Chương 29: Vết sẹo của anh
Đêm 2/9. Khi dòng người đổ về hướng trung tâm để hòa vào không khí tưng bừng của ngày Quốc Khánh, thì chiếc xe của Minh đang lướt êm trên đường Mai Chí Thọ theo hướng ngược lại.
Giữa không gian tĩnh mịch của khoang xe, anh để mặc tâm trí trôi dạt về những miền ký ức vẩn vơ. Bất chợt, nụ cười lém lỉnh của Khả Di hiện lên rõ nét. Rồi đến đôi má ửng hồng e thẹn khi anh cúi người cài giúp cô dây an toàn, và cả những dòng tin nhắn trêu đùa giữa đêm khuya khoắt. Mỗi vệt ký ức lướt qua lại khiến khóe môi anh vô thức cong lên, mang đến một cảm giác bình yên và ấm áp lạ thường len lỏi trong ngực. Thứ cảm xúc ấy hoàn toàn đối lập với thực tại ngột ngạt mà anh sắp sửa phải đối mặt.
Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã rẽ vào khu biệt thự Thảo Điền. Nơi đây vào buổi tối vẫn giữ nguyên vẻ im lìm đặc trưng, tựa như một thế giới riêng biệt tách rời khỏi nhịp sống hối hả bên ngoài. Những căn nhà bề thế, kiên cố im lìm nép mình sau hàng cây xanh mướt rậm rạp. Minh đỗ xe trước căn biệt thự đồ sộ và hiện đại nhất khu. Khi cánh cổng sắt tự động chầm chậm mở ra, anh nhấn ga đưa xe trườn vào khoảng sân tối thẫm, cứ như thể đang tự chìm sâu hơn vào sự cô đơn quen thuộc.
Sau khi cất xe, Minh nặng nề đẩy cửa bước vào nhà. Không khí bên trong yên ắng đến mức anh có thể nghe rõ từng tiếng tích tắc nặng nề của chiếc đồng hồ quả lắc vang vọng từ góc phòng.
Vừa bước qua sảnh chính, Minh liền nhìn thấy ông Thái đang an tọa trên chiếc ghế bành bọc da giữa phòng khách, trên tay là tờ báo lật mở sột soạt. Mái tóc hoa râm được chải gọn gàng, cùng gương mặt khuất sau cặp kính gọng bạc vẫn toát lên vẻ lạnh lùng và nghiêm nghị như mọi khi.
Minh đứng lại nơi bậu cửa một giây lát, đưa mắt lướt nhìn bao quát căn nhà, rồi dừng lại ở người ba đang ngồi đó. Đã bao nhiêu năm trôi qua, vậy mà khoảng trống xa cách giữa hai ba con vẫn không hề suy suyển.
Thế rồi từ bếp, bà Nga nhẹ nhàng bước ra, khoác trên mình chiếc áo len mỏng màu kem dịu dàng. Dáng người bà tròn trịa, khuôn mặt phúc hậu với làn da mịn màng, hầu như không in dấu vết thời gian. Mái tóc đen óng được búi gọn sau gáy, lấp ló vài sợi bạc. Bà mỉm cười hiền cùng ánh mắt đầy dịu dàng:
“Minh về rồi! Dì đợi con mãi. Mau rửa tay rồi xuống ăn cơm nóng này.”
“Con chào ba, chào dì.” Minh lễ phép cúi chào.
Ba anh gật đầu, tay vẫn cầm tờ báo: “Lên thay đồ đi, rồi xuống ăn cơm.”
Minh bước vào phòng riêng của mình. Căn phòng rộng lớn được bài trí tối giản và gọn gàng, ấy vậy mà vẫn không giấu được sự lạnh lẽo và trống vắng.
Từ ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ nhạt hắt chiếu vào, in hằn lên chiếc gương lớn bóng dáng anh. Đối diện với chính mình, anh chậm rãi tháo từng chiếc cúc áo, tựa như mỗi lần chạm tay là đang gỡ bỏ một mảnh ký ức mà anh không bao giờ muốn nhắc đến. Thân hình anh dần hiện rõ, vạm vỡ và rắn chắc, song xót xa thay, dọc giữa lồng ngực lại là một vết sẹo dài hằn sâu.
Ánh mắt Minh chùng xuống khi nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương. Đó là chứng tích của ca phẫu thuật năm anh lên tám, một cái giá phải trả để giành giật lại nhịp đập từ tay tử thần. Anh đưa tay khẽ miết dọc theo vùng da sần sùi, cõi lòng anh lại dâng lên những gợn sóng ngầm buốt giá. Vết thương ngoài da thịt đã khép miệng từ lâu, cớ sao vết rạch trong ký ức thì vẫn làm đảo lộn cuộc đời anh đến vậy? Suốt những năm tháng qua, đã không biết bao lần Minh tự đày đọa mình bằng một câu hỏi dang dở: Nếu không có vết sẹo này... liệu má có bỏ đi?
