhìn đồng hồ rồi lại nhìn màn hình điện thoại vẫn tối đen. Khóe môi anh khẽ nhếch lên, song ánh mắt lại đượm vẻ suy tư chiều chuộng.
Sự im lặng này, đúng như anh dự đoán. Thật ra, anh biết rõ chiều nay cô đã chịu nhiều ấm ức. Lúc chiều, nghe tin cuộc họp căng thẳng, anh đã cố tình tạt qua văn phòng chỉ để muốn xem tình hình cô thế nào, có cần anh hỗ trợ gì không. Vậy mà, thật trớ trêu, sự xuất hiện của anh lại biến thành một màn tụ tập ồn ào bên cạnh Nguyệt. Khoảnh khắc ánh mắt cô chạm anh rồi vội vã quay đi với vẻ cam chịu, anh biết cô đã hiểu lầm.
Minh cất điện thoại vào túi: “Giờ là lúc phải dỗ dành đây.”
Vừa dứt dòng suy nghĩ thì từ xa, ánh đèn pha của một chiếc xe ô tô rọi tới. Một chiếc Grab chầm chậm tấp vào cổng.
Cửa xe mở ra. Khả Di bước xuống.
Minh lập tức ngẩng lên. Anh điều chỉnh lại nét mặt, nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết, sẵn sàng đón nhận cơn giận dỗi của “cô bạn”.
Khả Di cũng đã thấy Minh từ xa. Lẽ ra cô nên thấy có lỗi vì đã để anh chờ lâu đến vậy. Dẫu vậy, nỗi ấm ức trong lòng vẫn còn, cô không thể đáp lại nụ cười của anh. Cô bước đến, dừng lại trước mặt anh một thoáng, đôi mắt lướt qua gương mặt anh rồi cụp xuống.
“Anh vẫn đợi em ạ? Vào thôi, trễ rồi.”
Nhưng bàn tay anh bất ngờ giữ lấy cổ tay cô, kéo nhẹ về phía mình.
“Không nhìn anh à?” Giọng anh trầm, lẫn chút men say.
Cô ngẩng lên, thấy gương mặt anh phủ lớp màng đỏ, hơi thở phảng phất mùi rượu.
“Anh say rồi...”
Minh mỉm cười, đôi mắt long lanh hơn dưới ánh đèn.
“Anh khó say lắm. Em mới là người say... nên anh nhắn tin em không trả lời nữa. Em lại lơ anh.”
“Em bận.” Khả Di đáp giận dỗi.
Anh nghiêng đầu, nhìn dáng vẻ cô, liền hiểu chút tâm tư. Anh nói: “Đi dạo với anh một chút.”
Không đợi trả lời, Minh nắm tay cô rẽ vào lối đi rợp bóng cây dẫn ra công viên. Dưới luồng ánh sáng đan xen xuyên qua kẽ lá, Khả Di ngẩn người ngước nhìn sườn mặt anh. Gió đêm xô nhẹ mái tóc, để ánh đèn mờ trượt dọc sống mũi và đường nét nơi góc hàm. Cô không kìm được mà siết chặt tay anh thêm một chút.
Đến một góc khuất vắng người, Minh chậm nhịp rồi dừng hẳn. Anh xoay người đối diện, vươn bàn tay còn lại bao trọn lấy bàn tay đang buông thõng của Khả Di, chậm rãi kéo cô nhích lại gần mình.
Thế rồi, hơi thở Khả Di trở nên gấp gáp, bởi chỉ cần một cái nhích người nữa thôi, cô sẽ áp vào lồng ngực ấm nóng kia.
Dường như nhìn thấu nỗi xốn xang nơi đáy mắt cô, Minh chỉ mỉm cười. Anh từ từ cúi thấp, tựa cằm nhẹ lên mái tóc cô, im lặng lắng nghe nhịp thở mỏng manh đang dần bình ổn lại.
“Di giận anh sao?” Minh hỏi.
“Không có.” Khả Di đáp nhưng trong lòng rối như tơ vò.
Anh hạ giọng: “Thật không?”
Cô im lặng một chút rồi tủi hờn: “Hồi chiều, sao anh không đến hỏi thăm em?”
“Em nói không thích bị xì xào. Anh đâu dám.”
Minh nghiêng nhìn khuôn mặt nhỏ đang buồn hiu. Anh hỏi tiếp: “Nói anh nghe, buổi họp thế nào?”
“...”
“Bọn họ ăn hiếp em, đúng không?”
Cô gật đầu, ánh mắt trĩu xuống.
“Rồi em xử lý sao? Chắc Di của anh ngầu lắm?” Minh nịnh nọt.
“Ngầu gì đâu... Em vẫn bị ép nhận lỗi, còn bị trừ nửa tiền thưởng cuối năm.” Cô thở dài.
“Quá đáng thật.” Minh nhíu mày, đùa đùa: “Hay anh mua đứt công ty đó cho em nhé?”
Khả Di phì cười: “Sến quá đi! Làm như anh là tổng tài bá đạo không bằng. Lo trả góp cái xe của anh đi đã!”
Minh trầm ngâm một thoáng, rồi nhìn cô, giọng nghiêm túc hơn: “Anh xin lỗi. Lẽ ra anh nên hỏi em sớm hơn.”
“Chứ không phải bận nói chuyện với ai đó à?” Cô hờn dỗi, đôi mắt nâu lảng đi.
Minh cười, thở hắt ra: “Có người lại ghen rồi.” Anh nhẹ nhàng vuốt ve, xoa bàn tay cô.
