Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 22: Ngọt thiệt

Vụ cãi vã giữa Khả Di với Lan và Tâm rốt cuộc cũng đến tai anh Duy. Trưởng phòng có gọi cô lên hỏi chuyện, song chẳng hiểu vì lý do gì, cấp trên đột nhiên điện xuống, yêu cầu chỉ nhắc nhở chung chung chứ không truy cứu thêm. Thành thử, chuyện lùm xùm đó cũng nhanh chóng chìm xuồng.

Mà thật ra, Khả Di cũng chẳng thiết tha làm lớn chuyện. Việc này vốn dĩ có hay ho gì đâu. Dù có rạch ròi trắng đen để chứng minh cô bị Lan sỉ nhục thì sao chứ? Cùng lắm Lan phải nhận một tờ kiểm điểm, còn những lời ra tiếng vào chốn văn phòng chắc chắn sẽ còn bùng lên dữ dội hơn.

Có điều, từ hôm đó tới giờ, Lan có vẻ im hơi lặng tiếng hẳn. Dù trong các cuộc họp cô ta vẫn giữ thái độ bằng mặt không bằng lòng, có chút khó hợp tác, nhưng ít nhất cũng không còn bóng gió khơi mào chuyện cũ nữa. Tâm thì ổn hơn, cô nàng bớt hẳn những câu hạch sách đến cùng. Công bằng mà nói, Tâm là người làm việc khá chỉn chu và kỹ lưỡng. Những vấn đề cô ta vặn vẹo vốn đều có cơ sở, chỉ là trước đây thái độ chất vấn luôn thiếu đi sự thiện chí mà thôi.

Tuy nhiên những chuyện đấu đá tẻ nhạt đó giờ đây chẳng còn là bận tâm lớn nhất của Khả Di. Điều thực sự khiến cô sầu não, vò đầu bứt tai suốt hai ngày nay, lại là “cục nợ” mang tên chiếc áo vest của Minh.

Cô liếc nhìn chiếc túi giấy được đặt ngay ngắn dưới chân bàn làm việc, bên trong là chiếc áo vest màu xanh đen đã được giặt ủi thơm tho, gấp phẳng phiu từng nếp. Nhớ lại lý do phải giặt nó, Khả Di chỉ muốn đập đầu xuống bàn cho xong.

Ai đời đi ăn hủ tiếu với trai đẹp, lại còn ga lăng khoác áo cho, mà lúc nêm nếm gia vị cô lại vụng về bóp mạnh chai tương ớt khiến nó bắn tung tóe lên vạt áo người ta. Cái cảnh cô rối rít lấy giấy lau, còn Minh thì cười bất lực bảo “Em tính nhuộm đỏ áo anh à?” cứ lởn vởn trong đầu. Đã thế, lúc đó còn phải giành mãi anh mới chịu cho cô mang về giặt.

“Xấu hổ chết mất thôi...”

Khả Di gục mặt xuống bàn, hai vành tai đỏ ửng lên. Bàn tay cô vô thức đưa lên chạm nhẹ vào má mình. Cái cảm giác thô ráp, ấm nóng từ ngón tay anh đêm hôm đó dường như vẫn còn vương lại đâu đây, khiến tim cô lại bắt đầu nhảy nhót lung tung.

“Di ơi! Tỉnh táo lại! Mày đang ở công ty!” Cô tự nhéo má mình một cái đau điếng.

Ting ting.

Tiếng thông báo từ nhóm chat “Team M21 - Ăn chơi không sợ mưa rơi” vang lên, cứu cô thoát khỏi dòng suy nghĩ đen tối.

Linh: Tối nay rảnh hông bà iu?

Khả Di: Sao dạ? Rảnh nè. Kèo gì thơm hông?

Linh: Sếp Minh rủ bà đi hẹn hò nè. (icon nhếch mép)

Khả Di phì cười, ngón tay lướt nhanh trên phím ảo:

Khả Di: Hẹn ở đâu? Tui phi trâu tới liền. :))

Minh: =))

Quân: Eo ôi! Liêm sỉ đâu? Không thèm chối miếng nào luôn.

Hoàng: Sếp thấy sao? Người ta đòi phi trâu tới húc sếp kìa.

