Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 27: Sóng cũ trôi đi, để lại ngọn gió mới

“Di ơi! Quay qua đây, tui chụp hình nè.” Linh gọi với trong tiếng nhạc xập xình.

Khả Di quay người qua, vuốt lại tóc: “À ừ, để tao tạo dáng đã.”

“Anh Minh xích vô sát Di tí nè.” Linh chỉ đạo như một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

“Hả?” Khả Di tròn xoe mắt ngạc nhiên.

Nhưng chưa kịp phản ứng thì Minh đã nghiêng người sát rạt, tay thản nhiên đặt phía sau lưng cô, chống nhẹ lên thành ghế.

Khả Di chớp mắt nhìn anh, vội đưa tay chống cằm để che đi đôi má đang nóng bừng lên: “Tự nhiên thế? Làm như thân em lắm ý.”

“Vầy mà còn không thân à? Em muốn anh làm gì nữa ta? Hay mình cãi nhau chí chóe như hồi mới gặp nhé?” Minh nhướng mày trêu chọc.

“Ai biết đâu.” Khả Di bĩu môi, rồi cũng bắt đầu tạo dáng.

Linh hét lên đầy phấn khích: “Ok! Đẹp xỉu luôn! Giờ thêm tấm cả nhóm nha!”

Trong ánh đèn lung linh như những vì sao đang nhảy nhót giữa không gian mờ ảo, Khả Di lướt qua từng khuôn mặt rạng rỡ của những người bạn đồng nghiệp, và dừng lại ở ánh nhìn ấm nồng của Minh. Cô chợt cảm nhận một điều gì đó đang thay đổi trong chính cuộc sống bình lặng của mình. Khẽ hít một hơi sâu, nụ cười hạnh phúc dần nở rộ trên môi cô, rạng rỡ đến híp cả mắt.

...

Khi men rượu đã ngấm khiến ai nấy đều chếch choáng, cả nhóm khoác vai nhau bước ra khỏi quán pub. Không khí mát lạnh buổi tối phả vào mặt giúp mọi người tỉnh táo hơn đôi chút, trừ Linh.

Cô nàng say khướt, lao vào ôm chầm lấy Khả Di: “Di ơi! Tui yêu bà lắm nha!”

“Rồi rồi, biết yêu rồi mà!” Khả Di cười khổ, vỗ về cô bạn mới thân.

Hoàng thấy vậy liền bước tới, đưa tay bế xốc Linh lên, dịch qua một bên nhẹ bẫng như đang bế một em bé: “Anh bảo rồi. Rứa em cứ uống cho cố vô, rồi giờ ôm lung tung.”

Mặt Linh bí xị, giọng lè nhè bực bội: “Em ôm Khả Di mà. Sao anh cứ quản em hoài dợ?”

Khả Di nghiêng đầu thì thầm với Minh: “Hai người này là một đôi đúng không anh?”

Minh khoanh tay trước ngực, lắc đầu: “Chưa đâu. Linh nó không chịu. Chắc không muốn thằng Hoàng khổ.”

“Tại sao ạ?” Khả Di tròn mắt ngạc nhiên.

“Nhà Linh hơi phức tạp.”

“Anh biết bố mẹ của Linh à?”

Minh ghé sát tai cô thì thầm bí mật: “Linh là em họ của anh. Ở công ty không ai biết đâu.”

Khả Di há hốc mồm: “Wow!”

Cô chưa kịp hỏi thêm thì tiếng Linh đã quát lên đanh đá: “Hay anh muốn em ôm anh đúng không?!”

“Đúng rồi!” Hoàng đáp ngay tắp lự, mặt tỉnh bơ.

Linh nghe mà cứng họng. Gương mặt cô đỏ ửng lên, ngập ngừng giây lát rồi quơ tay chân dãy nảy: “Cái tên này... Em đã nói anh không phải gu em. Em thích sáu múi cơ.”

“Anh có mà!” Hoàng vội vàng kéo áo định khoe bụng.

Linh hét lên: “Xấu quắc! Múi sầu riêng thì có!”

“Trời ơi, hai người thôi đi, mắc ói quá!” Quân càm ràm, nhanh chóng lùa cả Linh và Hoàng lên taxi để chấm dứt màn “cơm chó” này.

Cả nhóm vẫy tay chào nhau. Tiếng Linh vẫn vang vọng từ trong xe: “Bye Di yêuuuu!” Chiếc taxi chìm dần sau hàng cây sao đen, để lại Minh và Khả Di đứng đó, cố nín cười trước cảnh tượng của đám bạn say xỉn.

