Chương 17: Ánh đèn buồn
Ánh hoàng hôn từ ngoài cửa sổ hắt vào phòng, nhuộm không khí bằng một màu hồng tím mờ ảo. Khả Di vừa tắm xong, mái tóc còn ướt sũng, quấn hờ chiếc khăn tắm quanh người. Cô đứng trước gương lớn trong phòng, chuẩn bị chọn đồ cho buổi tối.
Khi đang thoa một lớp kem dưỡng mỏng, ngón tay cô lướt nhẹ lên cổ rồi dừng lại ở một vết sẹo mờ tệp vào da, nằm vắt ngang. Phải nhìn thật kỹ dưới ánh sáng mới có thể nhận ra nó.
Cô miết nhẹ lên vết sẹo, thì thầm với chính mình trong gương: “Gần như không thấy gì nữa nhỉ.”
Một ký ức thoáng qua, nhưng cô nhanh chóng lờ nó đi. Cô đi tới tủ quần áo, chọn chiếc áo yếm trắng ren mềm mại với dây buộc phía trước khéo léo khoe vòng eo thon gọn, kết hợp cùng quần jeans ống đứng cạp cao tôn dáng. Mái tóc đen dài được duỗi thẳng mượt mà buông xõa tự nhiên, cùng với lớp trang điểm nhẹ nhàng.
Cô cong mi hài lòng: “Mình đẹp gái lắm chứ bộ.”
Cô xịt thêm chút nước hoa nốt nhài dịu nhẹ lên cổ tay rồi bước ra khỏi phòng với tâm trạng phơi phới. Vừa bước ra khỏi thang máy sảnh trệt chung cư, cô bất ngờ bắt gặp Minh trong chiếc áo thun đen cổ tròn tôn dáng nam tính, đang đứng lướt điện thoại. Trông anh vẫn cái vẻ kiêu ngạo, song nay còn thêm chút phong trần.
Khả Di vểnh môi lên, ánh mắt suy đoán: chắc đi chơi với “ai đó”. Cô giữ thái độ bình thản, bước tới gần.
Nghe tiếng bước chân, Minh ngước lên theo quán tính, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên khi nhận ra Khả Di: “Em đi đâu mà lên đồ dữ vậy.”
Cô hất nhẹ tóc: “Đi chơi.”
“Không sợ trúng gió à?” Minh liếc xuống vòng eo cô đang mặc áo dáng ngắn.
“Không - liên - quan - anh.” Khả Di đáp từ chữ, không nhìn Minh.
Minh nhướn một bên mày: “Em đi với ai?”
“Bạn.”
“Bar?”
“Không.”
“Khách sạn?”
Khả Di nghiến răng quay mặt qua: “Em đập giờ.”
“Vậy mới chịu nhìn anh.” Minh cong mắt cười, đưa tay gỡ nhẹ cánh hoa nhài trắng muốt vương trên tóc cô từ lúc nào.
Anh cầm cánh hoa mỏng manh ấy trên đầu ngón tay, đưa ra trước mặt cô nhưng chưa vội trao ngay, ánh mắt như đang chờ đợi ai kia hợp tác. Khả Di thoáng ngẩn người nhìn vật nhỏ xíu trắng muốt kia, rồi như bị thôi miên, cô chầm chậm xòe lòng bàn tay ra phía dưới tay anh để đón lấy.
Lúc này, Minh mới hài lòng đặt nhẹ nó xuống. Đầu ngón tay anh cùng cánh hoa chạm nhẹ vào da thịt, cố tình nấn ná giữ lại một nhịp. Cái chạm ấm nóng và khẽ khàng ấy chỉ diễn ra trong tích tắc thế mà đủ khiến tim cô vô tình rung lên.
“Tặng.” Anh nói nhỏ.
Cô nhìn cánh hoa, môi mím lại rồi hỏi: “... Anh cũng đi chơi hả?”
“Ừ, mấy người bạn rủ. Đi nhà hàng bên quận 2.”
“Em đi Barri. Quán bia mới mở.”
Minh vừa định nói thêm thì ánh đèn pha quét qua sảnh chung cư vắng lặng, chiếc xe Grab đã trờ tới, đỗ xịch ngay trước bậc thềm.
Khả Di như vớ được cọc để thoát khỏi không khí kì lạ, vội vàng giơ tay vẫy: “A, xe em tới rồi. Đi trước nha! Bai!”
“Đi cẩn thận.”
