Chương 9: Hàng xóm và đồng nghiệp
Khả Di chống cằm thở dài, thật sự không hiểu nổi hai chữ “nghiệt duyên” rốt cuộc được viết thế nào. Ở công ty chạm mặt tên Giám đốc mặt cợt nhả kia đến mức phát ngán đã đành, cớ sao về đến tận nhà rồi mà anh ta vẫn không chịu buông tha cho cô?
Sự xuất hiện của Minh đan xen vào cuộc sống riêng tư của cô một cách ngang ngược và thường xuyên đến mức vô lý. Có hôm cuối tuần, cô vừa vươn vai ra ban công hóng gió, đã nghe tiếng anh ý ới từ tầng 22 vọng xuống, mặt dày xin một gói mì tôm vì “lười xuống nhà”. Lại có hôm, cô mặc bộ đồ ngủ lóc cóc trốn xuống siêu thị chung cư lượn lờ, bỗng dưng lại va ngay phải Minh. Anh ta lẽo đẽo đi theo sau lưng xe đẩy, săm soi từng mớ rau, khay thịt, rồi kỳ kèo đòi cô nấu ké bữa trưa cho bằng được.
Khổ nỗi, anh ta có tiền! Đứng trước mớ thức ăn đắt đỏ như cá hồi hay thịt bò wagyu, lòng tự trọng của “nhân viên đỗ nghèo khỉ” lập tức bị đồng tiền làm cho lu mờ. Cuối cùng, Khả Di chép miệng chốt luôn một cái “deal” sặc mùi tư bản: Hóa đơn đi chợ nào Minh quẹt thẻ thanh toán, cô sẽ xắn tay áo nấu cho anh một phần ăn.
Hai bên cùng có lợi. Minh được ăn cơm nhà mĩ vị đổi gió, còn Khả Di được dịp lấp đầy chiếc tủ lạnh bằng tiền của ai kia.
Nhưng Khả Di đã nhầm. Tư bản không bao giờ chịu thiệt. Cái tên Giám đốc ngang ngược đó ăn xong không những không thèm rửa dọn, mà còn “chôm” luôn chiếc đĩa gốm hình con mèo mà cô ưng ý nhất mang lên tầng 22 làm của riêng, mặc cho cô đứng dưới ban công gào thét đòi lại trong vô vọng. Nghĩ đến là lại thấy tức anh ách!
Thế nên khi đêm đã buông hẳn. Trong căn hộ tầng 21, Khả Di nằm vắt vẻo trên sofa xem tivi, mặt dán mấy lát dưa leo, còn tay không ngừng bốc bim bim cho vào miệng.
Đang lim dim tận hưởng, rộp rộp nhai khoai tây thì bỗng Khả Di trợn mắt nhớ ra vụ Minh vẫn chưa trả cái đĩa. Ngẫm cái đĩa đẹp nhất, mắc nhất nhà, cô vội với tay lấy điện thoại, ngón tay gõ lách tách: Hế lô đại gia...
Vài phút sau, có tin nhắn tới.
Minh: ???
Khả Di: Nhớ mai trả em cái dĩa nha.
Minh: Kiếm cớ gặp anh hả?
Khả Di: Anh hâm. Dĩa đó mắc lắm á. Nhớ rửa sạch đoá nha.
Minh: Không trả!
Khả Di: Tính ăn luôn dĩa hay gì?
Minh: Tịch thu để bù dần tiền mua đồ.
Khả Di đọc xong tin nhắn, mặt nhăn nhó: “Cái đồ chi li...” Cô quẳng gói bim bim xuống bàn, chạy ào ra ban công.
“Anh Minh!!!” Giọng cô vang dội giữa khoảng không.
Lát sau, cửa kính tầng 22 bật mở. Minh thò đầu ra, giọng lười nhác: “Ơi...”
“Trả không?!”
Anh chống tay lên lan can, nghiêng mặt nhìn xuống: “Không... đâu.”
“Cái kiểu gì ấy nhờ?!”
“Kiểu đang nhìn đằng ấy mà thấy thèm dưa leo. Mai làm món gì có dưa leo đi.”
“Ôi, tức là mai anh lại trả tiền cho em đi siêu thị chứ gì?”
Minh nhếch môi, quay lưng đi vào: “Thôi, coi như chưa từng nói gì.”
“Ê, ê! Còn cái dĩa nữa mà! Thương lượng tí đi! Mắc lắm đó!” Tiếng gọi của Khả Di bị gió đêm nuốt trọn, chỉ còn mấy miếng dưa leo trên mặt suýt rơi theo.
