Chương 33: Con cá chép đỏ
Khả Di dừng xe trước công trình. Cô tháo khẩu trang, buộc tóc búi gọn gàng, ánh mắt lướt nhanh quanh khung cảnh bận rộn. Minh bước xuống, liếc sơ qua rồi rảo bước theo.
“Dạ, chào mọi người!” Khả Di mỉm cười với các anh chị thợ đang miệt mài làm việc.
Công trình tràn ngập tiếng máy trộn bê tông đều đặn, tiếng búa đục tường vang vọng, xen lẫn tiếng gọi nhau í ới của những người thợ đang thoăn thoắt trên giàn giáo.
“Ô! Di đó hả! Sếp Minh cũng tới nữa!” Anh Đại, giám sát công trình chạy ra niềm nở: “Đợi chút, anh lấy đồ bảo hộ cho hai em nhé!”
Minh gật đầu hỏi ngay: “Hôm nay mọi thứ ổn chứ anh? Khu hồ nước xếp đá tiến độ sao rồi?”
“Vẫn tốt, em! Sáng nay vừa nhận đá đợt cuối. Dự kiến thứ Hai xong. Em vào kiểm tra trước đi.” Anh Đại đáp, đưa mũ bảo hộ và áo phản quang cho cả hai.
“Anh ơi, lần trước kiểm tra đường nước gần khu cửa kính lớn, vẫn dùng tốt đúng không?” Khả Di vừa hỏi vừa cài mũ.
“Ổn lắm em. Hệ thống đó chủ trước sửa rồi, còn tốt chán. Có thay đổi gì không? Mấy anh đang đục chạy ống nước, em vào xem cần điều chỉnh thì nói luôn.”
Đúng lúc ấy xe chở xi măng lăn bánh tới. Anh Đại hét lớn: “Lùi đít xe vô, đổ ngoài đó ai khiêng nổi!”
Minh ra hiệu: “Vậy tụi em vào xem chút. Anh cứ làm việc đi.”
“Ok! Cần gì gọi anh!” Anh Đại gật đầu, quay ra chỉ đạo xe.
Minh và Khả Di bước vào khu tầng trệt. Nền xi măng thô ráp, gạch đá ngổn ngang: “Cẩn thận, khu này đang bóc gạch.” Anh nhắc, định đưa tay đỡ cô.
Khả Di khéo léo bước qua đống gạch lởm chởm không cần anh giúp: “Em tự đi được. Sợ bị ghẹo tiếp lắm á!”
Minh trêu: “Ai mà quê khó huề lâu vậy trời.”
“Anh, lại đây.” Cô dẫn anh tới góc hai mặt tiền kính cao vút, nơi ánh sáng tràn vào phủ vàng rực nền xi măng.
Rút iPad mở bản vẽ tổng thể, giọng cô đầy tự tin: “Em muốn đặt quầy pha chế ngay trung tâm, thiết kế vòng cung ôm trọn khung kính. Mặt quầy gỗ óc chó uốn cong mềm mại, chân quầy lát đá mosaic phản quang. Ở góc này, thay vì dùng đèn chùm thông thường, em định lắp hệ thống sợi quang nghệ thuật thả từ trần xuống, mô phỏng mưa sao băng. Ánh sáng xuyên qua kính cộng hưởng với đá mosaic sẽ khiến không gian rực rỡ như bầu trời đêm.”
Khả Di cặm cụi vẽ từng đường trên iPad. Minh lặng lẽ khoanh tay dõi theo từng cử chỉ của cô. Dáng người nhỏ nhắn, cái miệng xinh cong lên không ngừng, đôi mắt đầy hứng khởi. Thỉnh thoảng sợi tóc rơi khỏi búi, cô vội vén lại rồi tiếp tục giải thích.
Anh nhếch môi, thoảng không rõ là đang nghe phương án thiết kế hay lặng lẽ ngắm cô gái trước mặt.
Khả Di chỉ lên trần: “Em định giấu thêm hệ thống đèn ẩn ở đây. Khi bật lên, ánh sáng tạo thành vô số đốm nhỏ như ngàn ngôi sao trải rộng trên vòm trời. Anh thấy thế nào?”