Bỗng, Khả Di sực nhớ ra: “A! Em quên áo khoác trong quán rồi.” Cô toan quay vào.

“Em đứng đây đi. Để anh vào lấy cho.” Minh chủ động ngăn lại.

“Dạ...”

“Tự nhiên nay ‘dạ’, nghe ngoan quá ha.” Minh tỏ vẻ ngạc nhiên.

Khả Di ngượng ngùng: “Vậy em... ờ ha? Ờ ờ, anh đi đi.”

“Ha ha! Thôi chờ đây, anh đi lấy.”

Khả Di dõi mắt theo bóng lưng của Minh cho đến khi anh khuất hẳn sau cánh cửa kính. Dưới ánh đèn đường vàng, cô đứng lặng lẽ nhìn phố khuya vắng vẻ. Gió đêm lướt qua, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng, dịu êm như chính sự ân cần mà Minh dành cho cô tối nay. Nghĩ tới đây, cô cúi đầu nhìn bóng mình đổ dài trên nền đất, rồi rút điện thoại ra vờ lướt để xua đi nhịp tim đang rộn ràng trong lồng ngực.

Minh vừa bước xuống sảnh. Qua lớp cửa kính trong suốt, anh nhìn thấy ngay bóng dáng nhỏ nhắn của cô đang đứng đợi trong đêm khuya. Ánh đèn đường hắt lên chiếc charm hoa nhài trên điện thoại cô, lấp lánh như đốm sáng duy nhất trong khoảng không tĩnh lặng. Ánh mắt Minh mềm lại. Anh mỉm cười, định đẩy cửa bước ra thì...

“Khả Di!” Giọng gọi khiến cô chợt sững lại.

Trí. Anh ta vừa từ trong đi ra, tay cầm điện thoại, thở dốc. Gương mặt vẫn như cũ. Anh vẫn điềm đạm, hiền lành.

“Đã lâu không gặp em.”

“Ừm.” Cô đáp ngắn.

“Mấy nay anh gọi điện không được...”

Cô đứng im vài giây, nhất thời chưa biết nói gì với người đàn ông này. Nhưng rồi cô cũng hít một hơi thật sâu, nói: “Anh Trí... Nếu anh đã có đối tượng khác thì xin đừng làm phiền em nữa. Em không phải một trong những lựa chọn để anh cân nhắc.”

Trí cau mày: “Em nói gì vậy? Đối tượng khác?”

“Tháng trước, em thấy anh đi cùng cô ấy vô nhà hàng đối diện công ty em.”

Trí im một lúc rồi lên tiếng: “Chị sếp anh. Hôm đó công ty liên hoan. Trời mưa, chị không đem ô... Anh chỉ tiện đường đưa đi.”

Khả Di nhìn Trí với khuôn mặt hoang mang tột độ. Là hiểu lầm sao?

Trí tiến thêm một bước: “Anh xin lỗi. Là do anh vô tâm, làm em thiếu tin tưởng. Nhưng... tại sao lúc đó em không hỏi anh lấy một câu? Tại sao em lại chọn cách im lặng rồi biến mất?”

Khả Di im lặng. Đúng rồi, cô đã không hỏi. Vì sâu trong lòng, cô luôn mặc định mối quan hệ giữa họ mong manh đến mức không thể gánh nổi một lời giải thích. Nó không vỡ tan từ buổi chiều định mệnh ấy, mà đã rạn nứt từ rất lâu rồi. Từ những lần trò chuyện thưa dần, những buổi hẹn trở thành nghĩa vụ.

Nhưng chuyện thực sự chỉ có vậy? Bấy lâu nay cô luôn cho rằng mình là người chịu thiệt thòi, là người bị bỏ rơi. Cô đã đau xót khi nhìn thấy niềm tin mình đặt vào mối tình này vỡ vụn. Nào ngờ giờ phút này, câu hỏi của Trí đã khiến cô phải đối mặt với sự thật. Rằng... chính cô mới là người có lỗi? Khả Di quay mặt đi, đưa mắt vào khoảng không vô định để trốn tránh câu trả lời.

“Di này. Em có bao giờ nghĩ, có lẽ em chưa từng thật sự thích anh không?” Trí thở dài.

Khả Di sững sờ, ngước lên nhìn Trí.

