Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 32: Uống nước sâm không?

Lại một tuần nữa trôi qua. Những cuộc gọi và tin nhắn của Minh vẫn đến đều đặn, khi thì là một tấm ảnh bữa trưa, khi lại là một bài hát vu vơ, hoặc những câu hỏi thăm tinh nghịch. Đã đôi lần, anh ngỏ lời: “Tối nay đi ăn với anh nhé?”. Nhưng lần nào cũng vậy, Khả Di khéo léo tìm cớ thoái thác hạn chế gặp riêng, dù lòng không khỏi xao động.

Mỗi khi nhấn gửi lời từ chối, một phần trong cô lại thầm tiếc nuối. Nhưng một phần khác lại mách bảo cô nên chậm lại. Kể từ sau cái ôm tuần trước, mọi thứ dường như diễn ra quá nhanh, quá dịu ngọt khiến cô không khỏi lo lắng.

Phản ứng của Minh lại càng khiến cô khó đoán. Anh không bao giờ hỏi thêm, cũng không tỏ ra thất vọng. Chỉ một dòng tin nhắn ngắn gọn: “Vậy thôi để dịp khác.” Sự kiên nhẫn đó của anh, đôi khi khiến cô cảm thấy ấm áp, nhưng đôi khi lại làm cô thêm bối rối. Rốt cuộc anh đang nghĩ gì?

Mối quan hệ của họ cứ lơ lửng như vậy, không tiến cũng chẳng lùi, trong một sự im lặng ngọt ngào nhưng cũng đầy băn khoăn. Và dường như, Minh vẫn luôn biết cách phá vỡ sự cân bằng đó vào những lúc cô không ngờ tới nhất. Như chính hôm nay...

Trên bàn họp Studio M21, vỏ chôm chôm lăn lóc, vụn snack vương vãi, ly trà sữa chỉ còn vũng nước nhỏ.

Linh cầm dao cắt chôm chôm, ánh nắng lóa trên lưỡi dao, bất ngờ lên tiếng: “Nè Di, sao giấu vụ số liệu POSM vậy? Nghe Hiên kể công ty còn bắt bà họp giải trình nữa!”

Khả Di ngẩng lên từ laptop, cười cười: “Có gì đâu, qua rồi.”

“Qua gì mà qua! Nghe nói ban giám đốc trực tiếp chủ trì luôn cơ mà. Làm gì khiếp thế.” Linh làu bàu, nước chôm chôm chảy xuống tay.

“Thế cuối cùng bà vẫn bị quy trách nhiệm hả Di?” Quân ngơ ngác, nhai snack nhóp nhép.

“Ừ thì... cũng tại tui không kiểm tra kỹ thôi.” Khả Di chống cằm thở dài.

“Tức thật. Bà muốn tui xử lý không?” Linh hất cằm, dao trong tay lia gió vù vù. “Bọn xà tinh, rắn độc!”

“Hay để anh lên hội khẩu nghiệp công sở phốt giùm hí? Em gật cái, anh cho tụi hắn top 1 trong đêm ni liền.” Hoàng nhếch mép, ghế lắc lư kẽo kẹt, mắt dán vào điện thoại.

Khả Di bật cười, khoanh tay nheo mắt hùa theo: “Đợi xong dự án đi đã...”

“Coi em kìa. Tính quậy gì đó hả?” Minh vẫn nhìn màn hình laptop, tay click chuột, khóe môi cong nhẹ như thể đã theo dõi từ đầu.

“Nếu em quậy thiệt thì anh tính sao?” Khả Di nghiêng đầu, ánh mắt lém lỉnh, chút dò hỏi.

Anh đáp tỉnh bơ: “Thì anh với đám này quậy cùng em.”

“Nghe là phấn khích rồi!” Linh háo hức bỗng hét toáng: “Aaaa!”

“Gì vậy?!” Khả Di giật mình.

Linh chìa điện thoại, màn hình hiện ảnh một anh chàng trên Tinder: “Match tui rồi!” Cô toe toét, mắt lấp lánh.

Khả Di ngó qua: “Ê, ngon nha! Coi profile coi...”

“Đâu, tui coi với!” Quân chen vào, nhảy qua ghế.

“Tụi bây đi làm hay đi chơi rứa?” Hoàng cau mày làu bàu, nhưng cũng mon men lại gần liếc màn hình. “Suốt ngày trai ni trai nớ, ngay đây cũng có cực phẩm xứ Huế chớ răng!” Anh vênh mặt, tay làm dấu chữ V.

Khả Di và Quân cười nắc nẻ.

Linh lè lưỡi: “Cực phẩm gì mà ai cũng cười vậy ba? Ngại quá!”