Minh nhận iPad, chậm rãi bước quanh góc kính. Anh lướt tay trên bản vẽ rồi ngước nhìn phố. Qua lớp kính trong suốt, hàng cây đung đưa trong gió, tia sáng bóng tối đan xen trên nền sàn gợi lên hình ảnh tương lai công trình.
“Ý hay, nhưng chuyển góc có ảnh hưởng ống nước không? Ngân sách vẫn ok chứ?”
Cô gật đầu nhanh: “Em tính rồi, chỉ điều chỉnh nhẹ, vẫn trong hạn mức. Ống nước chạy sát, dễ chỉnh thôi anh.”
Anh ngẩng lên nhìn không gian, trong đầu hình dung càng lúc càng rõ ràng: quầy tròn với chân đá mosaic lấp lánh, vòng cung gỗ mượt mà, trụ gỗ vươn cao như đóa hoa thả xuống những chùm đèn nghệ thuật phản chiếu qua kính, loang trên nền đá như dải ngân hà. Kính, gỗ, đá, ánh sáng, hòa quyện hoàn hảo, vừa mạnh mẽ vừa tinh tế.
Anh bước lại gần: “Hợp lý. Chốt nhé. Anh sẽ kiểm tra lại ống nước với anh Đại.”
“Thật hả? Em tưởng anh sẽ bắt bẻ thêm gì chứ.”
“Ý tốt thì duyệt. Lần sau em có ý kiến gì cứ nói với anh.”
“Ok sếp!” Khả Di lí lắc đáp lại, tay làm dấu ok. Rồi cô bĩu môi: “Vậy mà trên mạng có người cứ bảo em toàn nghĩ ra mấy ý tưởng kỳ lạ.”
Minh nín cười, biết ngay cô đang ám chỉ ai: “Kỳ lạ đâu có nghĩa là dở. Biết đâu ý người ta muốn giúp em học hỏi thêm.”
Cô đưa mắt tò mò: “Sao anh biết hay vậy?”
Minh chột dạ, ho một tiếng lái sang chuyện khác: “À... anh tính hay là ghi tên em vô bản thiết kế nhỉ?”
Khả Di ngạc nhiên: “Anh nói gì cơ?”
“Tất nhiên nếu em đồng ý.”
“Thiệt hả?! Em cũng được ghi tên vô sao?”
“Nếu cần, anh ghi một dòng thật to: Đây là quầy do cô Hoàng Khả Di thiết kế.”
“Wow... nghe xịn quá đó!”
“Ha ha, vậy quyết định nha. Anh cho em chơi nổi luôn.”
“Nhưng mà... Tại sao một kiến trúc sư giỏi như anh lại không nghĩ tới góc này trước nhỉ? Góc trung tâm rõ ràng đẹp hơn nhiều.” Cô thắc mắc.
Minh đút tay vô túi quần: “Em đoán thử xem.” Rồi anh bước đi: “Mình qua kia coi thêm thôi.”
“Ể? Là sao? Nói em nghe đi.” Khả Di bước theo, đôi mi híp lại đầy thắc mắc.
“Em biết rồi còn gì.”
“Ai? Ai biết gì đâu ta.”
Sau hơn một giờ kiểm tra chi tiết các hạng mục từ ống nước đến cấu trúc kính, hoàng hôn buông dần. Những vệt nắng cam rực xuyên qua lớp kính phủ bụi, loang loáng hắt xuống nền xi măng. Công trường vơi tiếng ồn sau giờ cao điểm, chỉ còn lác đác nhịp búa đục và tiếng bánh xe rùa lăn nghiến qua nền đá.
Khả Di tháo mũ bảo hộ, ngồi xuống bậc thềm nghỉ chân, phủi nhẹ lớp vữa lấm tấm trên ống quần. Một chị thợ ngồi gần đó, tóc búi cao lấm bụi vôi, thong thả châm thuốc xuýt xoa kể chuyện gia đình. Khả Di nghiêng người lắng nghe, thỉnh thoảng chen vài câu góp chuyện. Chị lại bông đùa khiến cô phá lên cười. Âm thanh trong trẻo hòa vào tiếng cười khàn khàn của người phụ nữ làm không gian khô khan thoáng chốc dịu đi.
Minh đứng cách vài bước, vai tựa khung cửa, ngắm nhìn ánh mắt sáng bừng của cô trong nắng chiều. Thế rồi, anh mở iPad, đầu bút lướt nhanh phác thảo từng đường nét gương mặt trắng hồng của ai kia giữa công trường bụi bặm.
