Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 31: Gặp lại em

Sáng sớm, nắng như một dải mật ong, xuyên qua kẽ lá, rải lên mặt hồ bơi lấp lánh muôn mảnh kim cương tan vào nước. Chim lảnh lót, nhảy nhót trên thảm cỏ xanh mướt, tạo không gian trong trẻo, bình yên. Minh hít một hơi thật rồi bước xuống cầu thang.

Phòng khách rộng lớn chìm trong mùi cà phê rang xay thơm nồng. Vẫn là thói quen vào những ngày rảnh rỗi bên gia đình, ông Thái ngồi trên chiếc ghế bành, lật tờ báo kinh tế mở rộng che khuất nửa khuôn mặt. Ấy mà ngày hôm nay không khí có khác đôi chút. Sau đêm hôm qua, tình cờ nghe được cuộc nói chuyện trải lòng của Minh, ông hiểu đứa con trai ngang ngạnh ngày nào đang bắt đầu thay đổi. Thế nên, khi nghe tiếng bước chân của Minh bước xuống cầu thang, ông ngập ngừng giây lát rồi hạ tờ báo xuống, mở lời:

“Con tính đi đâu à?”

Minh định trả lời, nhưng từ bàn ăn, bà Nga đã xen vào: “Anh à, thằng bé bảo về công ty làm chút việc, rồi chiều đi với bạn.” Bà liếc sang Minh, mỉm cười: “Ba con đã từ chối giùm bữa trưa với Yến rồi, con yên tâm.”

Minh ngước nhìn ba. Anh không ngờ người luôn đặt lợi ích công việc lên hàng đầu như ông lại âm thầm gỡ bỏ gánh nặng này cho mình. Lần đầu tiên sau nhiều tháng trời chiến tranh lạnh, anh mới thực sự quan sát ba thật kỹ. Dưới ánh nắng xiên qua rèm cửa, mái tóc ông đã điểm bạc thêm nhiều, những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng hằn sâu hơn, in đậm nét mỏi mệt của tuổi tác.

Anh cảm thấy có chút hối lỗi: “Ba, con cảm ơn.”

Ông Thái không ngẩng lên, mắt vẫn dán vào tờ báo. Tuy nhiên, bàn tay đang cầm tách cà phê chạm môi bỗng dừng lại. Ông hắng giọng, cố giữ vẻ nghiêm nghị: “Đi cẩn thận.”

Minh cúi đầu chào ông lễ phép rồi bước nhanh, cầm lấy chùm chìa khóa trên tay người giúp việc đã đứng chờ sẵn ở cửa, giọng vang vọng ra sau: “Con đi đây. Ba, dì, Châu ăn sáng ngon miệng nhé.”

“Con đi cẩn thận!” Bà Nga trìu mến.

“Anh hai đi với tình yêu vui vẻ nha!!!” Châu vừa nhai bánh mì, vừa ngước lên trêu.

Minh phì cười, lắc đầu với đứa em gái láu lỉnh rồi đẩy cửa bước ra. Tiếng động cơ chiếc xe BMW gầm lên rồi nhỏ dần.

Cánh cổng lớn vừa khép lại, bà Nga quay sang nhìn chồng, thở dài: “Thiệt tình. Gần 30 tuổi rồi mà trông vẫn như cậu nhóc hôm nào em mới gặp.”

Ông Thái lúc này mới hạ tờ báo xuống, tháo kính lão ra day day thái dương, trầm ngâm: “Con bé nó đang thích không biết ra sao...”

“Ông lo vậy sao hồi nãy không hỏi?” Bà Nga trách.

Châu nuốt vội miếng bánh mì, chen vào: “Con dám cá với ba, lần này ảnh mê chị đó thiệt rồi. Chưa bao giờ con thấy ổng cười tít mắt khi nhắn tin như vậy đâu.”

“Cô lanh quá! Lo ăn rồi đi học thêm đi!” Bà Nga mắng nhẹ con gái, rồi quay lại nhìn vẻ mặt ưu tư của chồng. Bà hạ giọng, ngập ngừng: “Ông à, còn chuyện bên nhà bé Yến... Bên đó có gây khó dễ gì không?”