Rồi cô chợt lóe ý tưởng, quay sang Khả Di: “Nè Di, bà chưa có người yêu đúng không? Hay tải Tinder đi, date vài lần, biết đâu gặp chân ái!”

Khả Di lắc đầu nguầy nguậy: “Thôi, tui không chơi mấy cái đó đâu!”

Linh liếc nhẹ sang Minh, trêu: “Thử đi mà! Bà xinh thế này, đăng cái là trai đẹp xếp hàng dài. Cứ cắm đầu làm hoài, chừng nào mới có người ngỏ ý!”

Minh, từ nãy vẫn lặng thinh, bỗng khép laptop cái cộp: “Thôi, tới giờ họp rồi.”

“Ủa? Chưa tới một giờ rưỡi mà anh?” Khả Di liếc đồng hồ thắc mắc.

Minh nhếch khóe môi: “Anh muốn họp bây giờ.”

Cả nhóm ngẩn ngơ, riêng Linh thầm đắc chí vì chọc ghẹo được ông anh: “Thôi họp thôi, sếp không cho tui tư vấn trai đẹp cho bà nữa rồi.”

“Em lanh vậy tối tăng ca nhé Linh?” Minh nói.

“Gì?!” Linh ra vẻ đau khổ: “Di ơi! Cứu!”

Khả Di nhún vai: “Chịu á!”

Cả nhóm cười ngặt nghẽo thêm một lúc vì nét tấu hài của Linh, rồi ai nấy vội vã dọn dẹp bàn họp. Vỏ chôm chôm, vụn snack bị quét sạch sẽ vào thùng rác. Chỉ trong chớp mắt, không khí chuyên nghiệp của buổi họp đã bao trùm lấy căn phòng. Linh bước lên trước màn hình tivi lớn, hắng giọng vài tiếng rồi bấm nút khởi động:

“Chào mọi người, tôi xin trình bày nội dung buổi họp hôm nay. Đây là mô hình 3D quán cà phê Deni. Cơ bản xong rồi, chỉ còn quầy pha chế chưa chốt. Anh Minh chọn mẫu ốp đá, mặt bàn nguyên khối. Khả Di, ý kiến sao?”

Khả Di nheo mắt, quay sang Minh: “Ý tưởng em gửi mail cho anh đâu rồi?!”

“Ừm... anh thấy không phù hợp lắm.”

“Tại sao không phù hợp? Chủ đầu tư mê nội thất gỗ, anh lại vẽ quầy đá không. Sao họ chịu?” Khả Di nhăn nhó.

Minh gật đầu: “Em trình bày tiếp đi.”

Khả Di lườm anh một cái, hít sâu: “Đá thì đẹp, dễ vệ sinh thật. Nhưng em từng đến nhà chủ đầu tư, họ thích gỗ lắm. Theo em, sao không kết hợp cả hai? Phần dưới ốp đá tự nhiên, mặt bàn dùng gỗ xẻ lộ vân, giữ cạnh thô tạo điểm nhấn độc đáo.”

Minh tựa lưng ra ghế, gõ nhẹ mặt bàn: “Ý hay đấy.”

“Còn nữa! Đưa quầy pha chế vào góc là sao? Thời đại này phải đặt ở trung tâm! Khách bước vào thấy ngay, ấn tượng liền. Thiết kế đẹp còn thành điểm check-in hút khách nữa!” Khả Di phân tích.

Minh điềm nhiên: “Đặt góc thì tiện đường nước, đỡ chiếm không gian. Để ở giữa như em nói sẽ tốn thêm chi phí đấu nối hệ thống. Em chịu trách nhiệm không?”

Khả Di sững người. Cô cắn môi, không biết nên cãi tiếp hay... dỗi luôn.

“1-0.” Hoàng nói, mắt dán điện thoại.

“Chơi bài tiền tệ thì ai cũng rén.” Linh bình luận.

“Ông Minh có bao giờ chịu thua ai đâu.” Quân ngó nghiêng trêu chọc.

Khả Di im lặng vài giây, quay sang nhìn Minh chằm chằm: “Vậy nếu em chứng minh phương án của em vừa hợp lý, vừa không tốn thêm chi phí thì sao?”

Minh rướn người, chống cằm nhìn cô khiêu khích: “Chứng minh kiểu gì?”

“Ra công trình, đi thực địa. Em chỉ tận mắt anh coi.”

Minh nhìn cô một lúc rồi đứng dậy, giọng thong dong: “Ok. Em nói thì anh đi.”

Khả Di chớp mắt, ngạc nhiên vì anh đồng ý dễ dàng.