Linh: Thôi bớt giỡn. Thay mặt ban lãnh đạo team, tui trân trọng kính mời quý cô Khả Di tối nay tham gia buổi tiệc rượu thân mật cùng sếp Minh đẹp trai và đồng bọn. Lí do: Ăn lễ 2/9 sớm, mai Di về quê rồi còn đâu.

Quân: Quan trọng (in đậm, gạch chân): Sếp Minh bao trọn gói!

Khả Di: Duyệt! Tí nhắn tui địa chỉ và giờ nhé.

Vừa thoát nhóm chat thì một tin nhắn riêng hiện lên. 

Lão Già: Tí về nhà rồi đi chung xe với anh.

Khả Di đọc tin nhắn, khoé môi không tự chủ được mà cong lên. Con Mèo: Ok. Xí em gửi trả áo vest cho anh luôn nhé.

Lão Già: Cứ để đó. Đi chơi về, anh ghé nhà em lấy.

“Hả???” Khả Di giật thót mình, suýt nữa thì ném bay cái điện thoại.

Ghé nhà? Là đứng ngoài cửa lấy hay vào hẳn bên trong? Mà khoan, hoảng cái gì vậy trời? Đâu phải Minh chưa đứng trước cửa nhà cô bao giờ? Cái người này vẫn thường xuyên mặt dày xuống xin ăn chực suốt đấy thôi!

Hàng tá suy nghĩ mâu thuẫn cứ thế nhảy múa loạn xạ trong đầu khiến gò má Khả Di bất giác nóng bừng. Cô vô thức đưa hai tay che kín miệng, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn trên màn hình.

Và rồi cả buổi chiều làm việc sau đó, tâm trí Khả Di cứ như treo ngược cành cây. Những con số trên bản vẽ bỗng chốc nhảy múa loạn xạ, chẳng có chữ nào lọt nổi vào đầu.

Năm rưỡi chiều, vừa tan ca, cô lao như bay về chung cư. Suốt gần một tiếng đồng hồ sau đó là cuộc chiến không hồi kết với tủ quần áo. Cái đầm đen này thì hơi "dừ", chiếc váy hoa kia lại sến quá. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở chiếc váy trắng cúp ngực mà Trân đã tặng dịp sinh nhật năm ngoái nhưng chưa có dịp mặc.

Khả Di thoa một chút son cam đào san hô, dùng kẹp uốn lại lọn tóc mai cho có độ rủ tự nhiên. Nhìn sang chiếc túi giấy đựng áo vest của Minh để ở góc phòng, cô lẩm bẩm: "Phải xách xuống trả luôn. Lỡ tối đi chơi về ổng đòi vô nhà thì sao? Rồi mình biết làm sao?"

Ting. Tiếng tin nhắn.

Lão Già: Anh ở trước sảnh. Em cứ từ từ.

Khả Di vội xách chiếc túi giấy lên: Em xong rồi. Em xuống liền nè.

Vừa đẩy cửa bước ra sảnh, Khả Di đã thấy bóng dáng cao lớn của Minh đang đứng tựa bên chiếc xe. Dưới ánh đèn đường tỏa sắc vàng dịu nhẹ, những chiếc lá khô chao nghiêng trong cơn gió khẽ rơi lác đác quanh anh, càng làm tôn lên vẻ lịch lãm đầy cuốn hút của người đàn ông ấy.

Cô xách chiếc túi giấy chạy tới, vui vẻ gọi: “Anh Minh!”

Nghe tiếng gọi, Minh xoay người lại. Khoảnh khắc ấy, hình ảnh Khả Di trong tà váy trắng thanh thoát thu trọn vào tầm mắt anh. Dưới ánh đèn đêm, bờ vai trần trắng ngần mảnh mai cùng mái tóc xõa mềm mại khiến nhịp thở của anh phải chững lại. Khoé môi anh vô thức nở một nụ cười ngây ngất, ánh mắt dán chặt vào cô không rời.

Ấy vậy mà, nụ cười trên môi còn chưa kịp trọn vẹn, anh đã thấy thân hình nhỏ bé trước mắt chợt chao đảo. Chiếc gót giày nhọn vô tình vướng vào khe gạch, lại thêm một tay đang vướng víu xách đồ khiến Khả Di mất đà, chới với lao thẳng về phía trước. Chiếc túi giấy tuột khỏi tay, rơi uỵch xuống đất.

