Chương 24: Mối quan hệ vùng xám
Suốt cả đêm qua, câu thì thầm mờ ám của Minh cứ văng vẳng bên tai khiến Khả Di trằn trọc không sao ngủ được. Tối đó, ngay lúc tim sắp nổ tung vì khoảng cách quá gần, cô hoảng hốt mở cửa, lắp bắp: “Tới… tới nơi rồi, em lên trước nha!” rồi chạy thục mạng vào sảnh, để mặc Minh vẫn ngồi đó.
Ấy vậy mà nửa tiếng sau, điện thoại rung lên. Minh chỉ nhắn một tin dặn dò sáng mai anh sẽ qua đón đúng giờ, tuyệt nhiên không đả động gì đến câu nói kia nữa. Khả Di đứng trước gương, vỗ vỗ hai má đang nóng ran tự trấn an: “Thôi kệ, ổng không nhắc thì mình cứ tạm thời vờ như không hiểu gì là được, đúng không?”
Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ như mật vàng, Khả Di hít một hơi thật sâu, kéo chiếc vali nhỏ ra khỏi căn hộ. Minh đã đợi sẵn, anh bước tới, nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc vali từ tay cô như chưa từng có chuyện gì xảy ra:
“Để anh. Em xem lại còn quên gì không?”
Khả Di lẩm nhẩm, mắt lướt qua mớ hành lý: “Điện, tủ lạnh, chìa khóa… chắc không quên gì đâu.”
Minh hỏi tiếp: “Mà tí nữa em muốn ăn sáng gì?”
“Ăn bánh mì chảo đi. Có chỗ cùng đường đó.”
“Ừ, vậy chút nữa lên xe, em gửi định vị cho anh.”
Đúng lúc đó, chị Nhung từ căn hộ đối diện bước ra: “Ô, nay em mới về quê à, Di?”
“Dạ, em đặt vé chậm nên hết vé tối qua.” Khả Di mỉm cười đáp.
Chị Nhung liếc qua Minh, gật đầu chào: “Giờ mới được gặp lại em. Chị là Nhung, mẹ bé An bữa được em cứu. Chị đợi mời cơm hai đứa mà khó quá.”
“Dạ…”
Minh chưa kịp nói, chị Nhung đã tiếp lời: “Chị cứ tưởng hai đứa giận nhau gì cơ. May ghê!”
“Giận gì ạ?” Minh ngạc nhiên.
“Ủa? Em với anh ấy có làm gì mà giận nhau đâu ta?” Khả Di cũng ngẩn ra.
Chị Nhung nhìn Khả Di: “Thì mấy hôm trước chị nhờ em mời cơm Minh, em toàn bảo: ‘Ổng bận đi chơi với tình yêu rồi, em với ổng không thân, em với ổng…’”
Khả Di vội nhào tới cắt ngang lời chị, mặt đỏ bừng: “Ối, chị ơi! Em đâu có nói gì đâu!” Cô liếc vội sang Minh, tim đập thình thịch.
Minh lúc này khoé môi đã cong lên rõ rệt: “À. Hoá ra vậy.”
Khả Di vội chào chị Nhung: “Thôi em đi đây, hẹn gặp chị sau lễ nha!”
Minh cũng gật đầu chào rồi xách vali bước theo.
Rời thang máy xuống hầm đỗ xe, Minh cất hành lý rồi ân cần mở cửa cho Khả Di. Ngồi vào ghế lái, anh bất ngờ nghiêng người sang thắt dây an toàn cho cô. Hơi thở và gương mặt anh kề cận trong gang tấc khiến cô bối rối, mím chặt môi nép sâu vào ghế.
Chiếc xe lao ra khỏi tầng hầm. Khả Di vẫn im lặng, mắt lướt qua dòng xe cộ, thi thoảng lén nhìn Minh. Cô thầm nghĩ: Giờ sao ta? Coi mặt ổng từ nãy giờ là muốn chọc mình lắm rồi. Hu hu chị Nhung ơi! Sao chị khai ra hết vậy!
“Em…” Minh vừa mở lời.
Cô giật thót, vội nói át: “Anh đừng suy nghĩ lung tung nha! Chị Nhung nhớ nhầm đó!”
“Anh không nghĩ chị Nhung nhầm đâu. Hôm đó ai đó mặt buồn xo mà.” Minh nói, nụ cười vẫn giữ trên môi.