Minh đứng yên tại chỗ, một tay đút túi quần, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô khuất sau cánh cửa xe đóng sập. Thế nhưng dường như Khả Di đã vô tình bỏ quên lại điều gì đó. Trong không gian mát lành của tháng tám còn chút sương mưa, một làn hương nhài thanh khiết, dịu ngọt vẫn còn lẩn khuất, vương vấn đâu đây. Là mùi hương từ mái tóc cô, hay dư vị từ chính cánh hoa trắng muốt anh vừa chạm vào.
Minh khẽ cong khóe môi, hít nhẹ một hơi để cái hương vị thoang thoảng ấy thấm vào khứu giác. Anh rút điện thoại, bấm số gọi, giọng điệu thản nhiên: “Đổi quán khác được không?”
7 giờ 20 phút, Khả Di bước vào Barri. Quán nhậu mang phong cách góc phố Âu thu nhỏ ngập tràn tiếng nhạc xập xình và mùi thịt nướng.
“Di đây rồi! Ngồi lẹ em!” Anh Khánh rót bia từ tháp sóng sánh. Bàn đã bày sẵn đĩa tapas và thịt bò nướng tảng.
“Quá đúng giờ luôn!” Chị Hương kéo ghế cho cô.
Ba người cụng ly rôm rả. Công việc ổn thỏa, bạn bè vui vẻ, bia ngon. Khả Di thoải mái tựa lưng vào ghế, lướt mắt một vòng quanh quán... và: “Hả?”
Cách bàn cô không xa, Minh đang nhìn cô chằm chằm. Với nụ cười nhếch mép “thương hiệu”, anh ung dung nhướng mày như thể đã chờ đợi khoảnh khắc cô phát hiện từ lâu.
Bên cạnh anh là một cô gái xinh đẹp, xung quanh là vài cặp đôi khác đang cười nói om sòm đi vào dần dần. Tuy nhiên, điều khiến máu trong người Khả Di sôi lên là vẻ mặt “tôi biết tỏng là em ở đây và tôi cố tình đến đấy” của anh. Anh cố tình hay vô tình thật đây?
Khả Di trợn mắt, dùng khẩu hình miệng ra hiệu: “Sao anh cũng ở đây? Không phải anh đi quận 2 sao?”
Minh chỉ nhún vai, vẻ mặt vô tội rồi thản nhiên nâng ly bia của mình lên. Anh đáp lại bằng ánh nhìn, thứ “sóng não” mà chỉ hai người hiểu: “Ai mà biết.”
Cô liếc xéo về phía cô gái xinh đẹp kia, rồi lườm Minh một cái cháy mặt. Cô hậm hực nâng ly bia tu một ngụm lớn, trong đầu mắng thầm: “Coi có cái tướng xà nẹo với gái kìa. Tới đây trêu ngươi đứa ế hay gì.”
Minh như đọc thấu nội tâm cô. Anh bật cười rồi cũng nâng ly uống một ngụm, vẻ mặt đầy khiêu khích: “Sao liếc anh ghê vậy?”
Không ai chịu thua ai, cô vừa nâng ly thì Minh ở bàn bên kia cũng hiểu ý mà nhấp theo. Và thế là, lọt thỏm giữa tiếng nhạc xập xình và tiếng trò chuyện rôm rả của bạn bè, hai người âm thầm bắt đầu một cuộc đua lén lút: xem ai cạn ly trước.
Kết quả đến rất nhanh. Minh đặt mạnh cái ly rỗng xuống bàn, nhướn mày rồi giơ lên lắc lắc nhẹ ra chiều đắc thắng, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô gái đang hậm hực phía đối diện, cách anh hai dãy bàn.
Khả Di bĩu môi dài thượt, dường như bao nhiêu bực dọc vì thua cuộc cô đều trút hết vào đĩa mồi trước mặt. Cô gắp một miếng khoai tây chiên, hùng hổ nhét tọt vào miệng. Nhưng xui thật, miếng khoai vừa mới ra lò còn nóng bỏng rẫy, vừa chạm đầu lưỡi đã làm cô giật nảy mình.
Cô vội há to miệng “hà... hà...” liên tục để tản nhiệt, tay thì quạt lấy quạt để, mặt mũi nhăn nhúm chun chun cả lại. Hai má vốn đã ửng đỏ vì men bia giờ càng thêm đậm đà vì nóng. Cái vẻ “chiến thần” hăng hái ban nãy bay biến đâu mất, chỉ còn lại bộ dạng lúng túng, trông vừa tội nghiệp lại vừa buồn cười không chịu được.