Minh vội vàng sải những bước dài lao tới. Một cánh tay của anh kịp thời vòng ôm trọn lấy eo cô, tay kia nhanh chóng giữ chặt lấy cổ tay đang quờ quạng giữa không trung của cô.

Cú ngã bất ngờ làm cả người Khả Di gần như áp sát vào lồng ngực của anh. Khoảng cách giữa hai người giờ đây gần đến nỗi cô có thể cảm nhận rõ hơi thở ấm nóng của anh phả nhẹ lên mái tóc mình, mang theo mùi hương gỗ trầm ấm bao bọc lấy từng tế bào đang chộn rộn trong lòng.

Chỉ có điều, khi Khả Di đã đứng vững, lẽ ra Minh phải buông cô ra ngay. Thế nhưng, bàn tay anh đang giữ chặt cổ tay cô cứ nấn ná thêm một nhịp rồi mới từ từ nới lỏng, lướt xuống bao trọn lấy bàn tay nhỏ.

Khả Di kinh ngạc ngẩng lên, đôi mắt trong veo chạm vào ánh nhìn sâu thẳm của anh. Cô không rõ lòng anh lúc này có xao động hay không, bởi chưa bao giờ khoảng cách giữa hai người lại gần gũi đến thế. Chỉ biết rằng, ngón tay cái mang nốt ruồi son đỏ thẫm của anh đang vô thức miết nhẹ lên mu bàn tay cô đầy dịu dàng. Hai má Khả Di ửng lên vệt hồng bẽn lẽn, cô thỏ thẻ:

“Anh Minh...”

Tiếng gọi nhỏ xíu khiến Minh bừng tỉnh. Anh nới lỏng vòng eo, buông tay cô ra rồi cúi xuống nhặt chiếc túi giấy trên đất lên. Ánh mắt anh lướt qua mép túi, nhận ra ngay chiếc áo vest của mình bên trong.

Minh xách chiếc túi lên ngang tầm mắt, nhướng mày nhìn cô: “Đi đứng kiểu gì mà vội vàng thế? Lại còn lỉnh kỉnh xách theo cái này nữa.”

Khả Di vuốt lại vạt váy, cười trừ: “Em trả áo vest cho anh nè. Giặt ủi thơm tho rồi đó.”

Minh bước tới một bước, hơi cúi đầu ngang tầm mắt cô, khoé môi từ từ cong lên: “Gấp rút xách xuống trả luôn à? Sao không để lát đi chơi về rồi anh lên nhà em lấy?”

Khả Di chột dạ, lắp bắp lảng tránh: “Thì... đằng nào cũng gặp, em mang xuống luôn cho tiện.”

“Tiện thật không?” Minh nhướng mày, giọng trầm xuống đầy ranh mãnh. “Hay là... em sợ anh vô nhà? Tại sao? Sợ đến mức té như vậy?”

Như bị bắt thóp, hai má cô đỏ bừng lên. Cô lập tức bĩu môi,đưa tay đẩy nhẹ chiếc túi giấy trên tay anh: “Sợ gì chứ! Tại... tại nãy em mang đôi gót cao nên mới té thôi!”

Minh bật cười thành tiếng, ánh mắt tràn ngập sự cưng chiều bất lực. Anh thản nhiên bước tới mở cửa ghế phụ: “Ừ thì tại đôi cao gót. Anh nhận vest rồi. Giờ thì, xin mời.”

Khả Di bước đến cửa xe, xoay người nhìn thẳng vào anh, hất cằm: “Anh nên thấy vinh hạnh đi nhé! Cơ hội ngàn năm mới được đỡ người đẹp đấy!”

Nói xong, cô nháy mắt một cái đầy tinh nghịch rồi chui tọt vào trong xe, để lại Minh đứng bên ngoài cười chịu thua cái miệng lém lỉnh.

***

Chiếc Mercedes lướt êm trên phố được một đoạn, Minh chợt nhận ra điều gì đó. Anh liếc nhìn bờ vai trần mỏng manh của Khả Di trong chiếc váy cúp ngực, rồi vươn những ngón tay xoay nhẹ nút điều chỉnh tăng nhiệt độ lên một chút. Xong xuôi, anh còn cẩn thận gạt khe gió sang hướng khác để luồng khí lạnh không thốc thẳng vào người cô.