“Xì! Anh nói mà không biết ngượng. Em buồn gì chứ? Mắc gì buồn? Anh có bạn gái, em mừng chết đi được. Khỏi suốt ngày chọc em.” Khả Di chống chế, ánh mắt nhìn lướt theo dòng người ngang qua cửa kính.
Minh nhìn qua khuôn mặt đang ngượng ngùng bên cạnh: “Mà tại sao em không cho anh ăn cơm cùng nếu anh có người yêu thật nhỉ? Là em sẽ lơ anh luôn đúng không? Giống hôm bữa.”
Khả Di khẽ cắn môi, rồi xoay hẳn người tuôn một tràng: “Tất nhiên nếu anh có người yêu, em phải tránh rồi. Chẳng ai thích người yêu mình gặp gỡ một cô gái khác theo kiểu riêng tư như vậy cả. Em không thích dính líu tới người đã có chủ, dù chỉ là bạn. Cuộc sống của em đã đủ lời xì xào rồi, em không muốn làm khó mình, cũng chẳng muốn gây rắc rối cho người khác.” Cô thở dài: “Là vậy đó!”
Anh xoay vô lăng, giọng trầm hẳn xuống: “Vậy là nếu anh muốn rủ em đi ăn, đi chơi, hay đường hoàng chở em đi như thế này, thì anh phải độc thân, không được yêu ai đúng không?”
“Ừm… thì ý là… đại loại là như vậy. Nhưng anh ‘không được’ thì nghe kì lắm á. Em với anh có gì đâu.”
“Anh sẽ độc thân.” Minh đáp: “Không gần người con gái nào khác. Để chở em đi chơi. Để em không phải ngại.”
Khả Di chớp chớp mắt nâu, mặt dần nóng ran. Trời ơi, ổng cứ gài mình sao ấy. Ổng nói vậy là sao nhỉ? Cô lẩm bẩm trong lòng rồi rụt người xuống, lắp bắp:
“Đi… đi chơi đâu cơ?”
Minh bật cười, xoay vô lăng: “Em cứ về quê đi, rồi lên đây. Em thích đi đâu, anh dắt đi.”
“Anh bao hết à?”
“Ừ. Tất nhiên. Mấy lần trước đi ăn, em cứ nằng nặc đòi chia đôi chia tư, làm anh tưởng mình trông giống kẻ kiệt sỉ lắm hay sao ấy.”
Khả Di bĩu môi, đôi mắt vụt sáng lên vẻ lém lỉnh: “Mà em muốn ăn bò Wagyu ở trên Bitexco thì sao…”
Minh gật đầu: “Duyệt!”
Cô chỉ nói cho vui, nhưng tim lại đập rộn lên vì anh gật đầu thật, chẳng hề do dự.
“Em muốn ăn Omakase.”
“Ok. Món tiếp theo?”
Khả Di lấy hai tay che miệng khúc khích: “Có bạn giàu thích thật. Biết vậy hồi trước em ‘bào’ anh sớm hơn.”
Minh dịu dàng liếc nhìn nụ cười vô tư của cô, rồi quay đi nhìn thẳng vào con đường phía trước, buông một câu bâng quơ: “Vậy nên, giữ anh cho kĩ. Hết được làm bạn là hết được chiều đó.”
Nghe tới đây, nụ cười trên môi Khả Di chợt tắt dần. Cụm từ “hết được làm bạn” bỗng dưng lơ lửng trong tâm trí cô, một lần nữa đánh thức câu hỏi mờ ám tối hôm qua.
Khả Di quay sang ngắm nhìn góc nghiêng của anh. Ẩn sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy rốt cuộc là tâm tư gì? Rốt cuộc vì sao “anh có xứng không?” Sự tò mò xen lẫn chút bất an thôi thúc cô ngập ngừng cất tiếng: “Chúng ta là sẽ bạn bè thật à?”
Bàn tay Minh khẽ gõ từng nhịp chậm rãi lên vô lăng. Anh không trả lời ngay. Phải đến khi xe dừng lại trước ngã tư đèn đỏ, anh mới quay sang nhìn cô: “Ừ, là bạn. Nhưng không phải kiểu bạn bè bình thường.”
