Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Mưa Thu, Trăng Đông

Chương 15: Nắm tay nhau

Nỗi bối rối và những nhịp đập xao xuyến ban trưa nhanh chóng bị đè bẹp bởi núi công việc ngập đầu chờ đợi ở văn phòng. Những con số ngân sách, bản vẽ thi công và mớ báo cáo họp hành cuốn Khả Di đi như một cơn lốc.

Thời gian trôi qua trong guồng quay công việc bất tận. Ngày hôm nay của Khả Di kéo dài đến tận khuya. Khi cô lê được những bước chân nặng trĩu về đến căn hộ, Sài Gòn đã chìm vào màn đêm tĩnh lặng. Trút bỏ bộ quần áo công sở, cô buông thõng người, thả mình rớt xuống tấm nệm êm ái. Hai mí mắt nặng trĩu dính chặt vào nhau, ý thức rất nhanh chìm vào khoảng không tối mịt.

Thế nhưng, giấc mộng êm đềm ấy kéo dài chưa được bao lâu...

Renggggggggg…

“Chạy nhanh đi!”

“Lấy đồ giá trị chưa?”

“Di ơi! Dậy chạy đi!”

“Cháy rồi!”

Khả Di lờ mờ mở mắt giữa tiếng ồn ào. Cô choàng tỉnh, tim đập thình thịch: “Chuyện gì vậy?”

Tiếng chuông báo cháy réo inh ỏi dội thẳng vào tai. Cô giật mình: “Báo cháy!”

Vơ vội áo khoác và chộp lấy điện thoại, cô lao thẳng ra cửa. Vừa bước xuống hành lang, đèn điện phụt tắt. Cả tòa chung cư chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng đỏ lờ mờ từ dãy đèn khẩn cấp chớp nháy liên hồi. Đột nhiên, tiếng kính vỡ choang vang lên từ tầng dưới. Khói càng lúc càng bốc ngùn ngụt, mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi, mang theo hơi nóng hầm hập vây kín khuôn mặt. Tầm nhìn dần mờ mịt, Khả Di ho sặc sụa. Giữa tiếng la ó và bước chân dồn dập đập xuống nền gạch rợn người, cô vội lao vào dòng người đang hoảng loạn, chen chúc nhau tháo chạy trên cầu thang bộ.

Xuống đến tầng 20, cô bỗng sững chân sực nhớ: “Anh Minh! Anh ấy xuống chưa?!”

Cô lật đật rút điện thoại, bấm gọi liên hồi. Một cuộc, hai cuộc... đến cuộc thứ ba mới có người nhấc máy.

“Alo... anh nghe.” Giọng Minh khàn đặc như vừa tỉnh giấc.

“Anh chạy xuống chưa? Cháy rồi, tầng nào đó!” Khả Di hét lên, cố át tiếng hỗn loạn.

“Anh ra ngay đây. Em chạy đi trước đi.”

Tút tút. Điện thoại sập nguồn.

“Alo? Alo?! Anh sao rồi?!”

Không nghe tiếng đáp, Khả Di chẳng kịp suy nghĩ, quay ngoắt người cắn răng rẽ dòng người đang tháo chạy điên cuồng lao ngược lên cầu thang bộ. Khói mỗi lúc một dày, sức nóng rát bỏng như thiêu đốt làn da, ấy mà tâm trí cô lúc này chỉ quẩn quanh hình bóng gã Giám đốc ấy. Những khoảnh khắc anh dịu dàng lau nước mắt, ân cần đỡ đầu cho cô ngủ, kiên nhẫn ngồi nghe cô càm ràm... Và quan trọng hơn cả: đại gia bao đi chợ! Còn cả dự án đang dang dở! Anh tuyệt đối không được phép xảy ra chuyện!

“Aaaaaaaaaaaaaa!” Khả Di vừa la vừa chạy.

Trên tầng 22, Minh vừa lao khỏi căn hộ, tay khép vội cánh cửa. Ngay khoảnh khắc xoay người định chạy tới lối thoát hiểm, một bàn tay nhỏ ướt đẫm mồ hôi chợt vươn ra nắm rịt lấy tay anh. Anh giật mình quay lại.

“Anh!” Xuyên qua làn khói mờ ảo, khuôn mặt Khả Di hiện ra. Hai má đỏ bừng vì nghẹn khí, thái dương ướt đẫm mồ hôi, ngực phập phồng thở dốc.

“Chạy thôi!” Cô nói rồi kéo tay anh lao đi.

Hành lang giờ là biển người hỗn loạn với tiếng la hét, mùi khói và hơi nóng khiến không khí ngột ngạt. Ai nấy đều lo cứu thân mình. Ấy vậy mà, Minh sững sờ nhìn bóng lưng Khả Di phía trước. Cô gái ấy...

