Chương 13: Lễ khởi công
Chín giờ sáng. Giờ Hoàng đạo.
Căn biệt thự cũ nằm khuất sau hàng me già trong khu đô thị Quận 2, nơi dự kiến sẽ mọc lên tổ hợp cà phê nhà hàng Deni, hôm nay đã bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Mọi cánh cửa được mở toang để đón nắng và gió, xua đi cái mùi ẩm mốc lưu cữu suốt mấy tháng bỏ không.
Giữa sảnh chính rộng thênh thang, nơi những vết sơn bong tróc vẫn còn loang lổ, là một bàn lễ được bày biện vô cùng xa hoa và hoành tráng. Chỉ cần nhìn lướt qua những chi tiết ấy cũng đủ thấy độ chịu chi của chủ đầu tư lớn cỡ nào.
Đứng hàng đầu tiên, sát mép bàn lễ là ông Vũ trong bộ vest xám tro. Chiếc bụng phệ căng cứng rung rinh theo mỗi nhịp ông cúi lạy. Tay ông cầm ba nén nhang cháy đỏ, miệng lầm rầm khấn vái xin Thần linh, Thổ địa chứng giám cho việc sửa sang, động chạm đến long mạch. Sánh bước bên cạnh, bà Phượng diện chiếc đầm lụa xanh lá sang trọng, đôi mắt sắc sảo khép hờ, vẻ mặt thành kính toát lên sự uy nghiêm như mọi khi.
Ngay phía sau lưng họ, ban lãnh đạo công ty gồm Giám đốc Lâm, anh Duy Trưởng phòng dự án, chị Hằng Phó phòng và một số đại diện các bộ phận khác đang đứng nghiêm trang, chắp tay đầy vẻ cung kính.
Trong khi đó, Khả Di đứng lùi hẳn về phía sau cùng vài thành viên trong nhóm, hai tay chắp lại kẹp chặt tập hồ sơ bản vẽ thi công ở giữa. Cô nheo mắt nhìn làn khói trắng bay là đà, len lỏi qua những mảng trần thạch cao đã vỡ nham nhở rồi nhắm nghiền mắt lại.
“Cầu cho kết cấu nhà này còn tốt, đừng phát sinh thêm nứt gãy nào...” Khả Di lầm rầm, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Vốn dĩ với dân làm dự án, lại còn dự án cải tạo, thì nỗi ám ảnh lớn nhất không hẳn là ma cỏ, mà chính là những “bất ngờ” ẩn sau lớp vôi vữa kia. Một đường ống nước mục nát, hay một hệ thống điện chằng chịt sai quy chuẩn cũ, tất cả đều quy ra tiền, ra tiến độ, và là khởi nguồn cho những cơn đau đầu đau não sắp tới.
Đứng ngay bên cạnh, Minh lén liếc nhìn bộ dạng “thành tâm” của cô, bờ vai anh khẽ rung lên vì buồn cười. Có ai mà ngờ cái mặt lúc nào cũng lì lì suốt ngày cãi nhem nhẻm với anh, thế mà cũng có lúc sợ tâm linh.
Dường như có giác quan thứ sáu, Khả Di ti hí mắt nhìn sang, thấy ngay cái vẻ mặt cợt nhả đang nhướn mày chọc điên người khác của Minh. Cô lườm, giọng đe dọa rít nhỏ qua kẽ răng:
“Nhìn gì mà nhìn?!”
Minh nghiêng người, thì thầm đáp trả: “Thấy mặt em căng thẳng quá. Khéo người ta lại tưởng em đang trù ẻo ông Vũ chứ không phải đang khấn.”
Khả Di chun mũi phản bác: “Chuyện nào ra chuyện đó! Ai lại trù ‘hũ tiền’ dự án mình lead bao giờ.”
“Thế mà tưởng em ‘gái quê’ lỳ đòn lắm. Hóa ra cũng biết sợ à?”
“‘Có thờ có thiêng, có kiêng có lành’. Ba cái này không có giỡn được đâu nhá.”