Trí thoáng buồn rồi nói tiếp: “Em chưa bao giờ chủ động tìm anh, chưa bao giờ chia sẻ những khó khăn của em. Những lúc ngồi bên nhau, anh hoàn toàn không biết em đang nghĩ gì. Thậm chí, thay vì ghen tuông hay chất vấn về người phụ nữ đó, em lại chọn cách bỏ đi...”

Cách đó không xa, Minh đã đứng sau cánh cửa kính được một lúc. Anh chọn một khoảng cách vừa đủ, đủ xa để Khả Di không nhận ra sự hiện diện của mình nhưng đủ gần để nghe trọn vẹn câu chuyện. Anh không cố tình nghe lén, tuy nhiên dáng vẻ trầm mặc lạ thường của Khả Di khi đối diện với người đàn ông kia đã níu chân anh.

Và rồi, anh thấy thương. Anh thương cho đôi vai gầy của cô đang run lên song vẫn cố đứng lại nơi ấy, thương cho bàn tay cô siết chặt vào vạt váy để ngăn cơn yếu đuối trào ra ngoài. Dẫu bên trong cô rõ ràng đang loạng choạng, thế mà cô vẫn bướng bỉnh không chịu dựa vào ai.

“Có lẽ, cả anh và cô đều giống nhau, đều là những kẻ vụng về trong việc học cách mở lòng.” Minh nghĩ rồi bắt đầu di chuyển những bước chân.

Khả Di lúc này chỉ biết cúi đầu, đắm chìm vào mớ suy nghĩ đang rối tung.

“Xe đến rồi.”

Giọng nói trầm ấm của Minh vang lên ngay bên cạnh. Chút hơi men dìu dịu nương theo hơi thở anh len lỏi trong không khí, khiến cô chợt bừng tỉnh. Ấy mà chưa kịp phản ứng, cô đã thấy anh nhẹ nhàng khoác chiếc áo mỏng lên vai mình, mang theo một cảm giác bao bọc và an toàn đến lạ.

“Mình về thôi.” Giọng Minh dịu dàng.

Khả Di ngước nhìn Minh, rồi đôi chân cứ thế ngoan ngoãn cất bước theo anh. Dẫu vậy, chỉ vừa đi được vài nhịp, cô lại ngoái nhìn Trí lần sau cuối. Dưới ánh đèn đường hắt hiu, bóng dáng Trí vẫn đứng tại chỗ, chẳng buông lấy một lời níu kéo thêm. Ngay giây phút nhìn gương mặt anh nhoè dần đi như một mảnh ký ức sắp chìm vào quên lãng, cô chợt nhận ra có lẽ bản thân đã sai. Hoá ra, những vệt ký ức u buồn năm xưa vẫn luôn âm thầm ăn mòn cõi lòng từng ngày mà cô chẳng hề hay biết. 

Khả Di rũ mi mắt, giấu nhẹm mớ cảm xúc ngổn ngang rồi xoay người bước lên xe.

Sau khi cẩn thận đóng cửa xe cho cô, Minh chậm rãi quay lại. Anh điềm tĩnh nghiêng đầu chào Trí đầy lịch thiệp. Thế nhưng, trái ngược với thái độ nhã nhặn ấy, ánh mắt anh lại sắc lạnh, mang đậm hàm ý cảnh cáo hướng về người đàn ông đã trôi vào dĩ vãng kia. Đoạn, anh mới vòng qua phía bên kia xe và bước vào trong.

Vừa ngồi xuống ghế, Minh liền đưa mắt sang nhìn Khả Di, dường như muốn xem cô đã bình tâm lại chưa. Lúc này, từ băng ghế trước, cậu tài xế cất tiếng:

“Em chào anh Minh, giờ anh về chung cư luôn ạ?”

Minh nhìn gương mặt đượm buồn của Khả Di, rồi đáp: “Em chạy dạo một vòng cầu Ba Son đi.”

Trong không gian yên ắng của khoang xe, Minh chống cằm lên mu bàn tay, đăm chiêu quan sát người con gái bên cạnh. Khả Di vẫn im lặng, đôi mắt nâu trong veo giờ đây tĩnh lặng như mặt hồ mùa Thu, phảng phất nét u hoài.

Anh khẽ thở dài, dời ánh nhìn ra những toà nhà đang vùn vụt lướt qua cửa sổ, để rồi vẫn không kìm được mà hướng mắt về phía cô. Những vệt đèn đường loang loáng hắt vào khoang tối, soi tỏ đôi môi đang mím chặt cùng khuôn mặt đã nhạt phai nét hồng.