Chứng kiến trọn vẹn màn “tự hủy” đó, Minh phải cắn môi để ngăn một tiếng cười bật ra, rồi lẩm bẩm: “Dễ thương.”
“Hả? Dễ thương gì ạ?” Cô gái ngồi cạnh bên nghe thoáng qua, hỏi.
“Không có gì. Anh qua đây chút.”.
Cô gái đặt tay lên cánh tay Minh: “Dạ. Nhanh nha. Em đợi.”
Minh không đáp, chỉ mỉm cười một cách xã giao.
Ở phía đối diện, Khả Di vô tình nhìn thấy hết cảnh tượng ấy. Cô chống tay lên má rồi lẳng lặng quan sát. Đó là những người bạn của Minh sao? Trông ai cũng có vẻ sang trọng và sành điệu. Nhất là cô gái bên cạnh anh khi nãy. Xinh đẹp và rực rỡ. Nhìn sơ cũng biết mình và cô gái kia không cùng thế giới? Đây có phải là gu của Minh?
Nghĩ tới đây, chẳng thể nhìn thêm, cô đành lảng mắt sang khoảng không vô định, ngón tay vô thức miết nhẹ lên thành ly đang trượt dài những giọt hơi nước. Sao tự nhiên lại có cảm giác bực bội thế này?
“Này Di, em sao vậy?” Giọng chị Hương quan tâm.
“Dạ? Em đâu sao đâu.” Khả Di giật mình, vội điều chỉnh lại nét mặt, cười trừ.
“Trông mặt em thẫn thờ lắm. Mải nhìn cái gì bên đó à?” Anh Khánh cũng tò mò ngoái cổ nhìn theo hướng cô vừa nhìn.
“Thôi thôi, không có gì đâu. Em nhìn linh tinh ấy mà.” Khả Di xua tay, cố lảng sang chuyện khác.
“Anh mà là đồ linh tinh à?”
Một giọng nói trầm trầm đột ngột cất lên ngay sát sau lưng khiến Khả Di giật thót, suýt nữa thì làm đổ cả ly bia. Minh đã đứng đó từ lúc nào.
Anh lách qua ghế của cô rồi quay sang gật đầu lịch sự với hai người còn lại: “Chào mọi người.”
Tiếp đến anh vừa đưa mắt về lại Khả Di thì đã nghe tiếng chép miệng một cái rõ to của cô, mặt quay ngoắt đi hướng khác. Cô cầm ly lên nhấp một ngụm bia, cố tình lờ đi sự hiện diện của anh.
“Sao vậy? Lườm anh nãy giờ. Giờ anh qua lại lơ ta?” Minh ghẹo cô.
“Anh qua đây làm gì? Em có nhìn anh đâu.” Khả Di càu nhàu, ra vẻ đuổi khách.
Minh phì cười, kéo ghế ngồi xuống cạnh cô: “Uống bia thua mà giận anh hả?”
Khả Di liếc xéo anh một cái. Cô nhích người, kéo cái ghế trượt trên sàn một đoạn, cốt để tạo ra một khoảng cách rõ ràng với anh.
“Xin lỗi, tính em hơi hẹp hòi.” Cô đáp tỉnh bơ, giọng sặc mùi dỗi hờn.
Anh Khánh thấy không khí có vẻ hơi kỳ kỳ, liền nhanh nhảu rót một ly mới đưa qua Minh: “Minh qua đây thì uống một ly với tụi này nha. Nào nào cụng cái nào!”
Minh cầm ly lên, cụng với mọi người. Thế mà, khi đưa ly về phía Khả Di, cô vẫn giữ cái mặt lạnh tanh. Thấy vậy, anh cố ý ghé sát hơn rồi khiêu khích: “Sao? Thi tiếp không?”
Khả Di liếc nhìn nụ cười nhởn nhơ nơi mắt anh, cơn “ngứa mắt” lại dâng lên. Tên trap boy này... Được thôi, anh thích thì cô chiều. Để xem lát nữa ai là người phải bò về bàn.
Ánh mắt cô sắc lại, cháy lên tia nhìn thách thức. Cô cầm ly bia dằn mạnh xuống bàn một cái “cộp”, tuyên chiến: “Tiếp! Sợ gì! Dô nè!”
“Ha ha, được! Dô!” Minh khoái chí.