Hòa vào cuộc nói chuyện, Hoàng ở đằng sau cũng nhoi lên, thì thào: “Rứa mà tí đi nhà hàng hải sản to to ngoài kia thật à?”
Quân đứng cạnh tấm tắc: “Chủ đầu tư này xịn thiệt. Nguyên đội mình với thợ thầy tính sơ sơ cũng 40 người ấy chớ.”
Trái ngược với sự hào hứng đó, Linh bĩu môi, đôi mắt nheo nheo lén lút liếc về phía trước: “Bà Phượng trông thì ‘VIP’ chứ ông Vũ trông cứ sao sao á nha. Nãy ổng cứ liếc bà Di hoài. Mà xem... cái mắt lươn lươn kia... eo!” Nói tới đây, Linh rùng mình một cái.
Lời nhận xét của Linh quả nhiên không sai. Ông Vũ sau vụ “dê” hụt Khả Di lần trước chắc vẫn còn cay cú lắm, nên từ lúc ban nãy ánh mắt đã găm vào cô như muốn ăn tươi nuốt sống. Tuy nhiên, có một điều Khả Di vẫn chưa hề hay biết, đó là Minh đã âm thầm “dằn mặt”, đánh tiếng khéo với bà Phượng để bà ta quản chặt chồng mình. Chính vì thế, hôm nay bà Phượng mới kè kè bên cạnh ông ta như hình với bóng thế kia. Còn ông Vũ cũng không dám táy máy buông lời suồng sã như lần trước.
“Đến giờ lành rồi!” Tiếng hô dõng dạc của thầy phong thủy vang lên, cắt ngang cuộc “nói xấu” của cả đám.
Ông Vũ bước tới, nhận lấy chiếc búa tạ được thắt nơ đỏ từ tay trợ lý. Ông lấy đà rồi vung tay gõ mạnh ba cái vào bức tường ngăn giữa sảnh, nơi dự kiến sẽ đập bỏ để thông tầng làm quầy trung tâm.
CỐP! CỐP! CỐP!
Tiếng búa vang lên. Từng mảng bụi vôi lả tả rơi xuống nền gạch cũ kỹ, bay mù mịt cả một góc sảnh.
“Khởi công thuận lợi! Đại cát đại lợi!”
Tiếng hô vừa dứt, không gian của căn biệt thự cổ lại tiếp tục vỡ òa bởi tiếng trống lân rộn rã.
Tùng! Tùng! Tùng! Cheng!
Hai chú lân, một đỏ rực rỡ, một vàng uy dũng, từ cửa chính lao vào rồi uốn lượn điệu nghệ quanh đống gạch vỡ. Cùng lúc đó, hai cây pháo kim tuyến cỡ lớn được kích hoạt ở hai bên bờ tường.
BÙM! BÙM!
Hàng ngàn mảnh giấy vàng óng ánh bắn tung lên cao, bắt lấy những tia nắng ban mai rồi rơi xuống như một cơn mưa bụi vàng.
Minh ngước mắt nhìn những mảnh kim tuyến lấp lánh đang rơi chậm rãi giữa không trung, nổi bật trên nền trần nhà loang lổ vết thời gian, khoé môi anh bất giác cong lên thích thú.
Khả Di cũng bị cuốn theo cái không khí hừng hực ấy lúc nào không hay. Cô tạm quên đi những nỗi lo về vết nứt hay đường ống mục nát. Đôi mắt cô lấp lánh phản chiếu ánh kim sa, miệng cười tươi rói, hai tay vỗ liên hồi theo nhịp trống dồn dập.
Giữa tiếng trống và pháo giấy bay rợp trời, Minh nghiêng đầu quay sang nhìn người con gái bên cạnh đang cười rạng rỡ. Như cảm nhận được ánh nhìn ấy, Khả Di cũng liếc qua. Cô chớp mắt nâu rồi híp mắt lại, nhe răng cười khì một cái đầy khoái chí, hất hàm về phía đội lân như thể muốn khoe: “Thấy em may ghê chưa, ‘hốt’ được dự án quá đã!”
Trông cái mặt lém lỉnh của cô, Minh bật cười thành tiếng với ánh mắt chiều chuộng vô cùng, mà chính anh cũng không hay.