Ông Thái nhíu mày, ngón tay gõ nhịp nhè nhẹ trên thành ghế gỗ, rồi thở hắt ra: “Không sao. Chừng nào tôi còn ngồi ở cái ghế Tổng giám đốc bệnh viện này, bên đó không dám làm khó gì đâu.”

Bà Nga nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh bên, đặt bàn tay lên mu bàn tay nhăn nheo của ông. Ông Thái cảm nhận được hơi ấm đó, liền vỗ nhẹ lên tay bà trấn an, còn đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn về phía cánh cổng nơi chiếc xe của Minh vừa khuất bóng.

...

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố. Ánh nắng xế chiều len qua cửa kính văn phòng, vẽ những vệt vàng vọt lên sàn gỗ. Minh gửi đi chiếc email cuối cùng rồi gập máy tính lại. Anh rời công ty, chiếc xe màu đen bóng loáng nhanh chóng lướt khỏi tầng hầm, hòa vào dòng người hối hả giờ tan tầm.

Bến xe chiều cuối tuần đông nghẹt thở. Minh hạ kính xe, đảo mắt tìm kiếm giữa biển người. Và rồi, anh thấy cô.

Khả Di đứng nép mình bên gốc xà cừ già, dáng người nhỏ nhắn lọt thỏm giữa những kiện hàng to tướng. Cô mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, quần jeans rộng thùng thình, mái tóc bị gió thổi bay lòa xòa, trông chẳng khác nào một cô sinh viên năm nhất lần đầu lên thành phố lớn. Vẻ ngoài đáng yêu ấy khiến khóe môi Minh bất giác cong lên. Anh đánh lái, tấp xe vào lề.

Vừa thấy chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước mặt, Khả Di nheo mắt nhìn, rồi reo lên khi thấy kính xe hạ xuống. Cô vẫy tay rối rít, chỉ trỏ vào đống hành lý dưới chân.

Minh bước xuống xe, mở to mắt nhìn “ngọn núi” nhỏ dưới đất: “Em mang gì mà nhiều vậy?”

“Sầu riêng với chôm chôm! Gửi mọi người ăn cho vui.” Cô đáp, mắt sáng bừng háo hức.

Minh nhìn hai thùng xốp được dán băng keo chằng chịt: “Trời đất! Một mình em vác hết đống này từ dưới quê lên hả? Sao không gọi anh vào khiêng?”

“Không sao, ở nhà em vẫn khiêng cho bố mẹ miết.” Cô nói, vẻ mặt hồn nhiên.

“Sau này đừng có cố quá. Giờ em có... ‘bạn’ rồi.” Minh nhếch mép, nhấn mạnh chữ “bạn” đầy ẩn ý.

“Anh làm như em lúc nào cũng dựa dẫm anh được không bằng!”

Minh không đôi co thêm, anh xắn tay áo sơ mi rồi cúi xuống, chồng hai thùng xốp lên nhau, nhấc bổng lên. Gân tay anh nổi rõ, trông rắn rỏi nam tính vô cùng.

“Này! Nặng lắm đó!” Khả Di hoảng hốt kêu lên.

Nhưng Minh đã sải bước về phía cốp xe, dáng đi thong dong, cùng gió chiều thổi tung vạt áo sơ mi trắng.

“Anh bế thêm cả em còn được. Đứng yên đó, đừng chạy lung tung.”

Khả Di đứng tủm tỉm cười. Thế nhưng, khi nhìn theo bóng lưng rộng của anh lúc này, cô bỗng có một cảm giác lạ lùng. Anh vẫn hay trêu chọc, vẫn ra vẻ tự luyến, ấy vậy mà sao bờ vai ấy dường như đang gồng gánh nhiều thứ nặng nề hơn hẳn hai thùng trái cây? Đằng sau vẻ thản nhiên và nụ cười thường trực kia, rốt cuộc là những tâm sự gì nhỉ?

Minh xếp đồ xong xuôi, quay lại mở cửa ghế phụ. Anh hất cằm, cất giọng: “Xong rồi, mời ‘mèo lùn’ lên xe.”

Khả Di lon ton chạy tới, chui tọt vào trong: “Cảm ơn đại gia! Mà nói nhỏ thôi, người ta nghe thấy ngại chết.”

