Chương 10: Gặp riêng khách hàng
Chiều hôm sau, tại văn phòng phòng quản lý dự án T.A.M Group. Giữa nhịp điệu công sở như mọi ngày, Khả Di đăm chiêu loay hoay giữa đống giấy tờ chất chồng lộn xộn.
“Bên thiết kế muốn tăng ngân sách hả?” Chị Hương ngả người qua, liếc vào màn hình máy tính của cô.
“Dạ, tại anh Minh đổi thiết kế phút chót nên chi phí vật liệu tăng một chút.” Khả Di cười xoà, tay vẫn gõ phím lách cách.
Chị Hương thở dài lắc đầu: “Chuyện này chẳng lạ. Nhưng khổ nhất là tụi mình, đứng giữa vừa phải làm vừa nghe chửi. Em đừng dễ dãi với bên thiết kế quá, không là họ đè đầu mình đó.” Chị cúi xuống nhìn bảng báo cáo chi phí.
Khả Di cười khì: “Dạ, em biết rồi. Nhưng anh Minh mà, chị biết tính ảnh rồi, nói gì cũng có lý hết. Với lại, em cũng muốn dự án đầu tiên mình đảm nhiệm chính sẽ là một thiết kế đẹp nhất.”
“Vâng! Chúc cô may mắn. Đúng là mấy người trẻ tuổi, đứa nào cũng lì, nhiệt huyết quá.”
Khả Di kéo ghế đứng dậy: “Ha ha, em của chị mà! Nhờ chị Hương hướng dẫn, chỉ bảo từ ngày mới vào làm, em mới lỳ thế này chứ!” Cô nhào tới, ôm chầm chị Hương một cái, dụi đầu vào vai.
“Thôi, đừng đổ thừa tôi! Lo đi báo cáo cho sếp duyệt đi!” Chị Hương giả bộ gắt, tay chỉ xấp tài liệu trên bàn nhưng nụ cười toe toét hài lòng.
“Dạ!” Khả Di cầm những tờ dự toán vừa in ra vẫn còn hơi ấm, kẹp ngay ngắn vào tập hồ sơ, ôm vào lòng cất bước về phía căn phòng cuối hành lang.
Đến trước cửa phòng anh Duy, cô ngẩng nhìn tấm bảng tên một lúc rồi mới gõ hai tiếng.
“Vào đi.” Giọng anh vọng ra.
Khả Di đẩy cửa bước vào. Anh Duy ngước mắt, ra hiệu cho cô đặt tài liệu xuống. Cô nhẹ nhàng đặt tập báo cáo lên bàn.
Anh Duy không nói gì, lật thẳng đến trang có bảng tổng hợp chi phí: “Ốp đá vẫn còn gần 600 triệu à?”
Khả Di gật đầu: “Dạ, đã giảm hết mức có thể rồi anh. Em yêu cầu bỏ mảng tường không cần thiết, vật liệu mua trực tiếp không qua trung gian để tiết kiệm chi phí. Anh Minh cũng hứa điều chỉnh lại thiết kế cho phù hợp với phần này.”
“Vậy tí nữa em đi gặp anh Vũ bên chủ đầu tư à?”
“Dạ, em đã hẹn trước rồi. Nếu anh thấy ổn, ký giúp em bản này để em mang theo trình kèm.” Khả Di đẩy kẹp hồ sơ về phía anh Duy.
“Em gặp tại nhà riêng?”
“Dạ. Anh Vũ kêu lịch công việc rất bận nên chỉ trao đổi tranh thủ tại nhà.”
Anh Duy thở dài, cầm bút ký nhanh vào góc giấy rồi đưa lại, nhắc nhở: “Đi sớm đi. Mà nhớ giữ khoảng cách. Anh Vũ không phải kiểu người dễ chịu như vẻ ngoài đâu.”
“Em quen rồi, anh đừng lo. Em cũng từng xử lý mấy tình huống thế này rồi mà.”
Nhận lại tệp hồ sơ, cô cúi chào anh Duy rồi bước tới cửa. Tay vừa đặt lên nắm đấm thì anh Duy gọi: “Này, Di.”