“Chơi lớn rứa he! Răng kiểu này làm không ra hồn là uổng lắm à!” Hoàng ghé tai Linh hét lớn, mặt mày hớn hở, tay thì tranh thủ quay video để tí nữa khoe trên mạng.
“Duyệt! Quá duyệt!” Quân cũng gật gù, phủi mấy miếng kim tuyến dính trên vai áo.
Linh cũng nhảy lên bá vai Khả Di lắc lắc phấn khích.
Cả nhóm ai nấy đều cười nói rôm rả, hòa chung vào niềm vui sướng của ông Vũ bà Phượng đang hào phóng rút xấp tiền dày cộm lì xì cho đội lân. Và rồi, trong khoảnh khắc pháo giấy bay rợp trời ấy, tất cả đều tin rằng: Khởi đầu rực rỡ thế này thì đích đến chắc chắn sẽ là một kiệt tác thành công vang dội.
***
Đến mười một giờ ba mươi phút trưa, trong không khí mát lạnh của điều hòa tại nhà hàng hải sản sang trọng, tiếng ly thuỷ tinh va nhau lanh canh và tiếng “Dô! Dô!”
Khả Di cầm ly bia trên tay, hít một hơi thật sâu để lấy tinh thần. Là Trưởng nhóm quản lý dự án Deni, theo “luật bất thành văn”, cô buộc phải sang bàn VIP để mời xã giao chủ đầu tư một ly gọi là ra mắt, dù trước đó cũng đã đôi lần gặp mặt. Cô tiến đến bàn tròn lớn nhất ở trung tâm, nơi ông Vũ, bà Phượng và ban lãnh đạo công ty đang ngồi.
“Dạ, em mời anh Vũ, chị Phượng và các anh chị ban lãnh đạo một ly ạ. Chúc dự án mình khởi đầu thuận lợi.” Khả Di nở nụ cười công nghiệp, hai tay nâng ly.
Ông Vũ đang gắp miếng dồi trường, nghe tiếng cô thì ngẩng lên. Ánh mắt ông ta đảo một vòng quanh người cô, rồi nhếch mép cười khinh khỉnh, buông đũa xuống, không thèm cầm ly: “Thôi, tôi nào dám nhận. Cô Khả Di đây bận trăm công nghìn việc, ly bia này tôi nuốt sao trôi.”
Không khí bàn tiệc bỗng chốc sượng trân. Mấy sếp bên công ty Khả Di cũng ngượng ngùng dừng đũa, không hiểu lời ông Vũ hàm ý.
Đúng lúc đó, bà Phượng ngồi bên cạnh liếc xéo chồng một cái sắc lẹm như dao cau cảnh cáo: “Ông liệu hồn mà giữ sĩ diện cho tôi.”
Ông Vũ rén người, cái vẻ hống hách ban nãy xẹp xuống một nửa. Ông ta tặc lưỡi, cầm ly lên khinh khỉnh cụng trúng thành ly của Khả Di một cái cho xong chuyện. Nhưng rồi, khi nhìn thấy Khả Di định đưa lên môi nhấp nhẹ, dường như một tia âm mưu chợt lóe lên trong đôi mắt lươn lẹo của ông ta.
Ông ta nhếch mép, giọng oang oang: “Ấy chết! Mà mời thì không thể nhấp môi kiểu đó được. Thành ý nó nằm ở đáy ly. Ít nhất cũng phải hết ly chứ!”
Cả hội bàn bên chưa gì đã ngà ngà say nghe vậy cũng a dua theo, tiếng hô hào vang lên rần rần:
“Đúng rồi! Trăm phần trăm đi cô trưởng nhóm trẻ ơi!”
“Uống đi em! Cạn ly mới nể mặt sếp Vũ chứ!”
Bị ép vào thế, xung quanh là tiếng vỗ tay, tiếng reo hò thúc giục như “lệ làng”, Khả Di nuốt khan, nhìn ly bia vàng óng sủi bọt trước mặt mà rùng mình.
