Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 20: Tâm tư tình hình

Cánh cửa phòng làm việc của Minh ở tầng 30 bị đẩy “RẦM” một tiếng lớn.

Mọi người xung quanh không cần nhìn cũng biết là ai, thậm chí chẳng buồn quan tâm. Cả cái công ty này, chỉ có đúng một người dám coi cái phòng Giám đốc này là cái chợ.

Linh đi xồng xộc vào, mặt hầm hầm. Cô kéo cái ghế đối diện Minh, ngồi phịch xuống rồi giơ lên cây kẹo mút, vặn bóc vỏ nhanh bỏ vào miệng.

Minh vẫn dán mắt vào màn hình, tay di chuột, giọng đều đều không cảm xúc: “Vào không gõ cửa. Trừ lương.”

“Eo ôi! Anh trừ đi em mách bác Hai.” Linh vắt chân chữ ngũ, vừa mút kẹo vừa nói: “Với lại, em đang mang ‘tin mật’ tới cứu rỗi cuộc đời tẻ nhạt của anh đây. Biến căng đét đèn đẹt!”

Minh vẫn không ngẩng đầu: “Biến gì? Lại xin nghỉ phép đi đu concert hả? Duyệt, đi đi cho khuất mắt.”

“Xì! Tầm thường!” Linh đập bàn cái một cái, rồi chồm người tới dí mặt sát vào máy tính của Minh: “Chuyện ‘đồng nghiệp thiện lành’ của em đó. Bà Di! Bả vừa đại chiến với Thanh xà - Bạch xà bên Truyền thông ngay công ty. Mọi người bu vào hơi bị đông!”

Ngón tay đang nhấp chuột của Minh dừng lại. Anh từ từ ngước lên, dựa lưng vào ghế, ánh mắt sắc lạnh nhìn Linh đang nhướn nhướn đôi lông mày liên tục.

“Nói cho rõ.”

“Thì hai bà Tâm với Lan đó. Chặn đường gây sự.” Linh khoa tay múa chân diễn tả: “Tụi nó nói Di ngủ với anh. Dùng từ ngữ tởm lắm nha. Kêu là phải có ‘kỹ năng giường chiếu’, phải ‘tăng ca’ trên giường thì làm việc với anh mới thuận lợi như vậy.”

Minh lẳng lặng tháo mắt kính ra, đặt xuống bàn. Mọi động thái của anh trông thì có vẻ bình thường, song Linh biết tỏng ông anh mình đang “nóng máu” rồi.

Ánh mắt Minh tối sầm lại: “Tiếp.”

“Em tưởng Di khóc rồi chứ. Ai ngờ...” Linh chậc một tiếng tấm tắc, mắt sáng rực vẻ sùng bái: “Bả bật lại tanh tách! Đòi lôi lên Nhân sự, đòi trích xuất camera, dọa kiện tụi nó vu khống. Ngầu bá cháy quá trời!”

Minh nhếch mép với một nụ cười hài lòng.

“Chưa hết đâu!” Linh chỉ tay vào mặt Minh: “Cái này mới quan trọng nè. Anh biết sao bả đang nhịn mà bả nổi điên không? Tại tụi nó xúc phạm anh đó.”

Anh cau mày nhẹ.

Linh bắt chước giọng điệu đanh thép của Khả Di: “Anh Minh là đối tác tử tế, đàng hoàng. Câm cái miệng bẩn thỉu lại trước khi nhắc đến anh ấy!”

Diễn xong, Linh trở lại vẻ mặt tưng tửng, nháy mắt: “Đó, nguyên văn đó. Bả bênh anh chằm chặp luôn. Giữa cái chốn thị phi này mà có người dám đứng ra đỡ đạn cho cái danh dự ‘nát bươm’ của anh, hiếm lắm à nghen.”

Minh im lặng. Bàn tay anh gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn. Cô ấy gọi anh là “tử tế”? Bảo vệ anh trước mặt cả công ty?

