Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 23: Nếu không say thì sao?

Khả Di nheo mắt quan sát. Quả thật cô gái kia rất đẹp, đúng gu đàn ông thành đạt. Trong suy nghĩ đầy định kiến của cô về một “trap boy”, cô đoán chắc Minh sẽ vui vẻ móc điện thoại ra nhận lời làm quen thôi: “Anh đào hoa như thế này, mình không nên dính vào là đúng rồi.” Cô thở dài trong bụng.

Thế nhưng, trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của cô, Minh đã lắc đầu với nụ cười trên môi lịch sự đầy vẻ xa cách: “Xin lỗi, tôi hạn chế đưa thông tin mạng xã hội cho người lạ.”

Cô gái kia vẫn chưa bỏ cuộc, cố nài nỉ: “Em chỉ kết bạn để trao đổi chút công việc...”

Minh vẫn giữ thái độ dửng dưng. Anh nghiêng người, đưa tay chỉ về phía Linh đang ngồi đối diện: “Nếu cần liên hệ công việc, em cứ lấy số bạn kia nhé. Đó là trợ lý của tôi.”

Cô gái nhìn sang Linh rồi nhìn vẻ mặt lạnh lùng kiên quyết của Minh, biết không thể làm gì hơn nên đành ngượng ngùng quay gót bỏ đi.

Linh thấy thế thì than trời: “Trời ơi! Sếp lôi tui làm bia đỡ đạn kìa! Cái số tui khổ quá mà.”

Khả Di ngẩn người nhìn Minh. Anh từ chối thẳng thừng vậy sao? Cô cứ ngỡ anh là “trap boy” chính hiệu chứ?

Trong khi cô mải suy nghĩ, tay gắp một cái cánh gà đưa lên miệng thì Minh bất chợt quay sang cô, chìa điện thoại ra: “Di. Cho anh IG.”

Khả Di ngạc nhiên, mắt đảo nhanh giữa gương mặt anh và màn hình điện thoại. Vừa mới từ chối người đẹp xong, giờ lại đi xin IG của cô?

Linh nghe vậy liền chen vào, ẩn ý: “Thấy chưa Di? Không phải ai ổng cũng follow đâu nha. Người ta xin thì ổng chảnh, còn với bà thì ổng tự dâng hiến đó. Chào mừng Di chính thức vô hội ‘ngoại lệ’ của sếp.”

Lúc này Khả Di mới để ý. Tài khoản IG Minh: Minh Trần. Hình đại diện vẫn là một màu xám. Còn lượt “đang theo dõi” chỉ có 52 người, trong khi người theo dõi anh có tận hơn 2.000. Cô mím cười, thầm đánh giá: “Hơn 2.000 người theo dõi thế kia... Rõ ràng bình thường anh cũng ‘thoáng’ lắm, ai xin chắc cũng cho, vậy mà ban nãy còn bày đặt văn vở ‘không cho người lạ’ để từ chối người ta. Đúng là đồ lươn lẹo!”

Ấy vậy cô vẫn muốn “giữ giá”: “Không cho! Đừng nghĩ ai cũng muốn vô danh sách kết bạn IG anh nhé!” Khả Di hất cằm ra vẻ chảnh.

“Em không cho là do em ghen với cô nãy à?” Minh trêu chọc.

“Đừng hòng khích em.” Cô cứng rắn.

Minh cắn nhẹ môi dưới bất lực rồi quay qua phía Linh ra hiệu “chi viện”.

“Hứ! Cũng là nhỏ này thôi.” Linh nhếch miệng cười gian: “Di ơi. IG của Di là gì thế? Tui cũng muốn follow.”

“Tui nữaaaaaa.” Quân và Hoàng cũng nhao nhao hưởng ứng.