Khả Di quay sang. Gương mặt anh bỗng nghiêm lại: “Em là cấp dưới mà anh rất đề cao. Anh khuyên em phải thiệt cẩn thận.”
“Dạ em biết rồi. Anh yên tâm.” Cô bật cười.
Khả Di nhẹ nhàng kéo cửa đi ra. Ngay khi khuôn mặt cô khuất khỏi tầm nhìn anh Duy, nụ cười trên khóe môi biến mất. Cô cúi mắt nhìn tập hồ sơ rồi thở dài. Có lẽ chính cô cũng đã linh cảm sẽ có những chuyện phức tạp sắp xảy đến.
***
Khả Di dừng xe trước căn biệt thự tráng lệ nằm trong khu đô thị đắt đỏ nhất Sài Gòn.
Cánh cổng đồng đồ sộ, chạm khắc hoa văn uốn lượn tinh xảo, chậm rãi mở ra. Khả Di hít một hơi sâu, chỉnh lại cổ áo sơ mi cài kín đáo nhất có thể. Ngón tay thoáng run khi cô vuốt phẳng nếp quần, tự trấn an bản thân trước khi bước vào biệt thự. Nơi ánh đèn chùm pha lê phản chiếu lấp lánh trên sàn đá hoa cương nhưng chẳng thể xua đi cảm giác âm u.
Ông Vũ, đại diện chủ đầu tư, ngả ngớn trên bộ sofa da bò nhập khẩu, tay cầm ly rượu mạnh. Thấy Khả Di bước vào, mắt ông ta sáng lên tia hau háu lướt từ khuôn mặt, xuống cổ, dừng lại thật lâu ở vòng eo thon gọn rồi liếc xuống đôi chân.
Ông ta chưa vội đả động gì đến đống hồ sơ, mà lười biếng phẩy tay, vỗ bộp bộp xuống phần đệm sofa ngay sát cạnh mình: “Đứng đó làm gì cho mỏi chân? Lại đây ngồi xuống đi rồi nói chuyện. Làm việc với tôi thì cứ phải thoải mái.”
Khả Di thoáng ớn lạnh trước lời mời mọc sỗ sàng. Cô liếc nhìn khoảng trống, khéo léo lờ đi, chọn chiếc ghế đơn đối diện giữ khoảng cách an toàn nhất có thể.
“Dạ, em ngồi đây để tiện trải bản vẽ ra cho anh dễ nhìn ạ.”
Thấy cô né tránh, ông Vũ tỏ vẻ không hài lòng. Ông đặt mạnh ly rượu xuống bàn, ngả người ra sau, miệng nồng mùi cồn hạch sách: “Mục ‘ốp đá’ vẫn cao. Đá nội địa mà giá này à?”
Khả Di cố giữ bình tĩnh chỉ vào bản vẽ: “Dạ, tuy là đá nội địa nhưng độ bền và vân đá không thua hàng nhập đâu ạ. Nếu phối sáng hợp lý…”
“Cô ngồi tít đằng kia nói vọng lại thì tôi biết đường nào mà lần?” Ông Vũ cắt ngang gắt gỏng vô lý. Ông vỗ mạnh tay xuống chỗ trống bên cạnh lần nữa, đe dọa: “Tôi nói qua đây! Hay cô khinh ông già này không đủ tư cách ngồi chung với cô?”
Đến nước này, Khả Di biết không thể từ chối. Nếu làm phật ý ông ta lúc này, chữ ký coi như bỏ, công sức cả đội đổ sông đổ bể. Cô đành cắn chặt môi, miễn cưỡng đứng dậy cầm tập hồ sơ bước sang.
Cô rón rén ngồi mép ghế sofa, cố gắng chừa ra khoảng cách xa nhất có thể: “Dạ… anh xem phần này…” Cô nghiêng bản vẽ về phía ông.
Ông Vũ chồm người tới. Mùi rượu nồng nặc phả thẳng vào mặt khiến cô buồn nôn. Chẳng thèm nhìn bản vẽ lấy một giây, trong lúc giả vờ cúi xuống xem số liệu, cánh tay trần của ông ta ‘vô tình’ tì mạnh vào bắp tay Khả Di cọ xát sỗ sàng.