Đã vài ngày trôi qua, từ sau cái đêm ở quán Barri đó, Khả Di như bốc hơi khỏi thế giới của anh. Không còn những tin nhắn trêu chọc, cánh cửa ban công tầng 21 luôn đóng kín mít. Có vài lần nghe tiếng động, anh vội bước ra thì chỉ kịp thấy vạt áo cô khuất sau rèm cửa.

Đến sáng nay cô mới gọi cho anh, nhưng cuộc gọi chỉ vỏn vẹn vài câu công việc, giọng điệu khách sáo, lại còn xa cách đến lạ lùng.

Anh biết lý do. Chắc chắn là vì đêm đó. Cô đã nhìn thấy anh thân mật với người phụ nữ khác. Trong mắt cô bây giờ, có lẽ anh chỉ là một gã đàn ông lăng nhăng, một kẻ “chẳng ra gì” khi vừa mới trêu ghẹo cô xong đã ôm ấp người khác.

Minh tự cười giễu chính mình. Một kẻ tồi tệ như vậy mà cô vẫn đứng ra bảo vệ, vẫn khẳng định anh là người “tử tế” sao?

“Này!” Linh thấy ông anh thẫn thờ thì búng tay cái “tách” trước mặt: “Hồn lỡ sa vào đôi mắt Di rồi hả?”

Minh thoáng giật mình quay qua, vội lấy lại vẻ điềm tĩnh: “Nói xong chưa?”

“Xong rồi.” Linh đứng dậy, phủi mông: “Báo cáo hết. Nhiệm vụ của em đã hoàn thành. Anh liệu mà cư xử. Đừng để Di yêu của em thất vọng.”

Cánh cửa vừa khép lại. Minh chậm rãi xoay ghế, hướng tầm mắt về phía khung cửa kính sát đất. Nắng chiều vàng sậm hắt qua mặt kính, vẽ những vệt sáng dài trên mặt sàn bóng loáng của căn phòng làm việc thênh thang.

“Tử tế sao?” Minh lẩm bẩm rồi lại nhìn xa xăm ra phía thành phố.

Từ ngữ ấy, nếu là người khác nói hẳn sẽ quá đỗi sáo rỗng. Vậy mà khi cất lên từ cô, nó lại khiến lồng ngực anh dấy lên một cảm giác thật kỳ lạ.

Anh rung động rồi chăng? Từ khi nào? Từ những lần vô thức tìm kiếm bóng dáng ấy nơi ban công, hay từ lúc tự mình bật cười trước những dòng tin nhắn ngốc nghếch của cô? Hay là... ngay từ khoảnh khắc đầu tiên anh nhìn thấy cô?

Minh rủ mắt nhìn xuống lòng bàn tay, tìm chút hơi ấm mỏng manh từ bàn tay nhỏ bé từng nằm gọn trong đó. Đêm hôm ấy, giữa biển người hoảng loạn tháo chạy tìm đường sống, chỉ duy nhất mình cô chọn bước ngược dòng, bất chấp hiểm nguy mà lao đến bên anh.

Anh tự hỏi lòng mình, rằng chút rung động này có đủ xứng đáng để che chở cho cô không?

Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lại len qua. Anh đưa tay lên, ngón tay xoa nhẹ trên môi: “Mình có đang lo xa quá không?”

Chắc gì cô ấy đã thích anh? Hay tất cả chỉ là ảo tưởng do anh tự vẽ lên từ những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt? Bởi sự lạnh nhạt mấy ngày nay, và cuộc gọi chỉ là công việc đầy xa cách, biết đâu đó là cách cô vạch rõ ranh giới? Có lẽ trong mắt cô, anh chỉ là một gã “đối tác” cần được bảo vệ vì lòng chính nghĩa, chứ chẳng hề có chút tình cảm nam nữ nào.

Song, nếu có, dù chỉ một phần trăm là “có” thì sao?