Dứt khỏi dòng suy tưởng, anh quay ngoắt đi, bước vào phòng tắm và vặn vòi nước xối xả. Tiếng nước dội xuống ào ạt như muốn cuốn phăng đi hết thảy những nỗi dằn vặt đang gặm nhấm tâm can. Để rồi một lúc sau, Minh bước ra ngoài với vẻ điềm tĩnh như thường lệ, hệt như những chới với vừa rồi chưa từng tồn tại.
...
Bữa cơm tối diễn ra trong một bầu không khí im lặng ngột ngạt, chỉ có tiếng bát đũa thi thoảng chạm khẽ vào nhau. Châu đảo mắt nhìn quanh rồi bất chợt cất giọng hồn nhiên: “Ba ơi, lâu lắm rồi anh hai mới về ăn cơm chung. Vui ha ba!”
“Đúng rồi. Mới có hai tháng con không về, nhìn con gầy hơn đấy. Công việc bận quá hả con?” Bà Nga hỏi hang.
Ông Thái nghiêm mặt, bắt đầu nói: “Dự án biệt thự ở Đảo Kim Cương thế nào rồi?”
Minh đáp: “Dạ, ổn. Ông Phúc đã duyệt thiết kế.”
“Chỗ người quen của ba. Làm cho đàng hoàng,” ông Thái nhắc, giọng quyền lực: “Còn quán cà phê của bà Phượng?”
“Dạ, đã bắt đầu thi công rồi ạ.”
“Tốt. Qua năm bệnh viện muốn mở chi nhánh ở Bình Dương. Con tìm hiểu, chuẩn bị hồ sơ đấu thầu.”
“Dạ.” Ánh mắt Minh lơ đãng, không nhìn ông.
“Lâu lắm anh hai mới về ăn cơm. Ba nói chuyện khác đi!” Châu chen vào, giọng lanh lảnh: “Anh hai, chị hôm bữa anh chở, là bạn gái mới của anh hả? Có phải cái chị hàng xóm anh khen xinh hong?”
“Châu, ba con đang nói chuyện.” Bà Nga mắng nhẹ, đánh ý.
Ông Thái đặt mạnh đũa xuống bàn, gằng giọng nói: “Bạn gái là sao?”
Minh đáp lạnh tanh: “Con đang tìm hiểu.”
“Tìm hiểu? Con bao nhiêu tuổi rồi? Cũng nên nghĩ tới chuyện cưới vợ. Đừng có suốt ngày lêu lổng tìm hiểu.” Ông cau mày.
“Chuyện riêng của con, con tự lo được.”
Ông Thái lớn tiếng gắt: “Tự lo? Con nghĩ con có được ngày hôm nay là nhờ ai? Tự đi du học, tự giành được cái dự án trăm tỷ đó à?”
Minh ngước lên, không hề nhượng bộ: “Ba nghĩ người ta ngu ngốc đến mức giao núi tiền cho một kẻ bất tài sao?”
Ông Thái thoáng khựng lại trước sự phản kháng của con trai. Cố nén cơn giận, ông hạ giọng: “Thế con bé đó con nhà ai?”
“Chỉ là một gia đình bình thường.” Minh đáp gọn lỏn.
“Vậy mai gặp Yến đi. Ba đã hẹn nó, trưa mai qua nhà mình ăn cơm.”
Minh nhíu chặt mày: “Ba! Con đã nói rồi, chuyện hôn nhân của con xin ba đừng can thiệp.”
“Ba không xen vào thì con tính chừng nào cưới vợ?”
“Cưới người mình không yêu, rồi lừa dối nhau mà sống ạ?”
Nghe tới đây, ông Thái chết lặng.
Minh nhìn thẳng vào mắt ba. Rõ ràng là anh thấy hết. Anh nhận ra đằng sau vẻ nghiêm nghị ấy vẫn luôn là một nỗi buồn khắc khoải, cùng sự bất lực tột cùng ẩn sâu trong đáy mắt ông. Cổ họng anh nghẹn lại, một thoáng hối hận vội vã dâng lên. Bởi đây chẳng phải lần đầu anh buông lời xát muối vào lòng ba, song dường như giữa hai người chẳng còn cách giao tiếp nào khác.
“Ba cứ ghét con như trước giờ, đừng để ý tới con.” Giọng Minh trầm lại, mệt mỏi.
“Minh à, ba con đâu có ghét con...” Bà Nga vội can.
“Ba mai mối tốt cho con, mà con nghĩ ba ghét con?” Ông Thái thở dài.
“Ba lại muốn chọn vợ cho con giống hồi ba chọn mẹ?” Minh hỏi lại ông.
“Chuyện đó... đã qua lâu rồi. Người lớn có lý do riêng.”