“Em lên đây làm gì?!” Minh hét lên.

“Điện thoại anh tắt, em lo anh bị kẹt...” Khả Di thở hổn hển.

Minh nhìn mái tóc rối tung, đôi mắt đỏ hoe ngập nước cùng gương mặt lấm lem khói bụi của cô. Dáng vẻ chật vật đầy ngoan cố ấy khiến anh giận đến run người. Trần đời sao lại có người ngốc đến vậy? Giữa đám cháy hỗn loạn, người ta tháo chạy không kịp, còn cô lại bất chấp mạng sống rẽ ngược chiều lao về phía anh. Một hành động quá đỗi điên rồ. Phải chăng vì thế mà nhịp tim anh lúc này đập dồn dập, lấn át cả tiếng ầm ĩ xung quanh?

“Thiệt anh chịu thua em đó!” Minh càu nhàu, rồi siết chặt lấy bàn tay nhỏ ấy, kéo cô lách qua đám đông.

Xuống đến tầng 18, giữa khói đặc quánh và tiếng hét kinh hoàng, Khả Di chợt nghe tiếng khóc thút thít yếu ớt. Cô quay đầu thấy một bé gái khoảng bốn tuổi lấm lem tro bụi, ôm chặt gấu bông cũ kỹ đứng co ro nép góc cầu thang, lạc lõng giữa dòng người.

“Bé An!” Khả Di hốt hoảng.

“Ai?” Minh dừng lại, ánh mắt lướt nhanh theo hướng cô chỉ.

“Con hàng xóm nhà em.” Khả Di lao tới: “Ba mẹ con đâu?”

“Cô ơi! Cô Di ơi!” An òa khóc to hơn khi nhận ra cô.

Chẳng cần Khả Di lên tiếng, Minh lập tức bế xốc bé An lên, vòng tay ôm chặt che chở.

An sợ hãi bám chặt cổ anh cùng chú gấu bông, úp mặt vào vai: “Cô Di... đừng bỏ con...” Giọng bé nấc nghẹn.

Minh nhìn Khả Di, hất đầu ra hiệu. Cô gật nhẹ, bám sát theo anh.

Minh rẽ lối giữa dòng người hỗn loạn. Một tay anh bồng chặt bé An, tay kia thoắt vươn ra gạt phăng một người vừa suýt xô ngã Khả Di. Anh lập tức nghiêng người che chắn, siết chặt lấy tay cô kéo đi.

“Nắm chặt tay anh!”

Cầu thang thoát hiểm như kéo dài bất tận. Mỗi bậc thang là một trận chiến vật lộn với hơi thở dồn dập và không khí đặc quánh khói bụi. Theo lực kéo, Khả Di khẽ ngẩng lên, nhìn sườn mặt ướt đẫm mồ hôi của người đàn ông đi trước. Dù một tay đang dồn toàn lực ẵm chặt bé An, tay kia của anh vẫn đan xiết lấy tay cô, không buông lỏng dù chỉ một giây.

“Tự dưng... ngầu vậy…”

Trái tim Khả Di hẫng đi một nhịp, thầm rung rinh cảm động. Nhưng ngay giây tiếp theo, cô nghệt mặt, cắn răng tự chửi thầm chính mình: “Chết tiệt! Giờ này mạng sắp ngỏm tới nơi mà còn mê trai!”

Ra khỏi tòa nhà, cả ba thở hổn hển, ngẩng nhìn tầng 18 khói vẫn cuộn nghi ngút. Xung quanh tiếng còi xe cứu hỏa lẫn tiếng người í ới gọi nhau, hỏi han lo lắng. Ai đó dỗ dành đứa trẻ khóc ngằn ngặt, người cõng mẹ già lưng còng, người ôm chặt con mèo run rẩy. Tất cả đều mang gương mặt kinh sợ sau cơn thoát nạn.

Trong vòng tay Minh, An im thin thít, đôi mắt tròn xoe nhìn đám đông hỗn loạn, bàn tay bé xíu vẫn bấu chặt vạt áo anh.

Một lát sau, chị Nhung và chồng lao đến ôm lấy con. Minh nhẹ nhàng trao bé.

“Trời ơi! An! Mẹ tưởng...” Chị Nhung nghẹn ngào vùi đầu vào vai con, nước mắt tuôn. Chị ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhìn Khả Di rồi sang Minh: “Cảm ơn em... Còn đây là...”

“Hàng xóm chị ơi!” Khả Di vội giải thích.

