Chương 14: Đi công trình
Ting.
Tiếng chuông báo tầng lảnh lót vang lên, kéo Khả Di ra khỏi trạng thái nửa tỉnh nửa mơ. Cô lê bước vào thang máy với đôi mắt cay xè ngáp dài thườn thượt. Trong đầu lúc này chỉ nung nấu một nguyện vọng duy nhất là nhanh chóng xuống tầng hầm, phóng xe đến công ty rồi “hồi sinh” bản thân bằng một ly latte thơm lừng. Vậy mà giấc mộng buổi sáng yên bình sớm tan tành khi một nhóm cư dân từ tầng dưới ùa vào, chen chúc như đi hội. Cô giật mình, chưa kịp định thần thì đã loạng choạng bị đẩy lùi sâu về phía trong góc, miệng lầm bầm:
“Mới sáng mà đông thế này...”
“Ừ, đông thật.” Một giọng nói trầm ấm vang lên sát bên tai, cái tông giọng mà nghe thoáng qua thôi cô cũng biết là ai.
Khả Di nheo mắt, liếc sang thì thấy Minh, cái “duyên nợ” đi đâu cũng đụng, đang đứng lù lù ngay cạnh.
Anh nghiêng đầu, khóe môi cong lên: “Good morning!”
“Anh vào đây từ bao giờ á?” Khả Di nhăn mặt, tỏ vẻ khó ưa ra mặt.
“Trước lúc em ngáp rõ to, miệng chép chép, mắt nhắm mắt mở bước vào.” Minh đáp tỉnh bơ.
Khả Di thở hắt ra một tiếng: “Không cần tả kỹ vậy đâu! Mới sáng sớm đã đâm chọt người ta rồi!”
Cô càu nhàu phản bác, dù trong thâm tâm cũng phải thừa nhận, sau vụ ông Vũ, dường như khoảng cách giữa họ đã thu hẹp lại rất nhiều. Thậm chí, ngày nào không thấy cái mặt đáng ghét này, khéo cô lại tưởng anh bị ai bắt cóc cũng nên.
“Gặp trai đẹp sáng sớm tốt cho thị lực đó.” Minh nhún vai, phán một câu như thể chân lý.
Cô nhăn nhó: “Mà gặp hoài cũng ngán lắm nha!”
Minh bật cười, thong thả đút một tay vào túi quần, tay kia gõ từng nhịp lên thành thang máy theo điệu nhạc chờ, cái thói quen mà chẳng hiểu sao cô bắt đầu thấy cũng thuận mắt.
Càng xuống thấp, thang máy càng dừng liên tục. Dòng người cứ thế ùa vào như sóng vỗ, biến không gian kim loại chật hẹp trở nên ngột ngạt, bởi nước hoa cùng mùi cà phê và hơi người nồng nặc. Khả Di bị ép lùi lại đến nỗi lưng dán chặt vào vách thang máy, trong khi người phía trước cứ vô tư lấn tới. Nhận thấy sự chật chội đó, Minh bỗng xoay người, nghiêng mình đứng chắn tạo thành một khoảng không gian an toàn, ngăn cách cô với sự xô đẩy hỗn loạn từ đám đông.
Khả Di ngước mắt lên, đập vào mắt là phần gáy gọn gàng và bờ vai rắn rỏi của anh. Ngắm nghía một chút, cô thầm gật gù, càng lúc cô càng thấy anh tinh tế và dịu dàng đến lạ. Cái cách anh trêu chọc rồi lại âm thầm bảo vệ cô, từ vụ khóc bù lu bù loa, cho đến bàn tiệc hôm nọ, và giờ là cái thang máy chật chội hôm nay, tất cả đều rất tự nhiên mà không hề làm cô thấy khó xử.
Hay... đây chỉ là bản năng? Cô khẽ chau mày suy nghĩ. Bản năng chăm sóc phụ nữ của một gã “trai hư” sát gái?
Như có “ăng-ten” cảm nhận được ánh nhìn soi mói sau lưng, Minh khẽ nghiêng người, thì thầm: “Đang nghĩ xấu anh à?”
Khả Di giật mình, vội nép sát vào vách, hai mắt chớp chớp lảng tránh: “Ai thèm!”