Câu trả lời lấp lửng ấy rơi vào khoảng không. Khả Di quay mặt đi, nhìn những tòa nhà vùn vụt trôi qua cửa kính, lòng dấy lên cảm giác chông chênh khó tả. Một phần trong cô muốn quay sang hỏi cho ra lẽ. Song phần khác, cô lại sợ. Cô sợ, nếu anh nói “chỉ là bạn”, cô sẽ hụt hẫng. Nếu anh nói “muốn tiến tới”, cô liệu có dám gật đầu?
Minh liếc nhìn Khả Di. Anh thầm thở dài. Thật lòng anh muốn bước thêm một bước, muốn đường hoàng che chở cho cô lắm chứ. Nhưng nhớ lại dáng vẻ bỏ chạy của cô tối qua, anh buộc lòng phải nén lại.
“Cứ để thêm một chút nữa…” Minh tự nhủ. Thà giăng ra một chiếc lưới mập mờ dịu dàng để cô tự nguyện bước vào và quen dần với sự tồn tại của anh, còn hơn vội vã đánh cược rồi dọa cô chạy mất.
Thấy Khả Di im lặng quá lâu, Minh gọi nhỏ: “Em sao vậy?”
Khả Di giật mình, vội đeo lên chiếc mặt nạ vui vẻ: “À không sao. Em chỉ đang tính xem, cái kiểu ‘bạn không bình thường’ này của anh duy trì được bao lâu thôi.”
Minh chần chừ không đáp.
Khả Di hít sâu, quyết định thử một lần: “Anh có ý gì xa hơn với em không?”
Câu hỏi vừa dứt lời, chiếc xe cũng vừa vặn dừng lại trước vạch kẻ đèn đỏ. Minh xoay người sang, nhìn sâu vào đáy mắt ánh nâu của cô.
“Anh có.” Minh chậm rãi đáp: “Và em vẫn chưa trả lời câu hỏi tối qua của anh.”
Khả Di nín thở. Tay cô siết chặt dây thắt an toàn, ngón út khẽ cựa quậy từng nhịp. Câu hỏi tối qua? Anh thực sự nghiêm túc sao?
“Em có muốn anh nói rõ hơn không?” Giọng Minh trầm xuống.
Reng! Reng! Reng!
Tiếng chuông điện thoại vang lên. Màn hình hiện lên: “Bé Châu đáng yêu nhất”.
Khả Di rũ người xuống ghế, thở hắt ra một hơi dài. Cô không biết mình đang tiếc nuối hay đang thấy may mắn. Có lẽ là may mắn hơn. Vì nếu anh nói gì thêm ngay lúc này, cô cũng không biết phải đối diện với nó thế nào.
Cô quay đi, lảng tránh: “Chậc! Đào hoa quá ha. Vừa mới hỏi cái là có người gọi liền.”
Minh nhìn cô rồi nhìn điện thoại. Anh nhắm mắt lại một giây, vẻ mặt thoáng bất lực xen lẫn cam chịu. Cơ hội nói thật đã trôi qua.
Anh ấn nghe loa ngoài: “Gì vậy? Nói nhanh.”
Khả Di mở to mắt. Sao tự nhiên bắt mình nghe chung?
“Anh hai đang ở đâu dạ?”
Anh hai? Là em gái. Mà giọng này nghe quen quen… giống giọng hôm bữa.
“Anh đang chở bạn đi có việc.” Minh trả lời.
“Khiếp! Bày đặt bạn. Lại thêm chị hot girl xui xẻo nào thì có.” Giọng Châu lanh lảnh.
Minh đưa mắt qua Khả Di như muốn thăm dò: “Vào vấn đề đi, gọi anh có việc gì? Hay lại cãi nhau với mẹ à?”
“Hông có. Ba kêu mai anh về nhà ăn cơm kìa. Mà anh từ chối bà kia rồi đúng không? Thấy hôm qua ba bả qua mắng vốn. Bả tào lao ghê! Yêu đương hông được, đi méc phụ huynh.”
“Ừ anh biết rồi, tối mai anh về. Vậy nhé. Anh đang mở loa ngoài.”
“Á! Nãy giờ bạn anh nghe hết à? Chị ơi? Hay anh ơi?”
Minh nói nhỏ với Khả Di: “Châu nó gọi em kìa.”
Cô ngập ngừng: “Ờm… chị chào em…”
“He he em chào chị. Em là Châu, em gái anh Minh. 16 tuổi, vô cùng đáng yêu ạ.”
“Chị tên Khả Di. 26 tuổi. Bạn anh Minh. Chị cũng đáng yêu, thua em một chút.”