Nghĩ đến đó, anh lại cười, tay day day trán. Một tiếng cười mềm, pha chút tự trào: “Điên thật rồi...”

Một thằng đàn ông gần ba mươi tuổi đầu, vậy mà bây giờ lại ngồi đây, xoay mòng mòng vì một khuôn mặt, sợ hãi từng cái nhíu mày của một cô nhóc hàng xóm.

Có điều... nụ cười Minh khép lại. Anh sực nhớ đến câu chuyện Linh vừa báo cáo ban nãy: “Lan... Tâm...”

Giữa cái chốn công sở “tai vách mạch rừng” này, công khai xúc phạm đối tác chiến lược và đồng nghiệp là điều tối kỵ. Anh thừa sức nhấc máy gọi Nhân sự, tống cổ hai kẻ đó ra đường ngay lập tức để trút giận cho Khả Di. Tuy nhiên, chuyện không đơn giản như vậy.

Nếu anh ra mặt xử ép quá lộ liễu, chẳng khác nào anh tự thừa nhận cái tin đồn “bao nuôi” kia là thật. Lúc đó, người chịu tiếng xấu và bị cô lập lại chính là Khả Di. Cô ấy cần sự trong sạch, chứ không cần sự bảo kê mù quáng. Thế nên, muốn xử lý đám này thì anh cần một cái cớ hợp lý hơn.

Và... “Tại sao hai người đó lại dám mạnh miệng như vậy giữa công ty?” Minh nheo mắt suy tính.

Anh với tay lấy điện thoại, bấm gọi cho Linh.

“Alo, Linh.”

“Gì nữa ông anh? Em chưa kịp xuống sảnh mà?” Linh rên rỉ.

“Lan và Tâm ở bên Truyền thông đúng không?”

“Đúng. Nhất là con Lan. Ghê gớm lắm. Nó là đứa tung tin Di làm bậy bạ đó.”

Minh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh đều đều, nói: “Em điện qua phòng Nhân sự TAM ngay bây giờ. Kiểm tra hai hồ sơ đó cho anh. Làm cho kín.”

Mắt Linh bên kia đầu dây dường như sáng rực lên: “Wowww. Tuân lệnh sếp!”

***

Tan sở, Khả Di rồ ga chiếc Vespa màu xanh ngọc, hòa mình vào dòng người đông đúc trên đường phố Sài Gòn giờ cao điểm.

Bầu trời chiều nay thật đẹp biết bao. Những đám mây tím lảng bảng trôi chậm rãi, quyện vào những vạt nắng cam cuối ngày còn sót lại, tạo nên một bức tranh hoàng hôn đầy rực rỡ và cũng có chút gì đó u buồn, như tiễn biệt một ngày dài mệt mỏi với bao lo toan.

Gió chiều thổi ngược, luồn qua từng sợi tóc cô, mang theo chút mát mẻ hiếm hoi còn sót lại giữa cái nóng oi ả của ngày dài. Cơn gió ấy cũng nhẹ nhàng hất văng luôn chiếc mặt nạ “thật vui, thật tích cực” mà cô đã cố gắng đeo suốt ở công ty, để lộ ra lớp mệt mỏi ẩn sâu bên dưới.

Đi được một đoạn, Khả Di cho xe rẽ vào một con đường nhỏ. Cô tấp chiếc Vespa vào lề, dừng lại trước một góc ngã tư nơi nhịp sống dường như chậm lại.

Đó là một góc phố cũ kỹ, lọt thỏm giữa những căn nhà cấp bốn san sát nhau, mái tôn thấp tè đã ngả màu rỉ sét vì nắng mưa bao mùa. Tường vôi vàng loang lổ những vệt rêu xanh, phía trên là mớ dây điện đen sầm chằng chịt, vắt ngang bầu trời chạng vạng như một mạng nhện rộng lớn.