Minh lén nhìn hình ảnh phản chiếu của cô gái nhỏ qua vách inox, thấy cái vẻ mặt bối rối ấy thì cười thầm: “Giống mèo con thật.” Nghĩ đoạn, anh liền dịch người sang trái một chút, dùng lưng đỡ trọn một cú huých vai của người đàn ông mới vào suýt va trúng cô.
Theo phản xạ, Khả Di đưa tay lên trước ngực phòng thủ, bàn tay vô tình áp hẳn vào lưng Minh. Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm vào lớp áo sơ mi, cảm nhận được hơi ấm và sự rắn chắc từ cơ thể người đàn ông trước mặt lan truyền sang, tâm trí cô bỗng chốc trở nên mơ hồ. Trong một giây lơ đễnh, những ngón tay cô vô thức khẽ động, như muốn cảm nhận rõ hơn bờ lưng ấy.
Minh thơm thật. Mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm cùng với chút hương bạc hà mát lạnh của dầu gội đầu, cứ thoang thoảng vờn quanh đầu mũi. Chính cái mùi hương nam tính ấy khiến tim Khả Di cứ giật thon thót.
“Trời ơi, Di, mày bị gì vậy?!” Một ý nghĩ xẹt qua đầu làm cô hoảng hốt rụt tay lại rồi che mặt, má nóng ran.
Song, trốn sao được, cô nghe thấy tiếng cười rung lên nhè nhẹ từ lồng ngực người phía trước. Minh nói nhỏ xíu đủ để hai người nghe:
“Lưng anh xịn lắm đúng không? Sờ thích không?”
Khả Di nghe mà muốn độn thổ, gào thét trong tâm: “Bị phát hiện rồi! Cứu! Xấu hổ chết mất. Cho tui ra khỏi đây!!!”
Ting. Thang máy cuối cùng cũng dừng ở tầng hầm B1. Cửa vừa mở, đám đông ùa ra. Khi Khả Di còn đang loay hoay, Minh đã khéo léo nắm lấy cổ tay áo cô một cách lịch sự, kéo cô lách qua đám người lộn xộn.
Vừa thoát khỏi thang máy một đoạn, Khả Di vội vã rút tay về, nói: “Cảm ơn anh nha!” Rồi cắm đầu bước nhanh, giả vờ như chưa từng có vụ “sờ lưng” ban nãy.
“Khoan đã!” Minh gọi giật lại.
Cô giật nảy mình, từ từ quay đầu lại với vẻ cảnh giác: “Lại sao nữa?”
Minh hất hàm, chỉ xuống chân cô, nụ cười trên môi càng lúc càng rộng: “Em tính mang đôi dép bông hồng phấn đó đi công trình à?”
Khả Di cúi xuống. Đôi mắt cô mở to hết cỡ. Dưới chân cô là đôi dép lông hình con thỏ mềm mại mà cô hay mang lạch bạch trong nhà.
“Trời đất ơi!!!” Cô kêu lên thảng thốt, mặt đỏ bừng như quả gấc chín. Sáng nay vội quá nên cô quên béng mất việc thay giày.
“Cũng chất đấy. Mang cái này đi công trường đảm bảo kỹ sư nhìn em không chớp mắt!” Minh cười ngặt nghẽo.
Khả Di xấu hổ quá hóa giận, bặm môi giơ chân đá gió về phía anh một cái, nhưng Minh né gọn ơ.
“Em đi đổi đây! Anh im đi!”
Cô quay ngoắt người chạy ngược về phía thang máy. Tiếng đôi dép lông lẹt xẹt trên sàn bê tông hầm xe vang lên, nghe vừa buồn cười vừa thảm thương.
“Chạy từ từ thôi, coi chừng ngã!” Minh gọi với theo, giọng vẫn còn cười cợt.
“Không được cười nữa!” Khả Di hét vọng lại, tay vung vẩy suýt đâm sầm vào cửa kính hành lang.
“Hết hồn!” Cô la lên oai oái rồi lảo đảo biến mất sau góc rẽ.
Minh đứng đó nhìn theo, bật cười thành tiếng to.
Vài phút sau, khi Khả Di thở hổn hển chạy xuống lại với đôi giày cao gót tươm tất thì một chiếc Mercedes đen bóng lướt tới. Cửa kính hạ xuống, Minh ngồi bên trong, nở nụ cười tinh quái rồi giơ tay vẫy:
“Tí nữa gặp em nhé, dép bông!”
