Chương 7: Buổi làm việc
Một buổi sáng thứ Hai như bao buổi khác, Khả Di vặn ga chiếc Vespa, chiếc xe cô từng dành nhiều tháng tích góp để mua, như phần thưởng cho những năm tháng cống hiến không ngừng nghỉ cho “tư bản”. Gió sớm Sài Gòn se se lạnh, không hanh hao như Buôn Mê nhưng vẫn đủ làm dịu cái nóng bức quanh năm của miền Nam. Trên đường, cô ghé mua hai chiếc bánh bao thơm nóng hổi, định một cái cho mình và cái còn lại dành tặng bác bảo vệ tầng hầm giữ xe.
Đến hầm xe công ty, cô dừng lại bên chiếc bàn xếp góc chốt gác, nơi bác bảo vệ cùng cậu con trai đang ăn sáng. Mùi hủ tiếu tỏa lên thơm phức.
“Con chào bác ạ!”
“Di à, nay đi làm sớm ha con.” Bác bảo vệ móm mém cười.
“Dạ, thứ hai mà, con phải ngoan chứ bác.” Khả Di cười híp mắt, giơ túi bánh bao lên: “Con gửi bác cái bánh ăn thêm cho vui ạ.”
Bác xua tay, trìu mến: “Trời, con bé này, bác ăn sáng rồi. Mua chi tốn tiền, lương có bao nhiêu đâu.”
“He he. Con tiện đường thôi mà.” Khả Di mỉm cười, nghiêng đầu vẫy chào cậu con trai gầy gò với đôi mắt ngây dại đang ngồi trên ghế đẩu: “Em chào anh.”
Cậu con trai ngước lên, mất vài giây mới vụng về giơ tay chào lại. Sau đó cậu cầm muỗng, lóng ngóng cố múc cọng hủ tiếu khiến nước xúp sánh ra, lấm tấm vương vãi cả ra quần.
“Từ từ con.” Bác bảo vệ vội vỗ nhẹ lên vai con: “Để tí ba đút cho.”
Tít. Quẹt thẻ gửi xe xong, Khả Di vẫy tay: “Bác với anh ăn đi ạ, con vào làm đây. Chúc hai người tuần mới vui vẻ nha.”
“Di... Di... vào...” Cậu con trai bất chợt gọi theo.
“Dạ! Em vào! Bye bye anh!” Khả Di nhoẻn cười thật tươi.
Lái xe vào trong, cô tháo mũ, khẩu trang, kính mắt, không quên liếc gương chiếu hậu chỉnh lại tóc, dặm chút son cho tươi tỉnh rồi mới rảo bước về phía thang máy.
Lên sảnh, Khả Di ghé mua ly latte như mọi ngày. Cầm ly cà phê nóng hổi, cô vừa bước đi vừa lướt tin tức trên điện thoại, tiện tay ấn vào fanpage Kiến trúc.
“Vẫn chưa thấy bình luận nào thêm từ Chốt Trên Decor. Lạ thật.” Cô lẩm bẩm.
Vừa dứt dòng suy nghĩ, cửa thang máy đã mở ra. Cô bước vào, bất ngờ gặp chị Hương và anh Khánh đứng sẵn bên trong. Ngẩng mặt khỏi màn hình, Khả Di mỉm cười:
“Chào buổi sáng anh chị. Hai người đi làm sớm thế?”
“Sớm gì, lên sửa báo giá đây.” Chị Hương lắc đầu ngao ngán: “Chiều nay team mình lại họp nữa đó.”
“Nữa hả chị? Báo giá dự án Deni vẫn chưa xong ạ?”
“Ừ, mệt ghê! Bên thiết kế không chịu đề xuất của bên mình.”
Anh Khánh, người phụ trách chính mảng vật liệu và báo giá, chen vào than thở: “Ông Minh á, nhìn thì cười cười mà khó tính chết được. Ổng mà đã gạch thì chỉ có nước làm lại từ đầu.”
Chị Hương chép miệng tiếp lời: “Đành rằng mình là bên giám sát, nhưng bên ông Minh là công ty thiết kế do chính chủ đầu tư chọn, gần như họ giao phó mọi quyết định. Thành ra bên mình mới rén.”