Khả Di híp mắt trước âm mưu “đánh hội đồng” của Minh. Thường cô ít khi cho ai IG, vì đây là nơi cô chỉ dành cho vài người bạn thân thiết. Nhưng nhóm bạn này và cả ánh mắt chờ đợi kiên nhẫn của ai kia...

“IG tui là didi1810. Mà tui toàn post linh tinh thôi.” Cô đọc cho Linh nghe, song thực chất là đọc cho Minh.

“Không sao. Mấy đứa tui, có đứa nào tâm lý bình thường đâu.” Linh gõ bàn phím điện thoại lia lịa.

Minh nghe thấy, khoé môi cong lên đắc ý, nhanh tay nhập vào máy mình.

Điện thoại cô sáng lên. Minh Trần đã bắt đầu theo dõi bạn. Mấy giây sau, Linh - Quân - cả Hoàng cũng lũ lượt gửi lời mời. Cô bật IG lên, ấn đồng ý, tài khoản mở khoá.

“Bà Di đẹp gái quá! Tấm bà với con mèo này dễ thương nhất nè.” Linh đang lướt IG của Khả Di, tấm tắc khen.

Minh cũng đang chăm chú nhìn màn hình. Hình đại diện IG của Khả Di là một con mèo trắng. Status ghi: Di nè!. Phía dưới là những bức hình cô đang cười, trông rất vô tư và thoải mái, dễ thương vô cùng khiến anh cười thích thú.

Quân nhón người qua: “Anh Minh tối nay lo vẽ đi nha. Đừng có ngắm hình Di rồi quên á.”

“Mày nói nữa, tí anh chụp mày nhiều nhất bây giờ. Anh còn nhiều hình của mày lắm.” Minh nhấc điện thoại lên như đã sẵn sàng thu thập những tấm ảnh “lên hương” của cả team như mọi lần.

Y như lời nói, chỉ ba mươi phút sau, Quân đã bắt đầu ngả sang vai Hoàng vì say mồi, còn Linh thì vừa cười vừa đập bàn vì vài món ăn tới trễ. Minh dựa lưng vào ghế, ánh mắt có phần mỏi đi sau ly thứ hai nhưng vẫn âm thầm quan sát người bên cạnh.

Khả Di vẫn hoàn toàn tỉnh táo tuy gò má cô bắt đầu ửng hồng và tê rần chỉ sau một ly. Ly cocktail thứ hai cô vẫn chọn Lychee Blossom trong suốt với những viên đá cao và bông hoa trắng xinh xắn nổi lềnh bềnh trên mặt, hệt như đóa hoa nhài cô vẫn thích.

Cô cong mi rồi đưa ly lên kề môi, định nhấp thêm một ngụm để làm dịu cơn khát thì Minh đột nhiên nghiêng người sang. Ánh mắt anh lơ đãng không nhìn vào ly rượu mà dán chặt vào đôi môi đang ướt mềm của cô.

“Ngọt không?” Anh hỏi, giọng trầm thấp lẫn trong tiếng nhạc Jazz dìu dặt.

Khả Di quay mặt qua ngơ ngác, chưa kịp hiểu ý đồ của anh, chớp mắt gật đầu theo quán tính: “Dạ ngọt.”

“Vậy à?” Minh nhếch nhẹ một nụ cười.

Anh đưa một ngón tay đỡ nhẹ lấy đáy ly của cô. Không để cô kịp phản ứng hay rụt tay lại, anh cúi đầu xuống, ghé môi mình vào đúng vị trí môi cô vừa chạm rồi nhấp một ngụm nhỏ ngay trên tay cô.

Khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như chậm lại. Ánh đèn vàng pha lẫn ánh tím mờ ảo từ trần pub đổ xuống, trượt qua lớp chất lỏng sóng sánh trong ly, vỡ ra thành những vệt sáng nhỏ như bụi sao nhảy múa trên sườn mặt nghiêng của anh, khiến hàng mi rủ xuống in thành một bóng mờ nhạt cuốn hút nơi gò má. Khả Di ngồi lặng như tượng, ánh mắt cứ dõi theo sự chuyển động khó cưỡng nơi yết hầu anh.