Minh quay vào nhà, thế nhưng vẫn nán lại, tựa người bên khung cửa kính rồi bật cười nho nhỏ. Trong số những cô gái anh từng gặp, cô này có lẽ là “vui” nhất. Anh đã tiếp xúc không ít người, khi nhìn lướt “điều kiện” của anh, ai cũng cố gắng giữ dáng vẻ hoàn hảo. Và thường thì họ đều mang chút ý đồ riêng tư.
Nhưng xem cô kìa. Cô cũng có “ý” đấy chứ. Chỉ có điều, cái ý đồ của cô thật trẻ con. Người ta tính toán để có được những thứ lớn lao từ anh, còn cô? Cô thì tính toán vì một đĩa thức ăn, hoặc hơn thua với anh vì vài màu sơn và cái cầu thang. So với khoảng cách thực sự giữa họ thì “vật chất” ấy quả thực quá rẻ rồi.
Anh gục đầu khúc khích run cả vai khi nghĩ tới khuôn mặt đầy dưa leo, cái còn cái rớt lúc nãy của cô. Khả Di hầu như chẳng bao giờ giữ hình tượng trước mặt anh. Dù có lẽ cô cũng biết ngại, nhưng cái tính “vật chất đơn thuần” vì đĩa ăn còn lớn hơn cả sự e thẹn ấy.
“Hay là đã có người yêu?”
Ý nghĩ đó lướt qua, song anh gạt đi ngay. Với lịch trình đi sớm về muộn từ công ty, buổi tối cô cũng chẳng đi đâu ngoài việc ra ban công bắt sâu hoặc tự tâm sự một mình. Rõ là không có điệu bộ của người đang trong mối quan hệ hẹn hò.
Anh cười khẩy: “Với lại, nếu có người yêu thật...” Anh nghĩ thầm: “...dễ gì lại chịu nấu cho anh ăn như vậy.”
Khả Di hậm hực quay vào nhà, lầm bầm mắng. Mà lạ thay, cơn cáu chẳng nhen nổi. Hình như cô đã quen với sự hiện diện của Minh mất rồi. Từ cảm giác khó ưa ban đầu, giờ cô thấy cũng tạm, thậm chí ổn. Nói cho cùng, anh chẳng làm gì quá đáng, ngoài thói quen kì cục là chọc ghẹo cho cô phát điên. Vậy mà chính điều đó lại khiến nhịp sống của cô rộn ràng hơn hẳn. Mấy ngày nay, tối tối về nhà, vừa ló ra ban công gọi ý ới là anh lại xuất hiện. Hôm thì tranh luận nốt chuyện công việc, hôm thì mặt dày xin gói mì tôm, có khi cô ngồi kể lể mấy bực dọc trên diễn đàn kiến trúc. Không hiểu sao anh chịu khó nghe, còn cô cứ thế mà kể.
Có thể là do cả hai có cùng sở thích, hoặc... Khả Di nhìn ra ngoài cửa sổ: “Hoặc có thể, cả hai chỉ là hai ô cửa sổ còn sáng đèn, bên cạnh nhau trong thành phố rộng lớn này.”
Và thế là ngày qua ngày, những màn cãi vã vặt vãnh đã trở thành “đặc sản” giữa hai người. Khi ở nhà, Minh hay mượn cớ cầm cái dĩa “chôm” của cô sang ăn chực. Khả Di ngoài mặt nhăn nhó cằn nhằn, anh lại đủng đỉnh trêu chọc, cơ mà rốt cuộc bữa ngon nào cô cũng phần anh một nửa. Còn ở công ty, họ cũng chẳng khác. Khả Di, cô nhân viên văn phòng nhiệt huyết, luôn sôi nổi nhưng không quên càm ràm. Và Minh, anh giám đốc với cái miệng sắc sảo, lúc nào cũng tìm cớ chọc tức. Những cuộc tranh luận giữa họ lúc nào cũng rôm rả, cô hăng hái bảo vệ ý kiến, còn anh cứ nửa đùa nửa thật, khiến cả hai vừa tranh cãi vừa bật cười. Và lần này cũng vậy.
Khả Di ngồi đối diện Minh, tay gõ bút lên bàn, mắt lườm anh khi anh vừa trình bày xong một kế hoạch.
“Ý tưởng này nghe ổn, nhưng... Một tỷ?” Giọng cô hoảng hốt vang khắp phòng họp.
“Cỡ đó. Hoàng đang kiểm lại số liệu.” Minh hất cằm về phía Hoàng.
Anh chàng lẩm bẩm: “Răng cái chi cũng tui mần!” Khuôn mặt nhăn nhúm, tay vẫn thoăn thoắt trên laptop.
Khả Di bước tới gần Minh, ngước mắt nhăn nhó: “Anh đẩy ngân sách thêm một tỷ chỉ cho mấy bức tường ốp đá trang trí? Thật sự cần thiết không?”