“Thì đó. Thậm chí chủ đầu tư còn không thèm đến cuộc họp đầu tiên đó thôi.” Anh Khánh gật gù.
“Dạ...” Khả Di cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Gương mặt Minh vốn toát lên vẻ thông minh sắc sảo, miệng lưỡi lại bén nhọn. Nhìn qua cũng biết là kiểu người khó lòng dễ chịu.
Cô thầm nhủ: “Cũng may mình không phải làm trực tiếp với anh ta” Chỉ là, cô quên thêm hai chữ “trộm vía” như một điềm báo mơ hồ.
Thang máy mở ra, cả ba vừa đi về phía phòng dự án vừa than thở về mớ hồ sơ bị trả lại. Khả Di còn đang hóng chuyện rôm rả, chuẩn bị ngồi vào bàn thì chị Hằng, phó phòng, đi ngang qua:
“Khả Di. Em vào phòng chị.”
“Dạ!” Cô vội nuốt ngụm latte, chỉnh lại cổ áo sơ mi rồi bước theo sếp.
Bước vào phòng, Khả Di gật đầu chào. Chị Hằng vừa ngồi xuống ghế vừa nói: “Mấy nay team em làm việc với bên Studio M21 sao rồi?”
“Dạ tiến độ vẫn tốt ạ. Chủ yếu làm việc online qua bản vẽ và bản mô tả vật liệu.”
“Tốt. Tuần trước họp, phía M21 muốn bên mình có người bám sát xuyên suốt. Họ bảo làm việc chỉ qua mail và vài cuộc họp sẽ không hiệu quả. Nhưng hiện tại, nhân sự leader phòng mình hơi mỏng...”
Khả Di đứng ngay ngắn, lắng nghe.
“Chị với anh Duy cân nhắc chọn em. Em sẽ là team leader tạm thời cho dự án này. Trực tiếp phối hợp với Studio M21, từ chỉnh phối cảnh, dựng mẫu cho đến xử lý chi tiết vật liệu. Chị cần em theo sát. Thời gian cụ thể chị gửi mail sau.”
Khả Di ngỡ mình nghe nhầm: “Em... em ạ?”
“Anh chị chọn em vì em biểu hiện tốt nhất. Em có năng lực, chỉn chu và rất chịu khó.”
“Em cảm ơn chị. Nhưng... dự án lớn vậy, em sợ mình chưa đủ kinh nghiệm.”
“Chính vì vậy mới là cơ hội. Đây là chuỗi dự án, sau này sẽ còn nhiều chi nhánh nên thường xuyên đi công tác. Chị thấy em rất phù hợp. Nếu làm tốt, chị sẽ giao thêm dự án lớn hơn để thử thách. Sao nào?” Chị Hằng nhìn thẳng vào cô, đầy tin tưởng.
Khả Di ngần ngừ. Cô không rõ nên mừng vì cơ hội hiếm có, hay lo vì sắp phải chui vào “hang cọp” của Minh mỗi ngày. Nhưng suy cho cùng, đây là dự án cô theo sát từ đầu, từng nét vẽ, dòng báo cáo đều in dấu tham vọng của cô. Lời đề nghị này không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là cơ hội khẳng định bản thân và bước đệm “tăng lương” đang chờ.
Khả Di hít một hơi sâu, mỉm cười tươi: “Chị yên tâm. Em sẽ phối hợp hết sức.”
Và dĩ nhiên, cô không nói nốt phần sau: Em sẽ phối hợp... và cố gắng không “cắn” hắn.
***
Đầu tháng Tám, Sài Gòn chiều nào cũng đón cơn mưa rào đến vội đi nhanh, để lại hơi ẩm dìu dịu bám trên da. Nước đọng lấp lánh trên tán cây trước văn phòng như hạt ngọc thủy tinh. Và cũng trong những ngày ẩm ướt ấy, Khả Di chính thức nhận nhiệm vụ làm “đồng nghiệp thiện lành” cùng Minh.
“Chị Khả Di bên TAM Group, mời chị theo em, sếp Minh đang chờ trong phòng họp ạ.” Lễ tân gọi.