Minh chậm rãi ngước lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô. Anh chép miệng, ánh nhìn lướt qua đôi môi cô rồi thì thầm khẳng định: “Ừ... ngọt thiệt.”

Câu nói ấy như một mồi lửa ném thẳng vào đống rơm khô. Mặt Khả Di bùng cháy dữ dội. Tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Cô thoáng nghĩ mình nên giật ly lại hay mắng anh một câu vì cái thái độ trêu chọc rõ hư kia, song tay chân cô lúc này mềm nhũn, còn đầu óc thì đình trệ hoàn toàn.

Xung quanh, Linh vẫn đang cười khúc khích quay story. Quân vẫn đang cá cược với Hoàng. Tất cả vẫn náo nhiệt, chẳng ai mảy may nhận ra sự ám muội vừa lướt qua giữa hai người.

Thấy vẻ mặt đỏ lựng như sắp bốc khói của Khả Di, Minh mỉm cười hài lòng. Anh quay đi làm như chẳng có gì, rồi cúi đầu vùi mặt xuống bàn, giọng biếng nhác: “Anh mệt.”

Khả Di cố trấn tĩnh lại nhịp thở đang loạn xạ. Cô liếc nhìn người đàn ông đang gục đầu bên cạnh, thấy vừa khó ưa lại vừa buồn cười. Cô biết thừa anh thích trêu đùa mình, nhưng “trò chơi” này đang ngày càng vượt quá sức tưởng tượng của cô. Ấy vậy mà... thật lòng thì cô thấy nó cũng thú vị nhỉ?

Cô đáp, giọng không giấu nổi nỗi bối rối xen lẫn chút trêu chọc vụng về: “Mới uống một chút mà đã than mệt. Đô anh cũng kém thật á.”

Miệng thì nói cứng, còn tay cô lại đưa ly rượu lên, vô tình đặt môi vào đúng chỗ anh vừa uống, nhấp một ngụm lớn để hạ hỏa.

Minh vẫn giữ nguyên tư thế gục đầu, song khoé môi đã cong lên thành một nụ cười mà không ai nhìn thấy. Anh he hé mắt, liếc trộm vẻ bối rối đáng yêu của cô qua kẽ tay áo, nghĩ:

“Hai má em lại đỏ kìa... Không biết vì sao, lúc nãy anh làm như vậy. Bây giờ anh đổ tại men rượu, em nghe có hợp lý không, Di?”

Đúng lúc cô đang luống cuống muốn giấu mặt đi thì Linh gọi với trong tiếng nhạc xập xình: “Di ơi! Quay qua đây tui chụp hình nè.”

Khả Di giật mình, vội vàng vuốt lại lọn tóc mai đang rối: "À ừ, chờ xíu tao chỉnh dáng đã."

"Anh Minh xích vô sát Di tí nè!" Linh hào hứng chỉ đạo y như một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

Khả Di tròn mắt. Ủa, người mới than mệt gục xuống bàn ban nãy đâu rồi?

Cô còn chưa kịp phản ứng, Minh đã nhích người áp sát rạt. Cánh tay dài thản nhiên vắt ngang qua khoảng không sau lưng cô, tựa nhẹ lên thành ghế.

Cô chớp chớp mắt, vội đưa một tay lên chống cằm để che đi đôi má đang nóng bừng: "Anh tự nhiên quá ha? Làm như thân em lắm ý."

“Vầy còn không thân à? Em muốn anh làm gì nữa? Hay mình cãi nhau chí chóe như hồi mới gặp nhé?” Minh nhướng mày trêu.

“Ai biết đâu.” Khả Di bĩu môi, rồi cũng bắt đầu tạo dáng.