“Nhưng nay anh không đi xe. Em chở nha?” Minh đá lông mày.

“Hả?!” Khả Di kinh ngạc. Là sao? Sao tự nhiên thành cô chủ động hẹn đi riêng thế này?

Linh thì thầm với Quân và Hoàng: “Bà Di lại bị gài rồi.”

“Trình tán gái, anh Hoàng còn xách dép học sếp dài dài.” Quân nhìn Hoàng thương cảm.

“Ý gì?!” Hoàng híp mắt, hậm hực pha chút tinh nghịch. Anh nhổm dậy, kẹp cổ Quân vào đòn khóa đùa vui.

“Cứu! Cứu! Linh ơi!!!” Tiếng Quân la oai oái hòa vào tiếng cười ha hả của Hoàng và Linh trong phòng họp, nơi ánh nắng chiều lấp ló qua rèm.

***

Dọc hành lang, Khả Di đi trước, lòng ngượng ngùng xen chút lấn cấn như thể vừa để Minh dẫn dắt cả cuộc họp. Bước chân anh chậm rãi theo sau, dáng vẻ ung dung, song mắt ánh niềm thích thú khi dõi theo từng bước chân cô. Đến bãi xe, cô bấm khóa, chiếc Vespa màu xanh ngọc bóng loáng lập tức phát ra tiếng “bíp” vang vọng trong hầm.

“Em chở anh bằng xe này ổn không?” Minh châm chọc, chủ động cầm nón bảo hiểm đội lên đầu Khả Di, cài khoá cho cô.

“Tự anh đòi mà. Tích cóp cả năm mới mua được con này. Cục cưng của em đó, đừng có mà coi thường!” Cô đáp.

Minh gật gù: “Ừm, dễ thương. Hợp em.” Bàn tay anh vẫn chưa rời đi, khéo léo chỉnh lại vài sợi tóc mai lòa xòa trước trán cô.

Khả Di len lén nhìn dáng vẻ ân cần qua vành mũ, rồi vội liếc đi, cố giấu chút ngượng ngùng lan trên má.

Chỉnh mũ xong, Minh lùi một bước, ánh mắt từ khuôn mặt cô dời xuống xe rồi dừng lại ở yên sau. Anh khẽ nhíu mày đăm chiêu.

“Ủa. Tính đứng ngắm luôn hả?” Cô nheo mắt trêu.

“Anh đang nghiên cứu xem ngồi thế nào cho hợp lý.”

“Thử co gọn gàng coi. Ai biểu chân dài.” Cô nhảy tót lên xe, vỗ yên sau: “Xin mời giám đốc.”

Minh cao vượt trội nên chân tay dài. Anh bước nhẹ đã ngồi gọn gàng sau Khả Di.

“Anh nhát, đi từ từ nha. Đừng làm rớt anh giữa đường.”

“Ngồi yên nha. Không được lắc lung tung. Không được ôm em.”

Minh chép miệng: “Không cho ôm thiệt à?”

“Không!”

“Sao hôm bữa lại cho vậy?” Minh giả vờ ngây thơ.

“Aaaaaaa! Đang ở công ty. Không được nói linh tinh.”

“Ha ha. Ok ok.”

Khả Di liếc nhìn anh qua gương chiếu hậu, cố kìm nén nụ cười. Ai ngờ có ngày cô lại chở vị giám đốc này rong ruổi Sài Gòn. Cô vặn tay ga. Với chiều cao 1m62, đôi chân cô chạm đất vừa khít, nhưng khí thế cầm lái khiến cô trông oai phong lạ lùng, tựa nữ kỵ sĩ cưỡi chiến mã. Phía sau, anh chàng cao 1m85 phải co ro chân sát ván, khuôn mặt vẫn rạng rỡ mãn nguyện. Bất kỳ ai thoáng nhìn cũng phải phì cười trước cảnh tượng vui nhộn và đầy duyên dáng ấy.

“Anh Minh! Trời đất, nay có tài xế mới ha!” Bác bảo vệ trực chốt reo lên khi cả hai lướt qua quẹt thẻ.

Minh nghiêm túc: “Ừ, mới tuyển. Đẹp gái không?”

Anh bảo vệ giơ ngón cái tán thưởng. Minh cũng giơ ngón cái đáp lại, dù Khả Di đang bịt khẩu trang mèo hồng kín mít, chỉ lộ đôi mắt long lanh.

Cô bẻ cua: “Lát tới công trình nhớ giãn cơ nhé anh. Đừng đổ lỗi xe em thấp đấy!”

“Xe thấp sao bằng người lái.” Minh đáp ngay.

“Muốn té không?”