Chiếc xe êm ái lướt đi, bỏ lại sự ồn ã của bến xe phía sau. Còn trong xe thì đang bị xâm chiếm bởi một mùi hương đặc trưng vùng đất Bazan: Sầu riêng.

Minh khịt mũi, liếc sang ghế phụ: “Không ngờ có ngày chiếc BMW của anh lại trở thành xe chở sầu riêng chuyên dụng cho cô Di.”

Khả Di lúc này mới có dịp ngắm nghía nội thất xe. Cô ngó nghiêng một hồi rồi thắc mắc: “Ủa? Anh đổi xe hả? Em nhớ lần trước anh đi chiếc Mercedes đen mà?”

“À, bán rồi. Mới đổi qua chiếc này.” Minh trả lời tỉnh bơ.

“Hèn chi... Em cứ tưởng anh giàu nứt đố đổ vách, sáng đi Mẹc, chiều đi Bim.” Khả Di bĩu môi trêu chọc, ngón tay lướt trên taplo bóng loáng: “Con này bao nhiêu vậy anh? Chắc em cày ba kiếp mới mua nổi cái bánh xe quá.”

“Gần 7 tỷ thôi. Xe đi làm ấy mà.”

“Bảy tỷ?! ‘Thôi’? Anh lấy tiền đâu ra vậy? Anh đại gia thiệt hả?”

“Anh vay ngân hàng, trả góp.” Minh đáp, giọng chậm rãi, pha chút châm chọc.

“Trời ơi, phông bạt thế! Tiêu sản đó! Sao anh không để tiền mua nhà to? Mua để loè gái hả? Xe cũ hay mới?”

Minh nháy mắt, ra vẻ nghiêm trọng giả vờ: “Xe thì mới cứng. Nhưng khoản nợ ngân hàng cũng mới cứng luôn.”

Khả Di ngớ người, hoang mang hỏi lại: “Anh nói thật hay đùa đó?”

“Thật!” Minh gật đầu.

Cô nhăn nhó, nhìn anh đầy ái ngại, lẩm bẩm: “Trời ơi... liều mạng thật chứ.”

Minh thấy vẻ mặt lo sốt vó đó thì hứng thú, nghiêng đầu hỏi thêm: “Sao? Nghe nợ nần chồng chất vậy, em có sợ không? Có sợ chơi với mấy người như vầy rồi bị vạ lây không?”

Khả Di chớp mắt, rồi bĩu môi đáp tỉnh bơ: “Sợ chứ! Nhưng lỡ leo lên xe rồi biết sao giờ. Với lại...” Cô ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “Anh nợ thì kệ anh, miễn đừng có mượn tiền em là được. Em nghèo lắm, không có tiền cho đại gia vay đâu!”

“Ha ha!” Minh bật cười lớn. Đúng là cô gái thực tế đến mức đáng yêu.

Đường phố chầm chậm trôi qua ngoài cửa kính, cho tới khi chiếc xe dừng trước một căn nhà ba tầng khang trang, ngoài hiên treo lủng lẳng những chậu hoa cảnh.

“Nhà này đúng không?” Minh hỏi.

“Dạ, để em gọi Trân ra.” Khả Di bước xuống, còn Minh nhanh tay mở cốp, nhấc thùng sầu riêng.

Khả Di vừa tới cổng, đã nghe tiếng dép từ trong nhà vang lên. Trân xuất hiện: “Mày mang quà thiệt hả?” Cô mở cổng, ánh mắt bắt gặp Minh. “Anh này là...?”

“Anh Minh đó! Ổng đòi đón tao, tiện mang sầu riêng cho mày.” Khả Di ra vẻ.

Minh ghé tai Khả Di thì thầm: “Em tự nâng giá bản thân quá rồi.”

“Em nói sự thật thôi.” Cô đáp nhỏ.

Trân đưa mắt nhìn hai người. “Anh giám đốc mà Di ghét đây à? Vậy là hai người... hẹn hò hả?”

“Không hề! Bạn bè thôi. Lăng nhăng lắm, không phải gu!” Khả Di trề môi.