“Tại sao em cứ phải gồng mình lên như vậy?” Minh tự hỏi, lòng dấy lên một nỗi xót xa.

Còn cô gái ấy thì sao? Khả Di cứ thế chìm vào khoảng không mơ hồ. Cô chẳng rõ bản thân đang buồn, hay chỉ đơn thuần là trống rỗng. Cô từng oán trách Trí vô tâm, trách người cũ đã nhẫn tâm bỏ mặc mình. Nhưng giờ bình tâm nghĩ lại, kẻ vô tâm liệu có phải chỉ một mình Trí? Chính sự im lặng, chính nỗi sợ hãi ấy mới là thứ từ từ bóp nghẹt mối quan hệ. Cô khao khát được yêu thương, thèm được thấu hiểu, ấy vậy mà lại chẳng bao giờ dám mở cửa để ai bước vào.

Cô hít một hơi sâu rồi khẽ thở nhẹ ra, ánh mắt đuổi theo những vệt sáng nhòe nhoẹt bên ngoài cửa kính mà lòng nặng trĩu.

“Bốn năm rồi... Chẳng lẽ mình định trốn tránh mãi sao?”

Khả Di siết chặt bàn tay, móng tay găm vào da thịt đau nhói để ngăn những giọt nước mắt chực trào.

“Mình phải làm gì đây? Nếu con tim này lại muốn yêu thêm một lần nữa?”

Nghĩ đến đây, ánh mắt cô vô thức tìm kiếm điều gì đó, và rồi dừng lại nơi sườn mặt nghiêng của người đàn ông bên cạnh.

Chiếc xe vẫn lặng lẽ lướt đi trên con đường dài dọc theo bờ sông, nơi ánh trăng lấp loáng dát bạc lên mặt nước. Khả Di hạ cửa kính xe để làn gió đêm se lạnh luồn vào mơn man làn tóc rối. Cứ như cô muốn cái lạnh hiếm hoi của Sài Gòn thấm vào lòng để nỗi buồn đang cuộn trào được xoa dịu, rồi tan biến vào màn đêm tĩnh mịch đang dần nuốt trọn thành phố.

Từ lúc lên xe đến giờ, Minh vẫn không nói một câu nào. Song, anh chầm chậm lấy điện thoại ra, ấn phím vài dòng.

Chốt Trên Decor vừa đăng bình luận mới: Lâu không online, @Di Ăn Quýt vẫn có những ý tưởng khó hiểu quá nhỉ?

Màn hình điện thoại Khả Di sáng lên đúng một giây sau đó. Cô liếc nhìn dòng bình luận vừa tag tài khoản trên mạng rồi khoé môi cong lên giật: “Tên này xuất hiện đúng lúc thật.” 

Tay cô lướt nhanh trên màn hình, gõ rồi xoá, rồi lại gõ tiếp, như đang phóng hết tâm trạng vào từng con chữ.

“Cãi lộn online cũng là cách giải sầu chứ bộ.” Cô nhủ thầm.

Chúng ta không cùng tần số, xin đừng réo tên tui nữa. 

Tạch. Gửi đi. Tạch tạch tạch. Cô gửi thêm ba câu, mỗi câu sắc bén hơn. Chiếc charm hoa nhài cứ rung rinh theo từng nhịp gõ không ngừng của Khả Di.

Cơn gió đêm lùa vào từ cửa kính hé mở, thổi tung mái tóc rối của cô, bồng bềnh như những đợt sóng nhỏ. Minh nhìn qua, thấy vẻ mặt “chiến đấu” của ấy thì cố nén cười. Rồi anh đưa tay, nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa ra sau vành tai cô.

“Sao cô gái này vừa mới buồn thiu xong, giờ lại gõ phím như tên lửa, mặt mũi nghiêm trọng thế kia?” Anh thầm nghĩ.

Khả Di vờ như không để tâm, dán mắt vào màn hình, ấy mà nhịp tim thì đang đập rộn lên phản bội lại vẻ ngoài bình tĩnh của cô. Anh luôn như vậy, luôn có những cử chỉ quan tâm, gần gũi đầy ấm áp khiến cô chẳng thể phòng bị. Thế nhưng, nhớ đến cái danh đào hoa của anh và những vết thương lòng cũ, lý trí mách bảo cô đừng nghĩ nhiều. Tuy nhiên lý trí là một chuyện... còn cảm xúc lại thì thầm rằng cô thực sự thích, rất thích được anh đối xử dịu dàng như thế này.