Minh phì cười: “Em mà cho té là xác định tối nay anh nghỉ vẽ.”

Khả Di chề môi. Cô dứt khoát vặn ga, xe chồm lên lao vút về dốc hầm. Anh hơi ngả người ra sau giữ thăng bằng, ánh mắt nhìn bóng lưng cô rõ nuông chiều.

Chiếc Vespa lướt êm qua những con phố. Đường sá vẫn thoáng đãng, chưa vướng giờ cao điểm. Hai bên vỉa hè, tiệm tạp hóa, quán ăn, hàng trà sữa vẫn nhộn nhịp theo nhịp sống thường nhật. Nổi bật giữa bức tranh ấy là sắc đỏ rực rỡ của cờ Tổ quốc còn treo từ dịp Quốc Khánh, xen lẫn những sạp bánh Trung Thu sặc sỡ. Vài quầy hàng lấp lánh đèn lồng đỏ, xanh, vàng, với đủ hình cá chép uốn lượn, hình ngôi sao lung linh dưới nắng chiều. Hương bánh nướng thoảng bay quyện vị ngọt đường cháy từ xe kẹo kéo, khơi dậy bao ký ức tuổi thơ. Đâu đây vẳng lại tiếng rao lanh lảnh, lẫn trong tiếng cười ríu rít của đám trẻ con đang vờn đuổi theo bóng bay. Tất cả hòa quyện báo hiệu một mùa trăng nữa lại sắp về.

Xe tiếp tục lăn bánh qua con đường rợp bóng cây xanh. Ánh nắng chiều lấp ló xuyên qua kẽ lá, rải những vệt sáng loang lổ, nhảy múa trên mặt đường nhựa. Ngồi phía sau, Minh ngẩng đầu ngắm những tán lá xào xạc, mặc cho gió thổi tung mái tóc, tận hưởng giây phút bình yên.

Phía trước, Khả Di vừa vững lái vừa ngân nga giai điệu vu vơ. Bất chợt, cô siết tay ga, lách điệu nghệ qua chiếc taxi bật xi-nhan tấp lề loạn xạ.

Minh nhướng mày trầm trồ: “Coi tay lái ai mà xịn chưa kìa.”

“Ha ha Hồi sinh viên em từng đua với xe bus.” Cô đáp tỉnh rụi.

“Em thi vào trường ‘girl phố’ à?”

Khả Di khúc khích rồi sực nhớ: “À mà, anh gài em đi công trình phải không?”

“Học sinh cúp học thì mình cúp làm. Đi dạo phố cho thoáng. Em thấy vui không?”

Câu hỏi bâng quơ khiến cô im lặng giây lát. Hoá ra Minh vẫn lo cho cô, sợ cô buồn phiền vì vụ POSM.

Khả Di nhìn con đường dài phía trước. Một làn gió mát rượi lùa qua mơn trớn gò má, mang theo cả hương cà phê vợt ven đường và tiếng động cơ xe rầm rì. Tự nhiên, mọi căng thẳng trong cô từ từ dịu xuống. Có lẽ, chỉ cần được lặng yên ngồi thế này, để gió Sài Gòn hong khô mọi ưu phiền, và biết rằng luôn có Minh ở phía sau, vậy mà lòng cô đã nhẹ bẫng.

Cô thì thầm: “Vui lắm...”

“Ừ. Anh biết mà.” Minh đáp yêu chiều.

Cô bật xi-nhan, tạt khéo vào hẻm nhỏ. Minh nương theo quán tính mà nghiêng người, ánh mắt vẫn vô thức không rời khỏi người con gái phía trước. Mỗi lần lách tay lái bẻ cua, gió lại thổi tung mái tóc cô, đem những lọn tóc mềm mang theo hương hoa nhài thanh mát vương nhẹ qua gò má anh. Khi cô hơi nghiêng đầu quan sát ngã rẽ, anh lại thấp thoáng bắt gặp đôi mắt nâu lấp ló dưới hàng mi cong vút.

Thật chẳng dễ gì mới có được một khoảnh khắc ở riêng bên Khả Di. Kể từ cái ôm dạo trước, cô dường như luôn cố tình tạo ra một khoảng cách với anh. Minh khẽ nhếch môi, tự cười giễu sự mâu thuẫn của chính mình. Rõ ràng anh từng dặn lòng phải đi thật chậm trong dòng cảm xúc này, để cô không hoảng sợ. Nào ngờ, giờ đây chính anh lại là kẻ chật vật, từng ngày trôi qua lại càng tham lam muốn bước đến gần hơn. Nhưng thôi... bao lâu anh cũng đợi được. Đợi đến ngày cô thực sự sẵn sàng.