Chiếc xe vụt đi. Khả Di đứng trơ ra đó nhìn cái đuôi xe đỏ chót khuất sau khúc cua, bĩu môi: “Người giàu trông sang chảnh quá nhỉ!”
Khả Di bước lọc cọc về phía con Vespa “yêu thương”. Đội mũ bảo hiểm, quấn khẩu trang, đeo găng và kính cẩn thận, cô rồ ga lao về phía luồng sáng hắt ra từ cửa hầm.
...
Chiếc Vespa len lỏi qua những con phố đông đúc, rồi rẽ vào đại lộ rộng hơn. Những tòa nhà chen chúc dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho khoảng trống loang loáng ánh nắng và những công trình đang chờ hồi sinh.
Công trình cải tạo quán Deni bây giờ đã được quây kín bằng những tấm bạt quảng cáo lớn. Cổng chính, nay chỉ là một khe hở nhỏ giữa hai tấm bạt. Minh và Hoàng đã đứng sẵn bên trong.
Minh khoanh tay trước ngực, mắt nhìn vào bản vẽ trải trên chiếc bàn gấp. Hoàng cũng đang gãi đầu, vẻ mặt nhăn nhó chăm chăm vào màn hình laptop, lầm bầm điều gì đó.
Thấy Khả Di vừa hạ chống xe xuống, Minh cũng bước ra đón: “Em tới rồi à?”
“Không thấy em đứng đây rồi ha?” Khả Di làm mặt khó ưa trêu anh, tay tháo mũ bảo hiểm, cất đồ cá nhân.
“Coi cái miệng kìa.”
“Giống ai đó thôi.” Khả Di hất mặt.
Minh phì cười, ánh mắt lướt xuống chân cô: “Đổi rồi hả? Tiếc nhỉ, anh thấy đôi thỏ hồng hồi nãy hợp với tính nết em hơn.”
“Đẹp thì anh tự mua về mà ngắm!” Cô lườm anh cháy mắt rồi bước vào.
Minh không bỏ lỡ cơ hội: “Ngắm như kiểu em ngắm lưng anh sáng nay đó hả?”
Khả Di cứng họng. Cô trừng mắt nhìn anh: “Lưng thì còn ngắm được, chứ mặt anh thì... khó cảm lắm!”
“Vậy thì chia buồn với em. Em còn phải ngắm khuôn mặt này dài dài đấy.”
“Vài tháng thôi...” Giọng cô xen lẫn ngập ngừng.
Trong đầu cô bất chợt nhẩm tính. Một công trình cải tạo quy mô cỡ này, nhanh thì năm tháng, chậm thì sáu tháng là hoàn thiện. Rồi sau đó, hợp đồng kết thúc, cô sẽ lại lao đầu vào những dự án mới. Lỡ như không còn được làm chung nữa thì sao? Cô sẽ đối mặt với những đơn vị thiết kế khác. Liệu lúc đó, cô có còn tìm được sự ăn ý và những tiếng cười như lúc này không?
Dù biết anh vẫn ở ngay tầng trên, là ông hàng xóm “nhiều chuyện” sáng nào cũng có thể chạm mặt, song tự dưng nghĩ đến cảnh không còn được cùng anh và nhóm M21 lăn lộn ở công trường mỗi ngày, trong lòng Khả Di vẫn dấy lên một nỗi tiếc nuối. Giữa cái chốn công việc đầy áp lực này, dễ gì mới tìm được một nhóm “hợp cạ” đến thế.
Khi Minh cùng Khả Di đi vào trong, thấy Hoàng, người vẫn đang vật lộn với chiếc laptop. Cô nói: “Có chuyện gì vậy anh Hoàng?”
Hoàng thở hắt ra, ngẩng lên nhìn Khả Di như thấy cứu tinh: “Em tới rồi đó hầy! Ông Minh đổi thiết kế, tại hệ thống đường nước khu này có vấn đề. Nhức cái đầu ri!”
“Đúng là, càng sợ gì, thì nó càng đến. Chắc bữa mình khấn chưa đủ đô quá.” Khả Di thầm rên rỉ rồi đi tới xem xét.