“Da dẻ con gái bây giờ mát thật đấy.” Ông ta cười điệu bộ nhão nhoẹt, bàn tay thô kệch tranh thủ vuốt dọc cánh tay cô một cái.
Khả Di giật bắn người, phản xạ rụt tay lại. Cô siết chặt nắm tay dưới gầm bàn để cố nhịn nhục, miệng vẫn gượng cười méo xệch: “Dạ… anh tập trung xem giúp em con số này ạ.”
Thấy cô chỉ né tránh yếu ớt, ông Vũ càng được nước lấn tới. Chân ông ta dưới gầm bàn tách ra, kẹp chặt lấy chân Khả Di, ép cứng cô vào góc sofa không lối thoát.
Khả Di ngồi cứng đờ ở mép ghế, cố gắng nghiêng người ra xa hết mức. Ông Vũ không có ý định buông tha. Ông cầm bút, không ký ngay mà xoay xoay, cả người rướn tới.
“Cô Khả Di này…” Ông ta phả hơi nóng ghê rợn vào tai cô: “Tôi thấy cô làm việc vất vả quá. Cần gì phải chạy vạy khổ sở từng con số thế này?”
Vừa nói, ánh mắt ông đảo xuống dưới: “Chỉ cần cô ‘ngoan’ với tôi một chút, chiều tôi một tí thôi, thì muốn duyệt cái gì tôi cũng duyệt cho. Hửm?”
Bàn tay thô kệch đang đặt trên đầu gối bỗng đưa lên, đặt trọn lên đùi Khả Di bóp nhẹ sỗ sàng.
Cảm giác bàn tay nhớp nháp chạm vào người khiến cô rùng mình ghê tởm: “Ông làm cái gì vậy?!” Cô hoảng hốt, theo phản xạ tự vệ vùng đứng dậy, lùi nhanh ra sau mấy bước.
Hành động quá bất ngờ và dứt khoát. Ông Vũ đang dồn toàn bộ trọng tâm về phía cô để sàm sỡ bỗng nhiên mất điểm tựa. Ông ta chới với, lao về phía trước ngã úp mặt xuống nệm ghế sofa. Chật vật chống tay xuống bàn giữ thăng bằng, ly rượu bị va phải, đổ tràn ra ngoài.
Cơn bẽ mặt khiến ông đỏ gay gắt. Ông đứng thẳng dậy, thẹn quá hóa giận quát lớn: “Cô làm cái trò gì vậy hả? Tôi chỉ đang xem bản vẽ, cô giật nảy lên thế là ý gì? Cô khinh tôi à?”
Khả Di nhìn thẳng mặt ông ta, không hề e sợ: “Em không dám khinh anh. Nhưng hành động vừa rồi không giống phong thái của một người ở đẳng cấp như anh.”
Ông Vũ sững người. Khả Di không để ông ta kịp phản ứng, nói tiếp: “Em đến đây làm việc sòng phẳng, bán chất xám chứ không bán thân. Anh Vũ, anh là người làm ăn lớn, chắc đủ thông minh để hiểu không nên ép phụ nữ vào đường cùng ngay trong chính nhà mình. Chuyện này mà ồn ào lên, danh tiếng anh chưa biết ai thiệt hơn ai đâu!”
Ông Vũ cứng họng: “Cô… cô…”
Đúng lúc căng thẳng tột độ thì cánh cửa phòng khách bật mở. Ông Vũ giật bắn người, vẻ hung hăng biến mất trong tích tắc. Ông lùi lại, nhanh tay phủi vạt áo, mặt đang đỏ gay tức điên liền chuyển sang cau có khổ sở.
Một người phụ nữ bước vào, váy áo lụa là, khí thế bức người. Bà Phượng, vợ ông Vũ, quét một lượt qua căn phòng với đôi mắt sắc lẻm. Ly rượu đổ trên bàn, chồng đứng thở hắt bực bội, còn cô gái trẻ mặt đỏ bừng đứng cách xa với tư thế phòng thủ.
“Chuyện gì mà ồn ào?” Bà Phượng hỏi, giọng lạnh tanh, ánh mắt dừng lại ở Khả Di dò xét.