Khả Di quay sang, thấy anh đang lúi cúi làm gì đó nghĩ chắc lại có ý tưởng mới. Cô hỏi với: “Anh sao á?”
Minh ngước lên cười ẩn ý, vẽ thêm chút rồi xoay iPad cho cô: “Vẽ em đấy.”
Khả Di bước tới nhận lấy, mắt mở to bất ngờ: “Đẹp dạ?!”
Cô ngắm một hồi tinh nghịch: “Em cũng vẽ anh nha? Đưa bút cho em.” Cô ấn vào thẻ vẽ khác rồi lùi lại, đưa tay đo ngang đo dọc vô cùng chuyên nghiệp. Ba phút sau, cô chìa iPad lại.
Minh vừa nhìn đã bật cười lớn: “Trời đất ơi, anh đây á?! Sao mặt cau có dữ vậy? Tóc lại lỉa chỉa mấy cọng nữa chứ. Còn cầm cái gì đây?”
“Latte bị đổ đó.” Khả Di chống nạnh đắc ý.
“Ha ha, nhớ dai dữ vậy trời!” Minh lắc đầu cười không dứt.
“Quên sao được. Mặt anh lúc đó ghê gớm thế này này.” Cô lấy hai ngón tay đẩy xếch hai mắt lên.
Minh cười lớn hơn: “Mặt em thì có.” Anh nói tiếp: “À mà về thôi! Anh dắt em qua chỗ này.”
“Chỗ nào á?”
“Đi rồi sẽ biết.”
Cả hai chào mọi người rồi bước ra bãi xe. Minh cầm mũ bảo hiểm cúi người đội lên đầu cô chậm rãi, cẩn trọng như thể từng động tác đều ẩn chứa sự nâng niu.
Cài mũ xong, Minh nghiêng đầu vươn ngón tay gạt nhẹ hạt bụi vương gò má cô. Còn Khả Di dường như đã quen được nuông chiều, thản nhiên đón nhận.
Đúng lúc đó nhóm thợ tan ca đi ngang qua. Mấy anh em nhìn nhau cười tủm tỉm, một bác lớn tuổi gật gù nói vọng vào: “Hai đứa đẹp đôi quá nha, ráng giữ nhau đó!”
Khả Di đỏ bừng mặt vội xua tay: “Dạ không phải đâu bác ơi, hiểu lầm rồi ạ!”
Tiếng cười rộn rã dội vang khắp công trình vừa tắt máy. Minh chẳng giải thích thêm, chỉ nắm lấy bàn tay mềm mại của cô kéo nhẹ lên xe.
“Đi thôi.”
Chiếc Vespa xanh ngọc lao vút hòa vào dòng xe cộ dưới ánh hoàng hôn rực rỡ. Sau lưng họ, tiếng cười đùa của những người thợ xây còn vương vấn như khung nền hoàn hảo cho nụ cười lấp lánh trên môi cả hai.
...
Mười phút sau, chiếc xe dừng bên bãi cỏ xanh mướt ven thành phố. Trước đó, cả hai kịp tạt qua xe đẩy mua vài xiên cá viên chiên bốc khói và hai ly trà chanh mát lạnh.
Không gian mở ra như bức tranh chiều tà tuyệt đẹp. Những nhóm bạn trẻ ngồi rải rác, vài đứa nhỏ chạy nhảy tung tăng, tiếng cười giòn tan lan trong gió. Trên cao, hàng chục cánh diều chao lượn in bóng lên nền trời hoàng hôn cam rực ôm lấy tòa Landmark mờ ảo xa xa.
Khả Di chọn góc vắng: “Ngồi chỗ kia đi anh, vừa mát vừa ngắm cảnh đẹp.”
Minh gật đầu. Anh kiếm được tờ báo trải xuống cỏ: “Ghế VIP của nữ kiến trúc sư đây.”
Khả Di bĩu môi cười, ngồi xuống đặt túi đồ ăn sang bên. Cô cầm xiên chả cá cắn một miếng, cong đôi mắt: “Xiên bẩn đúng là chân ái! Anh ăn đi.”
Minh ghé sát, cắn viên cá từ xiên cô đang cầm: “Công nhận. Có kiến trúc sư Khả Di ngồi đây, ăn gì anh cũng thấy ngon ha?!”