Khả Di thở dài, lòng ngổn ngang. Dù tự nhủ Minh cuối cùng cũng không khó ưa đến thế, song cô vẫn muốn quay đầu, tiếc là chẳng còn đường lui. Bước theo lễ tân vào Studio M21, cô lập tức bị không gian xung quanh làm choáng ngợp.
Toàn bộ văn phòng thiết kế trần cao, để lộ đường ống kỹ thuật và kết cấu bê tông thô. Sàn xi măng mài bóng phản chiếu dải đèn LED vàng ấm chạy dài. Đáng trầm trồ nhất là cấu trúc điêu khắc khổng lồ trên sảnh chính, tạo hình từ những thanh sắt sơn đồng đen uốn lượn mềm mại. Từng đường cong bắt lấy ánh LED vàng, tạo hiệu ứng thị giác mê hoặc như dòng sông ánh sáng cuộn chảy trên đầu, biến trần nhà thành tác phẩm nghệ thuật sắp đặt.
“Wow! Không hổ danh công ty từng đoạt giải thiết kế lớn.” Cô thầm nhận xét.
Phòng họp nằm cuối hành lang, bao quanh bởi vách kính trong suốt. Từ xa, Khả Di đã thấy Minh. Anh đứng ở đầu bàn, một tay đút hờ túi quần, tay kia cầm bút lướt nhẹ trên bản vẽ lớn, dường như đang giải thích gì đó. Hôm nay anh mặc sơ mi xanh đậm vừa vặn hoàn hảo, tay áo xắn gọn đến gần khuỷu tay, lộ chiếc đồng hồ cơ đắt tiền.
Anh giờ đây mang đậm phong thái giám đốc, cởi bỏ hoàn toàn vẻ “trẻ con” cầm hộp sữa con bò hôm nọ. Cách anh chăm chú nhìn bản vẽ, hay ngón tay thon dài gõ nhẹ mặt bàn lúc lắng nghe, đều mang khí chất của người đang hoàn toàn kiểm soát căn phòng.
Cốc cốc.
“Sếp! Chị Khả Di đến rồi ạ.” Lễ tân lanh lảnh. Minh gật đầu, cô gái liền mời Khả Di vào.
Anh ngẩng lên, lướt mắt về phía cô: “Chào cô Khả Di.” Giọng trầm đều, khóe môi nhếch nhẹ vừa đủ khiến cô muốn gõ một phát vào cái miệng ấy.
Khả Di bước vào, chủ động đưa tay: “Chào Giám đốc Minh. Tôi được chỉ định hỗ trợ dự án. Mong chúng ta phối hợp tốt.”
Minh quan sát cô. Đã hơn một tuần không gặp kể từ vụ “hàng xóm”. Giờ nhìn khuôn mặt xởi lởi xã giao của cô, anh lại nhớ đến đêm trăng hôm nọ.
Ký ức đó khiến anh phải mím môi nhịn cười, bắt tay đáp: “Mời cô ngồi. Yên tâm, hôm nay sẽ là một ngày rất chuyên nghiệp và không có ly latte bay nào.”
Khả Di nhã nhặn gật đầu, lòng gào thét: “Anh ta đang cười à? Cười gì á?!!!” Cô quay sang, chưa biết nên ngồi đâu thì một giọng nữ vang lên:
“Chỗ này! Bên cạnh tui nè!” Một cô gái cười toe toét vẫy tay.
Thấy vậy, Khả Di bước tới, kéo ghế ngồi cạnh rồi mỉm cười chào mọi người.
Minh tiếp lời: “Giới thiệu với mọi người. Đây là cô Hoàng Khả Di, đại diện của T.A.M Group trong dự án này. Còn Di, đây là team bên M21. Quân phụ trách nghiên cứu thị trường, Hoàng là kỹ sư kết cấu, và Linh lo phối cảnh.”
“Chào chị Khả Di.” Quân, chàng trai tóc xoăn tít, gương mặt búng ra sữa cười híp mắt, chìa ly trà sữa: “Tụi mình mới order chung, mời chị một ly nha? Uống lấy vía làm việc cho suôn sẻ. Di uống 50 hay 100% đường?”