Cô vừa cúi xuống nhìn bản vẽ, vừa đưa tay gom mái tóc dài búi gọn lên bằng một sợi dây vải. Từng ngón tay thon nhỏ luồn vào suối tóc đen nhánh, để lộ ra phần gáy trắng ngần và vài sợi tóc mai lòa xòa bên má.
Minh lặng lẽ quan sát cô. Nắng sớm len qua kẽ lá, rọi lên chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi và sườn mặt nghiêng nghiêng của cô. Đôi mắt nâu lay láy lúc thì cau lại suy tư, lúc lại mở to ngạc nhiên. Chẳng hiểu sao, mỗi cử chỉ nhỏ nhặt ấy của cô đều khiến nhịp thở anh rối loạn thêm một chút. Và rồi, khoé miệng anh vô thức cong lên dịu dàng.
“Thiết kế mới này cũng hay...” Khả Di lên tiếng: “Nhưng về ngân sách, lần trước đã điều chỉnh rồi. Thêm lần này nữa...”
“Ừm.” Minh đáp khẽ.
Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt dò xét: “Chắc anh đã tính trước hết rồi đúng không?”
Minh gật đầu, ngón tay trỏ vào bản vẽ: “Tất nhiên. Hệ thống quá cũ buộc phải tinh chỉnh lại bố cục. Phần chênh lệch anh đã bù trừ từ khoản khác, vẫn nằm trong ngân sách tổng. Hoàng nó cứ giả vờ rối lên thế thôi, làm với anh bao năm còn lạ gì tính anh?”
Hoàng giãy nảy: “Sếp ơi! Em làm công ăn lương thôi mờ, giờ sếp còn bắt em đi guốc trong bụng sếp nữa... Bóc lột em chi dữ rứa sếp ơi, hu hu.”
Khả Di mím môi cười rồi lại nghiêm mặt nhìn Minh: “Mà cũng do anh cả. Qua một đêm là đổi ý. Tí em phải về làm lại báo cáo khối lượng, điều chỉnh ngân sách gửi chị Phượng gấp.”
“Ừ, làm việc với chị Phượng thôi. Tránh ông Vũ ra cũng tốt.” Minh gật đầu, giọng bỗng trầm xuống.
“Gì? Ông Vũ răng? Ổng làm chi Di?” Hoàng quay phắt sang, mắt trố lên.
“Không! Không có gì đâu. Hiểu nhầm chút thôi mà.” Khả Di xua tay cười trừ.
“Hiểu nhầm cái chi mà hiểu nhầm? Bữa là tau nghi rồi. Cái mặt lão nớ nhìn là biết gian tà dâm dê. Để tau báo con Linh!” Dứt lời, Hoàng lôi điện thoại ra, ngón tay gõ lia lịa lên màn hình.
Chỉ vài giây sau, điện thoại của Khả Di ting ting liên tục. Hàng loạt tin nhắn từ Linh và Quân trong nhóm chat nhảy lên, toàn là icon phẫn nộ và đòi “xử đẹp” ông Vũ.
Khả Di nhìn màn hình, sống mũi cay cay: “Thiệt tình... mấy người này.”
Cô quay lại nhìn Minh, mắt lấp lánh nước: “Bắt buộc phải điều chỉnh rồi. Anh cứ yên tâm vẽ cho đẹp đi, miễn đừng đội chi phí quá là được. Chị Phượng có vẻ cũng ưng làm việc với em.”
Minh chắp tay sau lưng, cúi người xuống thấp ngang tầm mắt cô, mỉm cười: “Giờ công trình này, phải trông cậy cả vào tài năng đàm phán của cô Khả Di rồi... Anh tin em.”
Khả Di híp mắt đánh giá: “Cái miệng ngày càng dẻo quẹo! Nghi lắm nha.”
“Rứa đó, miệng ổng thảo mai lắm nghe Di, khối cô chết đứ đừ rồi.” Hoàng chêm vào.
Minh bật cười, đứng thẳng dậy: “Phải ngọt ngào với Di chứ, không Di lại đòi đánh anh nữa thì khổ.”
Khả Di bước tới một bước, ngước mặt lên thách thức: “Anh ngọt với em được tới đâu nè? Ý anh nói em hung dữ đúng không? Vậy em khỏi làm báo cáo ngân sách nữa nhé?”
Minh nhướn mày thích thú: “Ha ha. Oách ghê ta. Thấy được chiều nên nay làm tới quá đó.” Anh đưa tay gõ nhẹ lên trán cô một cái cốc.