Nổi bật giữa khung cảnh có phần lụp xụp ấy là chiếc xe bánh mì nhỏ của dì Tư, nép dưới hiên một căn nhà đóng cửa im lìm. Chỉ là tủ kính đặt trên bộ khung sắt đã tróc sơn, được thắp sáng bởi một bóng đèn dây tóc tròn treo lủng lẳng. Ánh sáng vàng ệch ấm nóng từ bóng đèn soi rõ những ổ bánh mì vàng rộm xếp tầng, và khay thịt nướng cháy cạnh đang bốc khói nghi ngút trên lò than hoa đỏ rực.

“Dì ơi, cho con một ổ như cũ nha.” Khả Di cất giọng.

Người phụ nữ trung niên với mái tóc hoa râm búi, đang cặm cụi quạt than, nghe tiếng liền ngẩng lên. Gương mặt dì rám nắng, hằn sâu những vết chân chim mang nhiều vất vả.

“A, Di hả? Nay về trễ vậy con? Chờ xíu nhé, bánh nóng hổi mới ra lò đây.”

Bàn tay dì thoăn thoắt xẻ dọc ổ bánh mì giòn rụm, gắp dưa leo, trét một lớp bơ vàng óng, rồi gắp thêm mấy miếng chả dày cui nhét vào ổ bánh đã đầy ắp nhân.

Khả Di vội xua tay: “Dạ thôi dì, nhiều quá, con ăn không hết ấy.”

“Con cứ vậy.” Dì trách yêu, còn tay vẫn ấn thêm miếng chả vào: “Dì bỏ thêm chả cho con nhé, chả nhà làm mới xong, ngon lắm. Ăn mà có sức mà làm. Dì cho thì cứ nhận đi, đừng ngại.”

Dì gói ổ bánh vào tờ giấy báo cũ, tâm tình: “Cùng quê với nhau cả. Dì biết con lên đây sống một thân một mình chẳng dễ gì. Ở quê mình cái gì cũng nhẹ nhàng, thoải mái, gần cha gần mẹ. Lên đây đất chật người đông, lòng người... không biết đường nào mà lần. Nhưng vì miếng ăn, vì cuộc sống, cũng phải chịu thôi con à. Nhớ giữ sức khỏe nhé, đừng để mệt quá.”

Khả Di nghe đến hai chữ “lòng người”, bỗng trước mắt cô mờ đi vì một lớp nước mỏng. Đúng là lòng người quá khó đoán...

Dì nhìn lướt qua gương mặt cô, đôi mắt dì dừng lại ở quầng thâm dưới mắt và đôi má hóp lại của Khả Di, rồi thở dài một tiếng lo lắng: “Dì là dì thấy dạo này con gầy đi đấy. Mắt thì thâm quầng hết. Dì thấy thương lắm con ơi.”

“Dạ...” Khả Di lí nhí đáp, cúi mặt xuống nhìn mũi giày, tay siết chặt quai túi xách như để giấu đi vẻ bối rối. Cô không muốn dì thấy mình yếu đuối, song những lời quan tâm ấy lại khiến lòng cô thêm nao núng.

“Nói chứ... có chuyện buồn phải không con?” Dì nhẹ nhàng hỏi.

Khả Di chột dạ rồi vội ngẩng lên cười gượng: “Dạ đâu có. Con hơi mệt xíu thôi ạ. Công việc bận rộn ấy mà.”

Dì cười hiền: “Dì đi guốc trong bụng tụi con đấy. Bao nhiêu đứa sinh viên, bao nhiêu công nhân, nhân viên ăn bánh mì của dì cả chục năm nay. Vui hay buồn, nhìn mặt cái là dì biết ngay. Đừng giấu dì, con gái à.”

Dì đưa ổ bánh mì nóng hổi vào tay cô, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô một cái: “Nếu mệt quá thì cứ về nhà vài hôm mà nghỉ ngơi. Cơm áo gạo tiền quan trọng thật, nhưng không bằng sức khỏe với tinh thần mình đâu con. Đừng để bản thân kiệt quệ, rồi ai lo cho bố mẹ ở quê?”