“...Em là bạn anh thôi mà. Ghen gì đâu.” Cô cúi xuống.
Dưới ánh trăng bàng bạc, Minh say sưa ngắm nhìn gương mặt người con gái trước mặt. Hàng mi cong khẽ run, gò má ửng hồng e thẹn khiến khóe môi anh không tự chủ được mà cong lên.
“Có kiểu bạn nào mà... như lúc này, anh chỉ muốn ôm em không?”
“Lần nào có tí men vô, anh bạo dạn lắm cơ.”
Anh ghẹo xấu xa: “Thì lỡ có làm gì... có cái để đổ thừa mà.”
“Lưu manh.” Tiếng cô nho nhỏ, mang theo chút nũng nịu e ấp.
Những ngón tay Minh chậm rãi trượt dọc cánh tay trần, lướt trên làn da mịn màng trước khi tìm đến bàn tay nhỏ nhắn của cô. Anh dịu dàng đan những ngón tay mình vào kẽ tay cô rồi trêu đùa.
“Hết giận anh chưa?”
Khả Di cảm nhận từng cái chạm của anh, lòng râm ran ấm áp, thỏ thẻ: “Sắp...”
“Anh ôm em... được không Di?”
Khả Di ngẩng lên, đôi mắt long lanh giao với ánh nhìn sâu thẳm của anh. Giữa những vệt sáng lấp lánh rơi qua kẽ lá, khuôn mặt anh chợt trở nên nóng bỏng, một niềm si mê dâng đầy trong đáy mắt. Và rồi, cô ngoan ngoãn buông lỏng hàng mi. Minh liền cúi thấp người, vòng tay ấm nóng ra sau lưng, kéo cả thân hình mềm mại ấy ép sát vào lòng.
Bàn tay Khả Di rụt rè bám lấy tấm lưng rộng, ngả đầu nương tựa vào anh. Không gian chìm vào khoảng lặng ngọt ngào. Mùi gỗ tuyết tùng trầm ấm trên áo anh quấn quýt lấy hương nhài thanh khiết nơi tóc cô, giữa hơi men đượm nồng, tạo nên một hương thơm quyến rũ khiến mọi giác quan say đắm. Giờ đây, thế giới dường như chỉ còn hai nhịp tim đang cuồng nhiệt đuổi theo nhau.
“Tim anh... đập nhanh quá.” Khả Di nhỏ nhẹ nói.
Minh siết vòng tay chặt hơn: “Em cũng vậy mà.”
Tâm tư bị nhìn thấu, ngón tay Khả Di bấu chặt lấy áo, vội vàng vùi gương mặt đỏ bừng vào sâu trong lồng ngực anh.
Giọng anh khe khẽ, mang theo cả nhịp rung động: “Cảm giác thích đến mức này... anh biết phải làm sao đây?”
Khả Di im lặng. Cảm giác xao xuyến này quá đỗi dịu ngọt nhưng cũng quá đỗi mông lung. Cô lay nhẹ khuôn mặt nhỏ vào ngực anh, để câu trả lời thoát ra chỉ là một lời thì thầm: “Em không biết nữa...”
Minh vuốt nhẹ mái tóc mềm của cô, tham lam gom góp chút cảm giác hiếm hoi này. Lời thầm thì “em không biết nữa” của cô, cùng với sự chân thành giản dị mà anh luôn yêu, chợt kéo anh về thực tại. Anh hiểu trong lòng cô vẫn còn nhiều điều chưa nguôi. Thế nhưng, còn anh thì sao?
Vòng tay anh dần buông lỏng. Anh lùi một bước rất nhỏ rồi nghiêng đầu để nhìn Khả Di rõ hơn. Ánh trăng bạc len qua tán lá, đổ xuống vai anh và viền một đường sáng mỏng manh lên gương mặt cô. Bàn tay anh chậm rãi đưa lên, gỡ lọn tóc mai đang vương trên bờ môi mềm, nhẹ nhàng vén ra sau vành tai của cô gái nhỏ.
Chạm phải cái nhìn nóng bỏng của anh, Khả Di bối rối vội vàng muốn quay mặt đi. Song, những ngón tay anh đã kịp giữ lấy cằm cô. Khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa vời, anh từ từ cúi xuống.
Khoảng cách giữa hai người giờ trở nên quá gần, gần đến mức chỉ cần một hơi thở sâu hơn thôi là mọi ranh giới sẽ bị xóa nhòa. Hơi men lẫn hơi ấm của cả hai dần dần quấn vào nhau. Cảm giác nóng rẫy nơi đầu ngón tay đang chạm vào làn da cô như ngọn lửa nhỏ, thiêu đốt từng mảnh điềm tĩnh mà Minh luôn tự hào giữ vững.
Ngón trỏ của anh khẽ cựa nhẹ trên gò má cô một cách khao khát và dồn nén. Anh biết rõ mình chỉ cần nghiêng người thêm một chút nữa là có thể chạm vào đôi môi mọng xinh kia. Nhưng chính khoảnh khắc đó, lý trí lại siết chặt anh hơn bao giờ hết.
Minh nhìn sâu vào nỗi bối rối lẫn mong chờ trong mắt cô. Rồi anh bật một tiếng cười nhẹ cho cái phút giây thiếu kiềm chế vừa rồi của bản thân.
Dời tầm mắt, Minh nhích lên đặt một nụ hôn lên vầng trán Khả Di. Anh chậm rãi lùi lại, ngón tay lướt qua gò má cô lần cuối đầy lưu luyến:
“Mình về thôi.”