“Au!” Khả Di ôm trán la lên.
“Cái tội dám mạnh miệng. Giờ đi lên lầu kiểm tra với anh, Di hung dữ!”
“Mần ơn bớt tán tỉnh giùm đi hai anh chị ơi, tui còn sống sờ sờ ở đây chớ có tàng hình mô!” Hoàng than trời.
“Ai thèm!” Khả Di quay ngoắt đi, bĩu môi.
Minh lắc đầu cười chịu thua, rồi dẫn cả hai lên cầu thang gỗ tạm bợ dẫn lên tầng hai.
Vừa đặt chân lên sàn tầng trên, một cơn gió lồng lộng thổi vào, mang theo hơi thở của phố thị. Khung cảnh hiện ra trước mắt khiến Khả Di nín thở. Ngay phía dưới là một tiểu hoa viên xanh rì, xa hơn chút nữa là những mái ngói rêu phong nằm im lìm dưới nắng, phảng phất nét trầm mặc của một Sài Gòn xưa cũ.
“View như thế này... đúng là không nên bỏ lỡ.” Khả Di khẽ thốt lên, bước lại gần mép sàn nơi Minh đang đứng.
“Giờ em thấy sao? Ý tưởng thiết kế ban đầu có đáng để mạo hiểm không?” Minh hỏi, mắt vẫn nhìn xa xăm.
Khả Di gật đầu tâm đắc. Anh nói đúng. Một kiến trúc hiện đại sẽ phá nát không gian này, chỉ có sự hoài cổ mới tôn vinh được giá trị của nó.
“Tuyệt thật!” Mắt cô sáng lên lấp lánh.
“Trông em có vẻ vui quá ta?”
“Tất nhiên! Em nói rồi, dự án đầu tiên em làm lead. Mà lại còn may mắn gặp được kiến trúc sư có tâm như anh nữa chứ.” Cô quay sang cười tươi rói.
Nắng trưa lúc này đã lên cao, gay gắt và chói chang. Khi Khả Di quay sang, ánh mặt trời rọi thẳng vào mắt khiến cô phải nheo lại mãi mới nhìn thấy gương mặt Minh.
Thấy vậy, Minh liền đưa tay lên, bàn tay lớn tạo thành một bóng râm mát dịu che chắn cho khuôn mặt cô. Anh hơi cúi người xuống, khoảng cách giữa hai người gần quá, đủ để cô nhìn thấy những tia nắng nhảy múa xuyên qua kẽ tay anh, và cả ánh nhìn thâm trầm đến lạ lùng nơi đáy mắt anh.
“Đến lượt em dỗ ngọt anh đấy à? Nếu vậy thì... anh phải cố gắng gấp đôi để không làm em thất vọng mới được.”
Khả Di ngẩn người nhìn anh. Cô mím nhẹ môi hồng, lảng tránh ánh mắt ấy một chút vờ như đắn đo, rồi lại quay về phía anh, híp mí cười tít mắt, má hây hây phiếm hồng:
“Em chờ xem bản lĩnh của anh đấy.”
Tiếng cười của Minh hòa vào gió, trầm ấm và bao dung. Nhưng rồi, bản tính thích trêu chọc lại trỗi dậy: “Mà công nhận... người cao hay thiệt thòi thật.”
“???” Khả Di ngơ ngác.
Minh thở dài giả bộ: “Bao nhiêu nắng nôi, anh phải hứng dùm cho người lùn hết rồi đây nè.”
Khả Di nhăn mặt: “Nói thêm câu nữa là em đạp anh xuống dưới hoa viên đấy nhé!”
“Ha ha. Lại hung dữ rồi!”
“Ê hai người kia! Xuống đi ăn cơm!” Tiếng Hoàng gọi vọng lên từ dưới nhà, phá tan bầu không khí “màu hồng”.
Khả Di nói vọng xuống: “Dạ thôi! Em mua cơm rồi chạy về công ty làm báo cáo luôn đây. Phải làm lẹ chốt sớm chứ có người lại đổi ý tưởng nữa thì khổ em.” Cô liếc xéo Minh một cái sắc lẹm.
Minh giơ hai tay đầu hàng: “Anh không có dám phiền Di nhiều đâu. Hứa, lần này nữa thôi nè.”