Chương 16: Nồi bún bò
Sau cái đêm báo cháy hỗn loạn ấy, không khí chung cư mất vài ngày mới dần trở lại bình thường. Dù không có thiệt hại gì nghiêm trọng, nhưng mùi khói khét lẹt vẫn còn lẩn khuất đâu đó nơi hành lang khiến ai nấy đều mang tâm lý bất an.
Cuối tuần, Khả Di rủ mẹ con Trân sang nhà bày vẽ nấu một nồi bún bò Huế thật lớn. Xong xuôi, ba người chia nhau bưng các tô bún nóng hổi sang các nhà hàng xóm cùng tầng trước khi quay về thưởng thức phần của mình.
“Trời ơi, Khả Di khéo quá! Hôm kia em cứu bé An, chị chưa trả ơn, nay còn nấu cho chị.” Chị Nhung tấm tắc khi nhận tô bún.
“Sao bằng chị kho thịt được. Bữa ăn ké nhà chị, em nhớ hoài, còn khoe mẹ.”
“Em thích thì qua nhà chị ăn. Thấy em ở một mình cũng buồn. Chị kho cá với lá mì ngon lắm, mốt chị nấu. Mời cả Minh nữa, chị muốn cảm ơn hai em.”
“Anh Minh ạ? À… dạ, em sẽ chuyển lời.” Khả Di ngập ngừng.
Trở về căn hộ, Khả Di cũng bắt đầu cùng với mẹ con Trân thưởng thức tô bún của riêng mình.
“Bi ăn thêm thịt không? Dì Di cắt thêm cho con nhé?”
“Con thích ăn thịt mỡ.” Bé Bi hồ hởi.
Trân liếc: “Thịt thì không ăn, suốt ngày mỡ mỡ. Ỷ có dì Di thương là nhõng nhẽo.”
“Ha ha. Thì mày chăm tao, tao chăm lại bé Bi thôi. Mà mấy đứa mình có mỗi mày có con. Bi là cục vàng của dì nè.” Khả Di nhéo nhẹ má Bi.
Trân lắc đầu: “Mà nghĩ hôm bữa nhà kia bị cháy sợ mày ha. May là không ai bị gì.”
“Ừ. Trải qua vụ lần này, tao quyết định, sẽ sống rực rỡ như một đoá hoa!” Mắt Khả Di lấp lánh.
Trân đưa mắt ra ngoài ban công, những bụi hoa nhài đang nở rộ dưới ánh nắng ban trưa: “Như trên mạng nói, ‘lỡ không rực rỡ thì sao hả mày?’”
Khả Di trầm tư rồi nhún vai: “Vậy thì tụi mình sẽ là những đoá hoa độc lạ. Hàng hiếm đó mày.”
“Mày cứ lạc quan quá! Mà tao thích mày ở điểm này nè. Dù có trong bóng tối như thế nào, mày vẫn sẽ tìm được ánh sáng le lói, hoặc tự mày phát sáng luôn. Mày cứng đầu lắm.”
Khả Di mím cười rồi sực nhớ ra điều gì, cô ghé sát Trân hạ giọng: “Nè, nói chứ mày qua đây ăn uống vầy, ba mẹ chồng mày không la hả?”
Nụ cười của Trân chợt kéo xuống, đôi tay đang gắp thịt cho Bi cũng dừng lại. Cô liếc nhìn con, thấy nó vẫn đang tập trung ăn, rồi mới thở hắt ra: “La chớ. Mới cằn nhằn sáng nay. Bà nói tao ỷ có bà trông nhà rồi đi chơi, còn ông bố chồng lườm miết luôn á.”
“Vậy mà mày cũng qua…” Khả Di áy náy.
“Kệ! Lâu lâu phải có thời gian cho mình chớ.” Trân nhún vai, vội vã gắp miếng thịt bỏ vào chén Bi: “Ăn đi con.”
Trân ngước lên, không muốn tiếp tục chủ đề: “Thôi ăn đi mày, mì sắp nguội kìa.”
Ting. Tin nhắn điện thoại. Là Minh.
Lão già: Em nấu bún bò à?
Con Mèo: Mũi thính quá ta.
Lão già: Đói! Cho xin miếng.