“Ai cho ăn ké của em.”
“Lỡ rồi. Để anh đút lại cho em nhé. A nèeee!”
“Ôi ôi! Ghê quá đi!” Nói vậy chứ Khả Di đã vội đưa ly trà chanh lên che đôi má ửng hồng từ bao giờ. Rồi cô hắng giọng lảng sang chuyện khác.
Lục túi xách một lúc, Khả Di lấy ra chiếc hộp nhỏ bọc nhung ngập ngừng đưa về phía Minh: “Này tặng anh.”
Minh ngạc nhiên đặt ly trà xuống: “Cho anh à? Nhân dịp gì thế?”
“Cho gì mà cho. Tặng chứ. Mà không dịp gì cả. Thấy hợp với anh nên em mua thôi.” Khả Di đáp, bắt chước y hệt câu nói của anh hôm nọ.
Minh lắc đầu chịu thua rồi mở hộp. Bên trong là ghim cài cà vạt bằng bạc tinh xảo hình chiếc lá mảnh mai. Anh cầm lên ngắm nghía dưới nắng chiều: “Đẹp thiệt.”
“Thì có qua có lại mà. Anh tặng kẹp tóc, em tặng lại anh cái này. Coi như huề nhé.”
Minh cất hộp vào túi áo ngực vỗ nhẹ: “Cảm ơn em. Anh sẽ dùng nó vào dịp quan trọng nhất.”
Khả Di đỏ mặt vội quay đi: “Mà... em hỏi chút. Chị Nguyệt là bạn thân của anh đúng không? Thân lắm không?”
Minh hút ngụm trà: “Cũng thân. Hàng xóm từ nhỏ, hồi tầm cấp hai.”
“Ô! Thanh mai trúc mã hả?” Khả Di tròn mắt.
“Ô! Em đang dò la gì thế?” Minh nhướn người lại gần hỏi vặn.
Cô chun mũi: “Dò la gì. Xì!”
“Mà sao em lại hỏi vậy?”
“Ừm... hôm bữa chị Nguyệt kêu em không được tin ai.” Cô lo lắng: “Anh thấy lạ không? Chị ấy mới về nhưng nói như biết rất rõ về công ty lắm luôn.”
Minh im lặng vài giây, ánh mắt nghiêm trọng: “Di này, em không thắc mắc sao ông Lâm lại trực tiếp nhúng tay vụ vừa rồi à? Hoặc tại sao không ai điều tra người sửa báo cáo?”
Khả Di gật đầu: “Cũng có, nhưng em không hiểu nổi. Chỉ thấy... hình như ông Lâm và Lan có gì đó mờ ám, mà Lan thì vốn chẳng ưa em...”
Cô ngước mắt dõi theo những cánh diều chao nghiêng giữa nền trời chuyển dần sang tím, thở dài: “Hay em đã làm sai điều gì rồi nhỉ?”
Minh nhìn gương mặt thoáng buồn của cô: “Thả diều không? Xả stress đi.”
Cô ngạc nhiên, đôi mắt mở to nhoẻn cười: “Có!”
“Đợi anh.” Minh chạy ra xe đạp cũ của chú bán hàng rong mua con diều cá chép đỏ. Vài phút sau, anh quay lại đưa cuộn dây vào tay cô.
“Em cầm chắc nhé, để anh kéo xa căng diều cho.”
Khả Di nhận lấy ngắm nghía, xoay cuộn dây vào thế chuẩn bị.
Anh nhanh nhẹn bước ra bãi cỏ mở rộng khung diều, nói vọng lại: “Được rồi! Em chạy đi.”
Khả Di híp mắt cười, hít sâu lao mình chạy ngược gió, vạt áo tung bay tựa cánh bướm dập dìu, mái tóc rối bù theo nhịp chân thoăn thoắt. Phía xa, Minh thả diều đúng lúc để nó vờn theo gió rung bần bật rồi vút cao, căng phồng rực rỡ giữa nền trời cam tím.
Khả Di xoay người vừa chạy vừa nhìn theo, sợi dây căng trong tay khiến trái tim cô như được kéo lên, quên hết mọi lo lắng.
Minh chậm rãi lại gần, ngẩng đầu dõi theo rồi cúi xuống dừng lại trên gương mặt sáng bừng của cô. Lòng anh tràn niềm vui giản dị.