Để ý thấy cử chỉ tuy nhỏ bé nhưng đầy tinh tế ấy, trái tim Khả Di cứ rung lên từng nhịp nhè nhẹ. Thú thật, trong mắt cô, anh luôn là một người đàn ông thông minh và khó đoán, cứ thoắt xa thoắt gần, có lúc thật khó ưa, song cũng có lúc lại dịu dàng đến lạ.

Giữa không gian xe ấm áp xen lẫn tiếng nhạc dìu dặt phát ra từ radio, cô tựa đầu vào lưng ghế, len lén đưa mắt nhìn sang anh với bao nhiêu điều thắc mắc hiện lên trong đầu. Từ bao giờ mà cô lại có thể thoải mái và gần gũi với người đàn ông này đến vậy? Khả Di bỗng nhớ lại rằng chỉ hai tháng trước, hai người còn khó chịu ra mặt khi gặp nhau trong quán cà phê rồi tranh luận từng chi tiết nhỏ trong bản thiết kế dự án. Vậy mà giờ đây... nắm tay! Sờ má!

Trời ơi... Nghĩ tới đây Khả Di thấy đôi má rần rần lên, chắc hẳn đang đỏ lắm. Cô vội quay mặt nhìn ra cửa sổ để giấu đi nét xấu hổ.

“Sáng mai em về quê đúng không? Em đi xe hay máy bay?” Minh mở lời.

“A! Em đi xe thôi.” Khả Di giật mình quay lại, đáp.

“Mai mấy giờ phải ra bến xe? Anh chở em.” Minh nhìn nhanh qua cô, rồi tiếp tục tập trung nhìn đường.

Khả Di vội vàng xua tay từ chối: “Dạ thôi. Không cần đâu! Em tự đi được.”

“Nay em biết ngại anh à?” Minh bật cười.

“Đâu có đâu...”

“Vậy, ngày mai mấy giờ?” Minh nhướng mày.

“11 giờ là xe chạy á.”

“Ừ. Vậy 9 giờ 30 anh đón. À mà, em quê ở Tây Nguyên đúng không?”

Khả Di giật mình, quay qua: “Sao anh biết? Anh lén coi hồ sơ em à?”

“Ha ha. Khùng quá! Anh rình mò em làm gì. Giọng em... nhiều người trên Tây Nguyên có giọng như vậy.”

Cô chớp mắt nhìn anh: “Anh rành quá ta?”

“Anh từng lên Đắk Lắk và Đà Lạt mà.”

“Ý!!! em người Đắk Lắk nè!”

“... Trùng hợp vậy à.” Minh thoáng im lặng suy nghĩ.

“Sao vậy ạ?”

“... Không có gì.”

Khả Di nheo mắt, chọc: “Ý da! Người đàn ông này có quá nhiều thứ mập mờ.”

Anh phì cười: “Anh mập mờ gì đâu? Giờ em muốn biết gì về anh?”

“Thôi. Không cần.” Cô phẩy phẩy tay.

“Anh người Sài Gòn. 29 tuổi. Đẹp trai. Nhiều tiền...”

“Lại nữa rồi, em không có hỏi gì nha!!!” Khả Di cố nín cười vì cái tính luôn tự luyến của Minh.

“Anh cao 1 mét 85, có bờ vai và lưng rất xịn, Khả Di rất thích.” Minh vẫn tiếp tục.

“Nàyyyyy!”

***

Chiếc xe dừng hẳn trước một tòa nhà chọc trời. Minh nhanh chóng bước xuống, lịch thiệp vòng sang mở cửa rồi cẩn trọng đặt tay che ngang vòm xe để Khả Di bước ra.

Đôi gót giày trong suốt tựa thủy tinh khẽ chạm xuống mặt đường. Vừa bước ra khỏi xe, ánh mắt cô đã bị hút trọn lên tầng cao, nơi những dải đèn neon xanh tím ma mị phản chiếu trên mặt kính, hứa hẹn một không gian tuyệt diệu đang đón chờ.