Hơi ấm từ ổ bánh mì và từ bàn tay dì lan tỏa một chút vào trái tim của Khả Di khiến cô phải mím môi, cố ngăn một tiếng nấc nghẹn đang dâng lên cổ họng. Cô cong cánh môi nhẹ: “Dạ... con cám ơn dì.”

“Cái con bé này! Chưa gì đã đỏ hoe mắt rồi. Thôi về đi. Mai mốt lại qua ủng hộ dì nhé.”

“Dạ, con chào dì Tư, con về.”

Khả Di treo ổ bánh mì lên móc xe, vẫy tay chào dì rồi lại lao xe đi. Tiếng động cơ Vespa hòa lẫn vào dòng xe cộ nhộn nhịp. Những ngã tư đèn đỏ nối tiếp nhau, kéo dài lê thê như chính dòng suy nghĩ của cô, mỗi lần dừng lại là một khoảng lặng để cô tự vấn bản thân. Lời dì bán bánh mì cứ văng vẳng bên tai: “Về nhà vài hôm...”

Ý nghĩ ấy nhen nhóm lên trong đầu cô như một đốm lửa ấm áp, le lói giữa màn đêm lành lạnh đang dần buông xuống thành phố. Cô thèm được sà vào lòng bà nội, thèm bữa cơm rau dưa đạm bạc của mẹ với món canh chua cá lóc, thèm nghe cả tiếng bố càm ràm chuyện con sâu cái kiến trên cây sầu riêng, hay chuyện mấy trái cà ngoài vườn mới bị hư vì mưa dầm. Nhớ cả cảm giác ôm con mèo già vào lòng, nghe nó gừ gừ rồi dụi đầu vào má.

Nhưng rồi, đốm lửa ấy nhanh chóng bị cô dập tắt bằng lý trí. Bởi cô lớn rồi. Hai mươi lăm tuổi, đâu còn là đứa trẻ hễ bị bắt nạt là chạy về méc mẹ. Bố mẹ và bà đã dốc hết vốn liếng cho cô ăn học, chắt chiu mua cho căn chung cư ở thành phố đắt đỏ này. Họ cho cô đôi cánh để bay xa, chứ không phải để cụp cánh bay về than khóc chỉ vì vài chuyện thị phi công sở hay chút rung động tình cảm không thành. Mang bộ dạng ủ rũ này gọi về chỉ làm gia đình thêm lo lắng, mất ăn mất ngủ. Nếu vậy, cô càng đau lòng hơn.

Về đến toà nhà, Khả Di gửi xe rồi đi bộ lên sảnh, bước chân nặng nề hơn thường ngày. Một tay cô xách túi xách, tay kia cầm ổ bánh mì đã bắt đầu nguội dần, mùi pa-tê vẫn thoang thoảng song không còn hấp dẫn như lúc đầu. Cô vừa bước đi vừa định bụng sẽ lên phòng, bật một bộ phim hài nào đó trên Netflix, rồi ngồi ăn trên sofa cho qua bữa tối, hy vọng tiếng cười giả tạo sẽ xua tan phần nào nỗi buồn. Ấy vậy mà, khi ngón tay vừa chạm vào nút bấm thang máy thì cô dừng lại, bàn tay lưỡng lự giữa không trung.

Qua lớp cửa kính lớn của sảnh tòa nhà, cô nhìn thấy bầu trời bên ngoài đang chuyển sang màu xanh thẫm nhập nhoạng tối. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những tàn cây, đổ xuống mặt đường những hình thù xiêu vẹo và lẻ loi, hệt như chính cô lúc này.

Tự nhiên nghĩ đến cảnh phải bước vào căn phòng trống trải, đối diện với bốn bức tường im lìm, không tiếng người, cũng chẳng có lấy một chút hơi ấm, cô bỗng thấy không muốn về nữa.