Lướt qua ngã tư, Minh liếc thấy hàng nước bảng hiệu LED nhấp nháy “NƯỚC SÂM - 10K” đỏ chói.

“Di! Di! Quẹo vô, mua nước sâm!”

Cô thắng cái kít sát lề: “Đâu cơ?”

Minh hất cằm: “Bên kia.”

Khả Di ngó ra sau: “Mới nãy còn chê ý tưởng quầy, giờ quay qua đòi mua sâm?”

“Còn giận à? Đền ly nước nhé.” Minh cười, nhảy xuống xe.

“Ờ. Lấy ly lớn đó. Em uống sâm bông cúc.” Cô gác chống xe, khoanh tay nhìn anh lại quầy.

Minh giơ hai ngón tay: “Hai ly. Sâm bông cúc, sâm rong biển. Size lớn nhất.”

Anh trở lại, đưa ly sâm cho Khả Di rồi tựa vào xe thong dong nhấp một ngụm. Mắt anh lướt qua con phố nhỏ, thấy một bà cụ gánh bánh mì nướng thịt, vài sinh viên ôm tập vở chạy vào tiệm in, mấy bé mẫu giáo được bố mẹ đón về. Trước mặt anh, Khả Di đứng đó, má ửng hồng vì nắng, tóc cột hờ, còn môi cố tình bĩu nhẹ như đánh ý vẫn chưa nguôi vụ bị từ chối phương án.

“Em uống đi. Sâm này mát, xíu còn chỉ anh thiết kế lại quầy.” Minh dỗ dành.

Khả Di quay qua cười toe, hai má đỏ hây hây: “Thiệt ha?”

Minh thoáng sững lại. Đột nhiên anh đưa tay gõ nhẹ lên trán cô.

“Nàyyyy! Sao đánh em?” Khả Di ôm trán la lên.

Minh đáp ngay: “Thấy em dễ thương.”

Khả Di không biết do thời tiết hay câu nói của Minh. Cô chớp mắt, khuôn mặt nóng dần lan lên hai tai. Cơ mà cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bước lại gần, hất mặt lên.

“Em dễ thương thật không?”

Ánh nắng chiều tà hắt nhẹ lên mắt cô, đôi ngươi lấp lánh như hai viên pha lê màu hổ phách, làm đầu óc Minh thoáng sững lại. Anh kịp suy nghĩ nên trả lời thế nào thì cô đã nhướng mày hỏi dồn:

“Sao? Em dễ thương thì sao?”

Lúc này, Minh đang đắm chìm vào khuôn mặt trắng nõn, cái miệng bé xinh đang cười đắc thắng. Nhưng vài giây sau, ánh mắt anh chuyển qua tia nham hiểm.

“Thì...” Anh thì thầm, từ từ cúi xuống tiến lại gần cô.

Khả Di sững sờ. Mọi thứ xung quanh dường như ngưng đọng, chỉ còn nhịp thở cả hai ngày càng gần kề. Thế rồi hàng mi anh khẽ cụp xuống, khiến tim cô đập nhanh đến mức muốn bật khỏi lồng ngực tát anh một cái, khi khuôn mặt anh lách khéo qua, hút ngụm lớn từ ly nước sâm cúc của cô.

“Hết... hết hồn!” Cô la lên trong tâm. Mặt cô đỏ như quả cà chua, vừa mắc cỡ vừa quê.

Anh ngước nhìn, khóe miệng nhếch như thừa biết trò chọc ghẹo đã thành công: “Chà! Mặt em đỏ quá rồi...”

Cô liếc xéo bặm môi, hậm hực tính đạp chân Minh: “Chơi không đẹp!”

Minh nhấc chân né: “Ha ha ha! Ai biểu khích anh trước.”

“Em không chơi nữa!” Khả Di giận dỗi lên xe. “Anh đi bộ đi nhé!”

Cô dứt câu, Minh đã nhảy lên: “Không!”

“Nhìn phát ghét thật!” Cô nheo mắt ra sau rồi thở dài chịu thua.

“Ơ! Vẫn ghét anh à?”

“Ờ”

“Anh đẹp trai mà.”

“Eo ôi!”

Chiếc Vespa tiếp tục lăn bánh dưới tán cây rợp bóng. Khả Di hứng khởi cầm lái như tay đua thực thụ, chở vị “tổng tài” ngồi sau. Còn Minh thư thái nhấm nháp nước sâm, tay kia nắm nhẹ eo áo cô, ánh mắt dịu dàng khi bắt gặp nụ cười lúng liếng của cô gái nhỏ trước mặt.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px