Ông Vũ với bản chất gian manh, lập tức chặn họng trước phủ đầu. Ông chỉ tay vào mặt Khả Di, quay sang vợ với cái giọng oan ức: “Em về đúng lúc lắm! Đó em xem, nhân viên T.A.M Group làm ăn bát nháo. Anh chỉ mới góp ý vài câu về bản vẽ sai be bét, thế mà nó giãy nảy lên, thái độ lồi lõm với khách hàng. Đúng là thứ không có giáo dục!”
Khả Di sững sờ, mở to mắt nhìn gã đàn ông trơ trẽn trước mặt.
Bà Phượng nghe chồng nói vậy thì cười khẩy. Bà thừa hiểu tính nết trăng hoa của chồng, song càng ghét mấy cô gái trẻ đẹp đến tận nhà.
“Lại là mấy loại hồ ly tinh đến xin dự án chứ gì? Chuyên môn không lo, chỉ lo ăn diện, lả lướt mồi chài đàn ông.”
Bà bước tới bàn, cầm tập hồ sơ xem qua loa rồi ném toẹt xuống bàn: “Cô là người bên T.A.M Group? Công ty lớn mà tuyển nhân viên loại ranh con này à? Duy đâu?”
Khả Di siết chặt hai bàn tay. Bị sỉ nhục ngay trước mặt kẻ quấy rối mình, còn gã thì khoanh tay nhếch mép đắc thắng nhìn cô chịu trận. Thề lòng rằng cô muốn cãi lại, muốn nói lên sự thật cho bõ tức. Thế nhưng hình ảnh anh Duy, chị Hương, anh Minh và công sức cả tháng trời của cả đội hiện lên. Nếu cô làm ầm, ông Vũ sẽ chối bay chối biến, bà Phượng sẽ bênh chồng và hợp đồng chắc chắn bị làm khó dễ.
“Nhịn! Phải nhịn! Mày làm được mà Di!” Khả Di hít hơi sâu, nuốt ngược cục tức đắng ngắt vào trong. Ánh mắt uất ức dần dịu lại. Cô buông lỏng nắm tay, ngẩng đầu nhìn bà Phượng, nở nụ cười công nghiệp hoàn hảo nhất từng có.
“Dạ, chị Phượng nói đúng ạ! Trông em trẻ người non dạ thế này, nên đôi khi anh Vũ sợ em không làm được việc. Nhưng mà…”
Khả Di bước lên một bước, ánh mắt sáng rực ngưỡng mộ: “Vừa vào đây, em đã quên hết sợ. Vì em bị choáng ngợp bởi gu thẩm mỹ của chị! Chị ơi, cái đèn chùm kia, với cách phối màu rèm cửa, sang trọng mà tinh tế quá. Chị tự tay bài trí hết đúng không ạ?”
Lời nói mượt như mật ngọt rót vào tai khiến Phượng khựng lại. Bà liếc nhìn chiếc đèn chùm đã tốn bao công sức đặt từ Ý về, lòng thầm ưng ý.
Thấy vợ xuôi xuôi, ông Vũ đang ngồi bên cạnh hừ lạnh, chen ngang: “Em đừng nghe nó hót. Mấy đứa ranh con này mồm mép giỏi. Nó đang lấp liếm mấy cái yếu kém chuyên môn, chọn toàn vật liệu rẻ tiền rồi giờ dùng lời nịnh nọt qua mặt em. Biết cái gì về nghệ thuật thượng lưu mà khen với chê.”
Khả Di thót tim vì lời khích bác đang đánh trúng lòng kiêu hãnh của bà Phượng. Tuy nhiên, bà Phượng đâu dễ bị gã chồng háo sắc thao túng. Bà chẳng thèm liếc mắt nhìn chồng, vẫn khoanh tay hất hàm về phía Khả Di: “Ông im đi. Để nó nói hết xem nào. Tôi tự có mắt nhìn, cần ông dạy chắc?”
Bị vợ khinh thường, ông Vũ tẽn tò, mặt xám ngoét quay đi uống rượu.