Minh phì cười: “Tôi mệt hai cô quá! Bớt dùm! Anh tắt máy đây.”
“Khoan khoan…” Châu chưa kịp nói gì nữa, Minh đã tắt máy.
Anh nhại lại: “Chị cũng đáng yêu.”
“Thật chứ bộ.” Khả Di nhướn mày.
“Ha ha mà hơi lùn thôi.”
“Không có lùn! Vừa đủ nha!”
Minh lái xe đến quán bánh mì chảo. Anh gọi phần đặc biệt, còn Khả Di chọn phần nhỏ.
“Em tính ăn kiêng đó hả? Nhìn cái phần này…” Minh liếc qua, tay lấy nĩa muỗng cẩn thận lau sạch rồi đưa về phía cô.
Khả Di nhận lấy: “Người ta giữ eo để về quê mặc đồ đẹp, không ai hiểu hết trơn.”
Minh cười, cắt nửa cây xúc xích trong phần mình bỏ sang đĩa cô: “Không giữ nổi đâu. Anh phá nhé.”
Khả Di nhìn chảo mình rồi khúc khích: “Mà nãy em nghe nói, mai anh về nhà ăn cơm ha.”
“Ừ. Chắc lễ nên ba gọi về thôi.”
“Chứ không phải do chị gì méc hả? Cái tội làm tan nát trái tim phụ nữ.” Giọng cô thì thầm ra vẻ nghiêm trọng.
Anh thì thầm lại: “Bạn Minh trap boy của em tuyệt vời quá, nên khổ tâm lắm.”
Khả Di giật giật khoé miệng: “Giờ chịu thừa nhận mình trap con gái nhà người ta rồi đó.”
“Ha ha. Sẽ chừa người ở trước mặt.” Minh vừa nói vừa đút cô miếng thịt bò mềm mọng.
“Anh người Sài Gòn gốc à? Ba má anh làm bên gì á?”
“Chà! Nay bắt đầu điều tra lai lịch anh rồi cơ đấy.”
“Thì bạn bè, cũng nên biết chút về nhau chứ. Thời này lừa đảo nhiều lắm.”
Minh nheo mắt: “Ba anh làm bên y tế.”
“Còn má anh thì sao ạ?” Cô hỏi vô tư.
“Anh không có má.” Giọng Minh bình thản.
Khả Di sững lại: “Vậy…”
“Đó là mẹ kế của anh.” Minh vẫn tập trung vào chảo bò.
Cô khẽ cắn môi. Trong lòng có nhiều câu hỏi nhưng cô nghĩ mình không nên đào sâu thêm.
Minh cảm nhận được bầu không khí chững lại, liền mỉm cười trấn an: “Khi nào rảnh, anh kể cho.”
“Ò… dạ.”
Sau khi ăn sáng xong, chiếc xe dần đến bến xe Miền Đông. Minh đỗ xe, nhanh nhẹn bước xuống mở cửa cho Khả Di rồi xách vali giúp cô. Không khí bến xe ồn ào, tiếng loa thông báo chuyến xe xen lẫn tiếng người gọi nhau í ới.
“Em tự vào được mà. Anh về đi, kẻo kẹt xe.” Khả Di nói.
Minh đưa tay chỉnh lại quai túi trên vai cô: “Đi cẩn thận. Tuần sau gặp lại em.”
“Anh cứ ở đây chuẩn bị tiền dắt em đi ăn đi. Lời đã nói ra, không rút được đâu.”
Minh gật đầu: “Yên tâm. Tiền anh đủ dắt em đi ăn hết các món mà em muốn.”
“Anh làm như nghề kiến trúc sư của anh kiếm tiền như đại gia á!” Cô nghiêng đầu.
Minh đưa tay đẩy nhẹ vai cô: “Yên tâm. Em vào đi. Tới nhà nhớ nhắn anh.”
Khả Di vẫy tay chào, rồi kéo vali bước vào bến xe.
Minh đứng tựa cửa ô tô, nhìn theo dáng người nhỏ bé ấy lọt thỏm giữa dòng người, cho đến khi cô khuất hẳn sau cánh cửa kính. Cảm giác trống trải ập đến nhanh hơn anh tưởng.
Anh thở hắt ra, quay trở lại xe. Ánh nắng ban mai chiếu lên gương mặt điển trai: “Về quê an toàn nhé, cô bạn của anh.”