Con Mèo: Suy nghĩ đã!
Lão già: Ha ha. Vẫn ghim chuyện đó à?
Con Mèo: Xời! Anh nhột thì có. Dễ gì trap được em.
Lão già: Ra ban công.
“Sao tự nhiên bắt ra ban công?” Khả Di lầm bầm, miệng cằn nhằn nhưng chân đã tự động đứng dậy. Thật ra cô vẫn còn chừa một ít nước lèo và thịt ngon nhất trong bếp, định bụng lát nữa sẽ mang lên cho anh, nhưng cứ thích chọc cho bỏ ghét.
“Tao ra đây chút.” Cô nói với Trân, tay vuốt lại tóc tai gọn gàng trước khi bước ra.
Khả Di vừa bước ra đã nghe giọng nói trầm trầm cợt nhã quen thuộc.
“Hết bún thiệt à? Mà bộ đồ hình Spongebob dễ thương ta!”
Minh đứng trên ban công tầng trên, tay gác lan can, ánh mắt anh nhìn xuống lém lỉnh. Nắng buổi sáng rọi thẳng vào người anh, làm nổi bật làn da khỏe khoắn và...
“Ai cho anh ở trần?!” Khả Di lập tức quay phắt người lại, mặt đỏ lựng lên như quả gấc chín. Cô đưa hai tay che ngang mặt, song những ngón tay chẳng biết “vô tình” thế nào mà hở ra một khe nhỏ xíu, đủ để con mắt tò mò liếc về phía ban công nhà phía trên.
Minh im lặng vài giây, tay vẫn gác lên lan can, quan sát điệu bộ lúng túng đáng yêu của cô. Rồi anh mới lên tiếng: “Em làm gì căng thẳng vậy?”
“Anh vô duyên! Mặc áo vào đi!”
“Anh đang ở nhà anh.Với… Em đứng ở đó, thấy gì đâu nhỉ?.” Anh nhún vai một cái, khoé môi cong lên thích thú.
“Sao không thấy ba?! Cái bờ vai to đùng… chết!” Nói tới đây cô vội bịt miệng lại, mặt đỏ bừng.
Minh phì cười: “Vai anh rộng thiệt. Anh nghe rồi nhé.”
Anh tựa cằm vào lan can, cố tình kéo dài sự ngượng ngùng: “Vậy, tóm lại là em tính để anh chết đói, hay sao đây, cô hàng xóm?”
“Thôi vào đây! Nguội tô bún của em hết rồi… à mà… Chị Nhung mời anh hôm nào qua ăn cơm để cảm ơn đó.”
“Chị Nhung nào ta?”
“Mẹ bé An, hôm kia, anh bế thoát vụ cháy á.”
“À Ok thôi. Em cứ lên hẹn, anh qua với em.”
“Em có nói đi ăn với anh đâu?” Khả Di vênh môi.
“Anh không đi với em, thì còn với ai nữa?” Giọng Minh kéo dài.
“Sao mà cái miệng...” Khả Di đang nói tiếp thì dừng lại, khi ngước lên nhìn khuôn mặt anh, dưới tia nắng đang phủ lên mái tóc một lớp vàng dìu dịu. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cô thấy tim mình bỗng xốn xang một cách lạ thường. Cảm giác như có cánh bướm đang bay loạn trong bụng vậy. Từ khi nào cô lại dễ bị anh ta làm lung lay thế này?
“Anh ơi!” Một giọng nữ trong trẻo bất ngờ vang lên từ trong căn hộ Minh.
Cánh bướm trong bụng Khả Di lập tức rơi bộp xuống đất.
Minh quay vào trong: “Vào đây.” Anh quay lại nhìn cô, vẫy tay: “Bữa sau có nấu, cho ké một phần nữa nha. Bye em nhé.”
Cánh cửa căn hộ của anh vừa khép lại, cô liền bĩu môi dài thượt. Cái cảm giác ngọt ngào ban nãy bỗng biến thành vị chua loét trong lòng. Cái phần bún ngon nhất cô lén chừa lại trong bếp ban nãy… dẹp luôn đi.
“Tưởng thế nào… ôm gái mà vẫn ra đây tán dóc được. Xì!”