“À... dạ, cảm ơn anh. Em 50% thôi.” Khả Di ngạc nhiên đón lấy ly trà. Bởi cô chưa từng thấy môi trường làm việc nào mà đối tác lại “tự nhiên” thế này ngay buổi đầu gặp mặt.
“Chội, mặt ổng non choẹt thế kia mà ‘anh’ gì!” Linh chen vào. Cô nàng búi tóc cao, trang điểm kỹ lưỡng, liếc Quân rồi quay sang Khả Di: “Mà Khả Di sinh năm bao nhiêu đấy?”
“Mình 26 tuổi.”
“Vậy bằng tuổi nha. Thằng Quân cũng vậy. Còn anh Hoàng 27. Toàn gen Z đáng yêu thôi hà. Di cứ tự nhiên nha.”
“Rứa là sếp Minh vẫn già nhất ở đây rồi hè?” Hoàng chỉnh kính, giọng tỉnh bơ chọc ông sếp.
Minh mỉm cười: “Ừ, anh già. Mà vì anh già nhất, nên mặc định trong cái phòng này, ai cũng là ‘em’ của anh hết. Dễ quản lý.”
Khả Di đang uống trà sữa, nghe chưa lọt tai liền ngẩng lên vặn vẹo: “‘Ai’ là ai vậy Giám đốc Minh?”
Minh thong thả dùng ngón trỏ điểm danh từng người: “Là cậu này. Cậu kia. Cô bé kia...”
Ngón tay anh lướt một vòng rồi dừng lại ngay trước mặt Khả Di. Anh nheo mắt cười, nhấn nhá ẩn ý: “...Và tất nhiên, tính cả em. Đúng không, ‘em’ Di?”
Khả Di sững lại, nhẩm bụng: “Lão này gài mình! Đang ‘tôi - cô’, tự dưng chuyển ‘anh - em’ ngọt xớt, nổi cả da gà.”
Nhưng nhìn vẻ đắc thắng của Minh cùng sự chờ đợi hợp tác từ mọi người, Khả Di bèn hút một hơi trà sữa rột rột, ngước mắt cười tít: “Dạ rồi. Thế thì em xin phép ‘kính lão đắc thọ’. Người già là phải được ưu tiên, anh Minh nhỉ?”
Cả phòng ồ lên, bụm miệng cười khúc khích.
Minh nghiêng đầu, hài lòng ra mặt: “Tốt. Anh rất hân hạnh được em ‘kính lão’.”
Khả Di cắn răng quay đi. Mới vô đã bị gài!
“Không ngờ Di ‘hòa tan’ nhanh ghê. Linh thích rồi nha!” Linh vỗ tay.
“Dự án này thành công chắc rồi. Hợp đồng dài hạn, team gặp nhau ‘anh anh em em’ mượt thế này là thân liền hà.” Quân chêm thêm.
Minh gõ bàn: “Rồi rồi. Vui đủ rồi. Ai chưa cười thì cười tiếp trong đầu. Làm việc.”
Không khí buổi họp nhanh chóng chuyển sang trạng thái tập trung. Minh trình bày phương án thiết kế trần và ánh sáng. Cách anh diễn giải về dòng chảy ánh sáng trong không gian thực sự rất cuốn hút và chuyên nghiệp. Dù trong lòng thầm công nhận, nhưng Khả Di vẫn không quên nhiệm vụ “trả thù”. Cô khoanh tay, thi thoảng lại cau mày, hạch họe vài chi tiết nhỏ để ra vẻ khó tính. Song, ngay lúc hai người đang tranh luận sôi nổi thì màn hình lớn đột nhiên chớp tắt liên hồi rồi đen kịt.
“Ủa sếp, gán vật liệu 3D không load được. File lỗi.” Hoàng chau mày.
“Chắc hôm qua ghép nhầm mấy phần rồi. Bên dựng hình nghỉ phép, chưa kịp làm lại.” Quân nói.
Khả Di nhìn qua: “Lỗi do bản gốc hay đường link chất liệu?”
Hoàng kiểm tra: “File base lỗi.”