“Cần chứ!” Minh tựa vào bàn, nghiêng đầu nhìn cô: “Đá tự nhiên mang giá trị thẩm mỹ vượt thời gian, khó lỗi mốt. Ốp vào những mảng tường ánh sáng chiếu thẳng sẽ tạo hiệu ứng hút mắt. Chưa kể, đá còn cách nhiệt, giữ không gian mát mẻ hơn.”
Khả Di cau mày: “Nhưng con số này quá lớn! Sao anh không tìm phương án rẻ hơn?”
Minh nhếch môi, đáp: “Anh không thiết kế cho vui. Một quán cà phê tầm thường, nhan nhản ngoài đường? Không phải phong cách của Minh. Anh tạo xu hướng, chứ không chạy theo nó.”
“Thưa giám đốc Minh, tường đá rối anh đề xuất đúng là đẹp, rất ấn tượng. Nhưng xét công năng cốt lõi của một quán cà phê, và ngân sách hiện tại, em không đồng ý.” Khả Di nhấn giọng.
“Căng dữ ta!” Linh từ góc bàn, hút một ngụm sinh tố dâu.
Bên cạnh, Quân nằm vật ra bàn, rên rỉ: “Trời ơi, cãi xong chưa? Tui đói lắm rồi!”
“Một tỷ lận, anh Minh! Không phải vài trăm triệu. Dù em đồng ý, chủ đầu tư cũng không gật. Anh thiết kế cái khác đi.” Khả Di lắc đầu.
Minh nhướn mắt: “Ok thôi. Anh bốc đại một thiết kế năm ngoái, chỉnh chút rồi gửi em ngay. Quá đơn giản.”
“Nàyyyy! Anh tin em ‘xúc’ anh không?” Khả Di trợn mắt.
Minh bật cười: “Cô Khả Di, ở công ty chuyên nghiệp thế này, nên giữ thái độ đúng mực. Xúc ai? Người nhỏ xíu mà mạnh miệng ghê.”
“Chuyên nghiệp? Công ty nào mà giám đốc đòi mua đồ ăn vặt giữa cuộc họp?” Khả Di chỉ đống sinh tố, bánh tráng trộn ngổn ngang trên bàn họp.
Minh quay sang, giọng đùa cợt: “Linh! Báo với T.A.M Group, cô Khả Di đe dọa tác động vật lý đối tác, kìm hãm trí sáng tạo của công ty thiết kế.”
“Đừng lôi em vào! Cãi xong thì đi ăn bánh xèo nha!” Linh lắc lư ghế.
Khả Di đưa tay lên trán, thở dài: “Giờ chỉ còn cách anh chọn ốp đá ở những chỗ cần thiết nhất, tìm nguồn đá giá tốt, giảm chi phí xuống tầm 500 - 600 triệu. Rồi anh tự cân đối lại các hạng mục khác.”
“Chính xác!” Minh búng tay, mắt sáng lên: “Bên anh có thể tìm nguồn đá tự nhiên địa phương, giá tốt hơn, và đàm phán tối ưu chi phí nhân công. Tổng hạng mục này sẽ rơi vào khoảng 700 triệu.”
“Mấy bức tường nhỏ kia em thấy không cần lắm.” Khả Di chỉ lên bản vẽ, giọng dịu lại: “Anh bỏ bớt đi.”
Minh lật bản vẽ: “Đồng ý. Chưa kể, một số mảng tường ban đầu dự tính phun giả đá, cũng không rẻ. Vậy thực tế chỉ chênh khoảng 500-600 triệu so với dự toán.”
“Nếu giữ ở mức đó, em nghĩ chủ đầu tư sẽ chịu thôi... Với một công trình lớn, khoản này không đáng kể và cũng nằm trong khoảng chủ đầu tư cho.”
Minh cười lém lỉnh: “Chốt nhé! Anh chờ tin tốt từ em. Giờ đi ăn bánh xèo thôi.”
“Yeahhhh!” Linh và Quân đồng thanh.
“Hả? Nhanh vậy?” Khả Di ngơ ngác rồi liếc nhìn nụ cười đắc ý của Minh. Một ý nghĩ chợt phát giác lên trong đầu cô: Anh ta đã tính toán hết rồi sao?
“Sao em cứ thấy sai sai chỗ nào đó. Hình như em bị anh gài!”
“Cũng không biết nữa.” Minh giả vờ ngây thơ, quay sang Hoàng: “Em coi tối vẽ lại theo ý Di nhé.”
“Lại đổi bản vẽ?!” Hoàng gào lên.
Linh khoác tay Khả Di: “Xếp đồ đi, bà! Bánh xèo đang chờ.”