Khả Di xoay người, đẩy cửa kính bước ra ngoài. Cô đi về phía công viên nhỏ bên hông chung cư, nơi vẫn thường là chốn nương náu mỗi khi lòng chông chênh.

Rồi cô bước chậm rãi trên lối đi lát đá, hít sâu bầu không khí trong lành. Gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh se se, nhưng ít ra ở đây còn có tiếng lá xào xạc, tiếng dế kêu râm ran từ bụi cỏ... vẫn đỡ ngột ngạt hơn không gian im lặng đến bức bối đang chờ đợi cô trong căn phòng kín mít kia.

Thật tức cười. Từ khi nào căn hộ ấy, niềm tự hào và chốn bình yên của cô, lại trở nên ngột ngạt đến thế? Phải chăng, suốt hơn một tháng qua, cô đã quá quen với việc có một anh chàng hàng xóm lúc nào cũng ý ới, chí chóe gọi nhau qua ban công? Quen với những cuộc trò chuyện vụn vặt, những nụ cười bất chợt, đến mức giờ đây, sự yên tĩnh vốn dĩ bình thường bỗng hóa thành nỗi cô đơn không thể chịu đựng nổi.

Cô tìm một băng ghế đá quen thuộc khuất dưới tán cây hoàng lan, ngồi xuống với tiếng thở dài khe khẽ. Đặt ổ bánh mì sang bên cạnh, cô lấy điện thoại ra. Thế nhưng ngón tay cô lướt qua cái tên “Mẹ yêu” thì dừng lại.

Cô rất muốn nhấn nút gọi, chỉ để nghe tiếng mẹ hỏi “Ăn cơm chưa con?”, nhưng rồi nhớ về lần gọi trước khiến cô lưỡng lự. Lần đó, chỉ vì một thoáng buồn xo không kịp giấu trong giọng nói, mà cả nhà đã náo loạn một phen. Thậm chí bà nội ngồi còn dọa sẽ bắt xe lên Sài Gòn ngay trong đêm để đưa cô về. Phải mất cả tuần sau đó, cô mới gọi điện trấn an để mọi người yên lòng.

Khả Di cười khổ, từ từ thu ngón tay lại rồi bấm tắt màn hình điện thoại: “Mạnh mẽ lên Khả Di. Mày ổn mà. Phải ổn...” Cô tự lẩm bẩm, hít một hơi thật sâu nuốt ngược tủi thân vào trong.

Chỉ có điều, khi ánh mắt Khả Di vô thức rơi xuống khoảng trống bên cạnh mình trên băng ghế đá. Cô cong khoé môi, đôi mắt bỗng nóng ran: “Lần này mày sẽ không khóc nữa đâu Di à. Giờ chẳng có ai an ủi mày như lần trước đâu.”

Cô cầm ổ bánh mì nguội ngắt lên, tự nói nhỏ với chính mình: “Anh ấy... sẽ không đến lau nước mắt cho mày nữa đâu.”

Lời vừa dứt, một dáng người cao lớn lặng lẽ ngồi xuống mang theo hương gỗ pha lẫn nốt trầm quen thuộc:

“Em tìm anh à?”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Người dùng mới

Người dùng mới

Đc rồi. Anh Trí hết vai. Mời anh Minh chính thức nhào vô đi :))

Kim Ngọc Mãn Đường

Kim Ngọc Mãn Đường

Ủa giờ mới để ý không like được từng chương

Kim Ngọc Mãn Đường

Kim Ngọc Mãn Đường

Đây là vị trí mà mấy anh thường đứng với người mình thích phải không nè?

Kim Ngọc Mãn Đường

Kim Ngọc Mãn Đường

Dám bd sam sung ẻm

Kim Ngọc Mãn Đường

Kim Ngọc Mãn Đường

Kết quả khi cống hiến cho tư bản =))))

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px