Nắm bắt cơ hội ngàn vàng, Khả Di mỉm cười, bình tĩnh đáp trả ông Vũ, song mắt vẫn hướng về bà Phượng đầy tôn trọng: “Dạ, anh Vũ nói đúng một phần ạ. Đúng là em chọn vật liệu giá thành hợp lý hơn, nhưng không phải là ‘rẻ tiền’ đâu ạ. Tụi em chọn loại đá tông trầm vàng lấp lánh và vân nhẹ này, vì em muốn tạo ra một ‘cái nền’ hoàn hảo.”
“Cái nền?” Bà Phượng nhướng mày tò mò.
“Dạ đúng! Chị nhìn kỹ giúp em, dòng đá này thoạt nhìn đơn giản, nhưng thực chất là dòng bắt sáng ngầm. Chỉ cần đi đèn đúng góc, vân đá sẽ ánh lên sang trọng chứ không phô trương. Đặc biệt, yếu tố quan trọng nhất khiến em kiên quyết chọn mẫu này là phong thủy. Em tra cứu rất kỹ, màu đá này cực kỳ hợp bản mệnh anh chị, giúp tụ tài, vượng khí.”
Khả Di bước tới: “Chị Phượng cứ tưởng tượng xem, giữa cái nền tinh tế và vượng khí như vậy, khi chị đứng vào, hay đặt một bình hoa chị cắm, sự quý phái của chị sẽ là điểm sáng rực rỡ nhất, độc tôn nhất không một chi tiết cầu kỳ nào lấn át được!”
Khóe môi bà Phượng rốt cuộc không kìm được nhếch lên nụ cười hài lòng. Bà liếc xéo chồng: “Nghe chưa? Người ta có ăn có học nói chuyện nó phải khác. Đâu có thô thiển như ông.”
Ông Vũ cứng họng trố mắt nhìn, không ngờ con bé lật mặt nhanh và khéo đến thế.
Bà Phượng quay sang Khả Di, giọng điệu tuy vẫn trịch thượng song dễ chịu hơn nhiều: “Cô bé này nói chuyện cũng lọt tai đấy. Được rồi, đưa bản vẽ đây tôi xem nào.”
Khả Di biết mình đã thắng. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đưa bản vẽ: “Dạ, mời chị xem ạ. Em tin với sự góp ý của chị, thiết kế này sẽ trở nên hoàn hảo.”
Sau khi trao đổi và nhận được cái gật đầu đồng ý từ bà Phượng, Khả Di thấy lồng ngực nhẹ đi hẳn. Cô giữ nụ cười chuyên nghiệp, lễ phép bắt tay:
“Em xin phép anh chị, em về. Nếu cần chỉ bảo, dặn dò gì thêm cứ nhắn em nhé ạ.”
Khả Di quay người, bước những bước chân điềm tĩnh băng qua sảnh lớn. Thần thái tự tin ấy được cô duy trì hoàn hảo cho đến khi người giúp việc mở cửa tiễn cô ra về.
Khi cánh cửa chính nặng nề khép lại sau lưng, bờ vai đang gồng cứng lập tức rũ xuống. Cô dừng lại trên bậc tam cấp, hít một hơi sâu rồi thở mạnh ra, cố tống khứ sự ngột ngạt ghê tởm vừa chịu đựng. Nụ cười xã giao chẳng còn trên gương mặt cô, chỉ sót vẻ mệt mỏi rã rời dưới lớp mặt nạ hoàn hảo vừa được trút bỏ.
Vừa ra cổng, điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Linh: Báo xong chưa bà? Chủ đầu tư có ok không? Có làm khó gì không?
Ngón tay cô lướt nhanh: Ok rồi. Nhưng hi vọng ông Minh chốt cứng thiết kế lần này. Chứ tui không muốn gặp riêng lão này nữa đâu. Tui ớn lắm. Diễn sâu kiểu này chắc tui cạn kiệt năng lượng mất!
Nhưng rồi ngón tay khựng lại lơ lửng trên nút gửi. Khả Di thở dài, xóa sạch dòng tin nhắn vừa gõ.
Cô soạn dòng ngắn gọn rồi nhấn gửi: Xong rồi. Chủ đầu tư duyệt. He he.
Khả Di cất điện thoại vào túi, ngồi lên chiếc Vespa. Tiếng máy nổ rừ rừ rồi cô hòa vào dòng người.
Bình luận
Hanasweasties
Bị hài =)))