Chương 14: Thời gian cứ trôi qua
Ting.
Tiếng chuông báo tầng vang lên, kéo Khả Di ra khỏi trạng thái nửa tỉnh nửa mơ. Cô lê bước vào thang với đôi mắt cay xè ngáp dài thườn thượt.
“Bùn ngủ quá...”
“Ừ.” Một giọng nói trầm ấm vang lên sát bên tai, cái tông giọng mà nghe thoáng qua thôi cô cũng biết là ai.
Khả Di nheo mắt, liếc sang thì thấy Minh, cái “duyên nợ” đi đâu cũng đụng, đang đứng lù lù ngay cạnh.
Anh nghiêng đầu, khóe môi cong lên: “Good morning!”
“Anh vào đây từ bao giờ á?” Khả Di nhăn mặt, tỏ vẻ khó ưa ra mặt.
“Trước lúc em ngáp rõ to, miệng chép chép, mắt nhắm mắt mở bước vào.” Minh đáp tỉnh bơ.
Khả Di thở hắt ra một tiếng: “Không cần tả kỹ vậy đâu! Mới sáng sớm đã đâm chọt người ta rồi!”
Cô càu nhàu phản bác, dù trong thâm tâm cũng phải thừa nhận, sau vụ ông Vũ, dường như khoảng cách giữa họ đã thu hẹp lại rất nhiều. Thậm chí, ngày nào không thấy cái mặt đáng ghét này, khéo cô lại tưởng anh bị ai bắt cóc cũng nên.
“Gặp trai đẹp sáng sớm tốt cho thị lực đó.” Minh nhún vai, phán một câu như thể chân lý.
Cô nhăn nhó: “Mà gặp hoài cũng ngán lắm nha!”
Minh bật cười, thong thả đút một tay vào túi quần, tay kia gõ từng nhịp lên thành thang máy theo điệu nhạc chờ, cái thói quen mà chẳng hiểu sao cô bắt đầu thấy cũng thuận mắt.
Càng xuống thấp, thang máy càng dừng liên tục. Dòng người cứ thế ùa vào như sóng vỗ, khiến Khả Di bị ép lùi lại đến nỗi lưng dán chặt vào vách thang máy, trong khi người phía trước cứ vô tư lấn tới. Nhận thấy sự chật chội đó, Minh bỗng xoay người, nghiêng mình đứng chắn tạo thành một khoảng không gian an toàn, ngăn cách cô với sự xô đẩy hỗn loạn từ đám đông.
Khả Di ngước mắt lên, đập vào mắt là phần gáy gọn gàng và bờ vai rắn rỏi của anh. Ngắm nghía một chút, cô thầm gật gù, càng lúc cô càng thấy anh tinh tế và dịu dàng đến lạ. Cái cách anh trêu chọc rồi lại âm thầm bảo vệ cô, từ vụ khóc bù lu bù loa, cho đến bàn tiệc hôm nọ, và giờ là cái thang máy chật chội hôm nay, tất cả đều rất tự nhiên mà không hề làm cô thấy khó xử.
Hay đây chỉ là bản năng? Cô khẽ chau mày suy nghĩ. Bản năng chăm sóc phụ nữ của một gã “trai hư” sát gái?
Như có “ăng-ten” cảm nhận được ánh nhìn soi mói sau lưng, Minh khẽ nghiêng người, thì thầm: “Đang nghĩ xấu anh à?”
Khả Di giật mình, vội nép sát vào vách, hai mắt chớp chớp lảng tránh: “Ai thèm!”
Minh lén nhìn hình ảnh phản chiếu của cô gái nhỏ qua vách inox, thấy cái vẻ mặt bối rối ấy thì cười thầm: “Giống mèo con thật.” Nghĩ đoạn, anh liền dịch người sang trái một chút, dùng lưng đỡ trọn một cú huých vai của người đàn ông mới vào suýt va trúng cô.
Theo phản xạ, Khả Di đưa tay lên trước ngực phòng thủ, bàn tay vô tình áp hẳn vào lưng Minh. Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm vào lớp áo sơ mi, cảm nhận được hơi ấm và sự rắn chắc từ cơ thể người đàn ông trước mặt lan truyền sang, tâm trí cô bỗng chốc trở nên mơ hồ. Trong một giây lơ đễnh, những ngón tay cô vô thức khẽ động như muốn cảm nhận rõ hơn bờ lưng ấy.