Khả Di ngẫm nghĩ: “Máy em có giữ file base đợt duyệt trước, chắc còn xài được. Để em kết nối đồng bộ lại xem?”
Minh thoáng ngạc nhiên. Thông thường, giám sát sẽ không can thiệp mà để đối tác tự xoay xở. Không rõ cô muốn thể hiện hay chỉ đang quá nhiệt tình? Anh khoanh tay, tò mò chờ xem cô làm gì tiếp.
“Được!” Anh gật đầu.
Khả Di hít sâu, cắm laptop vào hệ thống. Cả đội im lặng dồn mắt về phía cô.
“Tự nhiên tài lanh làm gì. Đừng có lag nha. Lần đầu làm việc mà fail cái là xong phim.” Cô niệm thần chú trong đầu.
Thế nhưng bên ngoài, cô trông hoàn toàn bình tĩnh với bờ vai thẳng tắp, khuôn mặt tập trung cao độ. Những ngón tay móng phớt hồng lướt thoăn thoắt trên bàn phím gõ lệnh tắt chuyên nghiệp. Chuột di chuyển dứt khoát xử lý gọn tệp dữ liệu gốc không một động tác thừa. Nhìn phong thái ấy, ai mà ngờ tim cô đang đập thình thịch cơ chứ.
Ở đầu bàn, Minh nhìn Khả Di chằm chằm. Tự nhiên anh nhận ra cô không chỉ lèm bèm suông trên mail. Cô thực sự biết việc mình đang làm. Anh cười thầm: “Hơi làm màu. Nhưng cũng được.”
Ba phút sau. Ting.
“Xong rồi. File base đã đồng bộ. Mọi người kiểm tra lại nhé.” Cô híp mắt cười.
Bản thiết kế hiển thị đầy đủ trở lại. Cả phòng thở phào.
“Trời má, Di giỏi ta!” Quân vỗ tay.
“Xịn ghê. Mới vô là tui kết rồi mà. Linh nhìn người không bao giờ sai.” Linh huých vai Khả Di.
Màn hình laptop bừng sáng với thiết kế đã chỉnh sửa. Khả Di vừa thở phào nhấn lưu lần cuối thì Minh bỗng đứng sát rạt sau lưng, cúi xuống màn hình. Một tay chống thành ghế sát vai cô, tay kia vươn qua nắm lấy con chuột tự kiểm tra.
Khả Di nín thở, gần như bị “nhốt” gọn giữa anh và bàn làm việc. Khoảng cách gần đến mức cô vừa xoay nhẹ là thấy rõ gương mặt đăm chiêu và hàng mày hơi nhíu của anh. Thậm chí mỗi lần rê chuột, bắp tay anh lại sượt qua vai áo cô.
Khả Di khẽ nhích người cố lách ra. Ấy vậy mà không khí xung quanh dường như đã đặc sệt lại bởi mùi hương gỗ ấm vương chút nốt trầm thoang thoảng tỏa ra từ người đàn ông phía sau. Hương thơm trưởng thành lạ lùng ấy khiến người ta vừa muốn rụt rè giữ khoảng cách, lại vừa vô thức muốn ngả lòng mà dựa vào.
Giật thót mình vì luồng suy nghĩ điên rồ vừa lóe lên, Khả Di vội vã đưa mắt nhìn thẳng về phía màn hình, chăm chăm theo con trỏ chuột đang lướt qua từng layer, cắn môi cố gồng mình giữ nhịp thở đều đặn nhất có thể để vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Sao tự nhiên đứng sát dữ vậy ba?!” Cô thầm hoảng.
Minh rê chuột lần cuối. Anh nghiêng đầu định góp ý nhưng ánh mắt chợt khựng lại. Từ góc này, vành tai Khả Di đang ửng sắc hồng nhè nhẹ lan dần xuống cổ. Nó lộ liễu một cách thú vị, làm khoé môi anh suýt nhếch lên, song anh giấu nhẹm niềm thích thú rồi đứng thẳng dậy.
“Ổn rồi. Cảm ơn em.” Minh nói rồi quay về ghế ngồi, không nhìn cô thêm nữa.
Bình luận
PuPu
Đoạn cuối dễ thươg wa