Những ngón tay Minh lướt qua lọn tóc mềm mại, vuốt nhẹ, rồi anh tò mò chạm ngón trỏ vào chiếc charm hoa nhỏ xíu.

“Cái này... Em có vẻ thích hoa nhài?”

Cô ngẩng lên: “À Dạ. Rất thích.”

“Có ý nghĩa gì không? Ý anh là với em ấy.”

Cô nhìn charm hoa, trầm ngâm một thoáng, rồi nghiêng đầu: “Chỉ là một kỷ niệm. Có lần một người lạ tặng em cành hoa nhài... em thấy đẹp. Chỉ vậy thôi.”

“Ừm... Đàn ông à?” Minh dò xét, lấp lửng.

“Ừ thấy mấy cô nói vậy! Tại thật ra, người ta chỉ gửi lại với cùng chiếc điện thoại em để quên thôi. Chứ em không gặp.”

“À...” Minh gật gật đầu, thoáng một nụ cười bí hiểm trên môi.

“À...” Khả Di nhại lại giọng điệu của anh như trêu ngươi.

Minh bật cười thành tiếng, gục đầu nhẹ như chịu thua cái tính trẻ con của cô: “Thôi, em nhắn tin chiến đấu tiếp đi.”

“Oke!!!”

Cô lại cắm cúi gõ, còn anh vẫn tủm tỉm cười bấm điện thoại trả lời lại chính những bình luận ấy. Xe lướt qua ngã tư, tiếng nhạc ballad du dương vang lên từ radio hòa cùng ánh đèn vàng nhấp nháy. Thành phố Sài Gòn dần chìm vào giấc ngủ yên bình.

...

Sau khi dạo thêm một vòng cầu Ba Son, cuối cùng chiếc xe cũng về đến chung cư. Minh cùng Khả Di vào thang máy, rồi dừng lại ở tầng 21.

“Anh đợi em chút, em lấy áo vest trả anh.” Cô bước vội ra khỏi thang máy. Minh cũng thong thả bước theo, đi tới trước cửa căn hộ của cô.

“Anh đứng đợi em nha.” Khả Di dặn dò, vẻ mặt bối rối.

Minh nghiêng đầu dựa vào tường, ánh mắt tinh quái: “Không mời anh vào nhà uống nước sao?”

Khả Di tròn mắt, hai má nóng bừng lên. Cô lấp bấp: “Hả? Bây giờ à? Không... không được đâu. Trễ rồi mà...”

Anh phì cười trước vẻ hoảng hốt của cô: “Anh chọc thôi. Em vào lấy đi, anh đợi.”

Khả Di mím môi, quay lưng chạy biến vào trong. Vài giây sau, cô đã trở ra, tay cầm túi giấy đựng chiếc áo vest được gấp gọn gàng.

Minh nhận lấy, hít một hơi khi mở miệng túi: “Thơm quá.”

“Em giặt sạch kĩ rồi. Anh yên tâm...”

“Ừm.”

“Dạ...”

Tự nhiên không khí giữa hai người có chút ngượng ngùng. Cả hai dường như đều muốn nói thêm điều gì đó, song lại không biết bắt đầu từ đâu, cũng chẳng ai nỡ rời đi lúc này. Khả Di ngập ngừng đưa chân, định quay vào thì anh lên tiếng.

“Ngày mai anh đón nhé?”

“Ò dạ... vậy em vào. Mai gặp.” Khả Di mở cửa, đi vào.

“Ừm. Mai gặp em, mèo lùn.”

Cô lấp ló cái đầu đằng sau cánh cửa, chun mũi phản đối: “Không có lùn nha! Mèo này rất xinh!” Rồi rụt người đóng cửa lại.

Minh nhìn cánh cửa gỗ đã khép chặt, môi cong lên một đường dịu dàng. Anh giữ chặt chiếc túi giấy, đứng đó thêm một lúc rồi mới xoay người rời đi.

Vừa bước vào căn hộ, Khả Di thả mình xuống ghế sofa, thở hắt ra một hơi dài. Không gian im ắng của căn nhà lại khiến lời nói của Trí và những day dứt trong lòng cô ùa về.

Cô lấy điện thoại ra, mở tin nhắn. Ngón tay lơ lửng chần chừ một lúc, rồi cô quyết định gõ vào.

Khả Di: Em xin lỗi.

Khả Di đợi một lúc. Tin nhắn đã được xem.