Minh thơm thật. Mùi hương gỗ tuyết tùng trầm ấm cùng với chút hương bạc hà mát lạnh của dầu gội đầu, cứ thoang thoảng vờn quanh đầu mũi. Chính cái mùi hương nam tính ấy khiến tim Khả Di cứ giật thon thót.
“Trời ơi, Di, mày bị gì vậy?!” Cô thầm hoảng hốt, rụt tay lại rồi che mặt, má nóng ran.
Song, trốn sao được, cô nghe thấy tiếng cười rung lên nhè nhẹ từ lồng ngực người phía trước. Minh nói nhỏ xíu đủ để hai người nghe:
“Lưng anh xịn lắm đúng không? Sờ thích không?”
Khả Di nghe mà muốn độn thổ, gào thét trong tâm: “Bị phát hiện rồi! Cứu! Xấu hổ chết mất. Cho tui ra khỏi đây!!!”
Ting. Thang máy cuối cùng cũng dừng ở tầng hầm B1. Cửa vừa mở, đám đông ùa ra. Khi Khả Di còn đang loay hoay, Minh đã khéo léo nắm lấy cổ tay áo cô một cách lịch sự, kéo cô lách qua đám người lộn xộn.
Vừa thoát khỏi thang máy một đoạn, Khả Di vội vã rút tay về, nói: “Cảm ơn anh nha!” Rồi cắm đầu bước nhanh, giả vờ như chưa từng có vụ “sờ lưng” ban nãy.
“Khoan đã!” Minh gọi giật lại.
Cô giật nảy mình, từ từ quay đầu lại với vẻ cảnh giác: “Lại sao nữa?”
Minh hất hàm, chỉ xuống chân cô, nụ cười trên môi càng lúc càng rộng: “Em tính mang đôi dép bông hồng phấn đó đi công trình à?”
Khả Di cúi xuống. Đôi mắt cô mở to hết cỡ. Dưới chân cô là đôi dép lông hình con thỏ mềm mại mà cô hay mang lạch bạch trong nhà.
“Trời đất ơi!!!” Cô kêu lên thảng thốt, mặt đỏ bừng như quả gấc chín. Sáng nay vội quá nên cô quên béng mất việc thay giày.
“Cũng chất đấy. Mang cái này đi công trường đảm bảo kỹ sư nhìn em không chớp mắt!” Minh cười ngặt nghẽo.
Khả Di xấu hổ quá hóa giận, bặm môi giơ chân đá gió về phía anh một cái, nhưng Minh né gọn ơ.
“Em đi đổi đây! Anh im đi!” Cô quay ngoắt người chạy ngược về phía thang máy. Tiếng đôi dép lông lẹt xẹt trên sàn bê tông hầm xe vang lên, nghe vừa buồn cười vừa thảm thương.
“Chạy từ từ thôi, coi chừng ngã!” Minh gọi với theo, giọng vẫn còn cười cợt.
“Không được cười nữa!” Khả Di hét vọng lại, tay vung vẩy suýt đâm sầm vào cửa kính hành lang.
“Hết hồn!” Cô la lên oai oái rồi lảo đảo biến mất sau góc rẽ.
Minh đứng đó nhìn theo, bật cười thành tiếng to.
Vài phút sau, khi Khả Di thở hổn hển chạy xuống lại với đôi giày cao gót tươm tất thì một chiếc Mercedes đen bóng lướt tới. Cửa kính hạ xuống, Minh ngồi bên trong, nở nụ cười ranh mãnh rồi giơ tay vẫy:
“Tí nữa gặp em nhé!”
Chiếc xe vụt đi. Khả Di đứng trơ ra đó nhìn cái đuôi xe đỏ chót khuất sau khúc cua, bĩu môi: “Người giàu trông sang chảnh quá nhỉ!”
Khả Di bước lọc cọc về phía con Vespa “yêu thương”. Đội mũ bảo hiểm, quấn khẩu trang, đeo găng và kính cẩn thận, cô rồ ga lao về phía luồng sáng hắt ra từ cửa hầm.
Quãng thời gian đó, công việc cứ thế cuốn Khả Di vào guồng quay hối hả. Hầu như ngày nào cô cùng đội T.A.M Group và M21 cũng phải bám sát công trình để kiểm tra tiến độ, đảm bảo từng chi tiết thi công chuẩn xác hệt như bản vẽ.