Nói thật, từ sáng sớm tinh mơ đến giờ, cô mải lo chạy đôn chạy đáo lo đồ cúng, rồi lại sắp xếp chỗ ngồi nhà hàng cho gần bốn chục con người, bụng cô đã kịp có hạt cơm nào bỏ vào đâu. Cái dạ dày rỗng tuếch đang biểu tình cồn cào, giờ mà tống bia lạnh vào thì...
“Sao? Cô Khả Di lại khinh tôi à?” Ông Vũ bồi thêm một câu, giọng đầy thách thức.
Khả Di cắn răng. Nghĩ bụng thôi kệ, uống một ly chắc không chết được, mà có phải lần đầu cô tiếp khách kiểu ép “chén chú chén anh” này đâu.
“Dạ, không dám ạ. Vậy em xin phép cạn ly.”
Cô nhắm mắt, ngửa cổ dốc cạn ly bia đắng nghét vào họng. Dòng chất lỏng lạnh buốt trôi tuột xuống dạ dày trống rỗng làm ruột gan cô quặn cuồn cuộn lên theo từng ngụm nuốt.
“1... 2... 3... Dô! 2... 3... Dô! 2... 3... Uống!” Tiếng bàn bên cạn ly góp vui vang lên cổ vũ.
Khả Di đặt cái ly rỗng xuống bàn, cố nén cơn buồn nôn đang muốn trào lên cổ họng. Cô gượng cười, giọng khàn đi: “Dạ, em mời anh chị ạ. Em xin phép về bàn...”
Chưa dứt lời, bàn tay của ông Vũ đã vung chai bia lên, đổ ập vào ly của cô, sủi bọt trắng xóa đầy tràn đến tận miệng, trào cả ra tay cô ướt nhẹp.
Ông Vũ cười giả lả, khuôn mặt hiện rõ sự hả hê. Men vào làm ông ta quên mất bà vợ quyền lực đang ngồi cạnh, cái thói gia trưởng, huyên hoang được đà lấn tới: “Ấy, đi đâu vội. Thêm ly nữa. Nãy là cô mời chị Phượng, giờ là cô mời riêng tôi. Ly này mới là của tôi với cô này.”
Bà Phượng ngồi bên cạnh sa sầm mặt mày. Bà đặt mạnh đôi đũa xuống chén cái “Cạch” khiến mấy người ngồi gần đó giật mình. Đúng là cái tính nết trăng hoa, thích bắt nạt gái trẻ của chồng bà mãi không chừa. Nay trước mặt bao nhiêu đối tác mà ông ta dám làm trò mèo này, chẳng khác nào bôi tro trát trấu vào mặt bà.
Đôi mắt của bà Phượng nheo lại, khuôn miệng đang định mở ra để quát cho ông chồng một trận bẽ mặt giữa bàn dân thiên hạ. Thế nhưng, ngay khi bà định lên tiếng, đôi mắt bà vô tình lướt qua Minh đang ngồi đối diện.
Minh đã buông đũa từ lúc nào. Anh nhìn bà Phượng, khẽ lắc đầu.
Thấy vậy, bà Phượng khựng lại một giây rồi liền hiểu ý. Bà hừ lạnh một tiếng, nuốt cơn giận xuống rồi dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, im lặng quan sát xem chàng kiến trúc sư này định làm gì.
Trong khi đó, Khả Di không hề hay biết về cuộc trao đổi ngầm ấy. Cô đang chưng hửng tại chỗ nhìn ly bia đầy ắp.
“Anh Vũ... em...” Cô ngập ngừng muốn từ chối.
Ông Vũ thấy vợ không nói gì, tưởng vợ nay biết “sợ” mình, càng được nước lấn tới. Ông cầm ly bia, ép sát vào mặt Khả Di cắt ngang: “Nào, cầm ly lên! Dô! Đừng để tôi mất hứng.”