“Ai thế mày?” Trân nói với, thấy cô bạn đang nhìn chằm chằm về phía ban công với vẻ mặt khó ở.
“Ông giám đốc tao hay kể đó.” Khả Di đi vào, xụ mặt ngồi phịch xuống.
“Anh chàng đẹp trai với cái miệng lanh lảnh đó ha? Tao hóng có tí xíu mà cũng thấy ông đó nói chuyện khéo thiệt nha.” Trân chống cằm, nheo mắt: “Tao hỏi nè, mày với ông giám đốc có gì không? Chớ tao thấy cái điệu này, ổng có ý với mày đó.”
Khả Di hừ mũi: “Ý gì? Ổng có bạn gái rồi.”
Trân ngạc nhiên: “Ủa gì kì vậy?”
“Mắc gì kì. Tao mới nghe giọng con gái trên nhà đó. Nghe ngọt xớt ‘Anh ơi!’ luôn.”
Trân nhíu mày: “Có hiểu nhầm không? Lỡ em gái, bà con gì sao?”
“Thôi!” Khả Di xua tay, vội lùa một đũa bún vào miệng: “Tao với ông đó không có gì hết. Tính ổng thả thính lung tung thôi. Chứ không gì đâu.”
Trân chống cằm nhìn cô bạn thân đang ăn lấy ăn để như trút giận, cười đầy ẩn ý, không nói gì thêm.
***
Minh quay vào, kéo cửa kính ban công lại.
Hải Châu, cô bé với mái tóc đen ngang vai và đôi mắt đen láy tròn xoe, đang ngồi vắt vẻo trên ghế xoay xoay, nhìn anh chằm chằm.
“Anh hai cố tình khoe body với chị đó hay gì?” Cô bé nheo mắt.
Minh lườm cô bé, tiện tay vớ lấy cái áo thun vắt trên ghế sofa, tròng vào: “Anh mới chạy bộ về, mồ hôi nhiều thôi.” Nói rồi, anh đi thẳng đến tủ bếp lấy ra một gói mì tôm.
“Tí nữa lo mà về đi, Châu. Dì Nga đang lo cho em kìa.” Anh vừa nói vừa xé gói mì.
“Hônggg! Cơ mà, chị đó là ai thế?” Hải Châu dò hỏi.
“Cơ mà, chị đó là ai thế?” Hải Châu dò hỏi.
Minh ngước lên, suy nghĩ một chút rồi cười: “Đồng nghiệp kiêm hàng xóm của anh.”
“Xinh hông? Đẹp hông?”
Anh đưa mắt về phía ban công, nhớ đến hình ảnh cô gái trong bộ đồ ngủ Spongebob, lúng túng che mặt, rồi lại hốt hoảng tự bịt miệng sau khi hét “vai anh rộng” ban nãy. Minh bất giác mỉm cười: “Xinh. Đẹp. Nhìn hài hài…”
Thấy cô em gái bắt đầu tò mò, anh vội đổi chủ đề: “Em ăn thêm trứng nhé?”
“Ồ!!!” Châu kéo dài giọng đầy biểu cảm về câu đổi chủ đề lộ liễu.
“‘Ồ’ cái gì mà ‘Ồ’? Giờ em cũng lớp 9 rồi, không còn nhỏ đâu, đừng có hở tí bỏ nhà đi như vậy. Anh cho em ở lần này thôi. Sau bỏ đi nữa, thì tự ra ở gầm cầu mà ngủ.” Minh bưng tô mì ra trước mặt Châu.
Châu phồng má: “Ai biểu mẹ cứ la em. Nhà anh rộng vậy, em ngủ ké mấy hôm, hông được á?”
“Dì thương em mới la. Cũng tại em cúp học. Cái này anh không bênh được. Ăn đi rồi về. Tối anh có việc ra ngoài nữa.”
“Đi đâu dạ? Cho em đi dới! Mà anh giàu sao keo dị? Hỏng mua gì ngon cho em, bắt ăn mì gói.”
“Anh đi chơi với mối của ba làm mai. Em đi không?” Minh đáp lạnh tanh.