Công trình mà, làm gì có chuyện suôn sẻ. Có những ngày xảy ra dăm ba vấn đề đau đầu: bên thi công cằn nhằn bản vẽ chỗ này khó nhằn, bên chủ đầu tư lại đòi đổi vật liệu theo sở thích, bên nọ không chịu, bên kia không ưng. Những lúc căng thẳng đến mức tưởng chừng sắp cãi nhau to, Minh lại là người đứng ra gỡ rối. Anh điềm tĩnh phân tích, nhượng bộ những chỗ cần thiết nhưng lại cực kỳ cứng rắn với những chi tiết cốt lõi. Cùng với khả năng cân đối ngân sách khéo léo của Khả Di, mọi khúc mắc rốt cuộc cũng được thống nhất đâu vào đấy.
Trưa hôm nay, sau khi chốt xong phương án đường điện, Minh dẫn Khả Di theo cầu thang gỗ tạm bợ bước lên kiểm tra sàn tầng hai vừa được dọn dẹp.
Vừa đặt chân lên đến nơi, một cơn gió lồng lộng thổi vào mang theo hơi thở của phố thị. Khung cảnh hiện ra trước mắt khiến Khả Di nín thở. Ngay phía dưới là một tiểu hoa viên xanh rì, xa hơn chút nữa là những mái ngói rêu phong nằm im lìm dưới nắng, phảng phất nét trầm mặc của một Sài Gòn xưa cũ.
“View như thế này, đúng là không nên bỏ lỡ.” Khả Di khẽ thốt lên, bước lại gần mép sàn nơi Minh đang đứng.
“Giờ em thấy sao? Ý tưởng thiết kế ban đầu có đáng để mạo hiểm không?” Minh hỏi, mắt vẫn nhìn xa xăm.
Khả Di gật đầu tâm đắc. Anh nói đúng. Một kiến trúc hiện đại sẽ phá nát không gian này, chỉ có nét hoài cổ mới tôn vinh được giá trị của nó.
“Tuyệt thật!” Mắt cô sáng lên lấp lánh.
“Trông em có vẻ vui quá ta?”
“Tất nhiên! Dự án đầu tiên em làm lead mà. Lại còn may mắn gặp được kiến trúc sư có tâm như anh nữa chứ.” Cô quay sang cười tươi rói.
Nắng trưa lúc này đã lên cao, gay gắt và chói chang. Khi Khả Di quay sang, ánh mặt trời rọi thẳng vào mắt khiến cô phải nheo lại mãi mới nhìn thấy gương mặt Minh.
Thấy vậy, Minh đưa tay lên, dùng bàn tay lớn tạo thành một bóng râm dịu mát che chắn khuôn mặt cô. Anh hơi cúi người. Khoảng cách thu hẹp đến mức cô có thể thấy rõ những tia nắng vàng ươm xuyên qua kẽ tay, và cả ánh nhìn lạ lùng nơi đáy mắt anh.
“Nếu vậy thì anh phải cố gắng gấp đôi để không làm em thất vọng mới được.”
Khả Di ngẩn người nhìn anh. Cô mím nhẹ môi hồng, lảng tránh ánh mắt ấy một chút vờ như đắn đo, rồi lại quay về phía anh, híp mí cười tít mắt: “Em chờ xem bản lĩnh của anh đấy.”
Minh khẽ cười. Nhưng rồi, bản tính thích trêu chọc lại trỗi dậy: “Mà công nhận, người cao hay thiệt thòi thật.”
“???” Khả Di ngơ ngác.
Minh thở dài giả bộ: “Bao nhiêu nắng nôi, anh phải hứng dùm cho người lùn hết rồi đây nè.”
Khả Di nhăn mặt: “Nói thêm câu nữa là em đạp anh xuống dưới hoa viên đấy nhé!”
“Ha ha. Lại hung dữ rồi!”
“Ê hai người kia! Xuống đi ăn cơm!” Tiếng Hoàng gọi vọng lên từ dưới tầng trệt công trình.
Khả Di nói vọng xuống: “Dạ thôi! Em đi kiếm chỗ chợp mắt xíu rồi chạy về công ty làm báo cáo khối lượng luôn đây. Mọi người cứ đi ăn đi.”
Dường như thấy cô mệt, Minh gật đầu: “Em xuống dưới nghỉ đi, anh với Hoàng tra thêm chút rồi về.”
“Vậy em đi trước nhé.”