Bàn tay Khả Di siết chặt lấy thân ly lạnh ngắt. Thú thật, với cái tính thẳng như ruột ngựa và dòng “máu chó điên ngầm” của mình, nếu là ở ngoài đường gặp mấy gã trọc phú hách dịch, dê xồm kiểu này, cô đã không ngần ngại mà “tặng” cho một bài giáo huấn nhớ đời, thậm chí còn gắt hơn cả lần cô “chỉnh” ông Vũ tại nhà riêng, có khi còn hất thẳng ly bia vào mặt cho tỉnh rồi muốn ra sao thì ra.
Song, lý trí của một người làm nghề đã kịp kéo cô giật lùi lại. Ánh mắt cô liếc nhanh sang phía ban lãnh đạo công ty. Giám đốc Lâm đang nhìn cô chằm chằm với đôi mắt diều hâu dò xét. Còn anh Duy trưởng phòng thì nhìn cô với vẻ mặt bồn chồn, kiểu như muốn giúp nhưng lại sợ “dài tay” trước sếp.
Khả Di cay đắng nuốt cục tức xuống cổ họng. “Vuốt mặt phải nể mũi”. Suy cho cùng, cô đang đại diện cho bộ mặt công ty, nếu giờ cô vùng vằng bỏ đi hay bật lại chan chát, không chỉ làm bẽ mặt sếp trước đối tác lớn, mà hậu quả sau đó mới là thứ đáng sợ hơn. Vì cái chức danh Trưởng nhóm mà cô đang mang thực vốn chỉ là “trưởng nhóm hờ” đang trong giai đoạn thử thách cam go. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, một cái lắc đầu không đúng lúc làm phật ý chủ đầu tư thôi, là cô sẽ bị “ăn gậy” kỷ luật ngay lập tức. Nhẹ thì bị đánh giá là thiếu chuyên nghiệp, không biết chiều khách, nặng thì mất luôn cái ghế chưa kịp ấm chỗ này chứ chẳng chơi. Cô bấm bụng: “Thôi thì, uống cho xong nợ.”
Ngay lúc Khả Di tuyệt vọng định đưa tay cầm ly bia đó lên, thì một bàn tay bất ngờ luồn qua, chộp lấy thân ly bia trên tay cô rồi giữ chặt lại. Khả Di giật mình quay sang thấy Minh đã đi tới bên cô tự bao giờ. Anh gỡ ly bia khỏi tay cô một cách nhẹ nhàng, xong hướng về phía ông Vũ.
“Anh Vũ, để em tiếp anh ly này. Giám sát của tụi em uống hơi kém.”
Ông Vũ ngớ người, chưa kịp phản ứng thì Minh đã ngửa cổ uống một hơi cạn sạch ly bia, rồi đặt mạnh ly không xuống bàn, nói:
“Em mời anh! Anh em mình đàn ông với nhau, ép phụ nữ làm gì, đúng không anh?”
Ông Vũ nhìn ly bia rỗng trên tay Minh, hàm răng nghiến chặt.
“Sao anh? Mình làm ly nữa chứ? Hay sức khỏe anh dạo này không tốt?” Minh cong môi cười, một nụ cười xã giao hoàn hảo. Thế nhưng, ai mà chẳng nghe ra ông Vũ đang bị khiêu khích.
Câu hỏi “sức khỏe không tốt” đánh trúng vào cái tính sĩ diện hão của ông Vũ. Mặt ông đỏ gay, tay nắm chặt ly bia, trông điên lắm rồi.
Bà Phượng ngồi cạnh nhấp một ngụm nước suối, liếc nhìn chồng mình đang cứng họng, bà nhếch mép cười nhạt: “Ông uống đi, đừng để cậu Minh cầm ly đợi mãi như vậy. Thất lễ với người ta.”
Lời vợ nói như mệnh lệnh “quăng” vào mặt ông Vũ giữa chốn đông người. Ông ta hậm hực nâng ly lên, uống một hơi cạn sạch trong sự tức tối rồi dằn mạnh ly xuống bàn.
Minh vẫn giữ nguyên nụ cười điềm tĩnh ấy, anh hạ giọng, quay sang bà Phượng nói những lời lẽ cố tình để cả bàn cùng nghe thấy: “Em đã nói chị rồi. Anh nhà tuổi cũng lớn, sức khỏe là quan trọng nhất, nên tránh gió máy, bia rượu nhiều không tốt đâu chị.”