Ting.

Trí: Anh cũng xin lỗi em. Anh mong em hạnh phúc. Chúc em có thể tìm được người giúp em mở lòng hơn.

Lời chúc của Trí như một lời tạm biệt cuối cùng, cũng là sự giải thoát nhẹ nhàng cho cả hai. Thế nên Khả Di mỉm cười nhẹ nhõm, đặt điện thoại xuống rồi bước ra ban công.

Nơi đó, những chậu hoa nhài đang bung nở trắng muốt dưới ánh đèn, tỏa hương tinh khiết ngập tràn không gian. Đêm nay, những cánh hoa ấy không chỉ khơi dậy kỷ niệm về một bóng hình xa lạ năm xưa, mà còn gợi nhớ đến bàn tay ấm áp của Minh khi chạm lên chiếc charm bé nhỏ.

Cô biết, rồi sẽ có lúc trái tim mình mở cửa. Nhưng lúc này, cô vẫn cần thêm thời gian để hàn gắn những vết thương lòng và để học cách tin tưởng một lần nữa.

Khả Di nhìn xuống đôi tay mình, siết nhẹ lại: “Đúng là... vẫn chưa sẵn sàng.” Giọng cô thỏ thẻ vào thinh không.

Lúc này, ở ban công tầng trên, Minh cũng bước ra hóng gió. Không khí đêm nay có chút se lạnh, mang hơi ẩm của một cơn mưa sắp tới. Anh cúi xuống, ánh mắt theo thói quen tìm về khoảng không giữa hai tầng lầu, rồi vô tình bắt gặp một bông hoa nhài nhỏ trắng tinh, đang rung rinh nhè nhẹ trong cơn gió đêm nơi ban công nhà cô.

Anh dừng chân, ngắm nhìn lâu hơn như đang chiêm ngưỡng cánh hoa ấy, mà cũng như đang lặng lẽ quan sát cô gái đang đưa mắt hướng về vầng trăng khuyết lơ lửng trên bầu trời.

Anh chợt tự hỏi, có phải những gì đẹp đẽ và kiên cường nhất, đều ẩn chứa một nỗi buồn thầm lặng tựa những cơn mưa không?

Anh nhìn cô, rồi lại nhìn đoá hoa, và cảm thấy câu trả lời nằm ngay trước mắt. Một lúc sau, Minh rút điện thoại ra.

Ting. Tin nhắn đến.

Minh: Mèo lùn ngủ sớm đi.

Khả Di giật mình, vội ngước lên tầng trên. Cô thấy Minh đang đứng đó, cùng khuôn mặt đang mờ ảo dưới ánh trăng và bầu trời đầy sao. Cô mỉm cười, lòng chợt ấm lại lạ thường.

Liệu có thể là người đàn ông này không?

Cô nhắn: Ok. Em vào ngủ đây.

Minh: Đừng tự trách mình nữa.

Khả Di lại ngước nhìn lên phía anh. Ánh mắt anh nhìn cô lúc này sao mà dịu dàng đến thế, dịu dàng hơn cả làn gió đêm đang thổi mái tóc anh bay nhè nhẹ. Cô mím môi hồng thành một đường thẳng, khóe mi đã đong đầy một giọt lệ chực rơi. Miệng cô bắt đầu mấp máy muốn nói gì đó với anh. Rằng, tại sao anh luôn xuất hiện đúng lúc và hiểu thấu tâm can cô đến vậy?

“Di!” Minh gọi cắt ngang dòng suy tư của cô.

“Em nghe...”

“Đứng trên này, anh thấy đỉnh đầu em hơi hói đó.”

Khả Di giật mình, quên bén chuyện vừa nãy, vội vàng che mái tóc: “Aaaaaaaaaa! Không được chọc emmmmm!” Cô mắng anh, giọng khe khẽ.

“Nhanh đi ngủ đi. Không anh trêu tiếp đấy. Ha ha.”

Cô bặm môi, trợn mắt lườm lên phía anh một cái cháy mặt rồi ngoay ngoảy quay vô nhà đóng cửa ban công lại.

Minh nhìn theo cái vẻ phụng phịu ấy mà lắc đầu bất lực. Anh thở hắt ra một hơi dài, tựa người vào lan can, thì thầm với gió đêm:

“Nhìn sao cũng thấy đáng yêu. Nhưng... anh có xứng không?”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

PuPu

PuPu

Họ sến nhưng tui rung động nè

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px