Khả Di tung tăng xoay lưng. Minh nhìn theo, nhắc với: “Chậm thôi, coi chừng vấp....”
“Á!!!” Khả Di vấp ngay phải một viên gạch vỡ, lảo đảo suýt ngã nhào. Cô vội bám vào bức tường, lồm cồm bước tiếp không dám quay đầu lại vì xấu hổ.
Minh bất lực nhìn theo: “Lớn rồi mà vẫn hậu đậu.” Anh lầm bầm, ấy vậy mà chẳng ngăn được khóe miệng đang cong lên.
Một lát sau, khi công việc xong xuôi, Hoàng chạy về trước. Minh thong thả bước xuống, ngó nghiêng tìm kiếm. Phía ngoài cổng, chiếc Vespa xanh ngọc của Khả Di vẫn đỗ ở đó.
“Di?” Anh gọi nhưng không ai trả lời.
Anh bước vòng ra phía sau tòa nhà, và rồi, ở một góc khuất dưới vòm cây me lớn, Khả Di đang ngồi trên một bậc thềm xi măng cũ, lưng tựa vào bức tường gạch, ngủ gục từ lúc nào. Những vệt nắng ban trưa tinh nghịch lọt qua kẽ lá, nhảy múa trên mái tóc và gương mặt thanh tú của cô. Vài sợi tóc mai lòa xòa khẽ lay động theo từng nhịp thở nhẹ nhàng, đều đặn khiến cả không gian oi ả dường như cũng trở nên êm đềm.
Bước chân Minh dừng lại rồi chậm rãi tiến đến gần. Anh nghiêng đầu len lén ngắm nhìn. Dưới ánh nắng, đôi má cô ửng hồng, phúng phính trông mềm mại như hai chiếc bánh bao sữa.
“Dễ thương thật...” Anh buột miệng trong một tiếng thở mơ hồ, rồi lại bật cười tự giễu: “Nhìn người ta ngủ thế này... kỳ không ta?”
Đúng lúc ấy, đầu Khả Di khẽ nghiêng, rồi từ từ đổ sang một bên. Minh gần như không kịp suy nghĩ, theo phản xạ khuỵu người xuống, bàn tay vội đưa ra. Và rồi, anh sững lại khi cả gò má mềm mịn của cô vừa vặn nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
Không rõ là do vô thức hay do tìm được điểm tựa dễ chịu hơn, Khả Di cựa mình rồi dụi nhẹ má vào tay anh, hệt như một chú mèo con đang làm nũng, thèm chút hơi người.
Một luồng ấm áp chạy dọc từ cánh tay lên đến lồng ngực. Minh mở to mắt, cố nén hơi thở để điều hoà con tim, thế mà nó chẳng chịu nghe lời, cứ đập một nhịp, trật một nhịp một cách khó hiểu. Cảm giác này khiến anh bật cười bất lực, rồi không hiểu sao, “đành” để mặc cho ánh mắt mình thoả thích ngắm nhìn từng sợi mi cong cong trên gương mặt nhỏ xinh đang say ngủ bình yên ấy.
Minh ngồi bất động hồi lâu, không dám rút tay về. Chỉ đến khi cánh tay bắt đầu mỏi rã rời, anh mới cau mày, cố nhúc nhích thật chậm để đổi tư thế. Ngón cái của anh vô tình miết nhẹ lên gò má bầu bĩnh của cô.
“Mềm... đúng là má bánh bao thiệt.” Anh lén cười thầm, nhìn đôi môi vô tình chu lên vì bị ép.
Lúc này anh chợt nhận ra hơi thở của cô gái trong tay mình dường như trở nên ngập ngừng, lỡ nhịp. Hàng mi dài khẽ chớp nhẹ nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Minh nhướng mày. Anh thừa hiểu cái phản ứng cứng nhắc đó là gì.
Khóe môi Minh cong lên một nụ cười ranh mãnh. Anh khẽ rướn người tới gần, thổi một luồng hơi thật nhẹ, phù một cái lên vầng trán của cô.
“Dậy thôi, giả vờ ngủ lâu quá, anh mỏi tay.” Anh thủng thẳng nói.
Lời trêu chọc khiến Khả Di giật bắn người. Đôi mắt trong veo lập tức mở to, ngơ ngác nhìn thẳng vào anh. Cô bối rối lùi lại, mặt đỏ lựng lên như gấc chín.