Không khí bàn tiệc càng lúc càng trở nên gượng gạo đến kỳ lạ. Những tiếng thì thầm to nhỏ bắt đầu dấy lên. Bởi câu nói của Minh nghe qua thì đầy vẻ quan tâm, song ngẫm kỹ lại thì đậm mùi châm chọc. “Tránh gió” ở đây, có khác nào ám chỉ ông Vũ đã già yếu, phong độ kém cỏi, không nên ra gió mà đua đòi với thanh niên?
Khả Di đứng bên cạnh, đưa mắt nhìn Minh không chớp lấy một cái. Cảm giác về người đàn ông này giờ thật khác thường. Sao không còn vẻ cợt nhả, trêu chọc cô như mọi khi? Anh đang bảo vệ cô, hay đang trừng phạt ông Vũ? Hay cả hai? Đây mới là dáng vẻ doanh nhân thật sự của Minh sao?
Thấy tình hình bắt đầu căng thẳng quá mức, anh Duy vội vàng đứng bật dậy cầm chai bia, cười xởi lởi: “À... Giám đốc Minh nói phải! Sức khỏe là vàng mà! Thôi, để em thay mặt anh em công ty mời anh Vũ, chị Phượng một ly chúc sức khỏe ạ! Xin mời cả nhà mình cùng nâng ly cho khí thế nhé!”
Trong tiếng ly tách va nhau hưởng ứng lời anh Duy, Minh cũng ung dung nâng ly lên. Anh nghiêng người che chắn cho Khả Di khỏi ánh mắt hậm hực của ông Vũ. Rồi nhân lúc mọi người đang ồn ào dô vang, anh hơi cúi xuống, ghé sát vào tai cô, giọng Sài Gòn trầm xuống đủ để một mình cô nghe:
“Em về bàn đi, để anh lo.”
Khả Di ngước mắt lên, bắt gặp khóe môi Minh đang cong lên, cùng một cái nháy mắt rõ là tinh quái quen thuộc. Ấy mà sao nay cô lại thấy dịu dàng?
BÙM!
Trong lồng ngực Khả Di như có một quả pháo kim tuyến vừa nổ tung, còn bự hơn ban sáng. Tim cô đập rộn lên, thình thịch, thình thịch, rõ mồn một đến mức cô sợ người bên cạnh cũng nghe thấy. Không hiểu sao cô lại có cảm giác an tâm lạ lùng xen lẫn chút rung động tê dại chạy dọc sống lưng như thế này.
Đúng là cái cảm giác được che chở... quá nguy hiểm!
Khả Di vội vàng gật đầu, lí nhí một tiếng “Cảm ơn” rồi nhanh chóng lách người rời khỏi “chiến trường”. Về đến bàn của nhóm nhân viên, cô đưa tay kéo ghế vụng về đến lạ kỳ, rồi ngồi phịch xuống như người mất hồn.
“Sao rồi bà? Ổn không? Mặt bà đỏ bừng kìa!” Linh lo lắng hỏi, tay quơ quơ đôi đũa trước mặt Khả Di kiểm tra.
Khả Di sờ lên má mình, nóng ran. Cô cầm đũa lên, chọc chọc vào chén có vài con tôm, còn tâm trí vẫn còn kẹt lại ở cái nháy mắt chết tiệt kia. Cô lầm bầm, không rõ là đang trả lời Linh hay tự trấn an bản thân:
“Ừ Ổn. Chắc là bia hơi nặng thôi. Chắc là thế...”
Phía bên kia bàn tiệc VIP, Minh đã ngồi xuống, tiếp tục câu chuyện với bà Phượng một cách điềm nhiên như chưa từng có cuộc tranh đấu nào xảy ra. Chỉ có ông Vũ là ngồi im thít, mặt hầm hầm uống bia một mình, thi thoảng ném cái nhìn đầy hằn học về phía chàng kiến trúc sư trẻ tuổi.
Bình luận
Người dùng mới
chị vầy thì cũng được. Không thích nữ chính yếu đuối