“Eo! cái bà mê anh, con ông công ty thuốc đó hả? Em hổng ưa bà đó chút nào. Giả trân à!” Châu vừa nói vừa húp mì suỳ sụt từng cọng một, vẻ mặt cau có: “Mà hôm bữa ba nhắc anh á. Lâu không thấy anh về thăm ba.” Miệng Châu ngậm mì, giọng ồm ồm.
“Anh bận.” Minh trả lời cụt lủn.
Châu nghiêng đầu nhìn Minh. Người anh cùng cha khác mẹ với mình. Châu không nhớ nổi lần cuối anh về nhà là khi nào nữa. Châu thở dài: “Hổng hiểu nổi người lớn luôn á.”
Rồi cô bé đảo mắt nhìn quanh căn phòng khách rộng lớn, chun mũi hít hít vài cái tỏ vẻ khó chịu: “Mà nói thiệt nha, em hổng hiểu sao lắm bà mê anh được hay ghê. Người thì khó tính như ông già. Còn cái căn này nữa, bước vô y chang cái đền thờ, toàn mùi trầm hương! Sao anh hông chọn mùi nào khác cho nó thơm, tươi mát hơn xíu? Ở riết người anh ám mùi nhang khói không à.”
Minh gõ nhẹ tay lên mặt bàn đá: “Mùi này tĩnh tâm. Con nít như em không hiểu được đâu.”
“Xí! Tĩnh tâm hay là bị hâm.” Châu bĩu môi.
Cô bé nghiêng đầu, tò mò quay lại chuyện cũ: “Mà còn chị hồi nãy anh nói chuyện thì sao?”
Tay Minh đang lau bếp thì dừng lại. Anh quay sang, ném chiếc khăn lên bàn: “Em ăn xong thì rửa tô đi. Tí anh đi công việc.”
“Ủa??? Sao em phải rửa? Đợi xíu có người tới dọn mà anh hai?” Châu la lên, chỉ vào cái tô rỗng của mình.
“Không.” Minh nói dứt khoát: “Tự làm đi.”
***
Sau khi tiễn mẹ con Trân về, căn hộ nhỏ của Khả Di lại rơi vào vẻ im ắng quen thuộc. Cô đứng ngẩn trước bồn rửa, tiếng nước xả rào rào dội xuống chồng bát đĩa vẫn không sao át nổi cái giọng nữ trong trẻo vang lên từ nhà Minh ban nãy.
“Ổng có bạn gái rồi à? Là cái bé hôm bữa sao?” Khả Di mím môi, bàn tay chà xát thật mạnh mặt nồi: “Cũng đúng thôi. Người như ổng mà không có mới là chuyện lạ.”
Bọt xà phòng trắng xóa trào lên theo từng nhịp miết. Cô lẩm bẩm tiếp: “Đẹp trai này, rủng rỉnh tiền bạc này, lại còn dẻo miệng... Đúng chuẩn ‘trap boy’ sát gái rồi còn gì.”
Cô khẽ thở hắt ra, cố nén lại chút hẫng hụt vô cớ nơi lồng ngực: “May mà mình còn tỉnh.”
Động tác rửa bát chợt khựng lại dưới vòi nước vẫn đang xối xả. “Xời! Mình đâu có dễ dính thính thế. Vừa mới ‘thoát nạn’ xong, mới thở đều được có bao lâu...” Nghĩ tới những chuyện đã qua, Khả Di chợt rùng mình. Đời nào cô lại ngốc nghếch tự nhảy vào một cái bẫy khác chứ?
Cô vặn vòi nước xả thật mạnh: “Chắc là do mình nhạy cảm quá thôi. Hàng xóm thân thiết... đúng, chỉ là thân thiết. Anh ta giúp mình, mình nấu vài món trả lễ. Sòng phẳng. Chắc chắn là vậy rồi!”
Ting.
Tiếng chuông tin nhắn bất ngờ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ đang rối như mớ râu ngô. Khả Di lau vội tay vào chiếc khăn lau bếp, cầm điện thoại lên mở khóa màn hình.
Chị Hương: Tối đi chơi không? Có quán mới.
Bình luận
Người dùng mới
Và chị cũng lãng xẹt luôn :)))))) ngày nào không tới, lại đúng ngày này