“Em... em đâu có giả vờ! Tại mấy hôm nay em thức khuya quá… mới dậy thôi!” Khả Di uể oải ngồi thẳng dậy, tay đưa lên dụi dụi mắt, giọng ngập ngừng chống chế.
“Mệt thì về nhà mà nghỉ.” Minh đáp, đứng thẳng lên, cố che giấu nụ cười đắc ý.
Cô đứng dậy, lảo đảo vài bước rồi đột ngột dừng lại. Cô quay đầu nhìn anh: “Này anh, trong lúc em ngủ... anh có làm hành động gì mờ ám không đấy?”
Minh bật cười: “Có thì sao? Không có thì sao? Ai kia cũng thích giả vờ ngủ trên tay anh mà.”
Câu vặn vẹo của Minh khiến Khả Di há hốc miệng, cứng họng. Bị anh nắm thóp, cô ngượng đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ chui ngay xuống đất. Hai má vốn đã đỏ giờ càng nóng bừng bừng như than lửa.
“Anh... anh bớt tự luyến đi! Ai thèm thích chứ!” Cô lắp bắp cãi chày cãi cối, vội vàng vơ lấy chiếc túi xách bên cạnh: “Em về công ty đây! Không rảnh đứng đôi co với anh!”
Nói rồi, cô xoay người, ba chân bốn cẳng lủi đi một mạch, dáng vẻ vội vã như thể phía sau có cọp đuổi.
Minh đứng chôn chân tại chỗ, một tay đút vào túi quần, tay kia xoa xoa khớp cổ tay vừa bị cô “bóc lột”. Nhìn bóng lưng nhỏ nhắn đang chạy trối chết kia, anh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Về phần Khả Di, cái dáng vẻ hậm hực giả tạo đó được cô duy trì bằng tất cả sức lực cho đến khi chạy tới chỗ chiếc Vespa xanh ngọc của mình. Cô ngồi phịch xuống yên xe, đưa hai tay ôm lấy đôi má vẫn còn đang hầm hập.
“Trời ơi... Nhục quá Khả Di ơi!!!” Cô rên rỉ trong đầu.
Khả Di vội áp tay lên ngực trái. Dưới lớp áo mỏng, trái tim vẫn đang đập thình thịch, dồn dập như đánh trống múa lân. Lúc anh đưa môi thổi nhẹ vào trán cô, hơi thở đều đều mang theo mùi bạc hà thoang thoảng phả vào mặt ở khoảng cách thật gần...
Cô lại gục đầu xuống, vùi mặt vào giữa hai cánh tay, chỉ để lộ ra hai vành tai đỏ ửng. Hình ảnh bàn tay to lớn của Minh đột nhiên hiện lên trong tâm trí: “Mà... tay anh ấy to thật... lại còn ấm nữa...”
Ngay khi ý nghĩ “thiếu nghị lực” đó vừa lóe lên, Khả Di lập tức lắc đầu quầy quậy, vò rối mái tóc, nội tâm gào thét: “AAAAAAAAAA!!! Mày đang nghĩ cái gì vậy hả Khả Di?! Tỉnh lại đi!”
Cô đột nhiên đứng phắt dậy, vội vàng chụp lấy mũ bảo hiểm đội ụp lên đầu như chạy giặc, vừa gạt chân chống vừa lẩm bẩm: “Phải chuồn thật nhanh. Ở lại thêm giây nào là tổ chức tang lễ cho lòng tự trọng giây đó mất...”
Trở về công ty, Khả Di cố gắng tập trung vào núi công việc. Không khí trưa hè trở nên sôi động khi nhân viên lục tục trở về sau giờ ăn trưa.
Cạch, cạch, cạch.
Mười phút trôi qua, Khả Di nhíu mày nhìn lại dòng số liệu vừa nhập. Sai bét. Cô thở dài, xóa đi làm lại.
Năm phút nữa, cô lại phát hiện mình đang gõ tên “Minh” vào một ô không liên quan. Khả Di giật mình, vội vàng xóa đi, mặt nóng bừng.
“Ủa Khả Di? Sao mặt em đỏ lên thế?” Chị Hương đột nhiên xuất hiện bên cạnh, hỏi.
“Á!!!” Khả Di giật bắn mình, suýt nữa thì hét lên. Theo phản xạ tự nhiên, cô xoay người lại, tấm lưng vô thức che chắn màn hình máy tính: “Chị... chị Hương! Chị làm em hết hồn.”