“Bay cao quá.” Anh nói nhỏ.
Khả Di quay sang với đôi mắt long lanh: “Ừ, đẹp ghê ha?... Không biết cảm giác bay trên cao như vậy ra sao ta?” Cô bâng quơ, hỏi anh cũng như hỏi chính mình.
Minh ngước lên bầu trời: “Vừa tự do, vừa chênh vênh.”
Đột nhiên cơn gió dữ dội ập đến khiến cánh diều chao đảo cuồng loạn. Sợi dây giật mạnh liên hồi, tuột khỏi kẽ ngón tay Khả Di khiến con cá đỏ lao vút xuống bẹp dí trên bãi cỏ.
Cô nhìn theo, thoáng buồn: “Chênh vênh thật nè.”
Minh vội bước đến nhặt lên, giũ sạch cọng cỏ bám víu: “Không sao. Chúng ta thả lại nhé.”
Anh đưa sợi dây cho cô. Nhưng khi chuẩn bị căng, Khả Di phát hiện đoạn dây rối tung chằng chịt thành mớ bòng bong.
“Trời ơi, rối hết rồi!” Cô ngồi thụp xuống bãi cỏ, tỉ mẩn gỡ từng nút thắt.
Minh quỳ một chân cạnh bên đưa tay phụ. Những ngón tay hai người chạm nhau liên tục lúc lách qua các vòng rối.
“Để anh gỡ cho, em giữ diều đi.”
“Không, em làm được mà.” Cô khăng khăng lắc đầu.
Ngón tay vô tình đan xen lúc bên này lúc bên kia, càng gỡ càng rối khiến cả hai cùng bật cười.
“Sao dây rối kinh vậy trời?” Cô mím môi.
“Anh cũng không biết nữa.” Minh phì cười.
“A! Được rồi.” Khả Di reo lên khi mớ nút cuối cùng bung ra.
Họ cùng nhau căng dây lần nữa. Cánh diều rung bần bật vật lộn với cơn gió cuối ngày rồi từ từ lấy lại thăng bằng, bay vút cao rực rỡ hơn giữa nền trời chạng vạng.
Một nhóm trẻ con gần đó chạy ùa lại, đôi mắt sáng rỡ: “Cho tụi con chơi với!”
Khả Di liếc sang Minh đầy ý nhị rồi đưa cuộn dây xuống: “Cẩn thận nha, gió mạnh lắm đó.”
Những bàn tay nhỏ xíu ríu rít nắm lấy sợi dây reo hò. Minh đứng sát bên giữ vững thêm cuộn dây tránh gió giật, còn Khả Di kiên nhẫn cúi xuống hướng dẫn từng li từng tí. Sợi dây kéo căng qua bàn tay tất cả, con cá đỏ trên cao rung rinh như đáp lại tiếng cười ngây ngô trẻ thơ.
Khi bầu trời buông màn tối, tiếng cười nói cũng thưa thớt dần. Khả Di và Minh cùng thu dọn, gấp gọn con diều cẩn thận như muốn lưu giữ khoảnh khắc vui vẻ vừa qua.
Bãi cỏ lác đác vài bóng người. Tiếng nhạc dịu dàng vang lên từ nhóm bạn trẻ gần đó, hòa quyện tiếng gió xào xạc qua tán lá. Những ngọn đèn đường rực rỡ lần lượt bừng tỉnh, rọi vệt sáng lung linh giữa màn đêm.
Chiếc Vespa tiếp tục hành trình, lao ra khỏi bãi cỏ nhập vào dòng xe đông đúc. Gió đêm lùa kẽ áo mang chút se lạnh tháng chín. Không khí phố xá rộn ràng khiến Khả Di phấn khích:
“Woaaaaaaa! Nay vui quá trời luôn!” Cô lắc qua lắc lại.
“Ha ha! Ngồi yên, kẻo rớt giữa đường đấy.”
Khả Di nheo mắt lém lỉnh, nắm hờ vạt áo anh: “Rớt là em kéo cả anh ngã luôn đó!”
Minh nhẹ nhàng kéo tay cô vòng ra trước, siết chặt hơn chút: “Thế này mới đủ lực chứ.”
“Xì! Lợi dụng quá...”