Chị Hương và anh Khánh thấy thế, thì cũng hò reo cổ vũ, cười nắc nẻ rộn cả một góc quán.
Chờ mọi người ngớt cười, Minh mới quay sang nói chuyện công việc: “Tuần sau họp báo cáo phòng bên đó. Công ty Minh sẽ cử nhân viên đi. Nếu cần trao đổi thêm thì cứ gửi mail cho Minh.”
Anh Khánh lại được đà lanh chanh: “Minh yên tâm. Có Khả Di đây mà. Nghe đồn hai người thân nhau lắm.”
Chị Hương vội huých vai: “Đừng có nói lung tung. Người trong công ty nghe được, không hay đâu.”
Anh Khánh lại nói tiếp: “Bà cứ lo xa. Hai bên làm việc thân thiết, hiểu ý thì tốt chứ sao. Mà công ty gì ở đây.”
Minh lúc này cười cười, không nói gì.
Khả Di cũng không tham gia, chỉ chống cằm rồi khẽ trút một hơi thở dài. Nếu là mọi khi, giữa cái không khí này, cô đã là người cười to nhất, rồi chê ỏng chê eo trêu chọc Minh. Nhưng hôm nay, nụ cười xã giao trên môi cô cứ nhạt nhẽo, gượng gạo rồi lịm đi hẳn.
Khả Di rũ mi, nhìn chăm chú vào mặt bia vàng óng đang sủi bọt. Cô không ngây thơ đến mức không hiểu chuyện đang xảy ra. Từ lúc nào chẳng hay, đâu đó trong lòng cô đã có một sợi dây mảnh dẻ khẽ rung lên theo những điều rất đỗi bình thường.
Cái cảm giác chông chênh gợn lên từ sáng đến giờ, cuối cùng cô cũng gọi tên được nó. Có lẽ, những trận cười bất chợt, những cái hiểu ngầm không cần nói và cả những khoảnh khắc gần gũi vô tư giữa hai người đã vô tình làm nhòe đi cái ranh giới bạn bè vốn có. Mọi thứ dễ chịu quá, êm đềm quá, khiến cô lơ là quên mất việc phải đề phòng. Để rồi trong chính khoảnh khắc buông lỏng ấy, một nhịp tim lệch hướng đã lặng lẽ hình thành.
Nhưng ngay khi ý nghĩ ấy vừa thành hình, một nỗi bất an từ quá khứ bất chợt dội về, khiến cô thoáng nhíu mày. Suy cho cùng, vết sẹo trên cổ có thể mờ đi theo năm tháng, song vết sẹo trong lòng thì chưa bao giờ thực sự ngủ yên.
Khả Di vội phủ nhận: “Chỉ là chút xao động nhất thời thôi.” Cô tự nhủ.
Phải rồi, chỉ là cơn say nắng nhẹ. Khả Di nâng ly, uống một ngụm thật lớn. Vị đắng lành lạnh trôi tuột xuống cuống họng, lan toả nơi lồng ngực, như muốn rửa trôi đi chút rung động dại khờ vừa chớm nở.
Cô ngẩng đầu, đôi mắt chậm rãi lấy lại vẻ tĩnh lặng. Một thoáng xao lòng nhỏ bé này, cứ để nó tan ra cùng hơi men. Uống hết ly bia là xong, sáng mai rồi sẽ quên: “May mà biết sớm. Dừng lại ở đây thôi, Di à.”
Cạnh bên, Minh vẫn âm thầm quan sát cô. Chỉ vài phút trước, cô gái này còn cười rạng rỡ, còn “chiến” bia với anh bằng cái vẻ háu thắng đáng yêu khiến người ta phải bật cười. Vậy mà giờ đây, đôi mắt ấy lại mang nét buồn bã khó hiểu.
Minh nghiêng người gần Khả Di: “Sợ tin đồn không?”
“Sợ gì cơ?” Cô ngước lên, ánh mắt mơ màng vì men bia.
Anh phì cười: “Đô yếu dữ vậy. Thôi không uống nữa. Anh về lại bàn đây.”
Khả Di gật gật, dơ tay lên chào: “Bye anh!”
Minh vừa quay đi, hàng mi cô liền cụp xuống rồi lướt qua ly bia còn vơi một nửa. Dường như cô đang cố tìm thấy một điều gì đó trong đáy ly, hay chỉ đơn giản là tránh nhìn theo bóng anh. Cô lại thở nhẹ với những rối bời trong lòng mình.