Chị Hương nheo mắt nghi ngờ: “Làm gì mà mờ ám thế? Chị thấy em ngồi đây một mình ăn bánh mì, định hỏi thăm thôi mà.”
“À... dạ không có gì đâu ạ.” Khả Di cười trừ, vội vã vớ lấy ổ bánh mì khô khốc bên cạnh: “Em lười ra ngoài nên ăn tạm. Em đang tranh thủ chỉnh lại số liệu ngân sách để nộp cho sếp ký gấp.” Cô cố nhai ngấu nghiến ổ bánh mì như để chứng minh mình đang rất bận rộn.
Chị Hương thở hắt ra, kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh: “Lại thay đổi ngân sách nữa à? Chị tưởng công ty đối tác bên đó chuyên nghiệp lắm, ai ngờ cũng ‘phát sinh’ chuyện ha.”
Khả Di vội nuốt vội miếng bánh mì, lên tiếng bênh vực: “Cái này là sự cố ngoài dự tính thôi chị. Trong lúc thi công mới phát hiện vấn đề về đường nước ngầm, không tận dụng được nữa nên phải thay đổi thiết kế. Họ cũng đâu muốn vậy.”
Chị Hương chép miệng, liếc cô một cái đầy ẩn ý: “Ghê chưa, bênh ra mặt luôn kìa. Thôi chị đùa đấy, nhưng mà này...” Chị hạ thấp giọng, ra vẻ nghiêm túc: “Em cũng nên để ý một chút. Làm việc phải rạch ròi, đừng có thân thiết quá, không lại để người ta dị nghị.”
Khả Di dừng tay gõ phím. Dị nghị ư?
Thật ra, cô đâu lạ gì những lời ra tiếng vào trong cái văn phòng này. Cô biết rõ có vài người vốn chẳng ưa gì mình. Thậm chí, họ còn thường xuyên tụm năm tụm bảy, to nhỏ với nhau rằng cô nhờ nịnh nọt sếp nên mới được dọn sẵn đường thăng tiến. Nhưng Khả Di hiểu, sống ở đời cơ bản là không thể làm hài lòng tất cả mọi người, cũng chẳng thể dùng lời nói để đi thanh minh. Bởi vì ai mà thèm tin khi trong lòng họ vốn dĩ đã chẳng hề muốn tin?
Như Tâm và Lan ở phòng Truyền thông chẳng hạn. Hai người đó vào công ty cùng đợt, luôn ngấm ngầm coi cô là đối thủ. Suy cho cùng, đó cũng chỉ là những chuyện cạnh tranh công sở muôn thuở, kèn cựa nhau chút thị phần hay dăm ba đồng tiền thưởng. Lúc mới đi làm thì còn bực mình, chứ nghe riết rồi cũng thành quen, đến mức nhàm tai.
“Dạ, em biết rồi mà.” Khả Di ngẩng lên, mỉm cười.
Vừa dứt lời thì một giọng nói chua lét vang lên từ phía bàn đối diện, như để minh chứng ngay cho dòng suy nghĩ của cô.
“Ối chà! Nghe bảo dự án cà phê lần này thuận lợi bất ngờ hả, nhóm trưởng tạm thời?” Tâm nói lớn, cố tình để Khả Di nghe thấy.
“Khả Di giỏi mà. Gì cũng ‘giỏi’, nhỉ? Mình thì chạy KPI mãi không xong, Di chỉ cần cái miệng là được rồi. Thích ghê!” Lan đi cạnh cũng lanh lảnh tiếp lời.
Chị Hương nhíu mày định đứng lên cãi lý, nhưng Khả Di đã khẽ đặt tay lên tay chị, lắc nhẹ đầu.
Cô chẳng buồn tỏ thái độ bực dọc hay đôi co nửa lời. Khả Di vẫn dán mắt vào màn hình máy tính, tay lướt chuột đều đều, cất giọng: “Nghe rồi ạ. Bye hai chị nhé!”
Thái độ thờ ơ, không chút sứt mẻ như đấm vào bị bông của Khả Di khiến Tâm và Lan cụt hứng. Hai cô nàng lầm bầm khích thêm vài câu rồi cũng “xì” một tiếng bỏ đi.
Chị Hương lúc này mới phì cười, cái chiêu ngó lơ bao nhiêu năm nay của Khả Di quả nhiên vẫn luôn hữu dụng.