Quán pub nằm trên tầng thượng chào đón họ bằng giai điệu Jazz du dương và không gian gỗ trầm ấm cúng. Quầy bar dài lấp lánh, những chiếc ghế cao được xếp ngay ngắn dưới chùm đèn cầu kính lơ lửng tựa như những hành tinh nhỏ. Xuyên qua khung cửa kính lớn bo cong, thành phố về đêm trải dài lộng lẫy với những dòng xe hối hả lướt đi như muôn vàn vệt sao băng vụt sáng.

Đi sâu vào phía trong, khi Khả Di còn đang loay hoay tìm kiếm thì những bóng dáng quen quen đã vẫy tay lia lịa từ một góc bàn khuất, kế bên cửa kính lớn.

“Khả Di! Sếp! Tụi này ở đây nè!” Linh reo lên.

Kế bên Linh, Hoàng và Quân cũng đã ngồi sẵn, trên bàn đã bày biện vài món đồ nhắm đơn giản.

Khả Di và Minh vừa ngồi xuống thì nhân viên phục vụ đã đến đưa menu.

“Cho anh Manhattan.” Minh đáp cùng phong thái điềm tĩnh. Rồi anh quay sang nhân viên, bổ sung thêm với vẻ mặt thản nhiên: “Và thêm một phần lớn cánh gà tre cho bạn nữ tên Khả Di này.”

Nói xong, anh khẽ nhếch khoé miệng nhìn về phía cô đầy ẩn ý.

Khả Di lườm anh một cái sắc lẹm, hiểu ngay là anh vẫn còn nhớ dai vụ “gà rán size đại” hồi đó.

Quân ngồi đối diện lập tức bĩu môi trêu chọc: “Khiếp! Có Di cái là sếp ‘ra dẻ’ liền ha. Uống hẳn rượu mạnh cơ đấy.”

Linh nghe vậy liền quay sang “đốt”: “Sếp! Coi cái miệng nó hỗn chưa kìa. Tháng này sếp trừ lương nó đi cho chừa.”

“Rứa trừ luôn của bé Linh đi. Dám sai sếp làm việc.” Hoàng ngồi cạnh thong thả đệm thêm một câu.

Linh nhăn nhó, quay sang lườm Hoàng: “Sao anh cứ thích chọc ngoáy em dợ?”

“Anh thích vậy đó. Răng em làm được chi anh?” Hoàng cười nhếch mép đầy khiêu khích.

“Đồ trẻ con! Trẻ trâu! Già không đều!” Linh gắt giọng, nhưng chẳng ai thấy sợ mà chỉ thấy buồn cười.

Minh bật cười, lắc đầu bất lực: “Đi với tụi mày, anh thấy xấu hổ ghê.”

Linh hứ một tiếng về phía Hoàng, rồi quay ngoắt sang Khả Di, giọng ngọt xớt: “Di gọi món gì nè?”

Khả Di lướt nhanh menu: “Cho mình Lychee Blossom nhé. Ít đá, không quá ngọt.”

Minh cúi người sát gần Khả Di, thì thầm: “Em gọi thêm gì ăn đi, lát nữa anh ăn phụ cho.”

“Oki... vậy cho em thêm một phần Mì Ý sốt rosé ăn kèm beefsteak medium well nhé.” Cô chỉ tay vào món đắt tiền nhất nhì trong menu, mắt sáng rực lên.

Thấy cảnh hai người thì thầm to nhỏ, Linh lè lưỡi trêu: “Eo ôi, nổi hết cả da gà với hai ông bà này luôn á!”

Rồi đột nhiên, Linh im bặt, nheo mắt dí sát mặt vào Khả Di săm soi rồi thốt lên trầm trồ: “Mà khoan, giờ nhìn kỹ mới để ý nha. Mắt bà Di nay đẹp ghê, kiểu nó cứ long lanh, ánh lên như người đang yêu vậy á.”

“Đâu? Đâu?” Quân nghe vậy cũng tò mò chồm người qua: “Ồ! Đúng là long lanh thật nè. Sao bình thường đi làm không để ý ta?”

“He he, quá khen, quá khen!” Khả Di hếch mặt lên đầy tự hào, chẳng thèm khiêm tốn.