"Ok! Đẹp xỉu luôn!" Linh hét lên phấn khích, giơ ngón cái: "Giờ gom vô, thêm tấm cả nhóm nha!"

***

Tàn tiệc, Minh gọi tài xế lái xe hộ đến đưa cả hai về.

Không gian trong xe chìm vào tĩnh lặng. Khả Di ngồi nép sát vào cửa kính, đôi mắt nâu dẫu hướng ra ngoài nhưng tâm trí đã sớm trôi dạt khỏi màn đêm Sài Gòn. Cảm xúc trong cô lúc này vẫn đang cuộn trào bởi những hình ảnh ở quán pub ban nãy.

Rõ ràng hôm nay Minh rất lạ. Liên tục gần gũi và vượt quá ranh giới an toàn. Rốt cuộc anh có ý gì? Càng nghĩ, hai má cô càng nóng ran. Khả Di vội hé mở cửa kính, định mượn luồng gió đêm mát lạnh để thổi bay mớ bòng bong trong lòng.

Ở phía bên kia, Minh tỳ cằm lên tay nắm cửa, lẳng lặng quan sát Khả Di. Thấy vẻ ngượng ngùng, cố tình né tránh ánh mắt mình của cô, khóe môi anh khẽ nhếch lên. Anh rút điện thoại ra, gõ nhanh vài dòng.

Ting. Màn hình điện thoại Khả Di lập tức bừng sáng.

Chốt Trên Decor vừa nhắc đến bạn trong một bình luận: Lâu không online, @Di Ăn Quýt vẫn có những ý tưởng khó hiểu quá nhỉ?

Nhìn dòng bình luận chướng mắt vừa réo tên mình, bản năng háo thắng trong Khả Di lập tức trỗi dậy, lấn át cả nỗi bối rối ban nãy. Cô khẽ rít qua kẽ răng: “Cái tên này…”

Ngón tay cô lướt thoăn thoắt trên màn hình, gõ rồi xóa, xóa rồi lại gõ, như thể muốn trút sạch mọi bứt rứt nãy giờ vào từng con chữ.

Di Ăn Quýt: Chúng ta không cùng tần số, xin đừng réo tên tui nữa!

Nhấn gửi. Sau đó lại hậm hực gõ thêm ba câu liên tiếp. Chiếc charm hoa nhài nhỏ nhắn treo trên ốp lưng cứ thế rung rinh kịch liệt theo từng nhịp gõ.

Gió đêm luồn qua khe cửa, đánh rối mái tóc Khả Di thành những gợn sóng bồng bềnh. Thu vào mắt vẻ mặt bừng bừng khí thế “tác chiến” của cô nàng, Minh không nhịn được mà bật cười cưng chiều. Anh chậm rãi vươn tay, dịu dàng vén mấy lọn tóc xòa trên má cô ra sau vành tai.

Khả Di cố vờ như không bận tâm, song con tim cứ giật thon thót khi ngón tay anh chẳng rõ vô tình hay cố ý, sượt qua làn da mềm mại của cô. Rồi cũng chính ngón tay ấy chầm chậm trượt xuống, tò mò chạm nhẹ vào chiếc charm hoa nhỏ xíu đang đong đưa.

“Cái này… Em có vẻ rất thích hoa nhài?” Giọng Minh trầm ấm.

Khả Di ngẩng lên, ngập ngừng đáp: “À. Rất thích ạ.”

“Nó có ý nghĩa gì đặc biệt sao? Ý anh là với em ấy.”

Cô nhìn xuống bông hoa nhỏ, thoáng trầm ngâm: “Chỉ là kỷ niệm thôi. Có lần em để quên điện thoại, một người lạ đã nhặt được. Lúc gửi trả lại, người đó có kẹp thêm một cành hoa nhài. Em thấy đẹp, chỉ vậy thôi.”

“Ừm. Là đàn ông sao?” Minh dò hỏi, đuôi mắt hơi nhướng lên đầy ẩn ý.