“Ủa? Anh là người bị ôm mà. Em mới lợi dụng nha.”
“Cho nói lại!” Cô ngắt nhẹ vào eo anh.
“Ui da! Ha ha.”
Khả Di khúc khích, bàn tay nhỏ bé vẫn ôm chặt lấy anh. Môi Minh cong lên nụ cười không dứt. Vòng tay mảnh khảnh siết nhẹ quanh lưng khiến anh bỗng thấy quá đỗi hạnh phúc. Phía trước gió lạnh táp mặt, sau lưng lại là hơi ấm dịu dàng như ngọn lửa nhỏ sưởi bừng giữa bầu trời sao.
...
Chiếc Vespa xanh ngọc chậm rãi dừng trước toà chung cư. Minh chưa kịp tắt máy thì điện thoại trong túi rung lên. Anh rút ra, màn hình hiện tên: Nguyệt.
Khả Di ngó sang, kịp nghe mấy câu rời rạc: “Ừ. Biết rồi... Giờ Minh đi liền.”
Cúp máy, Minh ngập ngừng: “Anh... có việc gấp, phải đi ngay. Xin lỗi chưa kịp dẫn em đi ăn tối.”
Khả Di nhoẻn miệng gật gù hiểu chuyện: “Không sao đâu. Em cũng còn việc. Anh cứ đi đi.”
Anh im lặng, khuôn mặt vương chút chần chừ.
“Trời ơi! Hôm nay không đi thì mai mốt anh bù lại gấp đôi là được mà.” Cô nghiêng đầu cố xua đi cảm giác áy náy trong anh.
Minh thở ra gật đầu. Một thoáng do dự nữa mới quay người về phía bãi taxi.
Khả Di đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng anh rồi bất chợt giơ hai tay vẫy lia lịa, gọi với: “Đi đường cẩn thận nhé!!!”
Minh ngoái đầu, thấy dáng cô nhí nhảnh trước sảnh chung cư bèn cong khoé môi yêu chiều đưa tay chào, sau đó mới bước nhanh vào xe.
Khả Di vẫn vẫy cho đến khi chiếc taxi khuất hẳn. Phố xá tràn ngập ánh đèn và dòng người hối hả. Nụ cười trên môi cô dần tắt, chỉ còn khoảng lặng len vào.
Khả Di ngẩng lên nơi những vì sao nhấp nháy huyền ảo trên nền trời đêm thăm thẳm, ôm lấy con diều trong tay. Cánh cá đỏ vẫn vương chút bụi cỏ, như chính cô, có lúc được nâng lên cũng có lúc chực rơi xuống. Trong lòng cô trào dâng cảm giác mệt mỏi chông chênh của những ngày bươn chải ở thành phố này.
Cô thì thầm tự hỏi: “Liệu mình có thể bay được tới đâu?”
Trong xe, Minh chợt nhìn lại lần nữa. Ánh nhìn kịp chạm dáng hình nhỏ bé ấy. Cô lúc này không còn nhí nhảnh vui vẻ nữa.
Anh thì thầm: “Em của năm ấy... đã hết buồn chưa?”
*Chú thích:
Đá mosaic là loại vật liệu trang trí cao cấp, được tạo thành từ các mảnh đá tự nhiên nhỏ (marble, granite, thạch anh...) được cắt gọt, gia công và kết dính trên nền lưới thành vỉ, tạo nên họa tiết đa dạng, độc đáo, mang tính nghệ thuật cao, có độ bền vượt trội, chống thấm nước, dễ vệ sinh, thường dùng ốp lát nội thất (phòng khách, nhà tắm) và ngoại thất (bể bơi, sân vườn), tạo điểm nhấn sang trọng.
Đèn chùm sợi phản quang nghệ thuật (hay đèn chùm sợi quang) là loại đèn trang trí độc đáo, sử dụng công nghệ sợi quang học để truyền ánh sáng từ nguồn LED đến từng sợi dây mảnh (thủy tinh/nhựa) và các hạt pha lê/khuếch tán, tạo hiệu ứng lung linh, huyền ảo, đổi màu, lấp lánh, giống như dải ngân hà hoặc trần sao, mang tính thẩm mỹ cao và thường được thiết kế theo yêu cầu riêng biệt cho không gian sang trọng (sảnh, hội trường, nhà hàng, phòng khách)
.