Linh tiếp tục gặng hỏi: “Hay đang yêu ai rồi? Khai thiệt đi.”

Khả Di giật nảy mình, xua tay rối rít: “Có đâu!”

Minh ngồi bên cạnh, chống tay cằm lên bàn rồi nghiêng đầu nhìn cô: “Thiệt không có à?”

Khả Di nheo mắt thách thức: “Chứ anh muốn em có ai nè?”

Minh nhún vai, cười mỉm đầy ẩn ý: “Để xem.”

“Là sao trời?!” Khả Di bĩu môi.

Ngay lúc không khí của hai người đang ngập tràn mùi "thính", Quân chợt lên tiếng cắt ngang: “Mà anh Hoàng uống gì thế? Nãy giờ chưa gọi à?”

Hoàng điềm nhiên đẩy gọng kính, đáp gọn lỏn một câu không chút cảm xúc: “Coca. Có đá.”

Cả bàn lập tức im lặng mất một giây.

Quân nhăn mặt, vẻ khó hiểu tột độ: “Ủa ba? Đi pub mà uống nước ngọt là sao ba?”

Hoàng vẫn tỉnh rụi, nhấp một ngụm nước lọc: “Anh phải tỉnh để canh chừng cái Linh.”

Linh nhăn nhó phản đối: “Xí! Mắc mớ gì anh canh em!”

“Em mà xỉn vô là ôm tùm lum tà la. Anh lớn hơn nên anh phải lo là đúng rồi.” Hoàng nói.

Linh nghe tới đây, mặt đỏ bừng lên. Còn cả nhóm thì được phen phì cười.

Khả Di nháy mắt đầy ẩn ý với Linh: “Biết rồi nha!”

Linh cười hắt ra mấy tiếng đầy oan ức, chống nạnh chỉ thẳng mặt Hoàng: “Em nói anh nghe nè. Em không cần anh lo. Em sắp có bồ rồi. Đừng có nói linh tinh rồi bồ em hiểu nhầm, mắc công lắm.”

Hoàng lại thong thả đẩy nhẹ kính: “Bữa mô em cũng nói rứa. Rồi tháng sau lại lăn ra khóc, bắt anh chở đi vòng vòng...”

Linh hoảng hốt, nhào tới bịt miệng Hoàng: “Anh im ngay cho tui!”

Khả Di bật cười, nghiêng qua Minh, thì thầm: “Hai người đó có gì đúng không?”

Minh gật đầu: “Ừ. Mà nhà Linh hơi khó nên con bé chưa chịu.”

“Sao anh rành vậy?”

“Linh là em họ anh mà.”

Khả Di tròn mắt: “Wow. Hèn chi nhìn hai người có nét hao hao nhau.”

Đúng lúc này, Linh xấu hổ đẩy mạnh một cái khiến Hoàng mất đà bật ngửa ra sau ghế, la oai oái. Quân thấy vui quá cũng hùa vào kéo phụ, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn ngập tràn tiếng cười.

Cả nhóm lại tiếp tục rôm rả trò chuyện. Linh, Quân và Hoàng thay phiên nhau trêu chọc Minh, không khí ấm áp và thân thiết như một gia đình nhỏ. Thế nhưng, giữa sự ồn ã náo nhiệt ấy, chẳng hiểu sao Khả Di lại mơ hồ nhận ra một vẻ trầm tư đang âm thầm bao trùm lấy dáng hình người đàn ông bên cạnh.

Minh chậm rãi nâng ly rượu lên. Anh lắc nhẹ cổ tay, để ánh mắt lơ đãng chìm vào dòng chất lỏng vàng óng đang sóng sánh cuốn lấy những viên đá lạnh.

Và có lẽ chính vì dáng vẻ ấy, một cô gái lạ mặt diện chiếc váy lụa màu hồng pastel, ôm sát những đường cong quyến rũ, từ đâu lả lướt bước tới. Chẳng hề e dè, cô ta tự nhiên chống tay lên lưng ghế của Minh, nghiêng người ghé sát vào tai anh thì thầm điều gì đó. Cùng lúc, bàn tay đính những chiếc móng cầu kỳ đã đưa sẵn màn hình điện thoại hiển thị mã QR lên ngay trước mặt anh.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px