“Em nghe mấy chị cùng phòng bảo thế, chứ em cũng chưa gặp trực tiếp bao giờ.”

“À…” Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nửa miệng bí hiểm lướt qua khóe môi.

Nụ cười kỳ lạ ấy khiến Khả Di chột dạ. Để che giấu sự lúng túng, cô đành cụp mắt lảng tránh, định cắm cúi gõ phím trả treo tiếp với "Chốt Trên Decor".

Ấy mà ngón tay chưa kịp chạm vào bàn phím, Minh đã bất ngờ rướn người tới, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng vấn vương ngay trên đầu mũi cô. Anh cất giọng trầm khàn, hờn dỗi giả vờ:

“Ngồi cạnh anh không thèm nói chuyện, lại cắm cúi nhắn cho ai đấy?”

Khả Di giật thót, vội vàng úp sấp điện thoại xuống đùi, quay qua giải thích: “Em... em nhắn cho bạn thôi.”

Chiếc xe êm ái trượt xuống hầm chung cư rồi đỗ xịch lại vào bãi. Cậu thanh niên nhận lái xe hộ tháo dây an toàn, quay xuống gật đầu chào Minh: “Tới nơi rồi ạ. Chìa khóa em để ở hộc đồ, em xin phép về trước nha anh.”  

Cửa xe vừa đóng lại. Minh hỏi tiếp: “Em đang ngại à?”

“Em đâu có ngại gì.” Khả Di lúng túng.

“Vì chuyện ban nãy sao?” Anh hạ giọng.

Tim Khả Di đập thình thịch. Cô vội vàng chối bay chối biến, giọng nhỏ xíu vừa đủ anh nghe: “Chuyện gì cơ? Lúc nãy ở quán... là do anh say quá nên mới có mấy hành động kỳ lạ thôi. Em không thèm để bụng người say.”

“Vậy sao?” Khóe môi Minh cong lên ranh mãnh: “Thế nếu bây giờ anh nói... lúc đó anh hoàn toàn không say thì sao?”

Khả Di cứng đờ người. Cô chớp mắt liên tục, nhìn người đàn ông đang áp sát ngay trước mặt. Ánh đèn bên ngoài hắt qua lớp kính mờ, soi những đường nét trên khuôn mặt anh, để rồi bỗng nhiên cô phát hiện anh có một nốt ruồi nhỏ mờ nhạt nằm ngay dưới khóe mắt.

Không dám nhìn thẳng thêm giây phút nào nữa, cô bối rối rũ mi mắt xuống để lảng tránh. Thế nhưng khi tầm nhìn vừa hạ xuống, nhịp tim cô lại càng nảy lên từng hồi cuồng loạn. Trên mặt nệm ghế giữa hai người, tay cô và anh chỉ cách một vệt mỏng. Ngón trỏ và ngón cái của Minh đang chậm rãi vờn nhẹ, đan hờ vào sợi dây treo chiếc charm hoa nhài.

Bầu không khí quẩn quanh sự mờ ám. Khả Di còn chưa kịp tìm lại giọng nói, Minh đã thì thầm:

“Khả Di... Nếu anh nói, mối quan hệ này có chút thay đổi thì sao?”

Nhịp thở Khả Di dần trở nên lộn xộn. Cô không thể nhớ mình đã đếm được bao nhiêu vòng sợi dây hồng vờn qua nốt ruồi son kia. Cô chầm chậm ngước mắt lên, nhìn thẳng vào đôi đồng tử đen láy đang tràn ngập sự chờ đợi dịu dàng của anh.

Minh ngừng vờn dây charm, thầm thì nốt câu hỏi dang dở: “Anh có xứng với em không?”

Bình luận đoạn văn

PuPu

PuPu

coi ổng thả thính kìaaaaaaaa

Bình luận

PuPu

PuPu

coi ổng thả thính kìaaaaaaaa

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px