“Vậy giờ ba cũng có lý do riêng để ép con cưới? Để sống như ba trước đây? Con không chịu được cảnh đó đâu ba.” Minh gằn giọng.
“Minh! Con mệt rồi. Lên phòng đi.” Bà Nga cắt ngang.
Minh giữ lại bình tĩnh rồi nói thêm: “Yến không hợp với con. Ba đừng phí công.” Anh đứng dậy, bước về phía thang máy, bỏ lại bầu không khí nặng nề sau lưng.
Ông Thái vẫn ngồi nguyên tại chỗ, ánh mắt mang đầy suy tư dán chặt vào cánh cửa thang máy vừa khép kín. Bữa cơm tối lúc này chẳng khác nào một bãi chiến trường hoang tàn, những món ăn trên bàn vẫn còn đầy và đang nguội lạnh dần.
Chứng kiến cảnh đó, Châu rụt rè thu mình lại, sợ hãi không dám thốt lên lời nào. Bà Nga thở dài, đưa mắt ra hiệu cho người giúp việc dọn dẹp rồi quay sang nhìn chồng. Hơn ai hết, bà thấu hiểu bức tường ngăn cách giữa hai cha con họ được xây đắp từ những viên gạch tổn thương trong quá khứ, vốn dĩ chẳng thể phá bỏ chỉ trong ngày một ngày hai.
Mãi một lúc sau, ông Thái mới trút ra một tiếng thở dài mệt mỏi và bất lực. Ông nhớ lại lời Minh: “Cưới người mình không yêu, rồi lừa dối nhau mà sống ạ?” Ông cũng nhớ lại lời mẹ Minh nói trong cuộc cãi vã cuối cùng: “Anh có bao giờ ở nhà đâu? Anh có bao giờ quan tâm em đâu?”
Ông siết chặt hai bàn tay, những nếp nhăn trên trán càng hằn sâu hơn. Thật tâm, ông không hề giận Minh, ông chỉ không biết phải yêu thương con theo cách nào cho đúng. Ngày trước, ông từng gồng mình bán mạng kiếm tiền để chạy chữa, để giành giật lại mạng sống và giữ cho Minh một cuộc đời đủ đầy. Vậy mà ông lại vô tình quên mất, một đứa trẻ mang bệnh tật đâu chỉ cần vật chất, nó còn khát khao được yêu thương, vỗ về. Để rồi giờ đây, mọi nỗ lực cả đời của ông chỉ đổi lấy sự hằn học và xa cách từ chính giọt máu của mình.
“Ba à...” Châu gọi nhỏ.
Ông Thái không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn vào khoảng không.
Bà Nga bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông: “Anh à, đừng giận Minh. Thằng bé... nó cũng chỉ đang lo lắng thôi.”
Ông Thái không nói gì, đưa bàn tay nắm lấy tay bà. Cái nắm tay run rẩy ấy, khiến bà xót xa nhận ra nỗi yếu đuối giằng xé mà người đàn ông này đang cố kìm nén.
Ngay lúc đó, Châu cũng chạy ào đến ôm chầm lấy ba, mếu máo: “Ba ơi, con xin lỗi. Tại con lỡ miệng nói linh tinh.”
Nghe tiếng thút thít của con gái, ông Thái khẽ mỉm cười trấn an, vỗ về tấm lưng bé nhỏ của con. Ánh mắt ông dời từ Châu sang bà Nga đầy hàm ơn. Bà tuy là người đến sau, nhưng lại mang đến hơi ấm gia đình mà ông từng ngỡ đã vĩnh viễn đánh mất. Còn Minh, đứa con trai của ông lại giống như một vết thương âm ỉ, là minh chứng rành rành cho một sai lầm mà ông chẳng thể nào vãn hồi.
“Anh lên phòng đi. Để em dọn dẹp.” Bà Nga dịu dàng nói.
Ông Thái lẳng lặng gật đầu rồi đứng dậy. Theo thói quen, ông định bước về phía thang máy, song khi ngước mắt nhìn lên tầng trên, nơi cánh cửa phòng Minh vẫn đóng chặt im lìm, ông buông một tiếng thở dài sườn sượt. Thế rồi ông đành lê từng bước chậm rãi lên cầu thang bộ. Giữa không gian tĩnh mịch, tiếng bước chân vang lên thật nặng nhọc.
Liệu Minh nói có đúng không? Ông không biết. Ông chỉ biết rằng bản thân không muốn con trai giẫm lại vết xe đổ, lặp lại bi kịch hôn nhân của chính mình. Khổ nỗi, ông lại không có cách nào giãi bày cho Minh hiểu. Nỗi sợ hãi mơ hồ bỗng xâm chiếm tâm trí người cha già. Phải chăng cả đời này, Minh sẽ mãi mãi không bao giờ thấu hiểu được nỗi lòng của ông?