Minh nghiêng người, đẩy nhẹ vai cô trêu chọc: “Ai tỏ tình đâu mà vội từ chối giữa đường? Ghét thật à?”

“Ờ, ghét thiệt!” Cô phụng phịu đẩy lại anh.

Trân mỉm cười, ánh mắt lộ vẻ hiểu ý khi nhìn hai người chọc ghẹo nhau. Chợt, một giọng phụ nữ lớn tuổi từ trong nhà vang ra gắt gỏng: “Trân! Sao để đống đồ ngoài này? Nhà cửa bừa bộn mà không biết đường dọn!”

Trân giật mình hoảng hốt: “Dạ, con vào ngay!”

Tiếng xỉa xói bên trong vẫn chưa buông tha: “Trời đày tôi! Không có tôi thì cái nhà này thành ổ chuột mất!”

Trân cười gượng gạo nhìn Khả Di, hạ giọng bối rối: “Mẹ chồng tao...”

Khả Di bặm chặt môi, khều tay ra hiệu cho Minh đặt vội thùng đồ vào trong sân: “Thôi, tao để thùng sầu riêng với bịch chôm chôm ở đây nhé. Mày vào phụ bác đi, tối rảnh nhắn tao.”

“Ừ...” Trân gật đầu, vội vã quay vào nhà.

Cánh cổng khép lại, thế nhưng những tiếng móc mỉa vẫn vọng ra, như chà đạp lên lòng tự trọng của Trân. Khả Di đứng lặng thinh ngoài cửa. Bàn tay cô siết chặt lấy gấu áo đến nhăn nhúm rồi mới nặng nề quay bước lên xe.

Không gian trong xe chìm vào im lặng. Minh liếc nhìn những ngón tay đang bấu chặt vào đầu gối của cô: “Chuyện nhà cô ấy...”

“Hiện tại em chẳng giúp gì được.” Khả Di khẽ thở dài. Dù biết đó là chuyện riêng của nhà người ta, song những lời đay nghiến ấy khiến cô nhớ lại hàng loạt lời tâm sự mà Trân từng úp mở kể. Chuyện bé Bi ốm đau, chuyện người chồng thờ ơ, và cả sự mệt mỏi cùng cực. Cô muốn kéo bạn mình ra khỏi vũng lầy đó, cơ mà sức lực đâu mà kéo trong ngày một ngày hai?

Minh nhìn sâu vào đôi mắt nâu mới ban nãy còn lấp lánh ý cười, giờ đã vương đầy phiền muộn, nhẹ nhàng bảo: “Khi nào Trân cần, anh sẽ cùng em giúp cô ấy.”

Anh nói tiếp: “Còn giờ, anh nghĩ em nên lo chuyện của mình đi. Thứ 6 là họp báo cáo tiến độ đó. Anh nghe Hiên kể lại, trước lễ có vụ sai quyết toán POSM à?”

Khả Di ngước mắt nhìn anh: “Không có gì đâu. Em xử lý được.”

“Anh biết. Nhưng nếu có gì không ổn thì phải nói với anh. Việc server lỗi đúng lúc như vậy thì chuyện không đơn giản đâu.”

“Dạ... Em cũng nghĩ vậy. Nhưng giờ chỉ còn cách tự mình xông vô, thì mới biết được.” Cô thở dài, rồi cong môi tự cười an ủi.

Minh nín cười: “Coi con mèo của anh máu chiến chưa kìa.”

Khả Di giật mình: “Mèo nào của anh?!”

“Em đó!”

“Không nha! Anh còn lâu...” Khả Di híp đôi mi, nhưng rồi bất chợt hốt hoảng nhìn ra kính trước. “Á á á! Anh! Tên đó tạt đầu xe mình kìa!”

Minh nhanh chóng đánh lái, tránh được cú tạt đầu nguy hiểm.

“Lái xe gì mà ẩu quá. Xe này 7 tỷ trả góp đó!” Khả Di làu bàu, tay vẫn nắm chặt lấy ghế.

“Ha ha!!!”

Tiếng cười vang của Minh hòa lẫn với tiếng thở phào nhẹ nhõm của Khả Di. Anh lắc đầu, thích thú nhìn khuôn mặt hoảng hốt pha chút hài hước của cô.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px