Chị Nhung nhìn bàn tay họ vẫn nắm chặt, nụ cười ẩn ý thoáng qua: “Cảm ơn hai em. Gia đình chị biết ơn lắm!”

Chừng mười phút sau, loa phát thanh vang lên: đám cháy bắt nguồn từ căn hộ tầng 18 do chập điện, đã được khống chế. Vài căn lân cận hư hỏng nhẹ, may mắn không có thương vong. Tin ấy khiến không khí nặng nề vỡ òa, ai nấy thở phào lục tục quay về, dù thang máy chưa thể hoạt động.

Khả Di liếc sang. Minh vẫn đứng đó, ánh mắt chăm chú dõi về phía ban quản lý như muốn chắc chắn thêm. Cô cúi xuống, nhận ra bàn tay mình vẫn bị anh siết lấy.

“Anh... tay em.” Cô ngập ngừng.

Minh bừng tỉnh, vội buông ra: “À, xin lỗi.”

Anh thoáng cau mày khi thấy bàn tay cô đỏ ửng lên: “Đau không?”

Khả Di xòe tay, co mấy ngón cười hề hề: “Gãy rồi đó. Đền đi ba!”

Minh phì cười, giả vờ đưa tay ra: “Đưa anh coi, thiệt không?”

“Đừng có lợi dụng. Xê ra!” Khả Di cười nắc nẻ, rụt tay giấu sau lưng.

Nhưng nụ cười trên môi Minh chợt khép lại. Anh trầm giọng: “Sau này không được như thế, nghe chưa?”

Sự thay đổi đột ngột ấy làm Khả Di ngừng cười: “Hả?”

“Lo cho anh làm gì?” Anh nhíu mày.

Khả Di rụt vai: “Em hoảng quá, chẳng nghĩ được gì. Chỉ chạy lên coi anh sao thôi...”

Cô mím môi ngước nhìn anh với đôi mắt long lanh: “Ví dụ anh có bị gì thật, em biết mà không cứu, có phải em tự trách suốt đời không?”

Minh đút tay vào túi quần, nhìn chằm chằm cô gái bốc đồng trước mặt rồi thở hắt ra. Bởi ai mà nghĩ được cô lại suy nghĩ đơn giản đến vậy. Đơn giản đến mức khiến anh vừa bực mình vừa thấy đáng yêu quá sức. Anh biết cô tốt, song tốt đến thế này thì... Sao anh có thể coi cô đơn giản là đồng nghiệp hay hàng xóm bình thường được nữa?

Bàn tay anh vươn ra, ngón cái dịu dàng miết đi vệt khói đen lem nhem trên gò má cô. Anh khẽ buông một tiếng thở dài. Còn Khả Di thì đứng ngây người trước cử chỉ nâng niu quá đỗi kỳ lạ này.

Vuốt lọn tóc rối trên trán cô xong, Minh đã thản nhiên nắm lấy vạt tay áo cô, kéo đi: “Thôi, đi ăn mì đi!”

Chính sự tự nhiên đó của anh càng làm cô bối rối. Khả Di cắn môi, lật đật bước theo rồi chợt bật ra: “Anh này…”

“Hử?”

“Có ai bảo anh giống trap boy chưa?”

Minh quay lại nhìn cô: “Cái gì? Trap gì ở đây?”

“Thì như vừa nãy đó. Lau mặt em nè. Rồi tóc em... Anh chỉ cần nhắc là em tự làm được mà. Hồi trưa cũng vậy.” Khả Di bắt bẻ.

“Anh lịch sự với em, thế mà bị gọi là trap à?” Minh ra vẻ bất bình, song khóe môi thì rõ ràng đang cong lên.

“Giống lắm!”

“Em coi phim nhiều quá rồi đó.”

“Vậy với người khác anh có làm thế không?” Cô tò mò truy vấn.

“Không. Anh bận lắm, thời gian đâu mà đi quan tâm dạo.” Minh quay người, đi tiếp, giọng điệu tự tin đến mức trêu ngươi: “Mà em nghĩ người như anh cần dùng mấy trò đó sao?”

“Thế sao dạo này anh rảnh thế?” Cô vặn vẹo không buông tha.

Minh dừng bước, quay lại nhìn cô mang theo ý cười: “Ừ nhỉ, sao anh lại rảnh với mỗi mình em ta? Để anh suy nghĩ đã.”

“Hả? Suy nghĩ là sao?!”

Khả Di ngớ người, vội vã rảo bước chạy theo bóng lưng anh đang thong dong đi phía trước.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Người dùng mới

Người dùng mới

Anh xuất hiện rất ngầu nhưng lại cầm trà sữa :)))))

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px