Cuộc nhậu cứ thế kéo dài thêm một lúc nữa. Thi thoảng, như một thói quen chết tiệt, ánh mắt Khả Di lại vô thức trôi về phía bàn bên kia. Và lần nào cũng vậy, cô đều bắt gặp Minh đang nhìn sang. Anh cong môi, nụ cười nhẹ tênh như chẳng hề vướng bận gì. Những lúc ấy, cô lại chột dạ quay phắt đi, vờ như đang bận bịu vét nốt chút mồi trên đĩa hay quay sang hùa theo câu chuyện của chị Hương. Cứ thế vài bận, men bia cùng sự ngột ngạt khiến đầu óc cô bắt đầu ong lên.
Cũng may một lúc sau anh Khánh rốt cuộc cũng chịu gọi tính tiền. Thế nhưng, cả nhóm ngớ người khi phục vụ báo Minh đã thanh toán toàn bộ hóa đơn từ trước. Nể tình, anh Khánh và chị Hương vui vẻ bước sang bàn bên đó để nói lời cảm ơn. Còn Khả Di chỉ đứng từ xa gật đầu xã giao rồi im lặng nán đợi. Cuộc vui tàn, cả nhóm lúc này mới kéo nhau đi về.
Bước ra khỏi cửa quán, gió đêm thốc vào mặt khiến Khả Di chếnh choáng hơn cả lúc ngồi trong. Tiếng ồn ào bị bỏ lại sau lưng, chỉ còn tiếng xe cộ loang loáng trước mắt. Cô hít một hơi sâu, cố tìm lại chút thăng bằng.
“Dạ! Anh chị về.” Khả Di cúi đầu 90 độ, hai tay hất ra sau. Rồi cô ngẩng lên, thở mạnh, có lẽ cô nghĩ làm như vậy thì hơi bia sẽ bay bớt đi và cô sẽ tỉnh hơn.
Thế nhưng gió đêm thổi thốc vào mặt, lành lạnh nhưng chẳng đủ để xua đi cái nóng hầm hập đang bốc lên trong đầu. Khả Di nheo mắt, cố định hình lại tiêu cự về phía góc khuất cạnh bãi giữ xe.
Ở đó, cô gái nọ đang khoác hai tay lên cổ Minh, cả người mềm oặt dựa hẳn vào anh, giọng say mèm: “Anh Minh…” Rồi cô ta nhón chân, hôn lên má anh.
Khả Di thấy tất cả, song không hiểu sao cô cứ đứng chôn chân ở đó. Nhìn bóng dáng hai người dưới ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống, có khác gì đang cho cô nhìn rõ hơn một thế giới riêng mà cô hoàn toàn không thuộc về. Một chút hụt hẫng len lỏi vào tim, như khi người ta lỡ tay làm tuột mất một quả bóng bay lên trời. Tiếc nuối, nhưng đành chịu thôi.
Cô quay lưng đi, đôi vai mảnh mai hơi rụt lại vì cơn gió đêm lạnh buốt, rồi bước vội về phía lề đường.
Ở phía bên kia, cô gái nọ vẫn đang say sưa trong ôm chặt lấy Minh. Anh không đẩy cô ra ngay, song đôi mắt anh liếc nhìn về phía bên kia, nơi hương nhài dường như vẫn còn vương lại trong không khí, vừa kịp thấy bóng dáng của Khả Di khuất sau lớp kính xe mờ đục.
Chiếc taxi lăn bánh, mang chút thanh khiết ấy rời đi ngay trước mắt anh. Để rồi hương nhài tan biến, mùi nước hoa nồng gắt từ cô gái trước mặt xộc thẳng vào khứu giác, khiến lồng ngực anh dâng lên một cảm giác khó chịu dữ dội. Bởi bóng dáng cô độc của Khả Di đã xé tan tành vai diễn “quý ông lịch thiệp” mà anh đang khoác lên người. Anh chợt chán ngắt đến tột cùng khi phải diễn cái dáng vẻ hoàn hảo bên cạnh một người mình không hề rung động. Minh đưa tay gỡ mạnh tay cô gái ra khỏi cổ mình.
“Anh... Anh sao vậy?” Cô gái ngơ ngác.
Minh nhìn chiếc taxi đã mất hút vào dòng xe cộ, rồi quay cô gái: “Em đẹp lắm. Nhưng mình không hợp nhau đâu.”